Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…
Chương 1305: Ông vẫn luôn coi anh là vinh quang
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayTất cả mọi người đều nhịn không được cười, thậm chí có vài người ngoại quốc cười ha ha, nhưng đều cũng không có ác ý.……“shi**t!” Hoàng Phủ Thí lại mắng một tiếng, im lặng hỏi trời xanh.Lại lần nữa thật sâu ý thức được một vấn đề, ông và tiểu súc sinh nhà mình thật là bát tự tương khắc! Muốn bồi nó ăn bữa cơm cũng không được!Nhìn bóng dáng rời đi của Hoàng Phủ Bạc Ái trên hành lang dài của nhà ăn, ánh mắt tuyệt sắc của Hoàng Phủ Thí bỗng chốc căng thẳng, tâm, không dễ phát hiện đau một chút.Năm đó tên nhóc tội nghiệp bị ông xách giống như xách gà con đánh, bất tri bất giác, đã lớn như vậy.Lớn đến đủ để một người cõng tất cả trắc trở thống khổ, giống như không hề cần ông, sẽ không hề sợ hãi quấn lấy ông gọi daddy nữa……Đột nhiên, tròng mắt Hoàng Phủ Thí lại trắng dã một cái, ở trong lòng khinh bỉ chính mình.Vừa rồi anh đang làm gì? Lại có thể còn thương xuân thu buồn lên! Thật sự giống như tiểu súc sinh vừa mới ghét bỏ, thời mãn kinh của ông tới rồi sao?……Quả nhiên, hoàng đế lão tử vẫn là bưu hãn nhất, thương cảm cũng chỉ là tạm thời.Nhìn bóng dáng cao dài đã biến mất trên hành lang dài, Hoàng Phủ Thí câu khóe môi, cực kỳ cuồng ngạo.Hình thức ở chung duy trì hai mươi mấy năm giữa anh và tiểu súc sinh, vừa gặp mặt liền phải trình diễn đại chiến thế giới lần thứ ba, nếu một hai phải thay đổi, chỉ sợ hai người đều sẽ không quen.Liền ví dụ như vừa rồi, ông tính toán muốn nói thêm mấy câu với con trai, đã bị tên nhóc kia ghét bỏ thành ông chú thời mãn kinh.Hai cha con đều cảm thấy chán ghét đến hoảng.Tiểu súc sinh là con trai của Hoàng Phủ Thí ông, cho dù đã từng hận, từng đau, nhưng trước nay ông đều chưa từng phủ nhận qua.Hơn nữa, tiểu súc sinh vẫn luôn không biết chính là, ông vẫn luôn coi anh là vinh quang.……
Editor: May
Tất cả mọi người đều nhịn không được cười, thậm chí có vài người ngoại quốc cười ha ha, nhưng đều cũng không có ác ý.
……
“shi**t!” Hoàng Phủ Thí lại mắng một tiếng, im lặng hỏi trời xanh.
Lại lần nữa thật sâu ý thức được một vấn đề, ông và tiểu súc sinh nhà mình thật là bát tự tương khắc! Muốn bồi nó ăn bữa cơm cũng không được!
Nhìn bóng dáng rời đi của Hoàng Phủ Bạc Ái trên hành lang dài của nhà ăn, ánh mắt tuyệt sắc của Hoàng Phủ Thí bỗng chốc căng thẳng, tâm, không dễ phát hiện đau một chút.
Năm đó tên nhóc tội nghiệp bị ông xách giống như xách gà con đánh, bất tri bất giác, đã lớn như vậy.
Lớn đến đủ để một người cõng tất cả trắc trở thống khổ, giống như không hề cần ông, sẽ không hề sợ hãi quấn lấy ông gọi daddy nữa……
Đột nhiên, tròng mắt Hoàng Phủ Thí lại trắng dã một cái, ở trong lòng khinh bỉ chính mình.
Vừa rồi anh đang làm gì? Lại có thể còn thương xuân thu buồn lên! Thật sự giống như tiểu súc sinh vừa mới ghét bỏ, thời mãn kinh của ông tới rồi sao?
……
Quả nhiên, hoàng đế lão tử vẫn là bưu hãn nhất, thương cảm cũng chỉ là tạm thời.
Nhìn bóng dáng cao dài đã biến mất trên hành lang dài, Hoàng Phủ Thí câu khóe môi, cực kỳ cuồng ngạo.
Hình thức ở chung duy trì hai mươi mấy năm giữa anh và tiểu súc sinh, vừa gặp mặt liền phải trình diễn đại chiến thế giới lần thứ ba, nếu một hai phải thay đổi, chỉ sợ hai người đều sẽ không quen.
Liền ví dụ như vừa rồi, ông tính toán muốn nói thêm mấy câu với con trai, đã bị tên nhóc kia ghét bỏ thành ông chú thời mãn kinh.
Hai cha con đều cảm thấy chán ghét đến hoảng.
Tiểu súc sinh là con trai của Hoàng Phủ Thí ông, cho dù đã từng hận, từng đau, nhưng trước nay ông đều chưa từng phủ nhận qua.
Hơn nữa, tiểu súc sinh vẫn luôn không biết chính là, ông vẫn luôn coi anh là vinh quang.
……
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayTất cả mọi người đều nhịn không được cười, thậm chí có vài người ngoại quốc cười ha ha, nhưng đều cũng không có ác ý.……“shi**t!” Hoàng Phủ Thí lại mắng một tiếng, im lặng hỏi trời xanh.Lại lần nữa thật sâu ý thức được một vấn đề, ông và tiểu súc sinh nhà mình thật là bát tự tương khắc! Muốn bồi nó ăn bữa cơm cũng không được!Nhìn bóng dáng rời đi của Hoàng Phủ Bạc Ái trên hành lang dài của nhà ăn, ánh mắt tuyệt sắc của Hoàng Phủ Thí bỗng chốc căng thẳng, tâm, không dễ phát hiện đau một chút.Năm đó tên nhóc tội nghiệp bị ông xách giống như xách gà con đánh, bất tri bất giác, đã lớn như vậy.Lớn đến đủ để một người cõng tất cả trắc trở thống khổ, giống như không hề cần ông, sẽ không hề sợ hãi quấn lấy ông gọi daddy nữa……Đột nhiên, tròng mắt Hoàng Phủ Thí lại trắng dã một cái, ở trong lòng khinh bỉ chính mình.Vừa rồi anh đang làm gì? Lại có thể còn thương xuân thu buồn lên! Thật sự giống như tiểu súc sinh vừa mới ghét bỏ, thời mãn kinh của ông tới rồi sao?……Quả nhiên, hoàng đế lão tử vẫn là bưu hãn nhất, thương cảm cũng chỉ là tạm thời.Nhìn bóng dáng cao dài đã biến mất trên hành lang dài, Hoàng Phủ Thí câu khóe môi, cực kỳ cuồng ngạo.Hình thức ở chung duy trì hai mươi mấy năm giữa anh và tiểu súc sinh, vừa gặp mặt liền phải trình diễn đại chiến thế giới lần thứ ba, nếu một hai phải thay đổi, chỉ sợ hai người đều sẽ không quen.Liền ví dụ như vừa rồi, ông tính toán muốn nói thêm mấy câu với con trai, đã bị tên nhóc kia ghét bỏ thành ông chú thời mãn kinh.Hai cha con đều cảm thấy chán ghét đến hoảng.Tiểu súc sinh là con trai của Hoàng Phủ Thí ông, cho dù đã từng hận, từng đau, nhưng trước nay ông đều chưa từng phủ nhận qua.Hơn nữa, tiểu súc sinh vẫn luôn không biết chính là, ông vẫn luôn coi anh là vinh quang.……