Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…
Chương 1322: Thực xin lỗi, mẹ đánh mất con lâu như vậy
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayDạ Ngưng Yên gật gật đầu, động tác cũng có chút trì hoãn, lông mi càng không thể khống chế chợt lóe,“Đã lớn như vậy rồi, lớn lên thật soái, rất giống ba con lúc còn trẻ.”Hoàng Phủ Bạc Ái chỉ cảm thấy cổ họng càng chua sáp, đáy mắt đen nhánh xẹt qua một chút đau xót, chợt, tràn ngập.……Bỗng chốc, mắt tiễn Dạ Ngưng Yên hạ xuống, chậm rãi nâng cánh tay lên,“Bạc Ái, mẹ có thể ôm con một cái không?”Âm rung mang theo đè nén không thôi, mang theo bi thống chờ mong nhất cắt nhất sâu thống nhất, còn có bất an của một vị mẫu thân thất lạc nhiều năm.Ánh mắt Hoàng Phủ Bạc Ái đau xót! Buông nắm tay ra rồi lại gắt gao nắm lấy!Anh rất muốn đáp ứng!Đã từng, ôm ấp anh mong mỏi nhất, cái ôm mà anh nỗ lực rất lâu rất lâu đều không có nhận được……Anh rất muốn nói, được, mẹ, người ôm con một chút.Nhưng mà, anh không bao giờ là đứa bé vô tri năm đó, đã sớm qua cái tuổi làm nũng ở trong lòng ngực của mẹ.Có vài lời, gắt gao nghẹn ở trong cổ họng, mặn sáp tanh ngọt, lại sinh sôi nói không được một chữ nên lời.……Mắt sâu đen nhánh của Hoàng Phủ Bạc Ái càng thêm nồng đậm, một mảnh bi thương không hòa tan được, sống lưng cao ngất, vẫn đứng không nhúc nhích, không tiến lên, cũng không lui về phía sau.Có lẽ thật sự có cảm ứng mẹ con đi!Nhìn ánh mắt cô đơn bi thương của Hoàng Phủ Bạc Ái, trong lòng Dạ Ngưng Yên, thủy triều đau lòng càng thêm tuôn ra điên cuồng.Khóe mắt chợt ngưng đọng, hơi tiến lên, cực kỳ cẩn thận ôm lấy Hoàng Phủ Bạc Ái, giọng nói càng run rẩy đến lợi hại hơn,“Thực xin lỗi, mẹ đánh mất con lâu như vậy, thực xin lỗi……”Thật sự rất xin lỗi, nếu không phải năm đó bà cái gì cũng không nhớ rõ, sẽ không đến mức chính mình từng sinh đứa bé cũng không biết, sẽ không quên đi con trai của mình nhiều năm như vậy.
Editor: May
Dạ Ngưng Yên gật gật đầu, động tác cũng có chút trì hoãn, lông mi càng không thể khống chế chợt lóe,
“Đã lớn như vậy rồi, lớn lên thật soái, rất giống ba con lúc còn trẻ.”
Hoàng Phủ Bạc Ái chỉ cảm thấy cổ họng càng chua sáp, đáy mắt đen nhánh xẹt qua một chút đau xót, chợt, tràn ngập.
……
Bỗng chốc, mắt tiễn Dạ Ngưng Yên hạ xuống, chậm rãi nâng cánh tay lên,
“Bạc Ái, mẹ có thể ôm con một cái không?”
Âm rung mang theo đè nén không thôi, mang theo bi thống chờ mong nhất cắt nhất sâu thống nhất, còn có bất an của một vị mẫu thân thất lạc nhiều năm.
Ánh mắt Hoàng Phủ Bạc Ái đau xót! Buông nắm tay ra rồi lại gắt gao nắm lấy!
Anh rất muốn đáp ứng!
Đã từng, ôm ấp anh mong mỏi nhất, cái ôm mà anh nỗ lực rất lâu rất lâu đều không có nhận được……
Anh rất muốn nói, được, mẹ, người ôm con một chút.
Nhưng mà, anh không bao giờ là đứa bé vô tri năm đó, đã sớm qua cái tuổi làm nũng ở trong lòng ngực của mẹ.
Có vài lời, gắt gao nghẹn ở trong cổ họng, mặn sáp tanh ngọt, lại sinh sôi nói không được một chữ nên lời.
……
Mắt sâu đen nhánh của Hoàng Phủ Bạc Ái càng thêm nồng đậm, một mảnh bi thương không hòa tan được, sống lưng cao ngất, vẫn đứng không nhúc nhích, không tiến lên, cũng không lui về phía sau.
Có lẽ thật sự có cảm ứng mẹ con đi!
Nhìn ánh mắt cô đơn bi thương của Hoàng Phủ Bạc Ái, trong lòng Dạ Ngưng Yên, thủy triều đau lòng càng thêm tuôn ra điên cuồng.
Khóe mắt chợt ngưng đọng, hơi tiến lên, cực kỳ cẩn thận ôm lấy Hoàng Phủ Bạc Ái, giọng nói càng run rẩy đến lợi hại hơn,
“Thực xin lỗi, mẹ đánh mất con lâu như vậy, thực xin lỗi……”
Thật sự rất xin lỗi, nếu không phải năm đó bà cái gì cũng không nhớ rõ, sẽ không đến mức chính mình từng sinh đứa bé cũng không biết, sẽ không quên đi con trai của mình nhiều năm như vậy.
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayDạ Ngưng Yên gật gật đầu, động tác cũng có chút trì hoãn, lông mi càng không thể khống chế chợt lóe,“Đã lớn như vậy rồi, lớn lên thật soái, rất giống ba con lúc còn trẻ.”Hoàng Phủ Bạc Ái chỉ cảm thấy cổ họng càng chua sáp, đáy mắt đen nhánh xẹt qua một chút đau xót, chợt, tràn ngập.……Bỗng chốc, mắt tiễn Dạ Ngưng Yên hạ xuống, chậm rãi nâng cánh tay lên,“Bạc Ái, mẹ có thể ôm con một cái không?”Âm rung mang theo đè nén không thôi, mang theo bi thống chờ mong nhất cắt nhất sâu thống nhất, còn có bất an của một vị mẫu thân thất lạc nhiều năm.Ánh mắt Hoàng Phủ Bạc Ái đau xót! Buông nắm tay ra rồi lại gắt gao nắm lấy!Anh rất muốn đáp ứng!Đã từng, ôm ấp anh mong mỏi nhất, cái ôm mà anh nỗ lực rất lâu rất lâu đều không có nhận được……Anh rất muốn nói, được, mẹ, người ôm con một chút.Nhưng mà, anh không bao giờ là đứa bé vô tri năm đó, đã sớm qua cái tuổi làm nũng ở trong lòng ngực của mẹ.Có vài lời, gắt gao nghẹn ở trong cổ họng, mặn sáp tanh ngọt, lại sinh sôi nói không được một chữ nên lời.……Mắt sâu đen nhánh của Hoàng Phủ Bạc Ái càng thêm nồng đậm, một mảnh bi thương không hòa tan được, sống lưng cao ngất, vẫn đứng không nhúc nhích, không tiến lên, cũng không lui về phía sau.Có lẽ thật sự có cảm ứng mẹ con đi!Nhìn ánh mắt cô đơn bi thương của Hoàng Phủ Bạc Ái, trong lòng Dạ Ngưng Yên, thủy triều đau lòng càng thêm tuôn ra điên cuồng.Khóe mắt chợt ngưng đọng, hơi tiến lên, cực kỳ cẩn thận ôm lấy Hoàng Phủ Bạc Ái, giọng nói càng run rẩy đến lợi hại hơn,“Thực xin lỗi, mẹ đánh mất con lâu như vậy, thực xin lỗi……”Thật sự rất xin lỗi, nếu không phải năm đó bà cái gì cũng không nhớ rõ, sẽ không đến mức chính mình từng sinh đứa bé cũng không biết, sẽ không quên đi con trai của mình nhiều năm như vậy.