Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…
Chương 1357: Ba tuổi, anh mau đuổi theo em nha
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayAnh cảm thấy nếu lúc này anh không bóp chặt eo cô, người phụ nữ này nhất định đã sớm vung chân cuồng nhào lên rồi!“Tiểu Vị Ương! Em nhìn chỗ nào vậy hả?” Một đạo giọng nói từ tính tàn nhẫn âm trầm vèo vèo truyền đến từ đỉnh đầu.Khóe miệng Thịnh Vị Ương vểnh lên một chút, cố ý s* s**ng cằm một chút, sau đó cười đến vẻ mặt hoa mặt trời siểm mị nói,“Ba tuổi, em là cảm thấy dáng người anh chàng ngoại quốc kia không đẹp bằng anh, anh cảm thấy sao?”……Sắc mặt tối đen của Hoàng Phủ Bạc Ái không chuyển biến tốt đẹp chút nào,“Em cút đi!”Thịnh Vị Ương không bỏ qua, tiếp tục lầm bầm nói, tay nhỏ còn cố ý tà ác sờ ở trên ngực Hoàng Phủ Bạc Ái,“Chân ngắn hơn anh, vai dày hơn anh, ngực còn lớn…… lớn…… lớn như vậy, ha ha ha……”Hoàng Phủ Bạc Ái, “……”Bà xã ngu ngốc này, thật là có thể chọc người ta tức đến đau lòng nổ phổi mà……Trong lòng ngực, cô gái nhỏ giảo hoạt nhảy một cái, liền vung hai chân trắng nhỏ tinh tế chạy đi, bắn lên một mảnh hạt cát vàng kim, ngoái đầu nhìn lại duyên dáng gọi to,“Ba tuổi, anh mau đuổi theo em nha, ha ha……”Dưới bầu trời xanh thẳm, ánh mặt trời vàng nhạt chiếu rọi, mạ lên trên da thịt nõn nà của cô một tầng vầng sáng hơi mỏng, lộ ra phấn hồng càng thêm chọc người.Lông mi thật dài càng tựa như cánh bướm nhẹ nhàng vỗ vỗ, một vỗ một vỗ, tựa như cô gái tốt đẹp nhất trên đời này, cực kỳ xinh đẹp, cười mở miệng, nhẹ giọng gọi anh, âm sắc liễm diễm.Một màn tốt đẹp như thế, phảng phất như mộng cảnh đẹp nhất trong cổ tích, hình ảnh dừng ở chỗ sâu nhất thâm tình nhất trong nội tâm của Bạc Ái.……Thịnh Vị Ương chạy chưa được vài bước, đã bị Hoàng Phủ Bạc Ái bắt được, tựa như nắm gà con ôm vào trong ngực, xách theo cô đi đến ngồi xuống ghế bãi biển ở dưới dù mặt trời.
Editor: May
Anh cảm thấy nếu lúc này anh không bóp chặt eo cô, người phụ nữ này nhất định đã sớm vung chân cuồng nhào lên rồi!
“Tiểu Vị Ương! Em nhìn chỗ nào vậy hả?” Một đạo giọng nói từ tính tàn nhẫn âm trầm vèo vèo truyền đến từ đỉnh đầu.
Khóe miệng Thịnh Vị Ương vểnh lên một chút, cố ý s* s**ng cằm một chút, sau đó cười đến vẻ mặt hoa mặt trời siểm mị nói,
“Ba tuổi, em là cảm thấy dáng người anh chàng ngoại quốc kia không đẹp bằng anh, anh cảm thấy sao?”
……
Sắc mặt tối đen của Hoàng Phủ Bạc Ái không chuyển biến tốt đẹp chút nào,
“Em cút đi!”
Thịnh Vị Ương không bỏ qua, tiếp tục lầm bầm nói, tay nhỏ còn cố ý tà ác sờ ở trên ngực Hoàng Phủ Bạc Ái,
“Chân ngắn hơn anh, vai dày hơn anh, ngực còn lớn…… lớn…… lớn như vậy, ha ha ha……”
Hoàng Phủ Bạc Ái, “……”
Bà xã ngu ngốc này, thật là có thể chọc người ta tức đến đau lòng nổ phổi mà……
Trong lòng ngực, cô gái nhỏ giảo hoạt nhảy một cái, liền vung hai chân trắng nhỏ tinh tế chạy đi, bắn lên một mảnh hạt cát vàng kim, ngoái đầu nhìn lại duyên dáng gọi to,
“Ba tuổi, anh mau đuổi theo em nha, ha ha……”
Dưới bầu trời xanh thẳm, ánh mặt trời vàng nhạt chiếu rọi, mạ lên trên da thịt nõn nà của cô một tầng vầng sáng hơi mỏng, lộ ra phấn hồng càng thêm chọc người.
Lông mi thật dài càng tựa như cánh bướm nhẹ nhàng vỗ vỗ, một vỗ một vỗ, tựa như cô gái tốt đẹp nhất trên đời này, cực kỳ xinh đẹp, cười mở miệng, nhẹ giọng gọi anh, âm sắc liễm diễm.
Một màn tốt đẹp như thế, phảng phất như mộng cảnh đẹp nhất trong cổ tích, hình ảnh dừng ở chỗ sâu nhất thâm tình nhất trong nội tâm của Bạc Ái.
……
Thịnh Vị Ương chạy chưa được vài bước, đã bị Hoàng Phủ Bạc Ái bắt được, tựa như nắm gà con ôm vào trong ngực, xách theo cô đi đến ngồi xuống ghế bãi biển ở dưới dù mặt trời.
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayAnh cảm thấy nếu lúc này anh không bóp chặt eo cô, người phụ nữ này nhất định đã sớm vung chân cuồng nhào lên rồi!“Tiểu Vị Ương! Em nhìn chỗ nào vậy hả?” Một đạo giọng nói từ tính tàn nhẫn âm trầm vèo vèo truyền đến từ đỉnh đầu.Khóe miệng Thịnh Vị Ương vểnh lên một chút, cố ý s* s**ng cằm một chút, sau đó cười đến vẻ mặt hoa mặt trời siểm mị nói,“Ba tuổi, em là cảm thấy dáng người anh chàng ngoại quốc kia không đẹp bằng anh, anh cảm thấy sao?”……Sắc mặt tối đen của Hoàng Phủ Bạc Ái không chuyển biến tốt đẹp chút nào,“Em cút đi!”Thịnh Vị Ương không bỏ qua, tiếp tục lầm bầm nói, tay nhỏ còn cố ý tà ác sờ ở trên ngực Hoàng Phủ Bạc Ái,“Chân ngắn hơn anh, vai dày hơn anh, ngực còn lớn…… lớn…… lớn như vậy, ha ha ha……”Hoàng Phủ Bạc Ái, “……”Bà xã ngu ngốc này, thật là có thể chọc người ta tức đến đau lòng nổ phổi mà……Trong lòng ngực, cô gái nhỏ giảo hoạt nhảy một cái, liền vung hai chân trắng nhỏ tinh tế chạy đi, bắn lên một mảnh hạt cát vàng kim, ngoái đầu nhìn lại duyên dáng gọi to,“Ba tuổi, anh mau đuổi theo em nha, ha ha……”Dưới bầu trời xanh thẳm, ánh mặt trời vàng nhạt chiếu rọi, mạ lên trên da thịt nõn nà của cô một tầng vầng sáng hơi mỏng, lộ ra phấn hồng càng thêm chọc người.Lông mi thật dài càng tựa như cánh bướm nhẹ nhàng vỗ vỗ, một vỗ một vỗ, tựa như cô gái tốt đẹp nhất trên đời này, cực kỳ xinh đẹp, cười mở miệng, nhẹ giọng gọi anh, âm sắc liễm diễm.Một màn tốt đẹp như thế, phảng phất như mộng cảnh đẹp nhất trong cổ tích, hình ảnh dừng ở chỗ sâu nhất thâm tình nhất trong nội tâm của Bạc Ái.……Thịnh Vị Ương chạy chưa được vài bước, đã bị Hoàng Phủ Bạc Ái bắt được, tựa như nắm gà con ôm vào trong ngực, xách theo cô đi đến ngồi xuống ghế bãi biển ở dưới dù mặt trời.