Hôm nay là ngày 7/2, đó vẫn là một tuần nữa là đến Valentine rồi. Với các anh, các chị còn đang trong độ đôi mươi thì quả thực 14/2 còn quan trọng hơn so với sinh nhật của họ. Valentine năm nay của tôi diễn ra khác năm trước: tôi một mối tình, nhưng lại là tình đơn phương. Mặc dù chuẩn bị bước sang tuổi mười tám, nghĩa là năm nay tôi học lớp 12 nhưng tôi lại không bị áp lực học tập như nhiều học sinh cùng trang lứa, hay nói cách khác, tôi thuộc diện học sinh ưu tú... Ôi! Tôi Lai dông dài rồi! Mối tình đơn phương của tôi có hơi đặc biệt một chút: đối tượng của tôi là một nam sinh lớp 11. Cậu tên là Vũ, Hoàng Nguyên Vũ. Mặc dù tên có chút giống con gái nhưng cậu lại là soái ca học đường: đẹp trai, học giỏi, gia đình khá giả, tốt tính, lại còn cao nữa, ít nhất là vậy với một con bé mét sáu như tôi. Dự định là tôi sẽ ăn mừng Valentine một mình, nhưng chẳng hiểu sao hai ngày trước Valentine, mẹ tôi lại nổi hứng mua đầy đủ nguyên liệu làm sô cô la. Và thế là tôi bắt tay vào làm theo chỉ thị…
Chương 3
Ngọt Ngào Ngày ValentineTác giả: Mia JonesTruyện Ngôn TìnhHôm nay là ngày 7/2, đó vẫn là một tuần nữa là đến Valentine rồi. Với các anh, các chị còn đang trong độ đôi mươi thì quả thực 14/2 còn quan trọng hơn so với sinh nhật của họ. Valentine năm nay của tôi diễn ra khác năm trước: tôi một mối tình, nhưng lại là tình đơn phương. Mặc dù chuẩn bị bước sang tuổi mười tám, nghĩa là năm nay tôi học lớp 12 nhưng tôi lại không bị áp lực học tập như nhiều học sinh cùng trang lứa, hay nói cách khác, tôi thuộc diện học sinh ưu tú... Ôi! Tôi Lai dông dài rồi! Mối tình đơn phương của tôi có hơi đặc biệt một chút: đối tượng của tôi là một nam sinh lớp 11. Cậu tên là Vũ, Hoàng Nguyên Vũ. Mặc dù tên có chút giống con gái nhưng cậu lại là soái ca học đường: đẹp trai, học giỏi, gia đình khá giả, tốt tính, lại còn cao nữa, ít nhất là vậy với một con bé mét sáu như tôi. Dự định là tôi sẽ ăn mừng Valentine một mình, nhưng chẳng hiểu sao hai ngày trước Valentine, mẹ tôi lại nổi hứng mua đầy đủ nguyên liệu làm sô cô la. Và thế là tôi bắt tay vào làm theo chỉ thị… Ôi trời đất ơi! Tôi hôn đáp trả cậu! Tôi vừa hôn đáp trả cậu! Thật muốn độn thổ!Sau nụ hôn lãng mạng kiểu Pháp dây dưa triền miên ấy, chân tôi như biến thành bún, cứ mềm nhũn ra, đôi tay vì vậy mà càng siết chặt hơn. Tôi nghe thấy giọng nói từ tính của cậu thì thầm bên tai tôi:-Chị ơi, em thích chị... Không, anh yêu em! Làm người yêu anh, được không?Tôi mở to mắt, rồi tự cắn môi mình. Đau! Ôi trời! Là thật!Tôi gật đầu vô-cùng-dứt-khoát. Kinh khủng hơn, tôi còn đáp lại:-Chị cũng vậy, cũng đã thích em từ một năm trước rồi!Cậu ngây ra vài giây... Chợt, ánh mắt cậu rạng rỡ, cậu nở nụ cười đẹp hơn bao giờ hết:-Haizz... Vậy là chúng ta đánh lỡ một năm rồi! Em còn sắp tốt nghiệp lớp 12, một năm tới anh phải sống thế nào đây? Chắc chắn anh sẽ nhớ em lắm...Rốt cục thì tôi cũng đã ngộ ra mình vừa tạo ra nghiệt lớn gì. Mặt tôi bắt đầu nóng bừng lên. Tôi đẩy cậu ra, hét to:-Ai... ai cần cậu nhớ!rồi chạy thục mạng. Chạy chạy chạy chạy... Chạy đến nhà vệ sinh, tôi lập tức vọt vào, vục nước tát lên mặt... Chuyện này... chuyện này.... Làm thế nào bây giờ... Trời ạ, não của tôi tại sao lại chơi trò mất tích đúng lúc thế cơ chứ?!...Tùng...tùng...tùng... Trống vào học rồi! May thật!Tôi vội vội vàng vàng chạy vào lớp học. Suốt cả buổi sáng hôm ấy, đầu óc tôi chẳng chứa nổi chữ nào. Nhìn đến đâu thì chỗ ấy hiện ra khuôn mặt của cậu. Tôi không đếm nổi đã bao nhiêu lần mình lắc mạnh đầu, vò tung mái tóc dài vừa buộc gọn lại, đập đầu vào bàn hay cấu lấy da thịt nữa. Chỉ biết rằng, tôi chắc chắn không thể thoát nổi rồi!Sau năm tiết học mệt mỏi, tôi phóng như bay đến lớp cậu. Lại một lần nữa, tôi nắm lấy bàn tay vừa thon vừa dài của cậu kéo đến một góc khuất. Tôi thu hết dũng khí, cúi gằm đầu nói ra những điều tôi đã nhẩm trong đầu không biết bao nhiêu lần:-Tôi thích cậu, tôi biết mặc dù tuổi tác giữa chúng ta có chút không được lí tưởng nhưng tôi vẫn thích cậu! Làm bạn trai tôi, được không?Tôi cứng ngắc ngẩng đầu lên. Nếu không nhìn nhầm thì có vẻ ở đáy mắt cậu ánh lên một giọt lệ rất mờ. Chợt, cậu ôm chầm lấy tôi. Tôi cũng dùng sức ôm chặt lấy cậu. Chẳng biết chúng tôi ôm nhau như thế này trong bao lâu, chỉ biết khi chúng tôi rời nhau ra trong luyến tiếc thì hai cái áo sơ mi trắng đã ướt sũng mồ hôi...Ai bảo mối tình đầu không bao giờ có thể đi đến hôn nhân?- Tôi tự nhủ sau 8 năm kể từ ngày Valentine ấy, khi đang đứng cạnh chồng mình-Hoàng Nguyên Vũ. Tình yêu này là nhân chứng thuyết phục nhất cho niềm tin tốt đẹp ấy.YÊU MÀ CỨ NGHĨ ĐẾN ĐIỂM KẾT THÚC THÌ THÀ ĐỪNG YÊU!
Ôi trời đất ơi! Tôi hôn đáp trả cậu! Tôi vừa hôn đáp trả cậu! Thật muốn độn thổ!
Sau nụ hôn lãng mạng kiểu Pháp dây dưa triền miên ấy, chân tôi như biến thành bún, cứ mềm nhũn ra, đôi tay vì vậy mà càng siết chặt hơn. Tôi nghe thấy giọng nói từ tính của cậu thì thầm bên tai tôi:
-Chị ơi, em thích chị... Không, anh yêu em! Làm người yêu anh, được không?
Tôi mở to mắt, rồi tự cắn môi mình. Đau! Ôi trời! Là thật!
Tôi gật đầu vô-cùng-dứt-khoát. Kinh khủng hơn, tôi còn đáp lại:
-Chị cũng vậy, cũng đã thích em từ một năm trước rồi!
Cậu ngây ra vài giây... Chợt, ánh mắt cậu rạng rỡ, cậu nở nụ cười đẹp hơn bao giờ hết:
-Haizz... Vậy là chúng ta đánh lỡ một năm rồi! Em còn sắp tốt nghiệp lớp 12, một năm tới anh phải sống thế nào đây? Chắc chắn anh sẽ nhớ em lắm...
Rốt cục thì tôi cũng đã ngộ ra mình vừa tạo ra nghiệt lớn gì. Mặt tôi bắt đầu nóng bừng lên. Tôi đẩy cậu ra, hét to:
-Ai... ai cần cậu nhớ!
rồi chạy thục mạng. Chạy chạy chạy chạy... Chạy đến nhà vệ sinh, tôi lập tức vọt vào, vục nước tát lên mặt... Chuyện này... chuyện này.... Làm thế nào bây giờ... Trời ạ, não của tôi tại sao lại chơi trò mất tích đúng lúc thế cơ chứ?!...
Tùng...tùng...tùng... Trống vào học rồi! May thật!
Tôi vội vội vàng vàng chạy vào lớp học. Suốt cả buổi sáng hôm ấy, đầu óc tôi chẳng chứa nổi chữ nào. Nhìn đến đâu thì chỗ ấy hiện ra khuôn mặt của cậu. Tôi không đếm nổi đã bao nhiêu lần mình lắc mạnh đầu, vò tung mái tóc dài vừa buộc gọn lại, đập đầu vào bàn hay cấu lấy da thịt nữa. Chỉ biết rằng, tôi chắc chắn không thể thoát nổi rồi!
Sau năm tiết học mệt mỏi, tôi phóng như bay đến lớp cậu. Lại một lần nữa, tôi nắm lấy bàn tay vừa thon vừa dài của cậu kéo đến một góc khuất. Tôi thu hết dũng khí, cúi gằm đầu nói ra những điều tôi đã nhẩm trong đầu không biết bao nhiêu lần:
-Tôi thích cậu, tôi biết mặc dù tuổi tác giữa chúng ta có chút không được lí tưởng nhưng tôi vẫn thích cậu! Làm bạn trai tôi, được không?
Tôi cứng ngắc ngẩng đầu lên. Nếu không nhìn nhầm thì có vẻ ở đáy mắt cậu ánh lên một giọt lệ rất mờ. Chợt, cậu ôm chầm lấy tôi. Tôi cũng dùng sức ôm chặt lấy cậu. Chẳng biết chúng tôi ôm nhau như thế này trong bao lâu, chỉ biết khi chúng tôi rời nhau ra trong luyến tiếc thì hai cái áo sơ mi trắng đã ướt sũng mồ hôi...
Ai bảo mối tình đầu không bao giờ có thể đi đến hôn nhân?- Tôi tự nhủ sau 8 năm kể từ ngày Valentine ấy, khi đang đứng cạnh chồng mình-Hoàng Nguyên Vũ. Tình yêu này là nhân chứng thuyết phục nhất cho niềm tin tốt đẹp ấy.
YÊU MÀ CỨ NGHĨ ĐẾN ĐIỂM KẾT THÚC THÌ THÀ ĐỪNG YÊU!
Ngọt Ngào Ngày ValentineTác giả: Mia JonesTruyện Ngôn TìnhHôm nay là ngày 7/2, đó vẫn là một tuần nữa là đến Valentine rồi. Với các anh, các chị còn đang trong độ đôi mươi thì quả thực 14/2 còn quan trọng hơn so với sinh nhật của họ. Valentine năm nay của tôi diễn ra khác năm trước: tôi một mối tình, nhưng lại là tình đơn phương. Mặc dù chuẩn bị bước sang tuổi mười tám, nghĩa là năm nay tôi học lớp 12 nhưng tôi lại không bị áp lực học tập như nhiều học sinh cùng trang lứa, hay nói cách khác, tôi thuộc diện học sinh ưu tú... Ôi! Tôi Lai dông dài rồi! Mối tình đơn phương của tôi có hơi đặc biệt một chút: đối tượng của tôi là một nam sinh lớp 11. Cậu tên là Vũ, Hoàng Nguyên Vũ. Mặc dù tên có chút giống con gái nhưng cậu lại là soái ca học đường: đẹp trai, học giỏi, gia đình khá giả, tốt tính, lại còn cao nữa, ít nhất là vậy với một con bé mét sáu như tôi. Dự định là tôi sẽ ăn mừng Valentine một mình, nhưng chẳng hiểu sao hai ngày trước Valentine, mẹ tôi lại nổi hứng mua đầy đủ nguyên liệu làm sô cô la. Và thế là tôi bắt tay vào làm theo chỉ thị… Ôi trời đất ơi! Tôi hôn đáp trả cậu! Tôi vừa hôn đáp trả cậu! Thật muốn độn thổ!Sau nụ hôn lãng mạng kiểu Pháp dây dưa triền miên ấy, chân tôi như biến thành bún, cứ mềm nhũn ra, đôi tay vì vậy mà càng siết chặt hơn. Tôi nghe thấy giọng nói từ tính của cậu thì thầm bên tai tôi:-Chị ơi, em thích chị... Không, anh yêu em! Làm người yêu anh, được không?Tôi mở to mắt, rồi tự cắn môi mình. Đau! Ôi trời! Là thật!Tôi gật đầu vô-cùng-dứt-khoát. Kinh khủng hơn, tôi còn đáp lại:-Chị cũng vậy, cũng đã thích em từ một năm trước rồi!Cậu ngây ra vài giây... Chợt, ánh mắt cậu rạng rỡ, cậu nở nụ cười đẹp hơn bao giờ hết:-Haizz... Vậy là chúng ta đánh lỡ một năm rồi! Em còn sắp tốt nghiệp lớp 12, một năm tới anh phải sống thế nào đây? Chắc chắn anh sẽ nhớ em lắm...Rốt cục thì tôi cũng đã ngộ ra mình vừa tạo ra nghiệt lớn gì. Mặt tôi bắt đầu nóng bừng lên. Tôi đẩy cậu ra, hét to:-Ai... ai cần cậu nhớ!rồi chạy thục mạng. Chạy chạy chạy chạy... Chạy đến nhà vệ sinh, tôi lập tức vọt vào, vục nước tát lên mặt... Chuyện này... chuyện này.... Làm thế nào bây giờ... Trời ạ, não của tôi tại sao lại chơi trò mất tích đúng lúc thế cơ chứ?!...Tùng...tùng...tùng... Trống vào học rồi! May thật!Tôi vội vội vàng vàng chạy vào lớp học. Suốt cả buổi sáng hôm ấy, đầu óc tôi chẳng chứa nổi chữ nào. Nhìn đến đâu thì chỗ ấy hiện ra khuôn mặt của cậu. Tôi không đếm nổi đã bao nhiêu lần mình lắc mạnh đầu, vò tung mái tóc dài vừa buộc gọn lại, đập đầu vào bàn hay cấu lấy da thịt nữa. Chỉ biết rằng, tôi chắc chắn không thể thoát nổi rồi!Sau năm tiết học mệt mỏi, tôi phóng như bay đến lớp cậu. Lại một lần nữa, tôi nắm lấy bàn tay vừa thon vừa dài của cậu kéo đến một góc khuất. Tôi thu hết dũng khí, cúi gằm đầu nói ra những điều tôi đã nhẩm trong đầu không biết bao nhiêu lần:-Tôi thích cậu, tôi biết mặc dù tuổi tác giữa chúng ta có chút không được lí tưởng nhưng tôi vẫn thích cậu! Làm bạn trai tôi, được không?Tôi cứng ngắc ngẩng đầu lên. Nếu không nhìn nhầm thì có vẻ ở đáy mắt cậu ánh lên một giọt lệ rất mờ. Chợt, cậu ôm chầm lấy tôi. Tôi cũng dùng sức ôm chặt lấy cậu. Chẳng biết chúng tôi ôm nhau như thế này trong bao lâu, chỉ biết khi chúng tôi rời nhau ra trong luyến tiếc thì hai cái áo sơ mi trắng đã ướt sũng mồ hôi...Ai bảo mối tình đầu không bao giờ có thể đi đến hôn nhân?- Tôi tự nhủ sau 8 năm kể từ ngày Valentine ấy, khi đang đứng cạnh chồng mình-Hoàng Nguyên Vũ. Tình yêu này là nhân chứng thuyết phục nhất cho niềm tin tốt đẹp ấy.YÊU MÀ CỨ NGHĨ ĐẾN ĐIỂM KẾT THÚC THÌ THÀ ĐỪNG YÊU!