Trong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy…
Chương 23: Biết sợ sao?
Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… Trong thư phòng phủ Tổng thống."Nghe nói con gái Mai tướng quân tự sát vì Tư lệnh?" Tổng thống cầm ly rượu vang cao cổ, đưa cho Cố Cảo Đình, mỉm cười hỏi.Cố Cảo Đình nhận lấy, nhấp một ngụm "Thật là chuyện gì cũng không qua được mắt Tổng thống. ""Chuyện của cậu là chuyện nhỏ nhặt không đáng kể, nhưng đối với quốc gia mà nói đều là chuyện lớn tôi nên chú ý mới phải. Nếu ngày trước vị hôn thê của cậu là ai tôi cũng không để ý, nhưng điều kiện của con gái Mai tướng quân cũng xem là tốt, lần này cậu từ chối có phải quá tuyệt tình không!?" Tổng thống tò mò hỏi."Nếu là trước đây, vợ tôi là ai cũng không có vấn đề, bởi vì tôi không có hy vọng gì, nhưng hiện tại tôi muốn giữ lấy hy vọng của tôi." Cố Cảo Đình ý vị thâm trường nói, ly rượu đỏ song sánh, trong mắt liễm diễm, cùng kiên định quyết tuyệt."Lời này là như thế nào? Chiến thần tướng quân đánh đâu thắng đó của quốc gia chúng ta lại cũng có lúc tuyệt vọng?" Tổng thống trêu nói."Không nói chuyện này nữa. Tổng thống gọi tôi qua đây không phải chỉ để nói chuyện này chứ!? " Cố Cảo Đình trở lại chuyện chính nói."Tôi và phu nhân phải đi công du mấy nước, chắc khoảng một tháng sau mới trở về, trong thời gian tôi không có mặt ở đây, hy vọng cậu giúp tôi quản giáo Duật Nghị thật tốt, sau khi nó tốt nghiệp, sẽ để làm chủ tịch một thành phố nhỏ, trong thời gian này không thể xảy ra vấn đề nào cả." Tổng thống cau mày nhờ cậy nói."Hiểu, tổng thống yên tâm." Cố Cảo Đình lãnh khốc không đổi nói.Tổng thống giương lên nụ cười, cụm ly với Cố Cảo Đình, "Có những lời này của cậu, tôi yên tâm 100%."Cố Cảo Đình uống một hơi cạn sạch rượu trong ly.Anh đi ra từ phủ Tổng thống, ngồi trên chuyên cơ của mình, gọi điện thoại cho Thượng trung tá."Cô ấy đã nhận sai chưa? " Cố Cảo Đình lạnh giọng hỏi.Mặt Thượng trung tá lộ vẻ khó khăn báo cáo: "Phu nhân nói cô ấy là cọp mẹ, không sợ chó sói. "Cố Cảo Đình xuy cười một tiếng, ra lệnh:"Tôi cũng không ngờ yêu ***, đưa cô ấy lên gác lửng, nhớ kỹ ngụy trang thêm vài cái camera ẩn, bảo đảm an toàn của cô ấy, kết nối camera trực tiếp đến điện thoại của tôi ""Vâng. "*Không biết có phải bởi vì hôm nay bị kinh hách hay không, lúc Hoắc Vi Vũ thay quần nhỏ thì phát hiện nàng dì tâm tâm niệm niệm của cô đã tới sớm.Ngày đầu tiên chỉ có một chút, không nhiều lắm.Cố Cảo Đình đã nói không cho cô mang theo cái gì, vì an toàn của bản thân, cô trộm trong phòng vệ sinh của anh một xấp giấy vệ sinh, rồi lót lên trên quần."Phu nhân, cô đã ở trong toilet nửa giờ rồi, chúng ta nên khởi hành đi rừng Hắc Tùng thôi. " Thượng trung tá thúc giục."Gấp cái gì, cũng không phải chạy đi đầu thai." Hoắc Vi Vũ kéo cửa phòng vệ sinh ra, tay lười biếng khoát lên trên tường, hỏi: "Thượng trung tá, nếu như tôi không cẩn thận trở thành bữa ăn của một con sói béo phệ thì các anh sẽ làm sao? ""Xin phu nhân yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ an táng con sói đó thật thích đáng, trên bia mộ viết đại danh của phu nhân." Thượng trung tá nghiêm trang nói.Hoắc Vi Vũ ném cho anh ta một cái liếc mắt, "Các anh không lo bị ngồi tù sao? ""Chúng ta là quân nhân, hi sinh trong khi huấn luyện là quang vinh." Thượng trung tá vinh dự nói."Nhưng tôi không phải là quân nhân của các người, tôi là dân chúng bình dân." Hoắc Vi Vũ đè tâm tư xuống nói."Quân Tẩu cũng là quân. " Thượng trung tá vuốt cằm nói.Hoắc Vi Vũ cụp đôi mắt, nhìn Thượng trung tá.Có phải ý của anh ta cô chết cũng là đáng đời, phải không?Cố Cảo Đình là ma vương khiến người ta xuống địa ngục, quả nhiên danh bất hư truyền."Nếu như tôi gặp chuyện không may, truyền lại cho Cố Cảo Đình câu này." Hoắc Vi Vũ lười biếng nói."Nói cái gì? "
Trong thư phòng phủ Tổng thống.
"Nghe nói con gái Mai tướng quân tự sát vì Tư lệnh?" Tổng thống cầm ly rượu vang cao cổ, đưa cho Cố Cảo Đình, mỉm cười hỏi.
Cố Cảo Đình nhận lấy, nhấp một ngụm "Thật là chuyện gì cũng không qua được mắt Tổng thống. "
"Chuyện của cậu là chuyện nhỏ nhặt không đáng kể, nhưng đối với quốc gia mà nói đều là chuyện lớn tôi nên chú ý mới phải. Nếu ngày trước vị hôn thê của cậu là ai tôi cũng không để ý, nhưng điều kiện của con gái Mai tướng quân cũng xem là tốt, lần này cậu từ chối có phải quá tuyệt tình không!?" Tổng thống tò mò hỏi.
"Nếu là trước đây, vợ tôi là ai cũng không có vấn đề, bởi vì tôi không có hy vọng gì, nhưng hiện tại tôi muốn giữ lấy hy vọng của tôi." Cố Cảo Đình ý vị thâm trường nói, ly rượu đỏ song sánh, trong mắt liễm diễm, cùng kiên định quyết tuyệt.
"Lời này là như thế nào? Chiến thần tướng quân đánh đâu thắng đó của quốc gia chúng ta lại cũng có lúc tuyệt vọng?" Tổng thống trêu nói.
"Không nói chuyện này nữa. Tổng thống gọi tôi qua đây không phải chỉ để nói chuyện này chứ!? " Cố Cảo Đình trở lại chuyện chính nói.
"Tôi và phu nhân phải đi công du mấy nước, chắc khoảng một tháng sau mới trở về, trong thời gian tôi không có mặt ở đây, hy vọng cậu giúp tôi quản giáo Duật Nghị thật tốt, sau khi nó tốt nghiệp, sẽ để làm chủ tịch một thành phố nhỏ, trong thời gian này không thể xảy ra vấn đề nào cả." Tổng thống cau mày nhờ cậy nói.
"Hiểu, tổng thống yên tâm." Cố Cảo Đình lãnh khốc không đổi nói.
Tổng thống giương lên nụ cười, cụm ly với Cố Cảo Đình, "Có những lời này của cậu, tôi yên tâm 100%."
Cố Cảo Đình uống một hơi cạn sạch rượu trong ly.
Anh đi ra từ phủ Tổng thống, ngồi trên chuyên cơ của mình, gọi điện thoại cho Thượng trung tá.
"Cô ấy đã nhận sai chưa? " Cố Cảo Đình lạnh giọng hỏi.
Mặt Thượng trung tá lộ vẻ khó khăn báo cáo: "Phu nhân nói cô ấy là cọp mẹ, không sợ chó sói. "
Cố Cảo Đình xuy cười một tiếng, ra lệnh:"Tôi cũng không ngờ yêu ***, đưa cô ấy lên gác lửng, nhớ kỹ ngụy trang thêm vài cái camera ẩn, bảo đảm an toàn của cô ấy, kết nối camera trực tiếp đến điện thoại của tôi "
"Vâng. "
*
Không biết có phải bởi vì hôm nay bị kinh hách hay không, lúc Hoắc Vi Vũ thay quần nhỏ thì phát hiện nàng dì tâm tâm niệm niệm của cô đã tới sớm.
Ngày đầu tiên chỉ có một chút, không nhiều lắm.
Cố Cảo Đình đã nói không cho cô mang theo cái gì, vì an toàn của bản thân, cô trộm trong phòng vệ sinh của anh một xấp giấy vệ sinh, rồi lót lên trên quần.
"Phu nhân, cô đã ở trong toilet nửa giờ rồi, chúng ta nên khởi hành đi rừng Hắc Tùng thôi. " Thượng trung tá thúc giục.
"Gấp cái gì, cũng không phải chạy đi đầu thai." Hoắc Vi Vũ kéo cửa phòng vệ sinh ra, tay lười biếng khoát lên trên tường, hỏi: "Thượng trung tá, nếu như tôi không cẩn thận trở thành bữa ăn của một con sói béo phệ thì các anh sẽ làm sao? "
"Xin phu nhân yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ an táng con sói đó thật thích đáng, trên bia mộ viết đại danh của phu nhân." Thượng trung tá nghiêm trang nói.
Hoắc Vi Vũ ném cho anh ta một cái liếc mắt, "Các anh không lo bị ngồi tù sao? "
"Chúng ta là quân nhân, hi sinh trong khi huấn luyện là quang vinh." Thượng trung tá vinh dự nói.
"Nhưng tôi không phải là quân nhân của các người, tôi là dân chúng bình dân." Hoắc Vi Vũ đè tâm tư xuống nói.
"Quân Tẩu cũng là quân. " Thượng trung tá vuốt cằm nói.
Hoắc Vi Vũ cụp đôi mắt, nhìn Thượng trung tá.
Có phải ý của anh ta cô chết cũng là đáng đời, phải không?
Cố Cảo Đình là ma vương khiến người ta xuống địa ngục, quả nhiên danh bất hư truyền.
"Nếu như tôi gặp chuyện không may, truyền lại cho Cố Cảo Đình câu này." Hoắc Vi Vũ lười biếng nói.
"Nói cái gì? "
Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… Trong thư phòng phủ Tổng thống."Nghe nói con gái Mai tướng quân tự sát vì Tư lệnh?" Tổng thống cầm ly rượu vang cao cổ, đưa cho Cố Cảo Đình, mỉm cười hỏi.Cố Cảo Đình nhận lấy, nhấp một ngụm "Thật là chuyện gì cũng không qua được mắt Tổng thống. ""Chuyện của cậu là chuyện nhỏ nhặt không đáng kể, nhưng đối với quốc gia mà nói đều là chuyện lớn tôi nên chú ý mới phải. Nếu ngày trước vị hôn thê của cậu là ai tôi cũng không để ý, nhưng điều kiện của con gái Mai tướng quân cũng xem là tốt, lần này cậu từ chối có phải quá tuyệt tình không!?" Tổng thống tò mò hỏi."Nếu là trước đây, vợ tôi là ai cũng không có vấn đề, bởi vì tôi không có hy vọng gì, nhưng hiện tại tôi muốn giữ lấy hy vọng của tôi." Cố Cảo Đình ý vị thâm trường nói, ly rượu đỏ song sánh, trong mắt liễm diễm, cùng kiên định quyết tuyệt."Lời này là như thế nào? Chiến thần tướng quân đánh đâu thắng đó của quốc gia chúng ta lại cũng có lúc tuyệt vọng?" Tổng thống trêu nói."Không nói chuyện này nữa. Tổng thống gọi tôi qua đây không phải chỉ để nói chuyện này chứ!? " Cố Cảo Đình trở lại chuyện chính nói."Tôi và phu nhân phải đi công du mấy nước, chắc khoảng một tháng sau mới trở về, trong thời gian tôi không có mặt ở đây, hy vọng cậu giúp tôi quản giáo Duật Nghị thật tốt, sau khi nó tốt nghiệp, sẽ để làm chủ tịch một thành phố nhỏ, trong thời gian này không thể xảy ra vấn đề nào cả." Tổng thống cau mày nhờ cậy nói."Hiểu, tổng thống yên tâm." Cố Cảo Đình lãnh khốc không đổi nói.Tổng thống giương lên nụ cười, cụm ly với Cố Cảo Đình, "Có những lời này của cậu, tôi yên tâm 100%."Cố Cảo Đình uống một hơi cạn sạch rượu trong ly.Anh đi ra từ phủ Tổng thống, ngồi trên chuyên cơ của mình, gọi điện thoại cho Thượng trung tá."Cô ấy đã nhận sai chưa? " Cố Cảo Đình lạnh giọng hỏi.Mặt Thượng trung tá lộ vẻ khó khăn báo cáo: "Phu nhân nói cô ấy là cọp mẹ, không sợ chó sói. "Cố Cảo Đình xuy cười một tiếng, ra lệnh:"Tôi cũng không ngờ yêu ***, đưa cô ấy lên gác lửng, nhớ kỹ ngụy trang thêm vài cái camera ẩn, bảo đảm an toàn của cô ấy, kết nối camera trực tiếp đến điện thoại của tôi ""Vâng. "*Không biết có phải bởi vì hôm nay bị kinh hách hay không, lúc Hoắc Vi Vũ thay quần nhỏ thì phát hiện nàng dì tâm tâm niệm niệm của cô đã tới sớm.Ngày đầu tiên chỉ có một chút, không nhiều lắm.Cố Cảo Đình đã nói không cho cô mang theo cái gì, vì an toàn của bản thân, cô trộm trong phòng vệ sinh của anh một xấp giấy vệ sinh, rồi lót lên trên quần."Phu nhân, cô đã ở trong toilet nửa giờ rồi, chúng ta nên khởi hành đi rừng Hắc Tùng thôi. " Thượng trung tá thúc giục."Gấp cái gì, cũng không phải chạy đi đầu thai." Hoắc Vi Vũ kéo cửa phòng vệ sinh ra, tay lười biếng khoát lên trên tường, hỏi: "Thượng trung tá, nếu như tôi không cẩn thận trở thành bữa ăn của một con sói béo phệ thì các anh sẽ làm sao? ""Xin phu nhân yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ an táng con sói đó thật thích đáng, trên bia mộ viết đại danh của phu nhân." Thượng trung tá nghiêm trang nói.Hoắc Vi Vũ ném cho anh ta một cái liếc mắt, "Các anh không lo bị ngồi tù sao? ""Chúng ta là quân nhân, hi sinh trong khi huấn luyện là quang vinh." Thượng trung tá vinh dự nói."Nhưng tôi không phải là quân nhân của các người, tôi là dân chúng bình dân." Hoắc Vi Vũ đè tâm tư xuống nói."Quân Tẩu cũng là quân. " Thượng trung tá vuốt cằm nói.Hoắc Vi Vũ cụp đôi mắt, nhìn Thượng trung tá.Có phải ý của anh ta cô chết cũng là đáng đời, phải không?Cố Cảo Đình là ma vương khiến người ta xuống địa ngục, quả nhiên danh bất hư truyền."Nếu như tôi gặp chuyện không may, truyền lại cho Cố Cảo Đình câu này." Hoắc Vi Vũ lười biếng nói."Nói cái gì? "