Trong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy…

Chương 51: Em yêu anh, anh sợ à?

Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… "Nếu anh muốn làm cho tôi thoải mái thì đừng gây phiền phức cho Yến Tử." Hoắc Vi Vũ nhân cơ hội ra điều kiện, từ trên người anh ngồi xuống bên cạnh."Chỉ với thái độ này của cô sao? " Cố Cảo Đình cầm chai rượu, ung dung rót.Khuôn mặt lão luyễn lạnh lẽo.Anh chuyên chú nhìn vào mắt cô, ánh mắt sắc bén như chim ưng.Hoắc Vi Vũ cụp mắt xuống.Tuy cô đơn giản nhưng không ngu ngốc.Ở trước mặt Cố Cảo Đình, phản kháng chỉ như trứng chọi vào đá.Anh chính là thợ săn, chiến thần trong truyền thuyết, mọi việc đều thuận lợi, không có việc gì không làm được.Ngoài vẻ bề ngoài ngoan độc mà chuẩn xác, còn quyết đoán khiến người ta không thể không khuất phục.Quyết đoán của anh không phải do bộc phát ngày một ngày hai mà đó là tác phong làm việc được tôi luyện qua nhiều năm tháng.Chỉ cần Cố Cảo Đình muốn người nào chết, người đó sẽ không được một ngày sống khỏe mạnh.Cô thầm mong anh nhanh rút quân về quân khu đi, một năm rưỡi nữa không trở lại, cô lại sống những ngày tiêu dao khoái hoạt.Bây giờ cô kết hôn với anh, ngày tháng sau này chắc không dễ chịu.Cố Cảo Đình là đệ nhất bạc tình bạc nghĩa, sẽ không lãng phí thời gian trên loại phụ nữ như cô.Cô chỉ cần làm như bị anh ta chinh phục, anh ta sẽ không có hứng thú dây dưa với cô nữa.Vậy chỉ cần giả vờ như mình bị anh ta chinh phục là được!.Hoắc Vi Vũ suy nghĩ minh bạch, cười thật xinh đẹp, cầm ly rượu cao cổ lên, lắc lắc nhẹ nhàng.Ánh mắt nhìn về phía anh, là mị hoặc dụ dỗ, là yêu tinh câu dẫn tâm hồn.Bờ môi đỏ mọng nhấp một ngụm trên ly rượu.Hầu kết Cố Cảo Đình cổn động, sâu trong con ngươi si mê ánh lên tia h*m m**n.Anh có khả năng kiềm chế cường đại, nếu để mấy trăm cô gái không mặc gì đứng trước mặt anh câu dẫn, anh cũng có thể không thèm liếc nhìn một lần.Duy chỉ có đối với cô.Một ánh mắt của cô có thể làm cho anh nhiệt huyết sôi trào.Cố Cảo Đình ôm hông của cô, nghiêng người đè cô xuống ghế sa lon, ánh mắt nóng rực, trầm giọng nói: "Nếu không phải bây giờ cô đang có dì cả thì đừng mong chạy thoát ""Cam tâm tình nguyện phụng bồi." Hoắc Vi Vũ sảng khoái nói."Cái gì? " Cố Cảo Đình dừng một chút, bất khả tư nghị nhìn cô.Hoắc Vi Vũ ôm lấy cổ Cố Cảo Đình, ngón tay vẽ lên từng đường nét trên khuôn mặt khôi ngô, cương nghị của anh, vô cùng yêu kiều nói."Tư lệnh đẹp trai nhất quân khu, nhân dân cả nước bầu anh là người đàn ông mà mọi cô gái muốn gả nhất, em có thể được kết tóc xe duyên với anh, là vinh hạnh của em."Cố Cảo Đình không hiểu nhìn Hoắc Vi Vũ, mắt nheo lại.Cô mới vừa rồi còn bài xích, phản kháng, sẽ không trở mặt nhanh như thế chứ?"Cô đang muốn làm gì?" Cố Cảo Đình hồ nghi hỏi.Hoắc Vi Vũ giương lên nụ cười khiêu khích hỏi: "Em yêu anh, anh sợ à?""Sợ cô không dám." Cố Cảo Đình trả lời, ngậm lấy môi cô, đầu lưỡi cuồng mãnh duỗi vào.Hoắc Vi Vũ đẩy mặt anh ra, vặn lông mi, bực dọc nói:"Phụ nữ của Tư lệnh nhiều như vậy không có ai dạy anh cách hôn môi à? ""Cái gì?" Cố Cảo Đình lạnh lùng nói, trong mắt anh lửa giận bắt đầu bùng cháy.Hoắc Vi Vũ sợ khéo quá thành vụng, nhắm mắt lại, hôn lên bờ môi của anh.Đầu lưỡi dọc theo bờ môi anh phác họa một vòng, sau khi đã ướt át, ngậm môi dưới của anh, hút hai cái.Lực đạo rất nhẹ, như bị cá nhỏ mổ hai cái, ngứa một chút.Anh còn đang muốn cô tiếp tục, cô lại buông môi anh ra.Đầu lưỡi thăm dò vào trong miệng anh, ôn nhu đảo bên trên lưỡi của anh.Dường như hồng sa phất qua, mê mê mộng mộng, mưa bụi mông lung.Không thể nói ra được mĩ cảm, tựa như mỹ nhân ngoái đầu nhìn lại cười, không khinh bạc, dụ dỗ người thâm nhập.Mắt Cố Cảo Đình nhìn xuống, lông mi cô như hắc phiến vậy, trong con ngươi chợt phóng ra một đạo tinh quang, đầu lưỡi cô vẫn còn ở trong miệng anh, dùng sức hút.Cuồng dã, mãnh liệt!

"Nếu anh muốn làm cho tôi thoải mái thì đừng gây phiền phức cho Yến Tử." Hoắc Vi Vũ nhân cơ hội ra điều kiện, từ trên người anh ngồi xuống bên cạnh.

"Chỉ với thái độ này của cô sao? " Cố Cảo Đình cầm chai rượu, ung dung rót.

Khuôn mặt lão luyễn lạnh lẽo.

Anh chuyên chú nhìn vào mắt cô, ánh mắt sắc bén như chim ưng.

Hoắc Vi Vũ cụp mắt xuống.

Tuy cô đơn giản nhưng không ngu ngốc.

Ở trước mặt Cố Cảo Đình, phản kháng chỉ như trứng chọi vào đá.

Anh chính là thợ săn, chiến thần trong truyền thuyết, mọi việc đều thuận lợi, không có việc gì không làm được.

Ngoài vẻ bề ngoài ngoan độc mà chuẩn xác, còn quyết đoán khiến người ta không thể không khuất phục.

Quyết đoán của anh không phải do bộc phát ngày một ngày hai mà đó là tác phong làm việc được tôi luyện qua nhiều năm tháng.

Chỉ cần Cố Cảo Đình muốn người nào chết, người đó sẽ không được một ngày sống khỏe mạnh.

Cô thầm mong anh nhanh rút quân về quân khu đi, một năm rưỡi nữa không trở lại, cô lại sống những ngày tiêu dao khoái hoạt.

Bây giờ cô kết hôn với anh, ngày tháng sau này chắc không dễ chịu.

Cố Cảo Đình là đệ nhất bạc tình bạc nghĩa, sẽ không lãng phí thời gian trên loại phụ nữ như cô.

Cô chỉ cần làm như bị anh ta chinh phục, anh ta sẽ không có hứng thú dây dưa với cô nữa.

Vậy chỉ cần giả vờ như mình bị anh ta chinh phục là được!.

Hoắc Vi Vũ suy nghĩ minh bạch, cười thật xinh đẹp, cầm ly rượu cao cổ lên, lắc lắc nhẹ nhàng.

Ánh mắt nhìn về phía anh, là mị hoặc dụ dỗ, là yêu tinh câu dẫn tâm hồn.

Bờ môi đỏ mọng nhấp một ngụm trên ly rượu.

Hầu kết Cố Cảo Đình cổn động, sâu trong con ngươi si mê ánh lên tia h*m m**n.

Anh có khả năng kiềm chế cường đại, nếu để mấy trăm cô gái không mặc gì đứng trước mặt anh câu dẫn, anh cũng có thể không thèm liếc nhìn một lần.

Duy chỉ có đối với cô.

Một ánh mắt của cô có thể làm cho anh nhiệt huyết sôi trào.

Cố Cảo Đình ôm hông của cô, nghiêng người đè cô xuống ghế sa lon, ánh mắt nóng rực, trầm giọng nói: "Nếu không phải bây giờ cô đang có dì cả thì đừng mong chạy thoát "

"Cam tâm tình nguyện phụng bồi." Hoắc Vi Vũ sảng khoái nói.

"Cái gì? " Cố Cảo Đình dừng một chút, bất khả tư nghị nhìn cô.

Hoắc Vi Vũ ôm lấy cổ Cố Cảo Đình, ngón tay vẽ lên từng đường nét trên khuôn mặt khôi ngô, cương nghị của anh, vô cùng yêu kiều nói.

"Tư lệnh đẹp trai nhất quân khu, nhân dân cả nước bầu anh là người đàn ông mà mọi cô gái muốn gả nhất, em có thể được kết tóc xe duyên với anh, là vinh hạnh của em."

Cố Cảo Đình không hiểu nhìn Hoắc Vi Vũ, mắt nheo lại.

Cô mới vừa rồi còn bài xích, phản kháng, sẽ không trở mặt nhanh như thế chứ?

"Cô đang muốn làm gì?" Cố Cảo Đình hồ nghi hỏi.

Hoắc Vi Vũ giương lên nụ cười khiêu khích hỏi: "Em yêu anh, anh sợ à?"

"Sợ cô không dám." Cố Cảo Đình trả lời, ngậm lấy môi cô, đầu lưỡi cuồng mãnh duỗi vào.

Hoắc Vi Vũ đẩy mặt anh ra, vặn lông mi, bực dọc nói:"Phụ nữ của Tư lệnh nhiều như vậy không có ai dạy anh cách hôn môi à? "

"Cái gì?" Cố Cảo Đình lạnh lùng nói, trong mắt anh lửa giận bắt đầu bùng cháy.

Hoắc Vi Vũ sợ khéo quá thành vụng, nhắm mắt lại, hôn lên bờ môi của anh.

Đầu lưỡi dọc theo bờ môi anh phác họa một vòng, sau khi đã ướt át, ngậm môi dưới của anh, hút hai cái.

Lực đạo rất nhẹ, như bị cá nhỏ mổ hai cái, ngứa một chút.

Anh còn đang muốn cô tiếp tục, cô lại buông môi anh ra.

Đầu lưỡi thăm dò vào trong miệng anh, ôn nhu đảo bên trên lưỡi của anh.

Dường như hồng sa phất qua, mê mê mộng mộng, mưa bụi mông lung.

Không thể nói ra được mĩ cảm, tựa như mỹ nhân ngoái đầu nhìn lại cười, không khinh bạc, dụ dỗ người thâm nhập.

Mắt Cố Cảo Đình nhìn xuống, lông mi cô như hắc phiến vậy, trong con ngươi chợt phóng ra một đạo tinh quang, đầu lưỡi cô vẫn còn ở trong miệng anh, dùng sức hút.

Cuồng dã, mãnh liệt!

Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… "Nếu anh muốn làm cho tôi thoải mái thì đừng gây phiền phức cho Yến Tử." Hoắc Vi Vũ nhân cơ hội ra điều kiện, từ trên người anh ngồi xuống bên cạnh."Chỉ với thái độ này của cô sao? " Cố Cảo Đình cầm chai rượu, ung dung rót.Khuôn mặt lão luyễn lạnh lẽo.Anh chuyên chú nhìn vào mắt cô, ánh mắt sắc bén như chim ưng.Hoắc Vi Vũ cụp mắt xuống.Tuy cô đơn giản nhưng không ngu ngốc.Ở trước mặt Cố Cảo Đình, phản kháng chỉ như trứng chọi vào đá.Anh chính là thợ săn, chiến thần trong truyền thuyết, mọi việc đều thuận lợi, không có việc gì không làm được.Ngoài vẻ bề ngoài ngoan độc mà chuẩn xác, còn quyết đoán khiến người ta không thể không khuất phục.Quyết đoán của anh không phải do bộc phát ngày một ngày hai mà đó là tác phong làm việc được tôi luyện qua nhiều năm tháng.Chỉ cần Cố Cảo Đình muốn người nào chết, người đó sẽ không được một ngày sống khỏe mạnh.Cô thầm mong anh nhanh rút quân về quân khu đi, một năm rưỡi nữa không trở lại, cô lại sống những ngày tiêu dao khoái hoạt.Bây giờ cô kết hôn với anh, ngày tháng sau này chắc không dễ chịu.Cố Cảo Đình là đệ nhất bạc tình bạc nghĩa, sẽ không lãng phí thời gian trên loại phụ nữ như cô.Cô chỉ cần làm như bị anh ta chinh phục, anh ta sẽ không có hứng thú dây dưa với cô nữa.Vậy chỉ cần giả vờ như mình bị anh ta chinh phục là được!.Hoắc Vi Vũ suy nghĩ minh bạch, cười thật xinh đẹp, cầm ly rượu cao cổ lên, lắc lắc nhẹ nhàng.Ánh mắt nhìn về phía anh, là mị hoặc dụ dỗ, là yêu tinh câu dẫn tâm hồn.Bờ môi đỏ mọng nhấp một ngụm trên ly rượu.Hầu kết Cố Cảo Đình cổn động, sâu trong con ngươi si mê ánh lên tia h*m m**n.Anh có khả năng kiềm chế cường đại, nếu để mấy trăm cô gái không mặc gì đứng trước mặt anh câu dẫn, anh cũng có thể không thèm liếc nhìn một lần.Duy chỉ có đối với cô.Một ánh mắt của cô có thể làm cho anh nhiệt huyết sôi trào.Cố Cảo Đình ôm hông của cô, nghiêng người đè cô xuống ghế sa lon, ánh mắt nóng rực, trầm giọng nói: "Nếu không phải bây giờ cô đang có dì cả thì đừng mong chạy thoát ""Cam tâm tình nguyện phụng bồi." Hoắc Vi Vũ sảng khoái nói."Cái gì? " Cố Cảo Đình dừng một chút, bất khả tư nghị nhìn cô.Hoắc Vi Vũ ôm lấy cổ Cố Cảo Đình, ngón tay vẽ lên từng đường nét trên khuôn mặt khôi ngô, cương nghị của anh, vô cùng yêu kiều nói."Tư lệnh đẹp trai nhất quân khu, nhân dân cả nước bầu anh là người đàn ông mà mọi cô gái muốn gả nhất, em có thể được kết tóc xe duyên với anh, là vinh hạnh của em."Cố Cảo Đình không hiểu nhìn Hoắc Vi Vũ, mắt nheo lại.Cô mới vừa rồi còn bài xích, phản kháng, sẽ không trở mặt nhanh như thế chứ?"Cô đang muốn làm gì?" Cố Cảo Đình hồ nghi hỏi.Hoắc Vi Vũ giương lên nụ cười khiêu khích hỏi: "Em yêu anh, anh sợ à?""Sợ cô không dám." Cố Cảo Đình trả lời, ngậm lấy môi cô, đầu lưỡi cuồng mãnh duỗi vào.Hoắc Vi Vũ đẩy mặt anh ra, vặn lông mi, bực dọc nói:"Phụ nữ của Tư lệnh nhiều như vậy không có ai dạy anh cách hôn môi à? ""Cái gì?" Cố Cảo Đình lạnh lùng nói, trong mắt anh lửa giận bắt đầu bùng cháy.Hoắc Vi Vũ sợ khéo quá thành vụng, nhắm mắt lại, hôn lên bờ môi của anh.Đầu lưỡi dọc theo bờ môi anh phác họa một vòng, sau khi đã ướt át, ngậm môi dưới của anh, hút hai cái.Lực đạo rất nhẹ, như bị cá nhỏ mổ hai cái, ngứa một chút.Anh còn đang muốn cô tiếp tục, cô lại buông môi anh ra.Đầu lưỡi thăm dò vào trong miệng anh, ôn nhu đảo bên trên lưỡi của anh.Dường như hồng sa phất qua, mê mê mộng mộng, mưa bụi mông lung.Không thể nói ra được mĩ cảm, tựa như mỹ nhân ngoái đầu nhìn lại cười, không khinh bạc, dụ dỗ người thâm nhập.Mắt Cố Cảo Đình nhìn xuống, lông mi cô như hắc phiến vậy, trong con ngươi chợt phóng ra một đạo tinh quang, đầu lưỡi cô vẫn còn ở trong miệng anh, dùng sức hút.Cuồng dã, mãnh liệt!

Chương 51: Em yêu anh, anh sợ à?