Trong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy…
Chương 96: Sống còn không bằng chết!
Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… Hoắc Vi Vũ uống say, nằm sấp trên quầy bar, mông lung nhìn ly rượu đỏ trong tay.Cuộc sống như nào, mình đều không được lựa chọn sao?Hoắc Vi Vũ ngửa mặt, uống cạn ly rượu trong tay, tiếp tục rót cho mình một ly.Lâm Thừa Ân tới quán bar, nhìn thấy Hoắc Vi Vũ, vội chạy tới giựt chai rượu trong tay cô:“Tiểu ngũ, đừng uống nữa.”Hoắc Vi Vũ say mèm mắt lờ đờ nhìn người đàn ông còn đẹp hơn gấp trăm lần phụ nữ đứng trước mặt mình, nói ngọng:“Thừa Ân, sao anh lại đến đây?”Cô muốn đoạt lại chai rượu trong tay Thừa Ân.Lâm Thừa Ân giơ chai lên cao, nhìn thấy vết thương trên mặt Hoắc Vi Vũ, nhíu mày, sờ lên mặt cô, đau lòng nói:“Mặt bị sao vậy? Là ai khi dễ em!”“A, không sao, vết thương nhỏ thôi.” Hoắc Vi Vũ cướp được chai rượu, rót một ly.Lâm Thừa Ân tiếp tục đoạt lại chai rượu, giấu ở sau lưng:“Đừng giả bộ ngớ ngẩn, em yêu nhất gương mặt đẹp, rốt cuộc là ai làm mặt em thành như vậy.”“Em cũng sắp thành phụ nữ có chồng, đẹp làm gì, cũng không kiếm được cơm, em dựa vào tài năng của em.” Hoắc Vi Vũ hoạt bát nói.“Là thiên kim tiểu thư Cố gia phải không?” Lâm Thừa Ân suy đoán.“Chỉ có một người? Làm sao là đối thủ của em!”“Thêm một lão yêu bà Cố gia!!!” Lâm Thừa Ân phẩn nộ nói.Hoắc Vi Vũ xoay người, cướp chai rượu, lung lay, cười nói:“Chính xác.”Không biết cô nói cho chính cô hay là nói với Lâm Thừa Ân.“Em còn muốn nhịn tới khi nào, em đã không hạnh phúc, gả cho Cố Cảo Đình càng không hạnh phúc, người nhà bọn hắn sẽ ức h**p em chết, bây giờ, đi tìm nhị ca với anh, tìm đại ca nữa, bọn họ sẽ giúp em.” Lâm Thừa Ân xúc động nói.Anh ta nắm chặt tay Hoắc Vi Vũ kéo cô ra ngoài.“Thừa Ân, Thừa Ân.” Hoắc Vi Vũ hô.Lâm Thừa Ân không nghe.Hoắc Vi Vũ dùng sức hất tay Lâm Thừa Ân ra.Tính tình Lâm Thừa Ân ôn nhuận dịu dàng, liền có chút nổi nóng, cả giận nói:“Tiểu ngũ, chúng ta là bạn bè, anh không muốn một mình em gánh chịu!”Hoắc Vi Vũ thu hồi nụ cười ngụy trang, ngưng trọng nói:“Đừng nói cho đại ca và nhị ca biết.”“Em có xem chúng ta là bạn bè hay không!” Lâm Thừa Ân quát.“Chính vì xem các anh là bạn bè, xem là người quan trọng nhất, cho nên, mới không cho các anh biết.” Hoắc Vi Vũ giải thích.“Đại ca và nhị ca có thể giúp em.” Lâm Thừa Ân chắc chắn nói.“Giúp thế nào? Cố Cảo Đình là Tư lệnh, ngồi trên cao, quyền bá một phương, ngay cả tổng thống cũng nể anh ta mấy phần.”“Lúc trước ông nội của anh ta là phó chủ tịch ủy viên quân sự, đào tạo vô số thế lực cường đại, hiện tại lấy anh ta làm chủ sai đâu đánh đó. Anh ta chỉ cần liên thủ với Mai tướng quân, đại ca liền bị ăn tươi nuốt sống đến không còn một mẩu xương, huống chi là nhị ca. Nhị ca chỉ là thương nhân, cho dù giàu sang phú quý cũng không đấu lại quan viên! Em thật không muốn dính dáng đến. Cha mẹ đều chết rồi, người đàn ông yêu thương em nhất không còn sống nữa, mỗi ngày em sống còn không bằng chết, nhưng quan trọng là, các anh phải bình an.”Lần đầu tiên Hoắc Vi Vũ nói nỗi khổ trong lòng ra, rất đau!Cô ngửa mặt, cầm chai rượu rót vào miệng.Lâm Thừa Ân trầm mặt, nhìn Hoắc Vi Vũ thống khổ.Cô uống say, đầu choáng váng, rất nhanh liền té xỉu.Lâm Thừa Ân chỉ có thể tiến lên, ôm Hoắc Vi Vũ.Một chiếc xe màu đen hung hăng hướng Lâm Thừa Ân đâm tới, né qua, đụng phải gốc cây.Lâm Thừa Ân bị hù dọa, chửi ầm lên:“Không có mắt sao?”Cố Cảo Đình bước xuống xe, dùng sức đóng sầm cửa xe lại.Toàn thân anh đóng băng như muốn nuốt hết mọi thứ, ánh mắt sắc bén như dao như muốn róc thịt của Lâm Thừa Ân ra.
Hoắc Vi Vũ uống say, nằm sấp trên quầy bar, mông lung nhìn ly rượu đỏ trong tay.
Cuộc sống như nào, mình đều không được lựa chọn sao?
Hoắc Vi Vũ ngửa mặt, uống cạn ly rượu trong tay, tiếp tục rót cho mình một ly.
Lâm Thừa Ân tới quán bar, nhìn thấy Hoắc Vi Vũ, vội chạy tới giựt chai rượu trong tay cô:
“Tiểu ngũ, đừng uống nữa.”
Hoắc Vi Vũ say mèm mắt lờ đờ nhìn người đàn ông còn đẹp hơn gấp trăm lần phụ nữ đứng trước mặt mình, nói ngọng:
“Thừa Ân, sao anh lại đến đây?”
Cô muốn đoạt lại chai rượu trong tay Thừa Ân.
Lâm Thừa Ân giơ chai lên cao, nhìn thấy vết thương trên mặt Hoắc Vi Vũ, nhíu mày, sờ lên mặt cô, đau lòng nói:
“Mặt bị sao vậy? Là ai khi dễ em!”
“A, không sao, vết thương nhỏ thôi.” Hoắc Vi Vũ cướp được chai rượu, rót một ly.
Lâm Thừa Ân tiếp tục đoạt lại chai rượu, giấu ở sau lưng:
“Đừng giả bộ ngớ ngẩn, em yêu nhất gương mặt đẹp, rốt cuộc là ai làm mặt em thành như vậy.”
“Em cũng sắp thành phụ nữ có chồng, đẹp làm gì, cũng không kiếm được cơm, em dựa vào tài năng của em.” Hoắc Vi Vũ hoạt bát nói.
“Là thiên kim tiểu thư Cố gia phải không?” Lâm Thừa Ân suy đoán.
“Chỉ có một người? Làm sao là đối thủ của em!”
“Thêm một lão yêu bà Cố gia!!!” Lâm Thừa Ân phẩn nộ nói.
Hoắc Vi Vũ xoay người, cướp chai rượu, lung lay, cười nói:
“Chính xác.”
Không biết cô nói cho chính cô hay là nói với Lâm Thừa Ân.
“Em còn muốn nhịn tới khi nào, em đã không hạnh phúc, gả cho Cố Cảo Đình càng không hạnh phúc, người nhà bọn hắn sẽ ức h**p em chết, bây giờ, đi tìm nhị ca với anh, tìm đại ca nữa, bọn họ sẽ giúp em.” Lâm Thừa Ân xúc động nói.
Anh ta nắm chặt tay Hoắc Vi Vũ kéo cô ra ngoài.
“Thừa Ân, Thừa Ân.” Hoắc Vi Vũ hô.
Lâm Thừa Ân không nghe.
Hoắc Vi Vũ dùng sức hất tay Lâm Thừa Ân ra.
Tính tình Lâm Thừa Ân ôn nhuận dịu dàng, liền có chút nổi nóng, cả giận nói:
“Tiểu ngũ, chúng ta là bạn bè, anh không muốn một mình em gánh chịu!”
Hoắc Vi Vũ thu hồi nụ cười ngụy trang, ngưng trọng nói:
“Đừng nói cho đại ca và nhị ca biết.”
“Em có xem chúng ta là bạn bè hay không!” Lâm Thừa Ân quát.
“Chính vì xem các anh là bạn bè, xem là người quan trọng nhất, cho nên, mới không cho các anh biết.” Hoắc Vi Vũ giải thích.
“Đại ca và nhị ca có thể giúp em.” Lâm Thừa Ân chắc chắn nói.
“Giúp thế nào? Cố Cảo Đình là Tư lệnh, ngồi trên cao, quyền bá một phương, ngay cả tổng thống cũng nể anh ta mấy phần.”
“Lúc trước ông nội của anh ta là phó chủ tịch ủy viên quân sự, đào tạo vô số thế lực cường đại, hiện tại lấy anh ta làm chủ sai đâu đánh đó. Anh ta chỉ cần liên thủ với Mai tướng quân, đại ca liền bị ăn tươi nuốt sống đến không còn một mẩu xương, huống chi là nhị ca. Nhị ca chỉ là thương nhân, cho dù giàu sang phú quý cũng không đấu lại quan viên! Em thật không muốn dính dáng đến. Cha mẹ đều chết rồi, người đàn ông yêu thương em nhất không còn sống nữa, mỗi ngày em sống còn không bằng chết, nhưng quan trọng là, các anh phải bình an.”
Lần đầu tiên Hoắc Vi Vũ nói nỗi khổ trong lòng ra, rất đau!
Cô ngửa mặt, cầm chai rượu rót vào miệng.
Lâm Thừa Ân trầm mặt, nhìn Hoắc Vi Vũ thống khổ.
Cô uống say, đầu choáng váng, rất nhanh liền té xỉu.
Lâm Thừa Ân chỉ có thể tiến lên, ôm Hoắc Vi Vũ.
Một chiếc xe màu đen hung hăng hướng Lâm Thừa Ân đâm tới, né qua, đụng phải gốc cây.
Lâm Thừa Ân bị hù dọa, chửi ầm lên:
“Không có mắt sao?”
Cố Cảo Đình bước xuống xe, dùng sức đóng sầm cửa xe lại.
Toàn thân anh đóng băng như muốn nuốt hết mọi thứ, ánh mắt sắc bén như dao như muốn róc thịt của Lâm Thừa Ân ra.
Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… Hoắc Vi Vũ uống say, nằm sấp trên quầy bar, mông lung nhìn ly rượu đỏ trong tay.Cuộc sống như nào, mình đều không được lựa chọn sao?Hoắc Vi Vũ ngửa mặt, uống cạn ly rượu trong tay, tiếp tục rót cho mình một ly.Lâm Thừa Ân tới quán bar, nhìn thấy Hoắc Vi Vũ, vội chạy tới giựt chai rượu trong tay cô:“Tiểu ngũ, đừng uống nữa.”Hoắc Vi Vũ say mèm mắt lờ đờ nhìn người đàn ông còn đẹp hơn gấp trăm lần phụ nữ đứng trước mặt mình, nói ngọng:“Thừa Ân, sao anh lại đến đây?”Cô muốn đoạt lại chai rượu trong tay Thừa Ân.Lâm Thừa Ân giơ chai lên cao, nhìn thấy vết thương trên mặt Hoắc Vi Vũ, nhíu mày, sờ lên mặt cô, đau lòng nói:“Mặt bị sao vậy? Là ai khi dễ em!”“A, không sao, vết thương nhỏ thôi.” Hoắc Vi Vũ cướp được chai rượu, rót một ly.Lâm Thừa Ân tiếp tục đoạt lại chai rượu, giấu ở sau lưng:“Đừng giả bộ ngớ ngẩn, em yêu nhất gương mặt đẹp, rốt cuộc là ai làm mặt em thành như vậy.”“Em cũng sắp thành phụ nữ có chồng, đẹp làm gì, cũng không kiếm được cơm, em dựa vào tài năng của em.” Hoắc Vi Vũ hoạt bát nói.“Là thiên kim tiểu thư Cố gia phải không?” Lâm Thừa Ân suy đoán.“Chỉ có một người? Làm sao là đối thủ của em!”“Thêm một lão yêu bà Cố gia!!!” Lâm Thừa Ân phẩn nộ nói.Hoắc Vi Vũ xoay người, cướp chai rượu, lung lay, cười nói:“Chính xác.”Không biết cô nói cho chính cô hay là nói với Lâm Thừa Ân.“Em còn muốn nhịn tới khi nào, em đã không hạnh phúc, gả cho Cố Cảo Đình càng không hạnh phúc, người nhà bọn hắn sẽ ức h**p em chết, bây giờ, đi tìm nhị ca với anh, tìm đại ca nữa, bọn họ sẽ giúp em.” Lâm Thừa Ân xúc động nói.Anh ta nắm chặt tay Hoắc Vi Vũ kéo cô ra ngoài.“Thừa Ân, Thừa Ân.” Hoắc Vi Vũ hô.Lâm Thừa Ân không nghe.Hoắc Vi Vũ dùng sức hất tay Lâm Thừa Ân ra.Tính tình Lâm Thừa Ân ôn nhuận dịu dàng, liền có chút nổi nóng, cả giận nói:“Tiểu ngũ, chúng ta là bạn bè, anh không muốn một mình em gánh chịu!”Hoắc Vi Vũ thu hồi nụ cười ngụy trang, ngưng trọng nói:“Đừng nói cho đại ca và nhị ca biết.”“Em có xem chúng ta là bạn bè hay không!” Lâm Thừa Ân quát.“Chính vì xem các anh là bạn bè, xem là người quan trọng nhất, cho nên, mới không cho các anh biết.” Hoắc Vi Vũ giải thích.“Đại ca và nhị ca có thể giúp em.” Lâm Thừa Ân chắc chắn nói.“Giúp thế nào? Cố Cảo Đình là Tư lệnh, ngồi trên cao, quyền bá một phương, ngay cả tổng thống cũng nể anh ta mấy phần.”“Lúc trước ông nội của anh ta là phó chủ tịch ủy viên quân sự, đào tạo vô số thế lực cường đại, hiện tại lấy anh ta làm chủ sai đâu đánh đó. Anh ta chỉ cần liên thủ với Mai tướng quân, đại ca liền bị ăn tươi nuốt sống đến không còn một mẩu xương, huống chi là nhị ca. Nhị ca chỉ là thương nhân, cho dù giàu sang phú quý cũng không đấu lại quan viên! Em thật không muốn dính dáng đến. Cha mẹ đều chết rồi, người đàn ông yêu thương em nhất không còn sống nữa, mỗi ngày em sống còn không bằng chết, nhưng quan trọng là, các anh phải bình an.”Lần đầu tiên Hoắc Vi Vũ nói nỗi khổ trong lòng ra, rất đau!Cô ngửa mặt, cầm chai rượu rót vào miệng.Lâm Thừa Ân trầm mặt, nhìn Hoắc Vi Vũ thống khổ.Cô uống say, đầu choáng váng, rất nhanh liền té xỉu.Lâm Thừa Ân chỉ có thể tiến lên, ôm Hoắc Vi Vũ.Một chiếc xe màu đen hung hăng hướng Lâm Thừa Ân đâm tới, né qua, đụng phải gốc cây.Lâm Thừa Ân bị hù dọa, chửi ầm lên:“Không có mắt sao?”Cố Cảo Đình bước xuống xe, dùng sức đóng sầm cửa xe lại.Toàn thân anh đóng băng như muốn nuốt hết mọi thứ, ánh mắt sắc bén như dao như muốn róc thịt của Lâm Thừa Ân ra.