Trong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy…

Chương 142: Tư lệnh nhượng bộ, ấm lòng

Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… "Tôi muốn anh xin lỗi Thừa Ân." Hoắc Vi Vũ lớn tiếng quát.Cố Cảo Đình dừng một chút, đôi mắt thâm sâu nhìn cô.Anh, Cố Cảo Đình, cao cao tại thượng, duy ngã độc tôn, cho dù là tổng thống, cũng không thể làm anh phải xin lỗi.Huống chi, anh cũng không cảm thấy sai.Anh tận mắt thấy Lâm Thừa Ân ôm Hoắc Vi Vũ, không phế anh ta, đã khách khí lắm rồi.Cố Cảo Đình nghiêm mặt, ngồi ở bên giường.Hoắc Vi Vũ cũng biết ý của anh, khóe miệng giơ lên, nước mắt tràn đầy hốc mắt, cười vô cùng châm chọc, "Làm không được, phải không? Đây chính là đều tôi muốn."Đôi mắt Cố Cảo Đình thâm sâu, lâm vào trong trầm tư.Tiếng đập cửa vang lên"Vào đi." Cố Cảo Đình trầm giọng nói.Trung tá Thượng đẩy cửa ra, nhìn về phía Cố Cảo Đình, vẻ mặt lộ vẻ khó xử, "Tư lệnh, tôi có chuyện muốn báo cáo."Cố Cảo Đình nhìn bộ dáng muốn nói lại thôi của trung tá Thượng, nhìn anh lại nhìn về phía Hoắc Vi Vũ.Hoắc Vi Vũ ngồi ở đầu giường, hai tay ôm đầu gối, lạnh nhạt nhìn anh, "Cần tôi tránh đi không?"Cố Cảo Đình không nói gì.Hoắc Vi Vũ dời chân, đến bên giường, tìm kiếm dép trên mặt đất.Anh cầm chặt cánh tay của cô, hỏi: "Có phải chỉ cần tôi nói xin lỗi với anh ta, thì cô sẽ bỏ qua chuyện này?"Hoắc Vi Vũ liếc nhìn về phía Cố Cảo Đình, "Anh phải đảm bảo sau này không được tìm anh ấy gây phiền toái."Cố Cảo Đình nhíu mày, tức giận đảm bảo: "Anh ta không ôm phụ nữ của tôi, không có tâm tư khác với phụ nữ của tôi, tự nhiên tôi sẽ không động tới anh ta.""Chúng tôi quen biết nhau từ nhỏ, lúc nào cũng ở cùng một chỗ, anh suy nghĩ nhiều rồi." Hoắc Vi Vũ giải thích nói."Chúng ta từ nhỏ cũng không biết, trong QQ còn có người bình luận nói chúng ta không thể nào thành một đôi. Bây giờ cũng đến với nhau đó thôi, mọi chuyện không có tuyệt đối, cô đã biết không khả năng, cô để ý một chút, tôi hy vọng cô có thể kiên trì dự tính ban đầu của chúng ta, cách xa anh ta một chút." Cố Cảo Đình trầm giọng nói."Thanh giả tự thanh, tôi không cần người khác biết và tin tưởng, tôi biết mình đang làm gì là được rồi." Hoắc Vi Vũ không tìm được giày, đứng lên, đi chân trần trên mặt đất.Cố Cảo Đình đem nàng kéo ngồi vào trên giường, nhíu lông mày, trầm giọng nói: "Bây giờ cơ thể cô rất yếu, động một chút sẽ té xỉu, cô nên nằm nghỉ.""Không phải nói muốn xin lỗi Thừa Ân sao, anh muốn điện thoại nói với anh ấy, hay nói xin lỗi trước mặt anh ấy?" Hoắc Vi Vũ vội vàng hỏi.Cố Cảo Đình nhíu mày, trên mặt có chút không tự nhiên, nhượng bộ nói: "Hôm khác anh ta xuất viện, tôi mời anh ta ăn cơm."Hoắc Vi Vũ gật đầu, rũ mắt xuống, "Ở trước mặt của anh ấy, đối xử tốt với tôi một chút."Lúc nào thì tôi đối xử không tốt với cô." Cố Cảo Đình có chút bực bội.Hoắc Vi Vũ xùy cười một tiếng, nở nụ cười trong mắt lóe lên ánh sáng như sao,, "Tư lệnh, bây giờ mông tôi còn sưng lắm."Cố Cảo Đình "...""Đó là bởi vì cô phạm lỗi." Cố Cảo Đình nói, anh còn chưa điều tra kỹ càng."A." Hoắc Vi Vũ chẳng muốn giải thích,Cô nằm ở trên giường, đắp chăn cho mình, lạnh lùng nói ra: "Tôi muốn ngủ, còn phiền anh ra ngoài."Cố Cảo Đình nhìn về phía trung tá Thượng, "Hỏi thăm Nhan Diệc Hàm một chút, thuốc đã nấu xong chưa.""Tôi không uống thuốc." Hoắc Vi Vũ cự tuyệt nói."Không có mùi thuốc, uống thật ngon, tổng thống cũng uống thuốc của anh ta để điều trị cơ thể, hiệu quả rất tốt." Cố Cảo Đình dịu dàng nói, trong giọng nói mang theo ý dỗ dành.Hoắc Vi Vũ cảm thấy khác thường, nhìn về phía anh.Chẳng qua anh không để cho cô nhìn rõ, đi về phía cửa.Trung tá Thượng báo cáo: "Tư lệnh, chúng ta đã oan uổng cho phu nhân.""Có ý gì?"

"Tôi muốn anh xin lỗi Thừa Ân." Hoắc Vi Vũ lớn tiếng quát.

Cố Cảo Đình dừng một chút, đôi mắt thâm sâu nhìn cô.

Anh, Cố Cảo Đình, cao cao tại thượng, duy ngã độc tôn, cho dù là tổng thống, cũng không thể làm anh phải xin lỗi.

Huống chi, anh cũng không cảm thấy sai.

Anh tận mắt thấy Lâm Thừa Ân ôm Hoắc Vi Vũ, không phế anh ta, đã khách khí lắm rồi.

Cố Cảo Đình nghiêm mặt, ngồi ở bên giường.

Hoắc Vi Vũ cũng biết ý của anh, khóe miệng giơ lên, nước mắt tràn đầy hốc mắt, cười vô cùng châm chọc, "Làm không được, phải không? Đây chính là đều tôi muốn."

Đôi mắt Cố Cảo Đình thâm sâu, lâm vào trong trầm tư.

Tiếng đập cửa vang lên

"Vào đi." Cố Cảo Đình trầm giọng nói.

Trung tá Thượng đẩy cửa ra, nhìn về phía Cố Cảo Đình, vẻ mặt lộ vẻ khó xử, "Tư lệnh, tôi có chuyện muốn báo cáo."

Cố Cảo Đình nhìn bộ dáng muốn nói lại thôi của trung tá Thượng, nhìn anh lại nhìn về phía Hoắc Vi Vũ.

Hoắc Vi Vũ ngồi ở đầu giường, hai tay ôm đầu gối, lạnh nhạt nhìn anh, "Cần tôi tránh đi không?"

Cố Cảo Đình không nói gì.

Hoắc Vi Vũ dời chân, đến bên giường, tìm kiếm dép trên mặt đất.

Anh cầm chặt cánh tay của cô, hỏi: "Có phải chỉ cần tôi nói xin lỗi với anh ta, thì cô sẽ bỏ qua chuyện này?"

Hoắc Vi Vũ liếc nhìn về phía Cố Cảo Đình, "Anh phải đảm bảo sau này không được tìm anh ấy gây phiền toái."

Cố Cảo Đình nhíu mày, tức giận đảm bảo: "Anh ta không ôm phụ nữ của tôi, không có tâm tư khác với phụ nữ của tôi, tự nhiên tôi sẽ không động tới anh ta."

"Chúng tôi quen biết nhau từ nhỏ, lúc nào cũng ở cùng một chỗ, anh suy nghĩ nhiều rồi." Hoắc Vi Vũ giải thích nói.

"Chúng ta từ nhỏ cũng không biết, trong QQ còn có người bình luận nói chúng ta không thể nào thành một đôi. Bây giờ cũng đến với nhau đó thôi, mọi chuyện không có tuyệt đối, cô đã biết không khả năng, cô để ý một chút, tôi hy vọng cô có thể kiên trì dự tính ban đầu của chúng ta, cách xa anh ta một chút." Cố Cảo Đình trầm giọng nói.

"Thanh giả tự thanh, tôi không cần người khác biết và tin tưởng, tôi biết mình đang làm gì là được rồi." Hoắc Vi Vũ không tìm được giày, đứng lên, đi chân trần trên mặt đất.

Cố Cảo Đình đem nàng kéo ngồi vào trên giường, nhíu lông mày, trầm giọng nói: "Bây giờ cơ thể cô rất yếu, động một chút sẽ té xỉu, cô nên nằm nghỉ."

"Không phải nói muốn xin lỗi Thừa Ân sao, anh muốn điện thoại nói với anh ấy, hay nói xin lỗi trước mặt anh ấy?" Hoắc Vi Vũ vội vàng hỏi.

Cố Cảo Đình nhíu mày, trên mặt có chút không tự nhiên, nhượng bộ nói: "Hôm khác anh ta xuất viện, tôi mời anh ta ăn cơm."

Hoắc Vi Vũ gật đầu, rũ mắt xuống, "Ở trước mặt của anh ấy, đối xử tốt với tôi một chút.

"Lúc nào thì tôi đối xử không tốt với cô." Cố Cảo Đình có chút bực bội.

Hoắc Vi Vũ xùy cười một tiếng, nở nụ cười trong mắt lóe lên ánh sáng như sao,, "Tư lệnh, bây giờ mông tôi còn sưng lắm."

Cố Cảo Đình "..."

"Đó là bởi vì cô phạm lỗi." Cố Cảo Đình nói, anh còn chưa điều tra kỹ càng.

"A." Hoắc Vi Vũ chẳng muốn giải thích,

Cô nằm ở trên giường, đắp chăn cho mình, lạnh lùng nói ra: "Tôi muốn ngủ, còn phiền anh ra ngoài."

Cố Cảo Đình nhìn về phía trung tá Thượng, "Hỏi thăm Nhan Diệc Hàm một chút, thuốc đã nấu xong chưa."

"Tôi không uống thuốc." Hoắc Vi Vũ cự tuyệt nói.

"Không có mùi thuốc, uống thật ngon, tổng thống cũng uống thuốc của anh ta để điều trị cơ thể, hiệu quả rất tốt." Cố Cảo Đình dịu dàng nói, trong giọng nói mang theo ý dỗ dành.

Hoắc Vi Vũ cảm thấy khác thường, nhìn về phía anh.

Chẳng qua anh không để cho cô nhìn rõ, đi về phía cửa.

Trung tá Thượng báo cáo: "Tư lệnh, chúng ta đã oan uổng cho phu nhân."

"Có ý gì?"

Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… "Tôi muốn anh xin lỗi Thừa Ân." Hoắc Vi Vũ lớn tiếng quát.Cố Cảo Đình dừng một chút, đôi mắt thâm sâu nhìn cô.Anh, Cố Cảo Đình, cao cao tại thượng, duy ngã độc tôn, cho dù là tổng thống, cũng không thể làm anh phải xin lỗi.Huống chi, anh cũng không cảm thấy sai.Anh tận mắt thấy Lâm Thừa Ân ôm Hoắc Vi Vũ, không phế anh ta, đã khách khí lắm rồi.Cố Cảo Đình nghiêm mặt, ngồi ở bên giường.Hoắc Vi Vũ cũng biết ý của anh, khóe miệng giơ lên, nước mắt tràn đầy hốc mắt, cười vô cùng châm chọc, "Làm không được, phải không? Đây chính là đều tôi muốn."Đôi mắt Cố Cảo Đình thâm sâu, lâm vào trong trầm tư.Tiếng đập cửa vang lên"Vào đi." Cố Cảo Đình trầm giọng nói.Trung tá Thượng đẩy cửa ra, nhìn về phía Cố Cảo Đình, vẻ mặt lộ vẻ khó xử, "Tư lệnh, tôi có chuyện muốn báo cáo."Cố Cảo Đình nhìn bộ dáng muốn nói lại thôi của trung tá Thượng, nhìn anh lại nhìn về phía Hoắc Vi Vũ.Hoắc Vi Vũ ngồi ở đầu giường, hai tay ôm đầu gối, lạnh nhạt nhìn anh, "Cần tôi tránh đi không?"Cố Cảo Đình không nói gì.Hoắc Vi Vũ dời chân, đến bên giường, tìm kiếm dép trên mặt đất.Anh cầm chặt cánh tay của cô, hỏi: "Có phải chỉ cần tôi nói xin lỗi với anh ta, thì cô sẽ bỏ qua chuyện này?"Hoắc Vi Vũ liếc nhìn về phía Cố Cảo Đình, "Anh phải đảm bảo sau này không được tìm anh ấy gây phiền toái."Cố Cảo Đình nhíu mày, tức giận đảm bảo: "Anh ta không ôm phụ nữ của tôi, không có tâm tư khác với phụ nữ của tôi, tự nhiên tôi sẽ không động tới anh ta.""Chúng tôi quen biết nhau từ nhỏ, lúc nào cũng ở cùng một chỗ, anh suy nghĩ nhiều rồi." Hoắc Vi Vũ giải thích nói."Chúng ta từ nhỏ cũng không biết, trong QQ còn có người bình luận nói chúng ta không thể nào thành một đôi. Bây giờ cũng đến với nhau đó thôi, mọi chuyện không có tuyệt đối, cô đã biết không khả năng, cô để ý một chút, tôi hy vọng cô có thể kiên trì dự tính ban đầu của chúng ta, cách xa anh ta một chút." Cố Cảo Đình trầm giọng nói."Thanh giả tự thanh, tôi không cần người khác biết và tin tưởng, tôi biết mình đang làm gì là được rồi." Hoắc Vi Vũ không tìm được giày, đứng lên, đi chân trần trên mặt đất.Cố Cảo Đình đem nàng kéo ngồi vào trên giường, nhíu lông mày, trầm giọng nói: "Bây giờ cơ thể cô rất yếu, động một chút sẽ té xỉu, cô nên nằm nghỉ.""Không phải nói muốn xin lỗi Thừa Ân sao, anh muốn điện thoại nói với anh ấy, hay nói xin lỗi trước mặt anh ấy?" Hoắc Vi Vũ vội vàng hỏi.Cố Cảo Đình nhíu mày, trên mặt có chút không tự nhiên, nhượng bộ nói: "Hôm khác anh ta xuất viện, tôi mời anh ta ăn cơm."Hoắc Vi Vũ gật đầu, rũ mắt xuống, "Ở trước mặt của anh ấy, đối xử tốt với tôi một chút."Lúc nào thì tôi đối xử không tốt với cô." Cố Cảo Đình có chút bực bội.Hoắc Vi Vũ xùy cười một tiếng, nở nụ cười trong mắt lóe lên ánh sáng như sao,, "Tư lệnh, bây giờ mông tôi còn sưng lắm."Cố Cảo Đình "...""Đó là bởi vì cô phạm lỗi." Cố Cảo Đình nói, anh còn chưa điều tra kỹ càng."A." Hoắc Vi Vũ chẳng muốn giải thích,Cô nằm ở trên giường, đắp chăn cho mình, lạnh lùng nói ra: "Tôi muốn ngủ, còn phiền anh ra ngoài."Cố Cảo Đình nhìn về phía trung tá Thượng, "Hỏi thăm Nhan Diệc Hàm một chút, thuốc đã nấu xong chưa.""Tôi không uống thuốc." Hoắc Vi Vũ cự tuyệt nói."Không có mùi thuốc, uống thật ngon, tổng thống cũng uống thuốc của anh ta để điều trị cơ thể, hiệu quả rất tốt." Cố Cảo Đình dịu dàng nói, trong giọng nói mang theo ý dỗ dành.Hoắc Vi Vũ cảm thấy khác thường, nhìn về phía anh.Chẳng qua anh không để cho cô nhìn rõ, đi về phía cửa.Trung tá Thượng báo cáo: "Tư lệnh, chúng ta đã oan uổng cho phu nhân.""Có ý gì?"

Chương 142: Tư lệnh nhượng bộ, ấm lòng