Trong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy…
Chương 172: Đã trêu chọc, liền không chấm dứt
Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… Lúc anh nhìn thấy Hoắc Vi Vũ và Lâm Thừa Ân, đôi mắt co rụt lại.Tóc của Lâm Thừa Ân lộn xộn, hiển nhiên bộ dáng vừa tỉnh ngủ, mập mờ ngồi ở đầu giường của Hoắc Vi Vũ.Cô nam quả nữ, ngủ ở cùng một phòng.Sắc mặt của Cố Cảo Đình xanh mét, máu trong đầu dâng lên, chất vấn: "Hoắc Vi Vũ, cô bị tai nạn giao thông gọi điện cho Lâm Thừa Ân cũng không gọi điện thoại cho tôi?"Lâm Thừa Ân rất phản cảm với Cố Cảo Đình, "Xin nhờ anh, bây giờ là nửa đêm, Tiểu Ngũ cần nghỉ ngơi."Cố Cảo Đình sắc bén quét nhìn về phía Lâm Thừa Ân, "Tôi đang nói chuyện với cô ấy chưa tới phiên anh ở chỗ này chít chít méo mó, trung tá Thượng, dọn phòng.""Vâng." trung tá Thượng chỉ vào Lâm Thừa Ân nói với cấp dưới: "Đưa anh ta ra ngoài."Hoắc Vi Vũ nhìn những người đó kéo Lâm Thừa Ân ra, rất nổi giận, lớn tiếng quát Cố Cảo Đình: "Anh không nên quá phận.""Quá phận chính là cô, không biết mình có thân phận gì sao, có chuyện không tìm chồng mà lại tìm đàn ông đến chăm sóc là có ý gì? Lúc dì Long gọi điện thoại đến hai người đang làm cái gì? Vì sao không nghe!" Cố Cảo Đình liên tục hỏi mấy vấn đề, trong mắt mãnh liệt tối tăm, tùy thời muốn phanh thây xé xác rồi cô.Giống như, trong mắt anh cô chính là một người thích tìm đàn ông bên ngoài..Hoắc Vi Vũ xùy cười một tiếng, ánh mắt lạnh lùng như tháng 12, "Tôi có thân phận gì, ngược lại tôi muốn hỏi tư lệnh Cố một chút.""Đừng quái gở với tôi, cô là vợ của tôi, tôi là chồng của cô, quân hôn không thể ly dị, đời này, cô cũng đừng muốn thay đổi." Cố Cảo Đình nói."Cho nên tôi đã hối hận, thừa dịp bây giờ trước khi chúng ta kết hôn thì nên chấm dứt đi." Hoắc Vi Vũ không kiên nhẫn nói.Cố Cảo Đình dừng một chút, ánh mắt đen kịt, nhìn chằm chằm cô, "Cô có ý gì?""Tôi không muốn Cố Kiều Tuyết bởi vì bắt cóc tôi trả giá thật lớn, tất cả mấy người cả đời này tôi cũng không muốn gặp." Hoắc Vi Vũ lạnh lùng nói.Cố Cảo Đình ngơ ngẩn.Câu nói cả đời cũng không muốn nhìn thấy, như một con dao không chút lưu tình đâm xuyên vào trái tim anh.Anh có thể cảm nhận được máu của mình đang đông lại, vì cô mà đóng băng lại.Một chút tổn thương từ trong mắt của anh nhanh chóng hiện lên.Anh im lặng, nắm chặt tay, cảnh cáo nhìn cô, giọng nói lạnh lùng: "Có bản lĩnh cô lập lại lần nữa.""Nói một trăm lần thì cũng giống nhau!"Cố Cảo Đình theo tay vung lên, bình nước biển treo cao ngã trên mặt đất, phát ra phịch một tiếng, đã cắt ngang lời của Hoắc Vi Vũ..Cô nhìn về phía trên mặt đất, còn không có nhìn rõ ràng, anh bước lên trước một bước, nắm chặt cầm của cô, làm cho cô đối diện với anh.Hoắc Vi Vũ chống lại ánh mắt đỏ bừng của anh.Trong lúc này gió cuồn cuồn thổi mạnh, ẩn chứa sát khí, phẫn nộ có thể nuốt chửng tất cả.Mặc kệ là ai, khi chống lại ánh mắt lúc này của anh đều cảm thấy run rẩy."Hoắc Vi Vũ, cô đã trêu chọc tôi, sẽ không có quyền kết thúc!" Anh nói ra một câu trần thuật, "Lần này cô ồn ào với tôi, tôi tha thứ cô bị bệnh nên đầu óc không rõ ràng lắm, nhưng mà chỉ một lần này thôi."Hoắc Vi Vũ không cần sự tha thứ của anh, cô muốn hất tay của anh ra.Anh không có buông ra, ngược lại lực cầm tay càng tăng lớn.Hoắc Vi Vũ không khuất phục nhìn anh.Trong mắt của cô là lạnh lùng, dứt khoát,là hờ hững, là sự cố chấp của cô.Cố Cảo Đình biết rõ, cô vẫn muốn đi.Trong lòng của anh hiện lên chút hoảng sợ, như là bị ong mật đốt, lại đau lại chát vừa chua xót, độc tố trong lòng không ngừng lan tràn, đã lan đến các bộ phận trên người, không cách nào ngừng lại.Anh cúi người, anh hôn lên môi của cô.
Lúc anh nhìn thấy Hoắc Vi Vũ và Lâm Thừa Ân, đôi mắt co rụt lại.
Tóc của Lâm Thừa Ân lộn xộn, hiển nhiên bộ dáng vừa tỉnh ngủ, mập mờ ngồi ở đầu giường của Hoắc Vi Vũ.
Cô nam quả nữ, ngủ ở cùng một phòng.
Sắc mặt của Cố Cảo Đình xanh mét, máu trong đầu dâng lên, chất vấn: "Hoắc Vi Vũ, cô bị tai nạn giao thông gọi điện cho Lâm Thừa Ân cũng không gọi điện thoại cho tôi?"
Lâm Thừa Ân rất phản cảm với Cố Cảo Đình, "Xin nhờ anh, bây giờ là nửa đêm, Tiểu Ngũ cần nghỉ ngơi."
Cố Cảo Đình sắc bén quét nhìn về phía Lâm Thừa Ân, "Tôi đang nói chuyện với cô ấy chưa tới phiên anh ở chỗ này chít chít méo mó, trung tá Thượng, dọn phòng."
"Vâng." trung tá Thượng chỉ vào Lâm Thừa Ân nói với cấp dưới: "Đưa anh ta ra ngoài."
Hoắc Vi Vũ nhìn những người đó kéo Lâm Thừa Ân ra, rất nổi giận, lớn tiếng quát Cố Cảo Đình: "Anh không nên quá phận."
"Quá phận chính là cô, không biết mình có thân phận gì sao, có chuyện không tìm chồng mà lại tìm đàn ông đến chăm sóc là có ý gì? Lúc dì Long gọi điện thoại đến hai người đang làm cái gì? Vì sao không nghe!" Cố Cảo Đình liên tục hỏi mấy vấn đề, trong mắt mãnh liệt tối tăm, tùy thời muốn phanh thây xé xác rồi cô.
Giống như, trong mắt anh cô chính là một người thích tìm đàn ông bên ngoài..
Hoắc Vi Vũ xùy cười một tiếng, ánh mắt lạnh lùng như tháng 12, "Tôi có thân phận gì, ngược lại tôi muốn hỏi tư lệnh Cố một chút."
"Đừng quái gở với tôi, cô là vợ của tôi, tôi là chồng của cô, quân hôn không thể ly dị, đời này, cô cũng đừng muốn thay đổi." Cố Cảo Đình nói.
"Cho nên tôi đã hối hận, thừa dịp bây giờ trước khi chúng ta kết hôn thì nên chấm dứt đi." Hoắc Vi Vũ không kiên nhẫn nói.
Cố Cảo Đình dừng một chút, ánh mắt đen kịt, nhìn chằm chằm cô, "Cô có ý gì?"
"Tôi không muốn Cố Kiều Tuyết bởi vì bắt cóc tôi trả giá thật lớn, tất cả mấy người cả đời này tôi cũng không muốn gặp." Hoắc Vi Vũ lạnh lùng nói.
Cố Cảo Đình ngơ ngẩn.
Câu nói cả đời cũng không muốn nhìn thấy, như một con dao không chút lưu tình đâm xuyên vào trái tim anh.
Anh có thể cảm nhận được máu của mình đang đông lại, vì cô mà đóng băng lại.
Một chút tổn thương từ trong mắt của anh nhanh chóng hiện lên.
Anh im lặng, nắm chặt tay, cảnh cáo nhìn cô, giọng nói lạnh lùng: "Có bản lĩnh cô lập lại lần nữa."
"Nói một trăm lần thì cũng giống nhau!"
Cố Cảo Đình theo tay vung lên, bình nước biển treo cao ngã trên mặt đất, phát ra phịch một tiếng, đã cắt ngang lời của Hoắc Vi Vũ..
Cô nhìn về phía trên mặt đất, còn không có nhìn rõ ràng, anh bước lên trước một bước, nắm chặt cầm của cô, làm cho cô đối diện với anh.
Hoắc Vi Vũ chống lại ánh mắt đỏ bừng của anh.
Trong lúc này gió cuồn cuồn thổi mạnh, ẩn chứa sát khí, phẫn nộ có thể nuốt chửng tất cả.
Mặc kệ là ai, khi chống lại ánh mắt lúc này của anh đều cảm thấy run rẩy.
"Hoắc Vi Vũ, cô đã trêu chọc tôi, sẽ không có quyền kết thúc!" Anh nói ra một câu trần thuật, "Lần này cô ồn ào với tôi, tôi tha thứ cô bị bệnh nên đầu óc không rõ ràng lắm, nhưng mà chỉ một lần này thôi."
Hoắc Vi Vũ không cần sự tha thứ của anh, cô muốn hất tay của anh ra.
Anh không có buông ra, ngược lại lực cầm tay càng tăng lớn.
Hoắc Vi Vũ không khuất phục nhìn anh.
Trong mắt của cô là lạnh lùng, dứt khoát,là hờ hững, là sự cố chấp của cô.
Cố Cảo Đình biết rõ, cô vẫn muốn đi.
Trong lòng của anh hiện lên chút hoảng sợ, như là bị ong mật đốt, lại đau lại chát vừa chua xót, độc tố trong lòng không ngừng lan tràn, đã lan đến các bộ phận trên người, không cách nào ngừng lại.
Anh cúi người, anh hôn lên môi của cô.
Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… Lúc anh nhìn thấy Hoắc Vi Vũ và Lâm Thừa Ân, đôi mắt co rụt lại.Tóc của Lâm Thừa Ân lộn xộn, hiển nhiên bộ dáng vừa tỉnh ngủ, mập mờ ngồi ở đầu giường của Hoắc Vi Vũ.Cô nam quả nữ, ngủ ở cùng một phòng.Sắc mặt của Cố Cảo Đình xanh mét, máu trong đầu dâng lên, chất vấn: "Hoắc Vi Vũ, cô bị tai nạn giao thông gọi điện cho Lâm Thừa Ân cũng không gọi điện thoại cho tôi?"Lâm Thừa Ân rất phản cảm với Cố Cảo Đình, "Xin nhờ anh, bây giờ là nửa đêm, Tiểu Ngũ cần nghỉ ngơi."Cố Cảo Đình sắc bén quét nhìn về phía Lâm Thừa Ân, "Tôi đang nói chuyện với cô ấy chưa tới phiên anh ở chỗ này chít chít méo mó, trung tá Thượng, dọn phòng.""Vâng." trung tá Thượng chỉ vào Lâm Thừa Ân nói với cấp dưới: "Đưa anh ta ra ngoài."Hoắc Vi Vũ nhìn những người đó kéo Lâm Thừa Ân ra, rất nổi giận, lớn tiếng quát Cố Cảo Đình: "Anh không nên quá phận.""Quá phận chính là cô, không biết mình có thân phận gì sao, có chuyện không tìm chồng mà lại tìm đàn ông đến chăm sóc là có ý gì? Lúc dì Long gọi điện thoại đến hai người đang làm cái gì? Vì sao không nghe!" Cố Cảo Đình liên tục hỏi mấy vấn đề, trong mắt mãnh liệt tối tăm, tùy thời muốn phanh thây xé xác rồi cô.Giống như, trong mắt anh cô chính là một người thích tìm đàn ông bên ngoài..Hoắc Vi Vũ xùy cười một tiếng, ánh mắt lạnh lùng như tháng 12, "Tôi có thân phận gì, ngược lại tôi muốn hỏi tư lệnh Cố một chút.""Đừng quái gở với tôi, cô là vợ của tôi, tôi là chồng của cô, quân hôn không thể ly dị, đời này, cô cũng đừng muốn thay đổi." Cố Cảo Đình nói."Cho nên tôi đã hối hận, thừa dịp bây giờ trước khi chúng ta kết hôn thì nên chấm dứt đi." Hoắc Vi Vũ không kiên nhẫn nói.Cố Cảo Đình dừng một chút, ánh mắt đen kịt, nhìn chằm chằm cô, "Cô có ý gì?""Tôi không muốn Cố Kiều Tuyết bởi vì bắt cóc tôi trả giá thật lớn, tất cả mấy người cả đời này tôi cũng không muốn gặp." Hoắc Vi Vũ lạnh lùng nói.Cố Cảo Đình ngơ ngẩn.Câu nói cả đời cũng không muốn nhìn thấy, như một con dao không chút lưu tình đâm xuyên vào trái tim anh.Anh có thể cảm nhận được máu của mình đang đông lại, vì cô mà đóng băng lại.Một chút tổn thương từ trong mắt của anh nhanh chóng hiện lên.Anh im lặng, nắm chặt tay, cảnh cáo nhìn cô, giọng nói lạnh lùng: "Có bản lĩnh cô lập lại lần nữa.""Nói một trăm lần thì cũng giống nhau!"Cố Cảo Đình theo tay vung lên, bình nước biển treo cao ngã trên mặt đất, phát ra phịch một tiếng, đã cắt ngang lời của Hoắc Vi Vũ..Cô nhìn về phía trên mặt đất, còn không có nhìn rõ ràng, anh bước lên trước một bước, nắm chặt cầm của cô, làm cho cô đối diện với anh.Hoắc Vi Vũ chống lại ánh mắt đỏ bừng của anh.Trong lúc này gió cuồn cuồn thổi mạnh, ẩn chứa sát khí, phẫn nộ có thể nuốt chửng tất cả.Mặc kệ là ai, khi chống lại ánh mắt lúc này của anh đều cảm thấy run rẩy."Hoắc Vi Vũ, cô đã trêu chọc tôi, sẽ không có quyền kết thúc!" Anh nói ra một câu trần thuật, "Lần này cô ồn ào với tôi, tôi tha thứ cô bị bệnh nên đầu óc không rõ ràng lắm, nhưng mà chỉ một lần này thôi."Hoắc Vi Vũ không cần sự tha thứ của anh, cô muốn hất tay của anh ra.Anh không có buông ra, ngược lại lực cầm tay càng tăng lớn.Hoắc Vi Vũ không khuất phục nhìn anh.Trong mắt của cô là lạnh lùng, dứt khoát,là hờ hững, là sự cố chấp của cô.Cố Cảo Đình biết rõ, cô vẫn muốn đi.Trong lòng của anh hiện lên chút hoảng sợ, như là bị ong mật đốt, lại đau lại chát vừa chua xót, độc tố trong lòng không ngừng lan tràn, đã lan đến các bộ phận trên người, không cách nào ngừng lại.Anh cúi người, anh hôn lên môi của cô.