Trong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy…
Chương 218: Người cô đều là của tôi, như thế nào không liên quan tới tôi
Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… Hoắc Vi Vũ nhìn sắc mặt của anh xanh mét, hung ác nham hiểm lạnh lùng.trong lòng cô có loại dự cảm không tốt.cửa bị Cố Cảo Đình kéo ra.“Xuống xe.” Cố Cảo Đình ra lệnh.Hoắc Vi Vũ nắm chặt tay lái, không muốn xuống xe, khó hiểu hỏi: “Chuyện gì?”“cô bỏ trong chén vi cá của tiểu Tuyết cái gì?” Cố Cảo Đình nói thẳng.Hoắc Vi Vũ dừng một chút, hóa ra anh chạy tới chất vấn cô cái này.“Tôi không biết.” Hoắc Vi Vũ đúng lý hợp tình nói.Cô xác thật không biết, chỉ là đem nguyên bản bọn họ cho cô, đem cho Cố Kiều Tuyết.Cố Cảo Đình cầm cánh tay Hoắc Vi Vũ, trong mắt xẹt qua một ánh rét lạnh, hội tụ trong mắt anh thâm trầm.“Nếu cô không có làm, câu trả lời phải là tôi không có, mà không phải là tôi không biết! Có phù dâu cùng mấy trợ lý đầu bếp chứng minh cô lưu lại trong phòng bếp.”Hoắc Vi Vũ ném tay anh ra, “Kia lại như thế nào?”Cô đỏ mắt, cười nhạo một tiếng, “Chẳng lẽ uống xong canh vi cá có vấn đề các ngươi liền cảm thấy đương nhiên chính là tôi làm.”Câu kia lại như thế nào, ở Cố Cảo Đình nghe tới, không thể nghi ngờ là cô thừa nhận.Cố Cảo Đình tay chống ở sau lưng ghế cô, sắc mặt ngưng trọng.“Hoắc Vi Vũ, tôi có phải quá hiểu cô hay không, tiểu Tuyết nhằm vào cô, tôi giúp cô, mẹ tôi nhằm vào cô, tôi cũng giúp cô, nhưng mà người cô đối phó chính là thân nhân của tôi, các người ở chung cả đời, cô liền không thể bình an vô sự sao? Dù cho cô phá hư hôn lễ, cũng không thay đổi được sự thật Ngụy Ngạn Khang kết hôn, bọn họ đã có giấy hôn thú.” Cố Cảo Đình nhíu mày, phiền chán nói.Cho nên, ở trong mắt Cố Cảo Đình, chính là cô còn yêu Ngụy Ngạn Khang, trăm phương ngàn kế âm mưu phá hư, chuyện xấu đều là cô làm.Mờ mịt, tràn ngập vào đôi mắt cô, sương mù ẩm ướt lan ra.Cố Kiều Tuyết là em gái máu mủ tình thâm, cô tìm anh khiếu nại, tìm anh oán giận, hữu dụng sao?Cô chỉ là một người ngoài.“Nếu, anh gọi cái là bình an vô sự chính là tôi phải nén giận, chính là biết rõ bọn họ đối phó tôi, còn ngây ngốc để người đối phó, để người cười nhạo, như vậy, ngại quá, tôi tình nguyện chết cũng sẽ không gả cho anh.” Hoắc Vi Vũ quyết tuyệt nói.từ chết k*ch th*ch toàn bộ thần kinh Cố Cảo Đình.Cô thế nhưng như vậy chán ghét anh, bài xích anh.Anh đỏ mắt, gân xanh trên trán thình thịch giật, không có lý trí cảnh cáo nói: “cô nếu là dám chết, tôi liền đào ba thước đất, tính cả cha mẹ cô, đều chết không có chỗ chôn.”Hoắc Vi Vũ bởi vì quá tức giận, thân thể đều run bần bật.Từng đợt bi thương, từ trong máu chảy xuôi đến trong lòng, lại đến trong óc.Cố Cảo Đình luôn luôn tàn nhẫn khát máu, anh lãnh, anh tuyệt, là đóng băng dày ba thước.Anh ngẫu nhiên ngủ gà ngủ gật, làm sao cô cảm thấy anh dễ nói chuyện đâu.Cô không nghĩ cùng anh nói nữa, khởi động xe đi.Cố Cảo Đình nhanh hơn một bước rút chìa khóa xe cô, ngực kịch liệt phập phồng, chất vấn nói: “cô muốn đi đâu?”“Tôi muốn đi đâu, cùng anh có quan hệ sao?” Hoắc Vi Vũ lãnh đạm, trong mắt không có một tia ấm.“người cô đều là của tôi, như thế nào không liên quan tới tôi!” Cố Cảo Đình bá đạo đem cô ôm xuống xe.Hoắc Vi Vũ giãy giụa, cô khi nào thành người của anh.“Cố Cảo Đình, anh để tôi xuống.” Hoắc Vi Vũ tức giận quát.“Chết đã đến nơi còn không biết, thả cô xuống cô cho rằng có thể an toàn về đến nhà!” Cố Cảo Đình liếc cô một cái, sắc bén nhìn phía trước.“những lời này là có ý tứ gì?” Hoắc Vi Vũ khó hiểu.Là ai muốn đuổi giết cô sao?
Hoắc Vi Vũ nhìn sắc mặt của anh xanh mét, hung ác nham hiểm lạnh lùng.
trong lòng cô có loại dự cảm không tốt.
cửa bị Cố Cảo Đình kéo ra.
“Xuống xe.” Cố Cảo Đình ra lệnh.
Hoắc Vi Vũ nắm chặt tay lái, không muốn xuống xe, khó hiểu hỏi: “Chuyện gì?”
“cô bỏ trong chén vi cá của tiểu Tuyết cái gì?” Cố Cảo Đình nói thẳng.
Hoắc Vi Vũ dừng một chút, hóa ra anh chạy tới chất vấn cô cái này.
“Tôi không biết.” Hoắc Vi Vũ đúng lý hợp tình nói.
Cô xác thật không biết, chỉ là đem nguyên bản bọn họ cho cô, đem cho Cố Kiều Tuyết.
Cố Cảo Đình cầm cánh tay Hoắc Vi Vũ, trong mắt xẹt qua một ánh rét lạnh, hội tụ trong mắt anh thâm trầm.
“Nếu cô không có làm, câu trả lời phải là tôi không có, mà không phải là tôi không biết! Có phù dâu cùng mấy trợ lý đầu bếp chứng minh cô lưu lại trong phòng bếp.”
Hoắc Vi Vũ ném tay anh ra, “Kia lại như thế nào?”
Cô đỏ mắt, cười nhạo một tiếng, “Chẳng lẽ uống xong canh vi cá có vấn đề các ngươi liền cảm thấy đương nhiên chính là tôi làm.”
Câu kia lại như thế nào, ở Cố Cảo Đình nghe tới, không thể nghi ngờ là cô thừa nhận.
Cố Cảo Đình tay chống ở sau lưng ghế cô, sắc mặt ngưng trọng.
“Hoắc Vi Vũ, tôi có phải quá hiểu cô hay không, tiểu Tuyết nhằm vào cô, tôi giúp cô, mẹ tôi nhằm vào cô, tôi cũng giúp cô, nhưng mà người cô đối phó chính là thân nhân của tôi, các người ở chung cả đời, cô liền không thể bình an vô sự sao? Dù cho cô phá hư hôn lễ, cũng không thay đổi được sự thật Ngụy Ngạn Khang kết hôn, bọn họ đã có giấy hôn thú.” Cố Cảo Đình nhíu mày, phiền chán nói.
Cho nên, ở trong mắt Cố Cảo Đình, chính là cô còn yêu Ngụy Ngạn Khang, trăm phương ngàn kế âm mưu phá hư, chuyện xấu đều là cô làm.
Mờ mịt, tràn ngập vào đôi mắt cô, sương mù ẩm ướt lan ra.
Cố Kiều Tuyết là em gái máu mủ tình thâm, cô tìm anh khiếu nại, tìm anh oán giận, hữu dụng sao?
Cô chỉ là một người ngoài.
“Nếu, anh gọi cái là bình an vô sự chính là tôi phải nén giận, chính là biết rõ bọn họ đối phó tôi, còn ngây ngốc để người đối phó, để người cười nhạo, như vậy, ngại quá, tôi tình nguyện chết cũng sẽ không gả cho anh.” Hoắc Vi Vũ quyết tuyệt nói.
từ chết k*ch th*ch toàn bộ thần kinh Cố Cảo Đình.
Cô thế nhưng như vậy chán ghét anh, bài xích anh.
Anh đỏ mắt, gân xanh trên trán thình thịch giật, không có lý trí cảnh cáo nói: “cô nếu là dám chết, tôi liền đào ba thước đất, tính cả cha mẹ cô, đều chết không có chỗ chôn.”
Hoắc Vi Vũ bởi vì quá tức giận, thân thể đều run bần bật.
Từng đợt bi thương, từ trong máu chảy xuôi đến trong lòng, lại đến trong óc.
Cố Cảo Đình luôn luôn tàn nhẫn khát máu, anh lãnh, anh tuyệt, là đóng băng dày ba thước.
Anh ngẫu nhiên ngủ gà ngủ gật, làm sao cô cảm thấy anh dễ nói chuyện đâu.
Cô không nghĩ cùng anh nói nữa, khởi động xe đi.
Cố Cảo Đình nhanh hơn một bước rút chìa khóa xe cô, ngực kịch liệt phập phồng, chất vấn nói: “cô muốn đi đâu?”
“Tôi muốn đi đâu, cùng anh có quan hệ sao?” Hoắc Vi Vũ lãnh đạm, trong mắt không có một tia ấm.
“người cô đều là của tôi, như thế nào không liên quan tới tôi!” Cố Cảo Đình bá đạo đem cô ôm xuống xe.
Hoắc Vi Vũ giãy giụa, cô khi nào thành người của anh.
“Cố Cảo Đình, anh để tôi xuống.” Hoắc Vi Vũ tức giận quát.
“Chết đã đến nơi còn không biết, thả cô xuống cô cho rằng có thể an toàn về đến nhà!” Cố Cảo Đình liếc cô một cái, sắc bén nhìn phía trước.
“những lời này là có ý tứ gì?” Hoắc Vi Vũ khó hiểu.
Là ai muốn đuổi giết cô sao?
Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… Hoắc Vi Vũ nhìn sắc mặt của anh xanh mét, hung ác nham hiểm lạnh lùng.trong lòng cô có loại dự cảm không tốt.cửa bị Cố Cảo Đình kéo ra.“Xuống xe.” Cố Cảo Đình ra lệnh.Hoắc Vi Vũ nắm chặt tay lái, không muốn xuống xe, khó hiểu hỏi: “Chuyện gì?”“cô bỏ trong chén vi cá của tiểu Tuyết cái gì?” Cố Cảo Đình nói thẳng.Hoắc Vi Vũ dừng một chút, hóa ra anh chạy tới chất vấn cô cái này.“Tôi không biết.” Hoắc Vi Vũ đúng lý hợp tình nói.Cô xác thật không biết, chỉ là đem nguyên bản bọn họ cho cô, đem cho Cố Kiều Tuyết.Cố Cảo Đình cầm cánh tay Hoắc Vi Vũ, trong mắt xẹt qua một ánh rét lạnh, hội tụ trong mắt anh thâm trầm.“Nếu cô không có làm, câu trả lời phải là tôi không có, mà không phải là tôi không biết! Có phù dâu cùng mấy trợ lý đầu bếp chứng minh cô lưu lại trong phòng bếp.”Hoắc Vi Vũ ném tay anh ra, “Kia lại như thế nào?”Cô đỏ mắt, cười nhạo một tiếng, “Chẳng lẽ uống xong canh vi cá có vấn đề các ngươi liền cảm thấy đương nhiên chính là tôi làm.”Câu kia lại như thế nào, ở Cố Cảo Đình nghe tới, không thể nghi ngờ là cô thừa nhận.Cố Cảo Đình tay chống ở sau lưng ghế cô, sắc mặt ngưng trọng.“Hoắc Vi Vũ, tôi có phải quá hiểu cô hay không, tiểu Tuyết nhằm vào cô, tôi giúp cô, mẹ tôi nhằm vào cô, tôi cũng giúp cô, nhưng mà người cô đối phó chính là thân nhân của tôi, các người ở chung cả đời, cô liền không thể bình an vô sự sao? Dù cho cô phá hư hôn lễ, cũng không thay đổi được sự thật Ngụy Ngạn Khang kết hôn, bọn họ đã có giấy hôn thú.” Cố Cảo Đình nhíu mày, phiền chán nói.Cho nên, ở trong mắt Cố Cảo Đình, chính là cô còn yêu Ngụy Ngạn Khang, trăm phương ngàn kế âm mưu phá hư, chuyện xấu đều là cô làm.Mờ mịt, tràn ngập vào đôi mắt cô, sương mù ẩm ướt lan ra.Cố Kiều Tuyết là em gái máu mủ tình thâm, cô tìm anh khiếu nại, tìm anh oán giận, hữu dụng sao?Cô chỉ là một người ngoài.“Nếu, anh gọi cái là bình an vô sự chính là tôi phải nén giận, chính là biết rõ bọn họ đối phó tôi, còn ngây ngốc để người đối phó, để người cười nhạo, như vậy, ngại quá, tôi tình nguyện chết cũng sẽ không gả cho anh.” Hoắc Vi Vũ quyết tuyệt nói.từ chết k*ch th*ch toàn bộ thần kinh Cố Cảo Đình.Cô thế nhưng như vậy chán ghét anh, bài xích anh.Anh đỏ mắt, gân xanh trên trán thình thịch giật, không có lý trí cảnh cáo nói: “cô nếu là dám chết, tôi liền đào ba thước đất, tính cả cha mẹ cô, đều chết không có chỗ chôn.”Hoắc Vi Vũ bởi vì quá tức giận, thân thể đều run bần bật.Từng đợt bi thương, từ trong máu chảy xuôi đến trong lòng, lại đến trong óc.Cố Cảo Đình luôn luôn tàn nhẫn khát máu, anh lãnh, anh tuyệt, là đóng băng dày ba thước.Anh ngẫu nhiên ngủ gà ngủ gật, làm sao cô cảm thấy anh dễ nói chuyện đâu.Cô không nghĩ cùng anh nói nữa, khởi động xe đi.Cố Cảo Đình nhanh hơn một bước rút chìa khóa xe cô, ngực kịch liệt phập phồng, chất vấn nói: “cô muốn đi đâu?”“Tôi muốn đi đâu, cùng anh có quan hệ sao?” Hoắc Vi Vũ lãnh đạm, trong mắt không có một tia ấm.“người cô đều là của tôi, như thế nào không liên quan tới tôi!” Cố Cảo Đình bá đạo đem cô ôm xuống xe.Hoắc Vi Vũ giãy giụa, cô khi nào thành người của anh.“Cố Cảo Đình, anh để tôi xuống.” Hoắc Vi Vũ tức giận quát.“Chết đã đến nơi còn không biết, thả cô xuống cô cho rằng có thể an toàn về đến nhà!” Cố Cảo Đình liếc cô một cái, sắc bén nhìn phía trước.“những lời này là có ý tứ gì?” Hoắc Vi Vũ khó hiểu.Là ai muốn đuổi giết cô sao?