Trong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy…
Chương 254: Không phải người, thì là cái gì!
Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… Hoắc Vi Vũ ra khỏi Cố thị, nhìn thấy xe của Cố Cảo Đình vẫn ở đó.Rolls-Royce Phantom đậu ở dưới ánh mặt trời, càng thêm bắt mắt.Trong lòng của cô có loại cảm giác khác thường.Anh đang chờ cô?Nghĩ đến điểm này, tim cô đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, trong đầu trống rỗng.Ngơ ngác đứng ở cửa ra vào.Một chiếc Volvo màu đỏ phóng tới, che khuất tầm mắt của cô.Phùng Tri Dao vội vàng bước xuống xe, nhanh chóng lên xe của Cố Cảo Đình.Trong lòng Hoắc Vi Vũ lộp bộp một tiếng, đôi mắt rủ xuống, lông mi khẽ run, sắc mặt lúng túng đỏ rực.Cô đang suy nghĩ cái gì vậy?Sao Cố Cảo Đình có thể chờ cô được.Hoắc Vi Vũ lên xe của mình, lái xe rời đi.Thượng trung tá mong chờ nhìn bóng xe của Hoắc Vi Vũ.Anh hi vọng cô chủ động tìm Tư lệnh, Tư lệnh bị thương rất nghiêm trọng."Cảo Đình, Cảo Đình." Phùng Tri Dao hô hai tiếng, đẩy Cố Cảo Đình.Cố Cảo Đình mở to mắt.Mắt hơi đỏ, sắc mặt hồng nhuận quái dị."Anh sao vậy? Chỗ nào không thoải mái hả?" Phùng Tri Dao đặt tay lên trán của Cố Cảo Đình.Cố Cảo Đình nhanh hơn một bước cầm cổ tay của cô, gạt ra.Anh không thích người khác đụng anh, đặc biệt là phụ nữ."Không phải cô muốn nói chuyện quan trọng sao? Chuyện gì?" Cố Cảo Đình lạnh giọng hỏi, nhéo mũi.Bời vì phát sốt, đầu nặng trịch, mê mê tỉnh tỉnh."Có phải hắn đến Tứ Xuyên rồi phải không?" Phùng Tri Dao nhíu mày hỏi."Tới chừng một hai tháng, thế lực bị tôi công kích, hiện tại hắn chạy trốn khắp nơi, không có lực trả thù, yên tâm." Cố Cảo Đình trầm giọng nói."Hắn bắt mẹ em, giết cha em, em muốn biết mẹ em có an toàn hay không, lúc anh bắt được hắn có thể nói với em một tiếng được không, em muốn gặp hắn." Mắt Phùng Tri Dao ngập nước, khẩn cầu nói.Đôi mắt Cố Cảo Đình sâu thêm mấy phần, nhẹ gật đầu.Thượng trung tá sợ Tư lệnh bỏ qua, Hoắc Vi Vũ qua Ly Uy sơn trang sẽ không gặp được.Anh xen vào nói:"Phùng tiểu thư, Tư lệnh đang sốt rất cao, cần phải trở về truyền nước.""Sao lại phát sốt, Hàm xem qua chưa?" Phùng Tri Dao lo lắng hỏi.Mắt cô ngập nước mắt, động lòng người nhìn Cố Cảo Đình.Cố Cảo Đình vẫn không nói gì, Thượng trung tá cười hì hì nói:"Bác sĩ Nhan đang chờ ở Ly Uy sơn trang, Phùng tiểu thư yên tâm, chúng tôi đi về trước nha."Phùng Tri Dao không để ý đến Thượng trung tá, nhìn Cố Cảo Đình, nói:"Nơi đó có người chăm sóc cho anh không? Nếu không, em đi cùng nhé, để anh một mình ở đó em không yên lòng."Thượng trung tá: "..."Anh nhịn xuống xúc động muốn chửi tục.Anh và bác sĩ Nhan không phải người thì là gì?"Có người." Cố Cảo Đình trầm giọng nói hai chữ, dựa vào ghế, nhắm mắt lại nghỉ ngơi.Thượng trung tá thấy Phùng Tri Dao còn muốn nói chuyện, lập tức nói ra:"Phùng tiểu thư yên tâm, bác sĩ Nhan là giáo sư chuyên nghiệp, anh ta còn mang theo hai người nữa, đừng trễ nải thêm nữa, nếu không bệnh tình của Tư lệnh sẽ tăng thêm."Phùng Tri Dao hiểu ý Thượng trung tá, cũng không mặt dày mày dạn nữa: "Phiền anh chăm sóc Cảo Đình.""Không phiền, đó là bổn phận của người làm thuộc hạ." Thượng trung tá nói, mở cửa xe ra.Phùng Tri Dao xuống xe.Anh lập tức lên xe, tranh thủ thời gian lái đi.Anh biết đường tắt, chắc có thể đuổi theo kịp Hoắc Vi Vũ.*Khoảng một tiếng, Hoắc Vi Vũ mới đến Ly Uy sơn trang.Ở cửa có gác cổng, thấy cô đến, chủ động mở cửa...
Hoắc Vi Vũ ra khỏi Cố thị, nhìn thấy xe của Cố Cảo Đình vẫn ở đó.
Rolls-Royce Phantom đậu ở dưới ánh mặt trời, càng thêm bắt mắt.
Trong lòng của cô có loại cảm giác khác thường.
Anh đang chờ cô?
Nghĩ đến điểm này, tim cô đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, trong đầu trống rỗng.
Ngơ ngác đứng ở cửa ra vào.
Một chiếc Volvo màu đỏ phóng tới, che khuất tầm mắt của cô.
Phùng Tri Dao vội vàng bước xuống xe, nhanh chóng lên xe của Cố Cảo Đình.
Trong lòng Hoắc Vi Vũ lộp bộp một tiếng, đôi mắt rủ xuống, lông mi khẽ run, sắc mặt lúng túng đỏ rực.
Cô đang suy nghĩ cái gì vậy?
Sao Cố Cảo Đình có thể chờ cô được.
Hoắc Vi Vũ lên xe của mình, lái xe rời đi.
Thượng trung tá mong chờ nhìn bóng xe của Hoắc Vi Vũ.
Anh hi vọng cô chủ động tìm Tư lệnh, Tư lệnh bị thương rất nghiêm trọng.
"Cảo Đình, Cảo Đình." Phùng Tri Dao hô hai tiếng, đẩy Cố Cảo Đình.
Cố Cảo Đình mở to mắt.
Mắt hơi đỏ, sắc mặt hồng nhuận quái dị.
"Anh sao vậy? Chỗ nào không thoải mái hả?" Phùng Tri Dao đặt tay lên trán của Cố Cảo Đình.
Cố Cảo Đình nhanh hơn một bước cầm cổ tay của cô, gạt ra.
Anh không thích người khác đụng anh, đặc biệt là phụ nữ.
"Không phải cô muốn nói chuyện quan trọng sao? Chuyện gì?" Cố Cảo Đình lạnh giọng hỏi, nhéo mũi.
Bời vì phát sốt, đầu nặng trịch, mê mê tỉnh tỉnh.
"Có phải hắn đến Tứ Xuyên rồi phải không?" Phùng Tri Dao nhíu mày hỏi.
"Tới chừng một hai tháng, thế lực bị tôi công kích, hiện tại hắn chạy trốn khắp nơi, không có lực trả thù, yên tâm." Cố Cảo Đình trầm giọng nói.
"Hắn bắt mẹ em, giết cha em, em muốn biết mẹ em có an toàn hay không, lúc anh bắt được hắn có thể nói với em một tiếng được không, em muốn gặp hắn." Mắt Phùng Tri Dao ngập nước, khẩn cầu nói.
Đôi mắt Cố Cảo Đình sâu thêm mấy phần, nhẹ gật đầu.
Thượng trung tá sợ Tư lệnh bỏ qua, Hoắc Vi Vũ qua Ly Uy sơn trang sẽ không gặp được.
Anh xen vào nói:
"Phùng tiểu thư, Tư lệnh đang sốt rất cao, cần phải trở về truyền nước."
"Sao lại phát sốt, Hàm xem qua chưa?" Phùng Tri Dao lo lắng hỏi.
Mắt cô ngập nước mắt, động lòng người nhìn Cố Cảo Đình.
Cố Cảo Đình vẫn không nói gì, Thượng trung tá cười hì hì nói:
"Bác sĩ Nhan đang chờ ở Ly Uy sơn trang, Phùng tiểu thư yên tâm, chúng tôi đi về trước nha."
Phùng Tri Dao không để ý đến Thượng trung tá, nhìn Cố Cảo Đình, nói:
"Nơi đó có người chăm sóc cho anh không? Nếu không, em đi cùng nhé, để anh một mình ở đó em không yên lòng."
Thượng trung tá: "..."
Anh nhịn xuống xúc động muốn chửi tục.
Anh và bác sĩ Nhan không phải người thì là gì?
"Có người." Cố Cảo Đình trầm giọng nói hai chữ, dựa vào ghế, nhắm mắt lại nghỉ ngơi.
Thượng trung tá thấy Phùng Tri Dao còn muốn nói chuyện, lập tức nói ra:
"Phùng tiểu thư yên tâm, bác sĩ Nhan là giáo sư chuyên nghiệp, anh ta còn mang theo hai người nữa, đừng trễ nải thêm nữa, nếu không bệnh tình của Tư lệnh sẽ tăng thêm."
Phùng Tri Dao hiểu ý Thượng trung tá, cũng không mặt dày mày dạn nữa: "Phiền anh chăm sóc Cảo Đình."
"Không phiền, đó là bổn phận của người làm thuộc hạ." Thượng trung tá nói, mở cửa xe ra.
Phùng Tri Dao xuống xe.
Anh lập tức lên xe, tranh thủ thời gian lái đi.
Anh biết đường tắt, chắc có thể đuổi theo kịp Hoắc Vi Vũ.
*
Khoảng một tiếng, Hoắc Vi Vũ mới đến Ly Uy sơn trang.
Ở cửa có gác cổng, thấy cô đến, chủ động mở cửa...
Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… Hoắc Vi Vũ ra khỏi Cố thị, nhìn thấy xe của Cố Cảo Đình vẫn ở đó.Rolls-Royce Phantom đậu ở dưới ánh mặt trời, càng thêm bắt mắt.Trong lòng của cô có loại cảm giác khác thường.Anh đang chờ cô?Nghĩ đến điểm này, tim cô đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, trong đầu trống rỗng.Ngơ ngác đứng ở cửa ra vào.Một chiếc Volvo màu đỏ phóng tới, che khuất tầm mắt của cô.Phùng Tri Dao vội vàng bước xuống xe, nhanh chóng lên xe của Cố Cảo Đình.Trong lòng Hoắc Vi Vũ lộp bộp một tiếng, đôi mắt rủ xuống, lông mi khẽ run, sắc mặt lúng túng đỏ rực.Cô đang suy nghĩ cái gì vậy?Sao Cố Cảo Đình có thể chờ cô được.Hoắc Vi Vũ lên xe của mình, lái xe rời đi.Thượng trung tá mong chờ nhìn bóng xe của Hoắc Vi Vũ.Anh hi vọng cô chủ động tìm Tư lệnh, Tư lệnh bị thương rất nghiêm trọng."Cảo Đình, Cảo Đình." Phùng Tri Dao hô hai tiếng, đẩy Cố Cảo Đình.Cố Cảo Đình mở to mắt.Mắt hơi đỏ, sắc mặt hồng nhuận quái dị."Anh sao vậy? Chỗ nào không thoải mái hả?" Phùng Tri Dao đặt tay lên trán của Cố Cảo Đình.Cố Cảo Đình nhanh hơn một bước cầm cổ tay của cô, gạt ra.Anh không thích người khác đụng anh, đặc biệt là phụ nữ."Không phải cô muốn nói chuyện quan trọng sao? Chuyện gì?" Cố Cảo Đình lạnh giọng hỏi, nhéo mũi.Bời vì phát sốt, đầu nặng trịch, mê mê tỉnh tỉnh."Có phải hắn đến Tứ Xuyên rồi phải không?" Phùng Tri Dao nhíu mày hỏi."Tới chừng một hai tháng, thế lực bị tôi công kích, hiện tại hắn chạy trốn khắp nơi, không có lực trả thù, yên tâm." Cố Cảo Đình trầm giọng nói."Hắn bắt mẹ em, giết cha em, em muốn biết mẹ em có an toàn hay không, lúc anh bắt được hắn có thể nói với em một tiếng được không, em muốn gặp hắn." Mắt Phùng Tri Dao ngập nước, khẩn cầu nói.Đôi mắt Cố Cảo Đình sâu thêm mấy phần, nhẹ gật đầu.Thượng trung tá sợ Tư lệnh bỏ qua, Hoắc Vi Vũ qua Ly Uy sơn trang sẽ không gặp được.Anh xen vào nói:"Phùng tiểu thư, Tư lệnh đang sốt rất cao, cần phải trở về truyền nước.""Sao lại phát sốt, Hàm xem qua chưa?" Phùng Tri Dao lo lắng hỏi.Mắt cô ngập nước mắt, động lòng người nhìn Cố Cảo Đình.Cố Cảo Đình vẫn không nói gì, Thượng trung tá cười hì hì nói:"Bác sĩ Nhan đang chờ ở Ly Uy sơn trang, Phùng tiểu thư yên tâm, chúng tôi đi về trước nha."Phùng Tri Dao không để ý đến Thượng trung tá, nhìn Cố Cảo Đình, nói:"Nơi đó có người chăm sóc cho anh không? Nếu không, em đi cùng nhé, để anh một mình ở đó em không yên lòng."Thượng trung tá: "..."Anh nhịn xuống xúc động muốn chửi tục.Anh và bác sĩ Nhan không phải người thì là gì?"Có người." Cố Cảo Đình trầm giọng nói hai chữ, dựa vào ghế, nhắm mắt lại nghỉ ngơi.Thượng trung tá thấy Phùng Tri Dao còn muốn nói chuyện, lập tức nói ra:"Phùng tiểu thư yên tâm, bác sĩ Nhan là giáo sư chuyên nghiệp, anh ta còn mang theo hai người nữa, đừng trễ nải thêm nữa, nếu không bệnh tình của Tư lệnh sẽ tăng thêm."Phùng Tri Dao hiểu ý Thượng trung tá, cũng không mặt dày mày dạn nữa: "Phiền anh chăm sóc Cảo Đình.""Không phiền, đó là bổn phận của người làm thuộc hạ." Thượng trung tá nói, mở cửa xe ra.Phùng Tri Dao xuống xe.Anh lập tức lên xe, tranh thủ thời gian lái đi.Anh biết đường tắt, chắc có thể đuổi theo kịp Hoắc Vi Vũ.*Khoảng một tiếng, Hoắc Vi Vũ mới đến Ly Uy sơn trang.Ở cửa có gác cổng, thấy cô đến, chủ động mở cửa...