Trong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy…
Chương 261: Đoạt lại cô, hắc hắc hắc
Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… "Này bạn nhỏ, ba mẹ cháu đâu?" Hoắc Vi Vũ lo lắng hỏi.Đứa bé ngẩng đầu, rất lạnh nhìn về phía Hoắc Vi Vũ.Hoắc Vi Vũ ngừng lại, dáng vẻ đứa bé 7,8 tuổi.Lớn lên rất đẹp, là một tiểu chính thái (*bồ nhí).Trưởng thành, nhất định sẽ mê hoặc rất nhiều bé gái.Chẳng qua ánh mắt của bé, giống như băng trùy, không có chút độ ấm."Cháu bị thương, cần đi bệnh viện chữa bệnh, là cô đụng cháu, sẽ không trốn tránh trách nhiệm đâu." Hoắc Vi Vũ nói.Đứa bé kia không nói gì, đứng lên, lảo đảo đi về phía trước.Máu dọc theo bắp chân của bé chảy xuống.Hoắc Vi Vũ áy náy, bước lên giữ chặt tay bé trai, "Chân cháu không trị sẽ bị tàn phế, chân sẽ phải chống gậy, chạy không nhanh, không có bé gái thích đâu."Đứa bé trai dừng bước, đắm chìm vào trong suy nghĩ của mình.Hoắc Vi Vũ cảm thấy cậu có chuyện gì đó.Bốn phía không có người, cậu lại không chịu nói ba mẹ mình là ai, cô nên dẫn bé đi bệnh viện trước.Hoắc Vi Vũ bế bé lên.Vẻ mặt của bé trướng đến đỏ bừng, khẩn trương nói: "Cô làm gì thế, thả tôi xuống.""Thì ra có thể nói chuyện.” Hoắc Vi Vũ nỡ nụ cười, nhìn tâm tình của bé không tốt, trêu chọc cậu nói: "Cháu lớn lên xinh đẹp như vậy, đúng lúc cô không có chồng, đưa cháu về nuôi lớn, để làm chồng nhỉ."Ánh mắt cậu bé căng ra, đề phòng nhìn Hoắc Vi Vũ.Hoắc Vi Vũ đặt bé lên ghế phụ, nhéo nhéo khuôn mặt thịt của cậu, "Đùa với cháu thôi, cô đưa cháu đi bệnh viện, cháu nhớ số điện thoại của ba mẹ không, cô giúp cháu liên lạc với bọn họ."Đứa bé cúi đầu, không nói gì, nắm chặc quả đấm.Hoắc Vi Vũ nhớ tới mình khi còn bé.Lần kia uống trộm rượu của người phụ nữ kia, bị Cố Cảo Đình phát hiện cáo trạng với ba, cô bị ba đánh một trận, chạy đi.Lúc ấy cô cảm thấy, ba mẹ không thương cô, muốn rời nhà trốn đi, một mình bước ra xã hội rộng lớn ngoài kia.Nhưng cô còn chưa, đã bị Cố Cảo Đình bắt lấy, ôm trở về.Cô lại bị ba đánh một trận.Một đứa bé muốn trốn nhà từng có một linh hồn cô đơn."Có lời trăng trói gì không?" Hoắc Vi Vũ hỏi.Đứa bé kia sợ hãi nhìn về phía Hoắc Vi Vũ.Hoắc Vi Vũ nhìn về phía cậu bé, khóe miệng cong lên, "Cháu không có năng lực làm việc, không có tiền, một người lang thang ơ bên ngoài, nếu như vận khí tốt, không có bị b**n th** g**t ch*t, cũng sẽ chết đói.Cô và cháu có duyên, nếu như ngày nào đó thấy thi thể của cháu, cô sẽ nhắn lại lời của cháu cho người kia biết.""Tôi muốn tìm ba của tôi." Đứa bé mở miệng nói.Hoắc Vi Vũ lái xe nhìn về phía trước, "Cháu có địa chỉ ba của cháu không, sau khi đi bệnh viện kiểm tra không có vấn đề gì, cô sẽ đưa cháu về.""Ba của tôi có rất nhiều địa chỉ, tôi cũng không có nhớ hết, tôi cũng không biết ông ấy đang ở đâu? Tôi chỉ có số điện thoại của ông ấy, nhưng mà, cho dù tôi gọi điện thoại cho ông, ông cũng sẽ không tới gặp tôi." Đứa bé chán chường nói.Hoắc Vi Vũ có lẽ đã hiểu, "Cháu đọc số điện thoại cho cô. Cô nhắn anh ta tới gặp cháu."Đứa bé không nói gì, thẳng đến kiểm tra hoàn tất cũng không có nói.May mắn đầu gối cậu bé chỉ bị trầy da.Hoắc Vi Vũ sợ cậu chạy lung tung, trước dẫn theo trở về.Cô đưa cho bé một hộp sữa chua, hỏi: "Đói không? Cô nấu mì cho cháu ăn."Đứ bé nhìn hộp sữa chua, do dự một hồi, nói: "Cô gọi điện thoại cho ba của cháu đi, cháu đọc số cho cô.""OK, không có vấn đề." Hoắc Vi Vũ mới nhớ tới, điện thoại vẫn còn tắt máy.Cô khởi động máy, điện thoại vẫn còn điện, đoán chừng lúc ngủ bị trung tá Thượng tắt nguồn.Reng, reng đều là điện báo nhắc nhở.Hoắc Vi Vũ trước không có quản, bấm số điện thoại cậu bé đọc.Đứa bé nói xong, cô mới phát hiện, số điện thoại cậu đọc, lại là V tiên sinh.
"Này bạn nhỏ, ba mẹ cháu đâu?" Hoắc Vi Vũ lo lắng hỏi.
Đứa bé ngẩng đầu, rất lạnh nhìn về phía Hoắc Vi Vũ.
Hoắc Vi Vũ ngừng lại, dáng vẻ đứa bé 7,8 tuổi.
Lớn lên rất đẹp, là một tiểu chính thái (*bồ nhí).
Trưởng thành, nhất định sẽ mê hoặc rất nhiều bé gái.
Chẳng qua ánh mắt của bé, giống như băng trùy, không có chút độ ấm.
"Cháu bị thương, cần đi bệnh viện chữa bệnh, là cô đụng cháu, sẽ không trốn tránh trách nhiệm đâu." Hoắc Vi Vũ nói.
Đứa bé kia không nói gì, đứng lên, lảo đảo đi về phía trước.
Máu dọc theo bắp chân của bé chảy xuống.
Hoắc Vi Vũ áy náy, bước lên giữ chặt tay bé trai, "Chân cháu không trị sẽ bị tàn phế, chân sẽ phải chống gậy, chạy không nhanh, không có bé gái thích đâu."
Đứa bé trai dừng bước, đắm chìm vào trong suy nghĩ của mình.
Hoắc Vi Vũ cảm thấy cậu có chuyện gì đó.
Bốn phía không có người, cậu lại không chịu nói ba mẹ mình là ai, cô nên dẫn bé đi bệnh viện trước.
Hoắc Vi Vũ bế bé lên.
Vẻ mặt của bé trướng đến đỏ bừng, khẩn trương nói: "Cô làm gì thế, thả tôi xuống."
"Thì ra có thể nói chuyện.” Hoắc Vi Vũ nỡ nụ cười, nhìn tâm tình của bé không tốt, trêu chọc cậu nói: "Cháu lớn lên xinh đẹp như vậy, đúng lúc cô không có chồng, đưa cháu về nuôi lớn, để làm chồng nhỉ."
Ánh mắt cậu bé căng ra, đề phòng nhìn Hoắc Vi Vũ.
Hoắc Vi Vũ đặt bé lên ghế phụ, nhéo nhéo khuôn mặt thịt của cậu, "Đùa với cháu thôi, cô đưa cháu đi bệnh viện, cháu nhớ số điện thoại của ba mẹ không, cô giúp cháu liên lạc với bọn họ."
Đứa bé cúi đầu, không nói gì, nắm chặc quả đấm.
Hoắc Vi Vũ nhớ tới mình khi còn bé.
Lần kia uống trộm rượu của người phụ nữ kia, bị Cố Cảo Đình phát hiện cáo trạng với ba, cô bị ba đánh một trận, chạy đi.
Lúc ấy cô cảm thấy, ba mẹ không thương cô, muốn rời nhà trốn đi, một mình bước ra xã hội rộng lớn ngoài kia.
Nhưng cô còn chưa, đã bị Cố Cảo Đình bắt lấy, ôm trở về.
Cô lại bị ba đánh một trận.
Một đứa bé muốn trốn nhà từng có một linh hồn cô đơn.
"Có lời trăng trói gì không?" Hoắc Vi Vũ hỏi.
Đứa bé kia sợ hãi nhìn về phía Hoắc Vi Vũ.
Hoắc Vi Vũ nhìn về phía cậu bé, khóe miệng cong lên, "Cháu không có năng lực làm việc, không có tiền, một người lang thang ơ bên ngoài, nếu như vận khí tốt, không có bị b**n th** g**t ch*t, cũng sẽ chết đói.
Cô và cháu có duyên, nếu như ngày nào đó thấy thi thể của cháu, cô sẽ nhắn lại lời của cháu cho người kia biết."
"Tôi muốn tìm ba của tôi." Đứa bé mở miệng nói.
Hoắc Vi Vũ lái xe nhìn về phía trước, "Cháu có địa chỉ ba của cháu không, sau khi đi bệnh viện kiểm tra không có vấn đề gì, cô sẽ đưa cháu về."
"Ba của tôi có rất nhiều địa chỉ, tôi cũng không có nhớ hết, tôi cũng không biết ông ấy đang ở đâu? Tôi chỉ có số điện thoại của ông ấy, nhưng mà, cho dù tôi gọi điện thoại cho ông, ông cũng sẽ không tới gặp tôi." Đứa bé chán chường nói.
Hoắc Vi Vũ có lẽ đã hiểu, "Cháu đọc số điện thoại cho cô. Cô nhắn anh ta tới gặp cháu."
Đứa bé không nói gì, thẳng đến kiểm tra hoàn tất cũng không có nói.
May mắn đầu gối cậu bé chỉ bị trầy da.
Hoắc Vi Vũ sợ cậu chạy lung tung, trước dẫn theo trở về.
Cô đưa cho bé một hộp sữa chua, hỏi: "Đói không? Cô nấu mì cho cháu ăn."
Đứ bé nhìn hộp sữa chua, do dự một hồi, nói: "Cô gọi điện thoại cho ba của cháu đi, cháu đọc số cho cô."
"OK, không có vấn đề." Hoắc Vi Vũ mới nhớ tới, điện thoại vẫn còn tắt máy.
Cô khởi động máy, điện thoại vẫn còn điện, đoán chừng lúc ngủ bị trung tá Thượng tắt nguồn.
Reng, reng đều là điện báo nhắc nhở.
Hoắc Vi Vũ trước không có quản, bấm số điện thoại cậu bé đọc.
Đứa bé nói xong, cô mới phát hiện, số điện thoại cậu đọc, lại là V tiên sinh.
Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… "Này bạn nhỏ, ba mẹ cháu đâu?" Hoắc Vi Vũ lo lắng hỏi.Đứa bé ngẩng đầu, rất lạnh nhìn về phía Hoắc Vi Vũ.Hoắc Vi Vũ ngừng lại, dáng vẻ đứa bé 7,8 tuổi.Lớn lên rất đẹp, là một tiểu chính thái (*bồ nhí).Trưởng thành, nhất định sẽ mê hoặc rất nhiều bé gái.Chẳng qua ánh mắt của bé, giống như băng trùy, không có chút độ ấm."Cháu bị thương, cần đi bệnh viện chữa bệnh, là cô đụng cháu, sẽ không trốn tránh trách nhiệm đâu." Hoắc Vi Vũ nói.Đứa bé kia không nói gì, đứng lên, lảo đảo đi về phía trước.Máu dọc theo bắp chân của bé chảy xuống.Hoắc Vi Vũ áy náy, bước lên giữ chặt tay bé trai, "Chân cháu không trị sẽ bị tàn phế, chân sẽ phải chống gậy, chạy không nhanh, không có bé gái thích đâu."Đứa bé trai dừng bước, đắm chìm vào trong suy nghĩ của mình.Hoắc Vi Vũ cảm thấy cậu có chuyện gì đó.Bốn phía không có người, cậu lại không chịu nói ba mẹ mình là ai, cô nên dẫn bé đi bệnh viện trước.Hoắc Vi Vũ bế bé lên.Vẻ mặt của bé trướng đến đỏ bừng, khẩn trương nói: "Cô làm gì thế, thả tôi xuống.""Thì ra có thể nói chuyện.” Hoắc Vi Vũ nỡ nụ cười, nhìn tâm tình của bé không tốt, trêu chọc cậu nói: "Cháu lớn lên xinh đẹp như vậy, đúng lúc cô không có chồng, đưa cháu về nuôi lớn, để làm chồng nhỉ."Ánh mắt cậu bé căng ra, đề phòng nhìn Hoắc Vi Vũ.Hoắc Vi Vũ đặt bé lên ghế phụ, nhéo nhéo khuôn mặt thịt của cậu, "Đùa với cháu thôi, cô đưa cháu đi bệnh viện, cháu nhớ số điện thoại của ba mẹ không, cô giúp cháu liên lạc với bọn họ."Đứa bé cúi đầu, không nói gì, nắm chặc quả đấm.Hoắc Vi Vũ nhớ tới mình khi còn bé.Lần kia uống trộm rượu của người phụ nữ kia, bị Cố Cảo Đình phát hiện cáo trạng với ba, cô bị ba đánh một trận, chạy đi.Lúc ấy cô cảm thấy, ba mẹ không thương cô, muốn rời nhà trốn đi, một mình bước ra xã hội rộng lớn ngoài kia.Nhưng cô còn chưa, đã bị Cố Cảo Đình bắt lấy, ôm trở về.Cô lại bị ba đánh một trận.Một đứa bé muốn trốn nhà từng có một linh hồn cô đơn."Có lời trăng trói gì không?" Hoắc Vi Vũ hỏi.Đứa bé kia sợ hãi nhìn về phía Hoắc Vi Vũ.Hoắc Vi Vũ nhìn về phía cậu bé, khóe miệng cong lên, "Cháu không có năng lực làm việc, không có tiền, một người lang thang ơ bên ngoài, nếu như vận khí tốt, không có bị b**n th** g**t ch*t, cũng sẽ chết đói.Cô và cháu có duyên, nếu như ngày nào đó thấy thi thể của cháu, cô sẽ nhắn lại lời của cháu cho người kia biết.""Tôi muốn tìm ba của tôi." Đứa bé mở miệng nói.Hoắc Vi Vũ lái xe nhìn về phía trước, "Cháu có địa chỉ ba của cháu không, sau khi đi bệnh viện kiểm tra không có vấn đề gì, cô sẽ đưa cháu về.""Ba của tôi có rất nhiều địa chỉ, tôi cũng không có nhớ hết, tôi cũng không biết ông ấy đang ở đâu? Tôi chỉ có số điện thoại của ông ấy, nhưng mà, cho dù tôi gọi điện thoại cho ông, ông cũng sẽ không tới gặp tôi." Đứa bé chán chường nói.Hoắc Vi Vũ có lẽ đã hiểu, "Cháu đọc số điện thoại cho cô. Cô nhắn anh ta tới gặp cháu."Đứa bé không nói gì, thẳng đến kiểm tra hoàn tất cũng không có nói.May mắn đầu gối cậu bé chỉ bị trầy da.Hoắc Vi Vũ sợ cậu chạy lung tung, trước dẫn theo trở về.Cô đưa cho bé một hộp sữa chua, hỏi: "Đói không? Cô nấu mì cho cháu ăn."Đứ bé nhìn hộp sữa chua, do dự một hồi, nói: "Cô gọi điện thoại cho ba của cháu đi, cháu đọc số cho cô.""OK, không có vấn đề." Hoắc Vi Vũ mới nhớ tới, điện thoại vẫn còn tắt máy.Cô khởi động máy, điện thoại vẫn còn điện, đoán chừng lúc ngủ bị trung tá Thượng tắt nguồn.Reng, reng đều là điện báo nhắc nhở.Hoắc Vi Vũ trước không có quản, bấm số điện thoại cậu bé đọc.Đứa bé nói xong, cô mới phát hiện, số điện thoại cậu đọc, lại là V tiên sinh.