Trong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy…
Chương 294: Vẫn còn yêu, tiến xa hơn, muốn cô!
Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… "Có một số phong cảnh phủ đầy gai, không cẩn thận sẽ đâm đến mặt không nhận dạng được, nếm thử kết quả không hề lạc quan, cho nên, cho dù bụi gai đó ở sau anh, anh cũng xem như Thế Ngoại Đào Nguyên, tôi thật không muốn nếm thử đâu." Hoắc Vi Vũ nói rõ ràng rành mạch.Cố Cảo Đình gắt gao nhìn cô."Có ý gì? Hết lần này đến lần khác, trước đó vì tôi không đến đúng giờ, bây giờ cô cũng chưa hiểu ra sao, tại sao phải làm thành dạng này! Có phải cô cảm thấy tôi không dám làm gì cô phải không?" Cố Cảo Đình nhíu mày, trong lòng bực bội xen lẫn chút lạnh lùng.Câu kia của anh, mang theo trào phúng cực kỳ, nghe thật khiến cô chói tai.Giống như là cô ỷ sủng mà kiêu, phát cáu lung tung?"Trên thế giới này, có chuyện gì anh muốn mà không làm được sao?" Hoắc Vi Vũ thanh lãnh nói."Tôi cho cô một cơ hội cuối cùng, ở chung với tôi hay không?" Cố Cảo Đình sắc bén nhìn cô.Trong mắt Hoắc Vi Vũ nổi lên sương mù.Anh là bị Phùng Tri Dao cự tuyệt, nên mới cho cô cơ hội sao?Cô không muốn làm người dự phòng, không muốn ở sau bóng của Phùng Tri Dao.Chỉ cần Phùng Tri Dao gọi anh, anh liền biến mất dạng.Cô cần dựa vào hơi thở của bọn họ, cầu xin Phùng Tri Dao bố thí, mới có thể thu được một chút tình cảm.Loại tình yêu như này, lúc bắt đầu đã là sai lầm rồi.Kiêu ngạo như cô, coi như có chút không nỡ, nhưng cũng tình nguyện từ bỏ."Cảm ơn Tư lệnh đã cho tôi cơ hội, nhưng mà, tôi nghĩ tôi không thể đảm nhiệm được." Hoắc Vi Vũ vuốt cằm nói.Nhìn như cung kính, lại như vô tình.Cố Cảo Đình cắn chặt răng, có chút mệt mỏi, ánh mắt âm u trở lại bình thường."Đã biết, về sau không quấy rầy đến cuộc sống của cô nữa, nếu cô muốn làm việc lâu dài, thì đến Cố thị, về sau tất cả các hạng mục đều có CEO quản, tôi sẽ không nhúng tay, để tôi kêu Thượng trung tá đưa cô về." Cố Cảo Đình nhìn người cô."Bên ngoài có quần áo mới, cô thay đổi rồi đi." Cố Cảo Đình nhắc nhở.Hoắc Vi Vũ đi ra phòng tắm, nhìn quần áo màu trắng đặt trên giường.Cô không thích nhất là đồ màu trắng, không để ý đến, mở cửa, xuống lầu.Trên ghế sofa có áo choàng của cô.Hoắc Vi Vũ nhặt lên, lưu loát mặc vào.Cố Cảo Đình theo ra ngoài, con mắt có chút siết chặt.Thì ra bên ngoài cô có quần áo.Giống nhu anh oan uổng cô.Anh bắt đầu cảm thấy hối hận rồi.Nếu như anh không xúc động như vậy, cô cũng sẽ không quyết tuyệt như thế!Anh chỉ là không muốn cảnh đẹp của cô bị người khác nhìn thấy.Kết quả...Anh có loại cảm giác tự mình cầm kiếm đâm vào tim mình.Hết lần này tới lần khác, lời nói đã nói ra, không cách nào thu hồi lại được."Thượng trung tá, đưa cô ta về." Cố Cảo Đình trầm giọng phân phó nói.Hoắc Vi Vũ không thèm nhìn đi ra cửa.Thượng trung tá lập tức đuổi theo.Cố Cảo Đình đứng ở cửa sổ, nhìn cô không chút do dự tiến vào xe.Trái tim đau dữ dội.Anh đã chờ cô hai mươi mấy năm, từ lúc nhỏ đã bắt đầu thích cô, cố ý trêu chọc cô, mỗi một hành động của cô anh đều rõ như lòng bàn tay.Mỗi lần ra đại viện, đều muốn nhìn cô một chút, cho dù mỗi lần cô đều trốn anh, nhưng anh luôn có thể tìm được cô trong đám người.Bây giờ không biết làm sao cho phải, cỗ không cần trốn, anh cũng đáp ứng sẽ không quấy rầy cuộc sống của cô.Miệng của Cố Cảo Đình đắng chát, cả người như ẩn nấp trong bóng tối.Loại người như anh, chắc không đáng có được hạnh phúc.Trên xe, Thượng trung tá nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy có gì đó sai sai.
"Có một số phong cảnh phủ đầy gai, không cẩn thận sẽ đâm đến mặt không nhận dạng được, nếm thử kết quả không hề lạc quan, cho nên, cho dù bụi gai đó ở sau anh, anh cũng xem như Thế Ngoại Đào Nguyên, tôi thật không muốn nếm thử đâu." Hoắc Vi Vũ nói rõ ràng rành mạch.
Cố Cảo Đình gắt gao nhìn cô.
"Có ý gì? Hết lần này đến lần khác, trước đó vì tôi không đến đúng giờ, bây giờ cô cũng chưa hiểu ra sao, tại sao phải làm thành dạng này! Có phải cô cảm thấy tôi không dám làm gì cô phải không?" Cố Cảo Đình nhíu mày, trong lòng bực bội xen lẫn chút lạnh lùng.
Câu kia của anh, mang theo trào phúng cực kỳ, nghe thật khiến cô chói tai.
Giống như là cô ỷ sủng mà kiêu, phát cáu lung tung?
"Trên thế giới này, có chuyện gì anh muốn mà không làm được sao?" Hoắc Vi Vũ thanh lãnh nói.
"Tôi cho cô một cơ hội cuối cùng, ở chung với tôi hay không?" Cố Cảo Đình sắc bén nhìn cô.
Trong mắt Hoắc Vi Vũ nổi lên sương mù.
Anh là bị Phùng Tri Dao cự tuyệt, nên mới cho cô cơ hội sao?
Cô không muốn làm người dự phòng, không muốn ở sau bóng của Phùng Tri Dao.
Chỉ cần Phùng Tri Dao gọi anh, anh liền biến mất dạng.
Cô cần dựa vào hơi thở của bọn họ, cầu xin Phùng Tri Dao bố thí, mới có thể thu được một chút tình cảm.
Loại tình yêu như này, lúc bắt đầu đã là sai lầm rồi.
Kiêu ngạo như cô, coi như có chút không nỡ, nhưng cũng tình nguyện từ bỏ.
"Cảm ơn Tư lệnh đã cho tôi cơ hội, nhưng mà, tôi nghĩ tôi không thể đảm nhiệm được." Hoắc Vi Vũ vuốt cằm nói.
Nhìn như cung kính, lại như vô tình.
Cố Cảo Đình cắn chặt răng, có chút mệt mỏi, ánh mắt âm u trở lại bình thường.
"Đã biết, về sau không quấy rầy đến cuộc sống của cô nữa, nếu cô muốn làm việc lâu dài, thì đến Cố thị, về sau tất cả các hạng mục đều có CEO quản, tôi sẽ không nhúng tay, để tôi kêu Thượng trung tá đưa cô về." Cố Cảo Đình nhìn người cô.
"Bên ngoài có quần áo mới, cô thay đổi rồi đi." Cố Cảo Đình nhắc nhở.
Hoắc Vi Vũ đi ra phòng tắm, nhìn quần áo màu trắng đặt trên giường.
Cô không thích nhất là đồ màu trắng, không để ý đến, mở cửa, xuống lầu.
Trên ghế sofa có áo choàng của cô.
Hoắc Vi Vũ nhặt lên, lưu loát mặc vào.
Cố Cảo Đình theo ra ngoài, con mắt có chút siết chặt.
Thì ra bên ngoài cô có quần áo.
Giống nhu anh oan uổng cô.
Anh bắt đầu cảm thấy hối hận rồi.
Nếu như anh không xúc động như vậy, cô cũng sẽ không quyết tuyệt như thế!
Anh chỉ là không muốn cảnh đẹp của cô bị người khác nhìn thấy.
Kết quả...
Anh có loại cảm giác tự mình cầm kiếm đâm vào tim mình.
Hết lần này tới lần khác, lời nói đã nói ra, không cách nào thu hồi lại được.
"Thượng trung tá, đưa cô ta về." Cố Cảo Đình trầm giọng phân phó nói.
Hoắc Vi Vũ không thèm nhìn đi ra cửa.
Thượng trung tá lập tức đuổi theo.
Cố Cảo Đình đứng ở cửa sổ, nhìn cô không chút do dự tiến vào xe.
Trái tim đau dữ dội.
Anh đã chờ cô hai mươi mấy năm, từ lúc nhỏ đã bắt đầu thích cô, cố ý trêu chọc cô, mỗi một hành động của cô anh đều rõ như lòng bàn tay.
Mỗi lần ra đại viện, đều muốn nhìn cô một chút, cho dù mỗi lần cô đều trốn anh, nhưng anh luôn có thể tìm được cô trong đám người.
Bây giờ không biết làm sao cho phải, cỗ không cần trốn, anh cũng đáp ứng sẽ không quấy rầy cuộc sống của cô.
Miệng của Cố Cảo Đình đắng chát, cả người như ẩn nấp trong bóng tối.
Loại người như anh, chắc không đáng có được hạnh phúc.
Trên xe, Thượng trung tá nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy có gì đó sai sai.
Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… "Có một số phong cảnh phủ đầy gai, không cẩn thận sẽ đâm đến mặt không nhận dạng được, nếm thử kết quả không hề lạc quan, cho nên, cho dù bụi gai đó ở sau anh, anh cũng xem như Thế Ngoại Đào Nguyên, tôi thật không muốn nếm thử đâu." Hoắc Vi Vũ nói rõ ràng rành mạch.Cố Cảo Đình gắt gao nhìn cô."Có ý gì? Hết lần này đến lần khác, trước đó vì tôi không đến đúng giờ, bây giờ cô cũng chưa hiểu ra sao, tại sao phải làm thành dạng này! Có phải cô cảm thấy tôi không dám làm gì cô phải không?" Cố Cảo Đình nhíu mày, trong lòng bực bội xen lẫn chút lạnh lùng.Câu kia của anh, mang theo trào phúng cực kỳ, nghe thật khiến cô chói tai.Giống như là cô ỷ sủng mà kiêu, phát cáu lung tung?"Trên thế giới này, có chuyện gì anh muốn mà không làm được sao?" Hoắc Vi Vũ thanh lãnh nói."Tôi cho cô một cơ hội cuối cùng, ở chung với tôi hay không?" Cố Cảo Đình sắc bén nhìn cô.Trong mắt Hoắc Vi Vũ nổi lên sương mù.Anh là bị Phùng Tri Dao cự tuyệt, nên mới cho cô cơ hội sao?Cô không muốn làm người dự phòng, không muốn ở sau bóng của Phùng Tri Dao.Chỉ cần Phùng Tri Dao gọi anh, anh liền biến mất dạng.Cô cần dựa vào hơi thở của bọn họ, cầu xin Phùng Tri Dao bố thí, mới có thể thu được một chút tình cảm.Loại tình yêu như này, lúc bắt đầu đã là sai lầm rồi.Kiêu ngạo như cô, coi như có chút không nỡ, nhưng cũng tình nguyện từ bỏ."Cảm ơn Tư lệnh đã cho tôi cơ hội, nhưng mà, tôi nghĩ tôi không thể đảm nhiệm được." Hoắc Vi Vũ vuốt cằm nói.Nhìn như cung kính, lại như vô tình.Cố Cảo Đình cắn chặt răng, có chút mệt mỏi, ánh mắt âm u trở lại bình thường."Đã biết, về sau không quấy rầy đến cuộc sống của cô nữa, nếu cô muốn làm việc lâu dài, thì đến Cố thị, về sau tất cả các hạng mục đều có CEO quản, tôi sẽ không nhúng tay, để tôi kêu Thượng trung tá đưa cô về." Cố Cảo Đình nhìn người cô."Bên ngoài có quần áo mới, cô thay đổi rồi đi." Cố Cảo Đình nhắc nhở.Hoắc Vi Vũ đi ra phòng tắm, nhìn quần áo màu trắng đặt trên giường.Cô không thích nhất là đồ màu trắng, không để ý đến, mở cửa, xuống lầu.Trên ghế sofa có áo choàng của cô.Hoắc Vi Vũ nhặt lên, lưu loát mặc vào.Cố Cảo Đình theo ra ngoài, con mắt có chút siết chặt.Thì ra bên ngoài cô có quần áo.Giống nhu anh oan uổng cô.Anh bắt đầu cảm thấy hối hận rồi.Nếu như anh không xúc động như vậy, cô cũng sẽ không quyết tuyệt như thế!Anh chỉ là không muốn cảnh đẹp của cô bị người khác nhìn thấy.Kết quả...Anh có loại cảm giác tự mình cầm kiếm đâm vào tim mình.Hết lần này tới lần khác, lời nói đã nói ra, không cách nào thu hồi lại được."Thượng trung tá, đưa cô ta về." Cố Cảo Đình trầm giọng phân phó nói.Hoắc Vi Vũ không thèm nhìn đi ra cửa.Thượng trung tá lập tức đuổi theo.Cố Cảo Đình đứng ở cửa sổ, nhìn cô không chút do dự tiến vào xe.Trái tim đau dữ dội.Anh đã chờ cô hai mươi mấy năm, từ lúc nhỏ đã bắt đầu thích cô, cố ý trêu chọc cô, mỗi một hành động của cô anh đều rõ như lòng bàn tay.Mỗi lần ra đại viện, đều muốn nhìn cô một chút, cho dù mỗi lần cô đều trốn anh, nhưng anh luôn có thể tìm được cô trong đám người.Bây giờ không biết làm sao cho phải, cỗ không cần trốn, anh cũng đáp ứng sẽ không quấy rầy cuộc sống của cô.Miệng của Cố Cảo Đình đắng chát, cả người như ẩn nấp trong bóng tối.Loại người như anh, chắc không đáng có được hạnh phúc.Trên xe, Thượng trung tá nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy có gì đó sai sai.