Trong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy…

Chương 359: Cô không sợ hãi chỗ nào, oanh oanh liệt liệt yêu một hồi

Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… Âm nhạc thực hay.Khi thì tâm can rung động, khi thì ôn nhu triền miên, khi thì gợn sóng phập phồng, khi thì nhiệt huyết sôi trào.Mà toàn bộ hành trình, trong đầu Hoắc Vi Vũ vẫn luôn hò hét hống vang.Chỉ nhớ rõ câu cuối cùng anh nói: Không phải không biết chúng ta tính cái gì? Tôi giúp cô quyết định, làm vợ Cố Cảo Đình.Làm vợ anh Cố Cảo Đình, lời anh nói vô cùng bá đạo, cường thế.Là phong cách của anh Cố Cảo Đình.lòng cô phịch phịch loạn nhảy.Cô là thích anh, đối với anh có hảo cảm, nhưng nói chuyện cưới hỏi, cô lại có chút sợ hãi.Nhớ tới Cố Kiều Tuyết, nhớ tới Ngụy Ngạn Khang, nhớ tới thân phận quân nhân của anh.Mỗi một cái cô đều kiêng kị.buổi hòa âm kết thúc.Hoắc Vi Vũ chậm rãi nhìn về phía Cố Cảo Đình, đối diện với đôi mắt anh đen nhánh như mực.trong ánh mắt anh giống như có xoáy nước, thật sâu đem cô hút vào.Cô càng ngày càng trầm luân.lời cự tuyệt, nghẹn ngào ở bên miệng.Cố Cảo Đình nâng lên tay cô, ánh mắt liếc nhẫn kim cương, bá đạo nói: “của tôi cho phải luôn mang, nếu là tháo ra, tôi liền chém tay cô, có nghe hay không.”Hoắc Vi Vũ rút tay ra, xoay tròn ngón tay mang nhẫn, lẩm bẩm: “Vậy may mắn thứ anh đưa chính là nhẫn, nếu là đưa vòng cổ, không phải tôi nhìn không thấy mặt trời của ngày mai?”Cố Cảo Đình cười.Anh đưa tay nhẹ đáp ở trên đầu vai cô, đem cô kéo đến bên người anh, “Tính toán thế nào cô tự mình hiểu lấy.”Hoắc Vi Vũ nhìn về phía thành viên dàn nhạc đang thu thập đồ vật.bữa tiệc âm nhạc thịnh soạn là Cố Cảo Đình mang cho cô, cũng là anh bổ sung tiếc nuối của cô.đôi mắt cô căng thẳng, nắm chặt nắm tay, đem nhẫn nắm ở trong lòng bàn tay.Quyết định.đời người có nhiều lựa chọn.Mỗi một lần lựa chọn, đều là một lần mạo hiểm.Cô biết Cố Cảo Đình nguy hiểm rất lớn.Nhưng mà cô càng sợ bỏ qua.Cô nguyện ý một lần cuối cùng, coi như không có chịu thương tổn, đem hết toàn lực yêu một hồi.Phía trước có lẽ còn có rất nhiều yêu ma quỷ quái.Cô không chỗ nào sợ hãi.di động Cố Cảo Đình vang lên.Cô theo bản năng liếc mắt một cái, là dãy số máy bàn xa lạ.Cố Cảo Đình thu tay, tiếp nghe, ánh mắt đen nhánh vài phần.sau khi cúp điện thoại, anh nhìn về phía Hoắc Vi Vũ, trầm giọng nói: “Minh Nặc đã tỉnh, cô muốn cùng đi hay không?”Hoắc Vi Vũ nhớ tới quan hệ Phùng Tri Dao và Minh Nặc, hiện tại lấy quan hệ cô và Phùng Tri Dao, đi là không thích hợp.Hoắc Vi Vũ lắc đầu, “Tôi muốn trở về nghỉ ngơi.”“uh, đêm nay ở chỗ tôi.” Anh thực tự nhiên liền nói ra tới.Nói chính là câu trần thuật.mặt Hoắc Vi Vũ nổi lên đỏ ửng.Giống nhau nam và nữ nói, đêm nay ở chỗ tôi, chính là cái loại ý tứ mời.“Đêm nay tôi muốn nghỉ ngơi cho tốt.” Hoắc Vi Vũ kín đáo cự tuyệt.“Ở chổ tôi cũng có thể nghỉ ngơi cho tốt, nghĩ cái gì vậy?” Cố Cảo Đình giơ lên khóe miệng, ngữ điệu có một ít ái muội.Hoắc Vi Vũ co quắp, cầm túi xách lên, “xe tôi còn ở trong tiệm 4S, chắc là sửa được rồi, tôi đi lấy.”“xe cô cũ kỹ rồi, tôi bỏ đi.” Cố Cảo Đình nhẹ nhàng bâng quơ nói, theo cô đứng lên.Hoắc Vi Vũ kinh ngạc, “ anh đem xe tôi bỏ đi khi nào?”“cửa hàng 4S gọi điện thoại đến di động của cô nói xe cô hư này hư kia, tôi cho bọn họ đem xe về lò tái tạo.”Hoắc Vi Vũ: “……”“anh đem xe tôi về lò tái tạo, tôi đi cái gì?” Hoắc Vi Vũ bất đắc dĩ.“đền cho cô một chiếc, Maserati, Lamborghini, Ferrari, Bugatti, cô muốn loại nào?” Cố Cảo Đình không giống như nói giỡn hỏi.

Âm nhạc thực hay.

Khi thì tâm can rung động, khi thì ôn nhu triền miên, khi thì gợn sóng phập phồng, khi thì nhiệt huyết sôi trào.

Mà toàn bộ hành trình, trong đầu Hoắc Vi Vũ vẫn luôn hò hét hống vang.

Chỉ nhớ rõ câu cuối cùng anh nói: Không phải không biết chúng ta tính cái gì? Tôi giúp cô quyết định, làm vợ Cố Cảo Đình.

Làm vợ anh Cố Cảo Đình, lời anh nói vô cùng bá đạo, cường thế.

Là phong cách của anh Cố Cảo Đình.

lòng cô phịch phịch loạn nhảy.

Cô là thích anh, đối với anh có hảo cảm, nhưng nói chuyện cưới hỏi, cô lại có chút sợ hãi.

Nhớ tới Cố Kiều Tuyết, nhớ tới Ngụy Ngạn Khang, nhớ tới thân phận quân nhân của anh.

Mỗi một cái cô đều kiêng kị.

buổi hòa âm kết thúc.

Hoắc Vi Vũ chậm rãi nhìn về phía Cố Cảo Đình, đối diện với đôi mắt anh đen nhánh như mực.

trong ánh mắt anh giống như có xoáy nước, thật sâu đem cô hút vào.

Cô càng ngày càng trầm luân.

lời cự tuyệt, nghẹn ngào ở bên miệng.

Cố Cảo Đình nâng lên tay cô, ánh mắt liếc nhẫn kim cương, bá đạo nói: “của tôi cho phải luôn mang, nếu là tháo ra, tôi liền chém tay cô, có nghe hay không.”

Hoắc Vi Vũ rút tay ra, xoay tròn ngón tay mang nhẫn, lẩm bẩm: “Vậy may mắn thứ anh đưa chính là nhẫn, nếu là đưa vòng cổ, không phải tôi nhìn không thấy mặt trời của ngày mai?”

Cố Cảo Đình cười.

Anh đưa tay nhẹ đáp ở trên đầu vai cô, đem cô kéo đến bên người anh, “Tính toán thế nào cô tự mình hiểu lấy.”

Hoắc Vi Vũ nhìn về phía thành viên dàn nhạc đang thu thập đồ vật.

bữa tiệc âm nhạc thịnh soạn là Cố Cảo Đình mang cho cô, cũng là anh bổ sung tiếc nuối của cô.

đôi mắt cô căng thẳng, nắm chặt nắm tay, đem nhẫn nắm ở trong lòng bàn tay.

Quyết định.

đời người có nhiều lựa chọn.

Mỗi một lần lựa chọn, đều là một lần mạo hiểm.

Cô biết Cố Cảo Đình nguy hiểm rất lớn.

Nhưng mà cô càng sợ bỏ qua.

Cô nguyện ý một lần cuối cùng, coi như không có chịu thương tổn, đem hết toàn lực yêu một hồi.

Phía trước có lẽ còn có rất nhiều yêu ma quỷ quái.

Cô không chỗ nào sợ hãi.

di động Cố Cảo Đình vang lên.

Cô theo bản năng liếc mắt một cái, là dãy số máy bàn xa lạ.

Cố Cảo Đình thu tay, tiếp nghe, ánh mắt đen nhánh vài phần.

sau khi cúp điện thoại, anh nhìn về phía Hoắc Vi Vũ, trầm giọng nói: “Minh Nặc đã tỉnh, cô muốn cùng đi hay không?”

Hoắc Vi Vũ nhớ tới quan hệ Phùng Tri Dao và Minh Nặc, hiện tại lấy quan hệ cô và Phùng Tri Dao, đi là không thích hợp.

Hoắc Vi Vũ lắc đầu, “Tôi muốn trở về nghỉ ngơi.”

“uh, đêm nay ở chỗ tôi.” Anh thực tự nhiên liền nói ra tới.

Nói chính là câu trần thuật.

mặt Hoắc Vi Vũ nổi lên đỏ ửng.

Giống nhau nam và nữ nói, đêm nay ở chỗ tôi, chính là cái loại ý tứ mời.

“Đêm nay tôi muốn nghỉ ngơi cho tốt.” Hoắc Vi Vũ kín đáo cự tuyệt.

“Ở chổ tôi cũng có thể nghỉ ngơi cho tốt, nghĩ cái gì vậy?” Cố Cảo Đình giơ lên khóe miệng, ngữ điệu có một ít ái muội.

Hoắc Vi Vũ co quắp, cầm túi xách lên, “xe tôi còn ở trong tiệm 4S, chắc là sửa được rồi, tôi đi lấy.”

“xe cô cũ kỹ rồi, tôi bỏ đi.” Cố Cảo Đình nhẹ nhàng bâng quơ nói, theo cô đứng lên.

Hoắc Vi Vũ kinh ngạc, “ anh đem xe tôi bỏ đi khi nào?”

“cửa hàng 4S gọi điện thoại đến di động của cô nói xe cô hư này hư kia, tôi cho bọn họ đem xe về lò tái tạo.”

Hoắc Vi Vũ: “……”

“anh đem xe tôi về lò tái tạo, tôi đi cái gì?” Hoắc Vi Vũ bất đắc dĩ.

“đền cho cô một chiếc, Maserati, Lamborghini, Ferrari, Bugatti, cô muốn loại nào?” Cố Cảo Đình không giống như nói giỡn hỏi.

Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… Âm nhạc thực hay.Khi thì tâm can rung động, khi thì ôn nhu triền miên, khi thì gợn sóng phập phồng, khi thì nhiệt huyết sôi trào.Mà toàn bộ hành trình, trong đầu Hoắc Vi Vũ vẫn luôn hò hét hống vang.Chỉ nhớ rõ câu cuối cùng anh nói: Không phải không biết chúng ta tính cái gì? Tôi giúp cô quyết định, làm vợ Cố Cảo Đình.Làm vợ anh Cố Cảo Đình, lời anh nói vô cùng bá đạo, cường thế.Là phong cách của anh Cố Cảo Đình.lòng cô phịch phịch loạn nhảy.Cô là thích anh, đối với anh có hảo cảm, nhưng nói chuyện cưới hỏi, cô lại có chút sợ hãi.Nhớ tới Cố Kiều Tuyết, nhớ tới Ngụy Ngạn Khang, nhớ tới thân phận quân nhân của anh.Mỗi một cái cô đều kiêng kị.buổi hòa âm kết thúc.Hoắc Vi Vũ chậm rãi nhìn về phía Cố Cảo Đình, đối diện với đôi mắt anh đen nhánh như mực.trong ánh mắt anh giống như có xoáy nước, thật sâu đem cô hút vào.Cô càng ngày càng trầm luân.lời cự tuyệt, nghẹn ngào ở bên miệng.Cố Cảo Đình nâng lên tay cô, ánh mắt liếc nhẫn kim cương, bá đạo nói: “của tôi cho phải luôn mang, nếu là tháo ra, tôi liền chém tay cô, có nghe hay không.”Hoắc Vi Vũ rút tay ra, xoay tròn ngón tay mang nhẫn, lẩm bẩm: “Vậy may mắn thứ anh đưa chính là nhẫn, nếu là đưa vòng cổ, không phải tôi nhìn không thấy mặt trời của ngày mai?”Cố Cảo Đình cười.Anh đưa tay nhẹ đáp ở trên đầu vai cô, đem cô kéo đến bên người anh, “Tính toán thế nào cô tự mình hiểu lấy.”Hoắc Vi Vũ nhìn về phía thành viên dàn nhạc đang thu thập đồ vật.bữa tiệc âm nhạc thịnh soạn là Cố Cảo Đình mang cho cô, cũng là anh bổ sung tiếc nuối của cô.đôi mắt cô căng thẳng, nắm chặt nắm tay, đem nhẫn nắm ở trong lòng bàn tay.Quyết định.đời người có nhiều lựa chọn.Mỗi một lần lựa chọn, đều là một lần mạo hiểm.Cô biết Cố Cảo Đình nguy hiểm rất lớn.Nhưng mà cô càng sợ bỏ qua.Cô nguyện ý một lần cuối cùng, coi như không có chịu thương tổn, đem hết toàn lực yêu một hồi.Phía trước có lẽ còn có rất nhiều yêu ma quỷ quái.Cô không chỗ nào sợ hãi.di động Cố Cảo Đình vang lên.Cô theo bản năng liếc mắt một cái, là dãy số máy bàn xa lạ.Cố Cảo Đình thu tay, tiếp nghe, ánh mắt đen nhánh vài phần.sau khi cúp điện thoại, anh nhìn về phía Hoắc Vi Vũ, trầm giọng nói: “Minh Nặc đã tỉnh, cô muốn cùng đi hay không?”Hoắc Vi Vũ nhớ tới quan hệ Phùng Tri Dao và Minh Nặc, hiện tại lấy quan hệ cô và Phùng Tri Dao, đi là không thích hợp.Hoắc Vi Vũ lắc đầu, “Tôi muốn trở về nghỉ ngơi.”“uh, đêm nay ở chỗ tôi.” Anh thực tự nhiên liền nói ra tới.Nói chính là câu trần thuật.mặt Hoắc Vi Vũ nổi lên đỏ ửng.Giống nhau nam và nữ nói, đêm nay ở chỗ tôi, chính là cái loại ý tứ mời.“Đêm nay tôi muốn nghỉ ngơi cho tốt.” Hoắc Vi Vũ kín đáo cự tuyệt.“Ở chổ tôi cũng có thể nghỉ ngơi cho tốt, nghĩ cái gì vậy?” Cố Cảo Đình giơ lên khóe miệng, ngữ điệu có một ít ái muội.Hoắc Vi Vũ co quắp, cầm túi xách lên, “xe tôi còn ở trong tiệm 4S, chắc là sửa được rồi, tôi đi lấy.”“xe cô cũ kỹ rồi, tôi bỏ đi.” Cố Cảo Đình nhẹ nhàng bâng quơ nói, theo cô đứng lên.Hoắc Vi Vũ kinh ngạc, “ anh đem xe tôi bỏ đi khi nào?”“cửa hàng 4S gọi điện thoại đến di động của cô nói xe cô hư này hư kia, tôi cho bọn họ đem xe về lò tái tạo.”Hoắc Vi Vũ: “……”“anh đem xe tôi về lò tái tạo, tôi đi cái gì?” Hoắc Vi Vũ bất đắc dĩ.“đền cho cô một chiếc, Maserati, Lamborghini, Ferrari, Bugatti, cô muốn loại nào?” Cố Cảo Đình không giống như nói giỡn hỏi.

Chương 359: Cô không sợ hãi chỗ nào, oanh oanh liệt liệt yêu một hồi