Tác giả:

Lời mở đầu: Thật xin lỗi khi các độc giả phải bỏ thời gian ra đọc cái này *cúi * Ý tương tự nhiên nảy ra không có gì cao siêu cả cũng bình thường thôi nên có gì không được thì góp ý,đừng cho mấy viên gạch đau lắm 😥😥😥. Truyện là thế này -------------------Start------------------ Tại công ty Lưu thị...phòng chủ tịch... Cốc....cốc...cốc... -Vào đi.Câu nói lạnh lùng truyền lệnh cho người ngoài kia. Cạch....mở cửa bước vào...... Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế chủ tịch có mái tóc màu xanh lam,đôi mắt màu xanh nước biển lạnh lẽo,khí thế cao ngạo,lạnh lùng,tàn nhẫn,chỉ riêng khí thế đó đã đủ đè chết người ta. Thư kí Lâm lên tiếng: -Máy bay đến rồi ạ. Không nói gì,anh đi ra,vào thang máy dành riêng cho chủ tịch,lên sân thượng đã có 1 chiếc máy bay tư nhân đợi săn,vệ sĩ khom người chào,mở cửa,lên máy bay bắt đầu đến Mỹ ký hợp đồng. Bên Mỹ.... Trường đại học Massachusetts Institute of Technology (MIT),là trường đại học tốt nhất nước Mỹ,được xếp hạng trường giỏi nhất Thế Giới... -Linh Linh...…

Chương 4: Tên chết tiệt

Đại Ác Ma, Tha Cho Em Đi!Tác giả: LuneTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngLời mở đầu: Thật xin lỗi khi các độc giả phải bỏ thời gian ra đọc cái này *cúi * Ý tương tự nhiên nảy ra không có gì cao siêu cả cũng bình thường thôi nên có gì không được thì góp ý,đừng cho mấy viên gạch đau lắm 😥😥😥. Truyện là thế này -------------------Start------------------ Tại công ty Lưu thị...phòng chủ tịch... Cốc....cốc...cốc... -Vào đi.Câu nói lạnh lùng truyền lệnh cho người ngoài kia. Cạch....mở cửa bước vào...... Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế chủ tịch có mái tóc màu xanh lam,đôi mắt màu xanh nước biển lạnh lẽo,khí thế cao ngạo,lạnh lùng,tàn nhẫn,chỉ riêng khí thế đó đã đủ đè chết người ta. Thư kí Lâm lên tiếng: -Máy bay đến rồi ạ. Không nói gì,anh đi ra,vào thang máy dành riêng cho chủ tịch,lên sân thượng đã có 1 chiếc máy bay tư nhân đợi săn,vệ sĩ khom người chào,mở cửa,lên máy bay bắt đầu đến Mỹ ký hợp đồng. Bên Mỹ.... Trường đại học Massachusetts Institute of Technology (MIT),là trường đại học tốt nhất nước Mỹ,được xếp hạng trường giỏi nhất Thế Giới... -Linh Linh...… Sau một hồi nói chuyện,cô và anh đi vào...Từ Ngọc đang nói chuyện với Thiên Luân (có vẻ hợp gu ý mà 😃)-A Linh Linh....sao cậu biết mấy anh này vậy?Băng Linh lại gần cô...-Mình đâu có biết.-Vậy sao bạn anh ấy nói cậu quen.Thiên Luân:-Bạn em quen Mãn Phong,bọn anh là bạn cậu ta vậy là quen rồi.Thiên Luân cười,bọn họ chỉ đoán thôi để làm quen chứ chưa rõ sự thật.-Ồ Từ Ngọc dùng ánh mắt dò xét nhìn cô và Mãn Phong.-Nhìn gì tại cậu hết đấy.Băng Linh trách móc.-Sao lại tại mình.Từ Ngọc không biết vì sao lại bị trách như vậy.-Nếu cậu ko đến cái nơi ồn ào,không khí thì kinh khủng như vậy,không bị bọn đàn ông ghẹo thì mình đâu phải đến.Từ Ngọc ôm vai Băng Linh,biết cô ko thích mấy nơi như này nên nói giọng nũng nịu:-Thôi được rồi,mình xin lỗi bắt cậu phải đến đây cứu mình.-Vấn đề ko phải là cứu cậu mà vấn đề là mình đến đây gấp quá tông vào đuôi xe của 1 người,ak không chỉ đụng nhẹ xíu mà bị bắt bẻ.-Vậy sao tội cho Linh Linh yêu quý của mình quá,nhưng là ai bị cậu đụng xe vậy?-Còn ai ngoài cái người 'vừa b**n th** vừa quá đáng lại khó tính 'ở đằng sau nữa.(Đáng lẽ người bị đụng trách chứ đây ngược lại rồi)-Ukm,Á.....người đằng sau cậu....là chủ tịch Lưu thị Lưu Mãn Phong mà.Tập đoàn này kinh doanh nhiều nơi,nhiều thứ còn được xếp đầu top Thế giới đấy,người này còn có biệt danh là 'chàng trai trẻ tài cao độc thân hoàn kim'đó má,cả 3 người bạn kia nữa cũng vậy,nhưng anh ta là mong muốn của nhiều người nhất.Cô nói vào tai Băng Linh nhưng 4 người kia đều nghe thấy.Băng Linh chỉ đáp lại 1 câu:-Vậy sao?Không quan tâm.Anh lại càng hứng thú với cô hơn rồi,câu nói trước của cô đã khiến anh tức giận,làm gì có ai giám nói anh là 'b**n th**, quá đáng...',thật là chỉ có cô mới có cái gan bằng trời này,xem anh trị cô ra sao.-Mình thấy cậu cũng khó tính không kém.Từ Ngọc nhìn cô cười gượng,tránh những ánh mắt của 4 người kia.-Cậu......?Cô tức giận,chưa nói xong thì cảm giác người cứ lâng lâng, định thần mới biết mình đang trong vòng tay anh,anh đang bế cô quay bước ra ngoài.Mọi người ai cũng bất ngờ vì anh trước nay không thích phụ nữ mà giờ lại bế cô,vừa đi nhân viên cúi chào (bar này do Trình Dương -bạn anh mở)-Thả tôi xuống anh làm gì vậy (cô đã từng học võ,thậm chí rất giỏi chưa từng thua ai cũng đã từng đấu với mấy sát thủ hạng A,S nhưng lúc này lại ko làm gì được tên chết tiệt này,anh ôm cô quá chặt không thể cử động,một tay bị kẹp,chỉ còn 1 tay đánh vào ngực anh.Anh ko hề gì,ngoảnh mặt lại:-Tôi có việc xử lý,các cậu tự chơi đi.-Từ Ngọc...tôi phải đưa cô ấy về thả ra....-Cậu cứ đi đi ở đây có mấy anh mình ko sao.Từ Ngọc cười biết Mãn Phong đã có ý với cô.-Cậu...cậu bán đứng bạn bè.Anh bế cô ra gần xe.....Mình đang cố viết đây ạ,mấy t kia mình cũng sẽ cố,mong mọi ng ủng hộ.😁😆😍😋

Sau một hồi nói chuyện,cô và anh đi vào...

Từ Ngọc đang nói chuyện với Thiên Luân (có vẻ hợp gu ý mà 😃)

-A Linh Linh....sao cậu biết mấy anh này vậy?

Băng Linh lại gần cô...

-Mình đâu có biết.

-Vậy sao bạn anh ấy nói cậu quen.

Thiên Luân:

-Bạn em quen Mãn Phong,bọn anh là bạn cậu ta vậy là quen rồi.Thiên Luân cười,bọn họ chỉ đoán thôi để làm quen chứ chưa rõ sự thật.

-Ồ Từ Ngọc dùng ánh mắt dò xét nhìn cô và Mãn Phong.

-Nhìn gì tại cậu hết đấy.Băng Linh trách móc.

-Sao lại tại mình.Từ Ngọc không biết vì sao lại bị trách như vậy.

-Nếu cậu ko đến cái nơi ồn ào,không khí thì kinh khủng như vậy,không bị bọn đàn ông ghẹo thì mình đâu phải đến.

Từ Ngọc ôm vai Băng Linh,biết cô ko thích mấy nơi như này nên nói giọng nũng nịu:

-Thôi được rồi,mình xin lỗi bắt cậu phải đến đây cứu mình.

-Vấn đề ko phải là cứu cậu mà vấn đề là mình đến đây gấp quá tông vào đuôi xe của 1 người,ak không chỉ đụng nhẹ xíu mà bị bắt bẻ.

-Vậy sao tội cho Linh Linh yêu quý của mình quá,nhưng là ai bị cậu đụng xe vậy?

-Còn ai ngoài cái người 'vừa b**n th** vừa quá đáng lại khó tính 'ở đằng sau nữa.

(Đáng lẽ người bị đụng trách chứ đây ngược lại rồi)

-Ukm,Á.....người đằng sau cậu....là chủ tịch Lưu thị Lưu Mãn Phong mà.Tập đoàn này kinh doanh nhiều nơi,nhiều thứ còn được xếp đầu top Thế giới đấy,người này còn có biệt danh là 'chàng trai trẻ tài cao độc thân hoàn kim'đó má,cả 3 người bạn kia nữa cũng vậy,nhưng anh ta là mong muốn của nhiều người nhất.Cô nói vào tai Băng Linh nhưng 4 người kia đều nghe thấy.

Băng Linh chỉ đáp lại 1 câu:

-Vậy sao?Không quan tâm.

Anh lại càng hứng thú với cô hơn rồi,câu nói trước của cô đã khiến anh tức giận,làm gì có ai giám nói anh là 'b**n th**, quá đáng...',thật là chỉ có cô mới có cái gan bằng trời này,xem anh trị cô ra sao.

-Mình thấy cậu cũng khó tính không kém.Từ Ngọc nhìn cô cười gượng,tránh những ánh mắt của 4 người kia.

-Cậu......?Cô tức giận,chưa nói xong thì cảm giác người cứ lâng lâng, định thần mới biết mình đang trong vòng tay anh,anh đang bế cô quay bước ra ngoài.

Mọi người ai cũng bất ngờ vì anh trước nay không thích phụ nữ mà giờ lại bế cô,vừa đi nhân viên cúi chào (bar này do Trình Dương -bạn anh mở)

-Thả tôi xuống anh làm gì vậy (cô đã từng học võ,thậm chí rất giỏi chưa từng thua ai cũng đã từng đấu với mấy sát thủ hạng A,S nhưng lúc này lại ko làm gì được tên chết tiệt này,anh ôm cô quá chặt không thể cử động,một tay bị kẹp,chỉ còn 1 tay đánh vào ngực anh.

Anh ko hề gì,ngoảnh mặt lại:

-Tôi có việc xử lý,các cậu tự chơi đi.

-Từ Ngọc...tôi phải đưa cô ấy về thả ra....

-Cậu cứ đi đi ở đây có mấy anh mình ko sao.Từ Ngọc cười biết Mãn Phong đã có ý với cô.

-Cậu...cậu bán đứng bạn bè.

Anh bế cô ra gần xe.....

Mình đang cố viết đây ạ,mấy t kia mình cũng sẽ cố,mong mọi ng ủng hộ.😁😆😍😋

Đại Ác Ma, Tha Cho Em Đi!Tác giả: LuneTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngLời mở đầu: Thật xin lỗi khi các độc giả phải bỏ thời gian ra đọc cái này *cúi * Ý tương tự nhiên nảy ra không có gì cao siêu cả cũng bình thường thôi nên có gì không được thì góp ý,đừng cho mấy viên gạch đau lắm 😥😥😥. Truyện là thế này -------------------Start------------------ Tại công ty Lưu thị...phòng chủ tịch... Cốc....cốc...cốc... -Vào đi.Câu nói lạnh lùng truyền lệnh cho người ngoài kia. Cạch....mở cửa bước vào...... Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế chủ tịch có mái tóc màu xanh lam,đôi mắt màu xanh nước biển lạnh lẽo,khí thế cao ngạo,lạnh lùng,tàn nhẫn,chỉ riêng khí thế đó đã đủ đè chết người ta. Thư kí Lâm lên tiếng: -Máy bay đến rồi ạ. Không nói gì,anh đi ra,vào thang máy dành riêng cho chủ tịch,lên sân thượng đã có 1 chiếc máy bay tư nhân đợi săn,vệ sĩ khom người chào,mở cửa,lên máy bay bắt đầu đến Mỹ ký hợp đồng. Bên Mỹ.... Trường đại học Massachusetts Institute of Technology (MIT),là trường đại học tốt nhất nước Mỹ,được xếp hạng trường giỏi nhất Thế Giới... -Linh Linh...… Sau một hồi nói chuyện,cô và anh đi vào...Từ Ngọc đang nói chuyện với Thiên Luân (có vẻ hợp gu ý mà 😃)-A Linh Linh....sao cậu biết mấy anh này vậy?Băng Linh lại gần cô...-Mình đâu có biết.-Vậy sao bạn anh ấy nói cậu quen.Thiên Luân:-Bạn em quen Mãn Phong,bọn anh là bạn cậu ta vậy là quen rồi.Thiên Luân cười,bọn họ chỉ đoán thôi để làm quen chứ chưa rõ sự thật.-Ồ Từ Ngọc dùng ánh mắt dò xét nhìn cô và Mãn Phong.-Nhìn gì tại cậu hết đấy.Băng Linh trách móc.-Sao lại tại mình.Từ Ngọc không biết vì sao lại bị trách như vậy.-Nếu cậu ko đến cái nơi ồn ào,không khí thì kinh khủng như vậy,không bị bọn đàn ông ghẹo thì mình đâu phải đến.Từ Ngọc ôm vai Băng Linh,biết cô ko thích mấy nơi như này nên nói giọng nũng nịu:-Thôi được rồi,mình xin lỗi bắt cậu phải đến đây cứu mình.-Vấn đề ko phải là cứu cậu mà vấn đề là mình đến đây gấp quá tông vào đuôi xe của 1 người,ak không chỉ đụng nhẹ xíu mà bị bắt bẻ.-Vậy sao tội cho Linh Linh yêu quý của mình quá,nhưng là ai bị cậu đụng xe vậy?-Còn ai ngoài cái người 'vừa b**n th** vừa quá đáng lại khó tính 'ở đằng sau nữa.(Đáng lẽ người bị đụng trách chứ đây ngược lại rồi)-Ukm,Á.....người đằng sau cậu....là chủ tịch Lưu thị Lưu Mãn Phong mà.Tập đoàn này kinh doanh nhiều nơi,nhiều thứ còn được xếp đầu top Thế giới đấy,người này còn có biệt danh là 'chàng trai trẻ tài cao độc thân hoàn kim'đó má,cả 3 người bạn kia nữa cũng vậy,nhưng anh ta là mong muốn của nhiều người nhất.Cô nói vào tai Băng Linh nhưng 4 người kia đều nghe thấy.Băng Linh chỉ đáp lại 1 câu:-Vậy sao?Không quan tâm.Anh lại càng hứng thú với cô hơn rồi,câu nói trước của cô đã khiến anh tức giận,làm gì có ai giám nói anh là 'b**n th**, quá đáng...',thật là chỉ có cô mới có cái gan bằng trời này,xem anh trị cô ra sao.-Mình thấy cậu cũng khó tính không kém.Từ Ngọc nhìn cô cười gượng,tránh những ánh mắt của 4 người kia.-Cậu......?Cô tức giận,chưa nói xong thì cảm giác người cứ lâng lâng, định thần mới biết mình đang trong vòng tay anh,anh đang bế cô quay bước ra ngoài.Mọi người ai cũng bất ngờ vì anh trước nay không thích phụ nữ mà giờ lại bế cô,vừa đi nhân viên cúi chào (bar này do Trình Dương -bạn anh mở)-Thả tôi xuống anh làm gì vậy (cô đã từng học võ,thậm chí rất giỏi chưa từng thua ai cũng đã từng đấu với mấy sát thủ hạng A,S nhưng lúc này lại ko làm gì được tên chết tiệt này,anh ôm cô quá chặt không thể cử động,một tay bị kẹp,chỉ còn 1 tay đánh vào ngực anh.Anh ko hề gì,ngoảnh mặt lại:-Tôi có việc xử lý,các cậu tự chơi đi.-Từ Ngọc...tôi phải đưa cô ấy về thả ra....-Cậu cứ đi đi ở đây có mấy anh mình ko sao.Từ Ngọc cười biết Mãn Phong đã có ý với cô.-Cậu...cậu bán đứng bạn bè.Anh bế cô ra gần xe.....Mình đang cố viết đây ạ,mấy t kia mình cũng sẽ cố,mong mọi ng ủng hộ.😁😆😍😋

Chương 4: Tên chết tiệt