Trong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy…

Chương 466: Có một người, đã đi sâu vào linh hồn

Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… Không có chỗ để đi, chung quy vẫn phải trả xe lại cho Duật Nghị.Cô lái xe đến cửa hàng tiện lợi, trong đầu liên tục suy nghĩ.Cô không hiểu lắm, trước đó còn thích cô, cô cũng không làm gì sai.Nên giải thích cũng đã giải thích, làm sao lại đột nhiên chán ghét.Hay là anh không tin tưởng lời nói của cô?Trong lòng đè nén, một mực bao phủ như mưa bụi.Khó chịu, lại tìm không được lối ra.Duật Nghị chờ thật lâu, đói bụng, ăn mì tại cửa hàng tiện lợi.Anh nhìn thấy xe tới, cũng không ăn nữa, lập tức vọt ra ngoài.Hoắc Vi Vũ ngừng trước mặt anh, mở cửa xe xuống, đưa chìa khóa cho anh."Cô chạy xe của tôi, cũng phải có chút phí chứ, nói đi, cô chuẩn bị làm gì đây?" Duật Nghị nhận chìa khóa, liếc cô hỏi."Qua nhà tôi." Hoắc Vi Vũ thản nhiên nói.Trong mắt Duật Nghị lóe lên tia sáng:"Lên giường sao? Nhanh như vậy, chờ tôi mười phút, để tôi chuẩn bị tâm lý tốt.""Anh suy nghĩ nhiều, trong nhà của tôi có người lắp đặt camera đấy, tôi mời anh ăn cơm." Hoắc Vi Vũ bình tĩnh nói."Hả?" Duật Nghị có chút mất mát, nhíu mày, như tên trộm nói:"Này, tôi không muốn ăn cơm, có thể ăn cái khác không?"Đôi mắt đen láy của Hoắc Vi Vũ co lại, biết anh nói gì, rất là bất mãn, không khách khí hỏi: "Phân, ăn không?"Duật Nghị: "...""Này, cô không cảm thấy mình th* t*c sao?" Duật Nghị ghét bỏ nói."th* t*c là gì vậy, ăn được không?" Hoắc Vi Vũ xùy cười một tiếng, nhếch miệng, xinh đẹp vạn phần:"Ăn bánh phân không? Ba ba của anh là bánh bên trong thật nhiều phân!""Sao tôi có cảm giác cô đang mắng ba tôi? Cô không muốn sống nữa à." Duật Nghị đánh giá Hoắc Vi Vũ."Có đi hay không thì tùy anh." Hoắc Vi Vũ đi về phía trước.Duật Nghị giữ chặt tay Hoắc Vi Vũ, bất đắc dĩ nói:"Đi, thái tử phi tương lai nói, tôi có thể không nghe sao? Lên xe."Duật Nghị cười hì hì nhảy lên xe.Hoắc Vi Vũ mở cửa xe, ngồi ở ghế sau, nhìn ra cửa sổ.Duật Nghị vừa lái xe vừa gọi điện thoại. Hỏi Hoắc Vi Vũ:"Nhà cô ở đâu?""Long ngự thành 21 phòng 402." Hoắc Vi Vũ thanh lãnh nói.*Sau một tiếng.Nhân viên mặc đồ tay màu đen tìm thiết bị giám sát trong phòng.Duật Nghị ngồi trên ghế sofa, cà lơ phất phơ ăn táo.Hoắc Vi Vũ đứng ở cửa ra vào, sắc bén nhìn đồng hồ trên tường.Tổng thống lo lắng cô nói tất cả cho Cố Cảo Đình biết.Mà cô cũng đã nói rồi.Chắc ông ta sẽ phái sát thủ giết cô.Đột nhiên,trong đầu Hoắc Vi Vũ hiện lên một ý nghĩ.Cố Cảo Đình đuổi cô đi, dứt khoát với cô, chẳng lẽ là...Vì lo lắng cho cô?Chỉ cần tổng thống biết cô vào Cố Cảo Đình chấm dứt, thì tạm thời cô sẽ không gặp nguy hiểm.Nghĩ đến điểm này, tim Hoắc Vi Vũ đập thật nhanh.Ngồi ở trên ghế sofa, ngẩn người nhìn chằm chằm không khí.Duật Nghị nhìn Hoắc Vi Vũ:"Không phải mời tôi ăn cơm sao? Ăn cái gì? Ăn táo hả?"Hoắc Vi Vũ cảm thấy anh quá ồn ào, đẩy mặt anh ra, đôi mắt đẹp híp lại, nhìn về phía đồng hồ treo tường.Nói như vậy, cô giải thích với Cố Cảo Đình, lấy trí thông minh của anh, coi như không tin, cũng sẽ tìm người điều tra, xác định cô nói thật hay giả/Nhưng mà anh, trực tiếp cự tuyệt cô, nói cách khác, anh không đi điều tra, liền tin tưởng cô tuyệt đối.Theo thời gian trôi qua, trong mắt Hoắc Vi Vũ dần dần mông lung.Thì ra anh tin tưởng cô, cô còn nguyền rủa anh, chắc trong lòng anh rất khó chịu...

Không có chỗ để đi, chung quy vẫn phải trả xe lại cho Duật Nghị.

Cô lái xe đến cửa hàng tiện lợi, trong đầu liên tục suy nghĩ.

Cô không hiểu lắm, trước đó còn thích cô, cô cũng không làm gì sai.

Nên giải thích cũng đã giải thích, làm sao lại đột nhiên chán ghét.

Hay là anh không tin tưởng lời nói của cô?

Trong lòng đè nén, một mực bao phủ như mưa bụi.

Khó chịu, lại tìm không được lối ra.

Duật Nghị chờ thật lâu, đói bụng, ăn mì tại cửa hàng tiện lợi.

Anh nhìn thấy xe tới, cũng không ăn nữa, lập tức vọt ra ngoài.

Hoắc Vi Vũ ngừng trước mặt anh, mở cửa xe xuống, đưa chìa khóa cho anh.

"Cô chạy xe của tôi, cũng phải có chút phí chứ, nói đi, cô chuẩn bị làm gì đây?" Duật Nghị nhận chìa khóa, liếc cô hỏi.

"Qua nhà tôi." Hoắc Vi Vũ thản nhiên nói.

Trong mắt Duật Nghị lóe lên tia sáng:

"Lên giường sao? Nhanh như vậy, chờ tôi mười phút, để tôi chuẩn bị tâm lý tốt."

"Anh suy nghĩ nhiều, trong nhà của tôi có người lắp đặt camera đấy, tôi mời anh ăn cơm." Hoắc Vi Vũ bình tĩnh nói.

"Hả?" Duật Nghị có chút mất mát, nhíu mày, như tên trộm nói:

"Này, tôi không muốn ăn cơm, có thể ăn cái khác không?"

Đôi mắt đen láy của Hoắc Vi Vũ co lại, biết anh nói gì, rất là bất mãn, không khách khí hỏi: "Phân, ăn không?"

Duật Nghị: "..."

"Này, cô không cảm thấy mình th* t*c sao?" Duật Nghị ghét bỏ nói.

"th* t*c là gì vậy, ăn được không?" Hoắc Vi Vũ xùy cười một tiếng, nhếch miệng, xinh đẹp vạn phần:

"Ăn bánh phân không? Ba ba của anh là bánh bên trong thật nhiều phân!"

"Sao tôi có cảm giác cô đang mắng ba tôi? Cô không muốn sống nữa à." Duật Nghị đánh giá Hoắc Vi Vũ.

"Có đi hay không thì tùy anh." Hoắc Vi Vũ đi về phía trước.

Duật Nghị giữ chặt tay Hoắc Vi Vũ, bất đắc dĩ nói:

"Đi, thái tử phi tương lai nói, tôi có thể không nghe sao? Lên xe."

Duật Nghị cười hì hì nhảy lên xe.

Hoắc Vi Vũ mở cửa xe, ngồi ở ghế sau, nhìn ra cửa sổ.

Duật Nghị vừa lái xe vừa gọi điện thoại. Hỏi Hoắc Vi Vũ:

"Nhà cô ở đâu?"

"Long ngự thành 21 phòng 402." Hoắc Vi Vũ thanh lãnh nói.

*

Sau một tiếng.

Nhân viên mặc đồ tay màu đen tìm thiết bị giám sát trong phòng.

Duật Nghị ngồi trên ghế sofa, cà lơ phất phơ ăn táo.

Hoắc Vi Vũ đứng ở cửa ra vào, sắc bén nhìn đồng hồ trên tường.

Tổng thống lo lắng cô nói tất cả cho Cố Cảo Đình biết.

Mà cô cũng đã nói rồi.

Chắc ông ta sẽ phái sát thủ giết cô.

Đột nhiên,trong đầu Hoắc Vi Vũ hiện lên một ý nghĩ.

Cố Cảo Đình đuổi cô đi, dứt khoát với cô, chẳng lẽ là...Vì lo lắng cho cô?

Chỉ cần tổng thống biết cô vào Cố Cảo Đình chấm dứt, thì tạm thời cô sẽ không gặp nguy hiểm.

Nghĩ đến điểm này, tim Hoắc Vi Vũ đập thật nhanh.

Ngồi ở trên ghế sofa, ngẩn người nhìn chằm chằm không khí.

Duật Nghị nhìn Hoắc Vi Vũ:

"Không phải mời tôi ăn cơm sao? Ăn cái gì? Ăn táo hả?"

Hoắc Vi Vũ cảm thấy anh quá ồn ào, đẩy mặt anh ra, đôi mắt đẹp híp lại, nhìn về phía đồng hồ treo tường.

Nói như vậy, cô giải thích với Cố Cảo Đình, lấy trí thông minh của anh, coi như không tin, cũng sẽ tìm người điều tra, xác định cô nói thật hay giả/

Nhưng mà anh, trực tiếp cự tuyệt cô, nói cách khác, anh không đi điều tra, liền tin tưởng cô tuyệt đối.

Theo thời gian trôi qua, trong mắt Hoắc Vi Vũ dần dần mông lung.

Thì ra anh tin tưởng cô, cô còn nguyền rủa anh, chắc trong lòng anh rất khó chịu...

Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… Không có chỗ để đi, chung quy vẫn phải trả xe lại cho Duật Nghị.Cô lái xe đến cửa hàng tiện lợi, trong đầu liên tục suy nghĩ.Cô không hiểu lắm, trước đó còn thích cô, cô cũng không làm gì sai.Nên giải thích cũng đã giải thích, làm sao lại đột nhiên chán ghét.Hay là anh không tin tưởng lời nói của cô?Trong lòng đè nén, một mực bao phủ như mưa bụi.Khó chịu, lại tìm không được lối ra.Duật Nghị chờ thật lâu, đói bụng, ăn mì tại cửa hàng tiện lợi.Anh nhìn thấy xe tới, cũng không ăn nữa, lập tức vọt ra ngoài.Hoắc Vi Vũ ngừng trước mặt anh, mở cửa xe xuống, đưa chìa khóa cho anh."Cô chạy xe của tôi, cũng phải có chút phí chứ, nói đi, cô chuẩn bị làm gì đây?" Duật Nghị nhận chìa khóa, liếc cô hỏi."Qua nhà tôi." Hoắc Vi Vũ thản nhiên nói.Trong mắt Duật Nghị lóe lên tia sáng:"Lên giường sao? Nhanh như vậy, chờ tôi mười phút, để tôi chuẩn bị tâm lý tốt.""Anh suy nghĩ nhiều, trong nhà của tôi có người lắp đặt camera đấy, tôi mời anh ăn cơm." Hoắc Vi Vũ bình tĩnh nói."Hả?" Duật Nghị có chút mất mát, nhíu mày, như tên trộm nói:"Này, tôi không muốn ăn cơm, có thể ăn cái khác không?"Đôi mắt đen láy của Hoắc Vi Vũ co lại, biết anh nói gì, rất là bất mãn, không khách khí hỏi: "Phân, ăn không?"Duật Nghị: "...""Này, cô không cảm thấy mình th* t*c sao?" Duật Nghị ghét bỏ nói."th* t*c là gì vậy, ăn được không?" Hoắc Vi Vũ xùy cười một tiếng, nhếch miệng, xinh đẹp vạn phần:"Ăn bánh phân không? Ba ba của anh là bánh bên trong thật nhiều phân!""Sao tôi có cảm giác cô đang mắng ba tôi? Cô không muốn sống nữa à." Duật Nghị đánh giá Hoắc Vi Vũ."Có đi hay không thì tùy anh." Hoắc Vi Vũ đi về phía trước.Duật Nghị giữ chặt tay Hoắc Vi Vũ, bất đắc dĩ nói:"Đi, thái tử phi tương lai nói, tôi có thể không nghe sao? Lên xe."Duật Nghị cười hì hì nhảy lên xe.Hoắc Vi Vũ mở cửa xe, ngồi ở ghế sau, nhìn ra cửa sổ.Duật Nghị vừa lái xe vừa gọi điện thoại. Hỏi Hoắc Vi Vũ:"Nhà cô ở đâu?""Long ngự thành 21 phòng 402." Hoắc Vi Vũ thanh lãnh nói.*Sau một tiếng.Nhân viên mặc đồ tay màu đen tìm thiết bị giám sát trong phòng.Duật Nghị ngồi trên ghế sofa, cà lơ phất phơ ăn táo.Hoắc Vi Vũ đứng ở cửa ra vào, sắc bén nhìn đồng hồ trên tường.Tổng thống lo lắng cô nói tất cả cho Cố Cảo Đình biết.Mà cô cũng đã nói rồi.Chắc ông ta sẽ phái sát thủ giết cô.Đột nhiên,trong đầu Hoắc Vi Vũ hiện lên một ý nghĩ.Cố Cảo Đình đuổi cô đi, dứt khoát với cô, chẳng lẽ là...Vì lo lắng cho cô?Chỉ cần tổng thống biết cô vào Cố Cảo Đình chấm dứt, thì tạm thời cô sẽ không gặp nguy hiểm.Nghĩ đến điểm này, tim Hoắc Vi Vũ đập thật nhanh.Ngồi ở trên ghế sofa, ngẩn người nhìn chằm chằm không khí.Duật Nghị nhìn Hoắc Vi Vũ:"Không phải mời tôi ăn cơm sao? Ăn cái gì? Ăn táo hả?"Hoắc Vi Vũ cảm thấy anh quá ồn ào, đẩy mặt anh ra, đôi mắt đẹp híp lại, nhìn về phía đồng hồ treo tường.Nói như vậy, cô giải thích với Cố Cảo Đình, lấy trí thông minh của anh, coi như không tin, cũng sẽ tìm người điều tra, xác định cô nói thật hay giả/Nhưng mà anh, trực tiếp cự tuyệt cô, nói cách khác, anh không đi điều tra, liền tin tưởng cô tuyệt đối.Theo thời gian trôi qua, trong mắt Hoắc Vi Vũ dần dần mông lung.Thì ra anh tin tưởng cô, cô còn nguyền rủa anh, chắc trong lòng anh rất khó chịu...

Chương 466: Có một người, đã đi sâu vào linh hồn