Trong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy…
Chương 496: Khốn kiếp, lao điên cuồng
Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… Lần trước?Hoắc Vi Vũ cảm giác như bị sét đánh.Thì ra lần trước là anh nha.Lần này tốt rồi, cô ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo.Khốn kiếp."Anh quá to." Hoắc Vi Vũ sửa lời nói.Cô chột dạ cắn chặt môi dưới, ẫn nhẫn đau đớn.Không phải nói, cảm giác như lên trời sao?Là ai nói vậy, cô cam đoan sẽ đánh chết hắn.Cố Cảo Đình nhìn mắt cô ngập nước, trong lòng có chút không đành lòng, cúi người, hôn lên nước mắt của cô, xong lại hôn môi cô.Không có tiếp tục động, chỉ để cho cô thích ứng.Phần tâm ý này của anh, làm cô có chút cảm động.Vì là anh, nên cô yên lòng, nghĩ để anh vui vẻ một chút, bản thân liền chủ động.Làm sao anh có thể chịu được, sợi dây lý trí liền bị đứt."Yêu tinh, lần này để tôi, chờ xong sẽ cho cô tùy tiện chơi." Cố Cảo Đình ám chỉ nói ra.Cô hiểu được câu đó có ý nghĩa gì, anh cầm chặt eo của cô.Tốc độ tăng nhanh.Nước trong bồn tắm chập trùng.Anh tuấn mỹ, không bị trói buộc, cuồng dã, nhưng lại ôn nhu như nước.Sau khi thích ứng, cô cũng không cảm thấy đau như vậy nữa.Ngược lại bởi vì là anh, trong lòng sinh ra một cảm giác ngọt ngào, nhìn đôi mắt mê hoặc của anh, càng ngày càng bị chìm vào trong đó.Âm thanh nhẹ nhàng, nũng nịu, tựa như là âm thanh tự nhiên, ở bên tai của anh, làm máu anh sôi trào, phóng ra tất cả nhiệt tình.Nhưng mà, anh thật lâu đều không có làm qua, lại quá kích động.Hoắc Vi Vũ thấy anh hừ nhẹ, khàn khàn trầm thấp, như một con thú bị nhốt.Nét mặt của cô có chút ngây ngô.Cố Cảo Đình nhìn cô một chút, thu hết nét mặt của cô vào mắt, trên mặt có chút đỏ:"Đàn ông rất lâu không làm sẽ như vậy.""Tôi có nói gì đâu." Hoắc Vi Vũ nhẹ nói.Anh có chút ảo não, lưu lại ấn tượng đầu tiên như vậy, rất khó chịu.Anh bế cô lên, đặt lên giường.Anh mãnh liệt hôn vào môi cô.*******Nửa tiếng sau.Hoắc Vi Vũ không còn khí lực nói chuyện, nắm chặt tay của anh, mười ngón đan xen, không cho anh l* m*ng.Nhiều lần như vậy, trôi nổi bồng bềnh, hoảng hoảng hốt hốt, nếu thêm nửa, đoán chừng cô sẽ ngất đi mất.Cô biết anh rất mạnh, nhưng mà, thời gian dài như vậy, rất mất sức."Có thể ngủ không?" Cô nói khẽ."Ngủ đi, anh làm sủi cảo cho." Cố Cảo Đình đứng dậy.Hoắc Vi Vũ nắm chặt cánh tay anh:"Nằm với em chút."Cố Cảo Đình nằm xuống cạnh cô, bàn tay đặt ngang hông của cô.Hoắc Vi Vũ buồn bực ở trong ngực của anh, trong lòng có chút thương cảm.Cho dù về sau không ở cùng nhau, cô vẫn luôn trân trọng dây phút này, không oán không hối hận.Thật không nghĩ tới, cô và Cố Cảo Đình sẽ có ngày này.Bờ môi của Hoắc Vi Vũ rơi vào trên trán anh.Nếu như có thể, cô mong thời gian hãy ngừng lại ở đây, vĩnh viễn không cần quá khứ, tương lai nữa...
Lần trước?
Hoắc Vi Vũ cảm giác như bị sét đánh.
Thì ra lần trước là anh nha.
Lần này tốt rồi, cô ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo.
Khốn kiếp.
"Anh quá to." Hoắc Vi Vũ sửa lời nói.
Cô chột dạ cắn chặt môi dưới, ẫn nhẫn đau đớn.
Không phải nói, cảm giác như lên trời sao?
Là ai nói vậy, cô cam đoan sẽ đánh chết hắn.
Cố Cảo Đình nhìn mắt cô ngập nước, trong lòng có chút không đành lòng, cúi người, hôn lên nước mắt của cô, xong lại hôn môi cô.
Không có tiếp tục động, chỉ để cho cô thích ứng.
Phần tâm ý này của anh, làm cô có chút cảm động.
Vì là anh, nên cô yên lòng, nghĩ để anh vui vẻ một chút, bản thân liền chủ động.
Làm sao anh có thể chịu được, sợi dây lý trí liền bị đứt.
"Yêu tinh, lần này để tôi, chờ xong sẽ cho cô tùy tiện chơi." Cố Cảo Đình ám chỉ nói ra.
Cô hiểu được câu đó có ý nghĩa gì, anh cầm chặt eo của cô.
Tốc độ tăng nhanh.
Nước trong bồn tắm chập trùng.
Anh tuấn mỹ, không bị trói buộc, cuồng dã, nhưng lại ôn nhu như nước.
Sau khi thích ứng, cô cũng không cảm thấy đau như vậy nữa.
Ngược lại bởi vì là anh, trong lòng sinh ra một cảm giác ngọt ngào, nhìn đôi mắt mê hoặc của anh, càng ngày càng bị chìm vào trong đó.
Âm thanh nhẹ nhàng, nũng nịu, tựa như là âm thanh tự nhiên, ở bên tai của anh, làm máu anh sôi trào, phóng ra tất cả nhiệt tình.
Nhưng mà, anh thật lâu đều không có làm qua, lại quá kích động.
Hoắc Vi Vũ thấy anh hừ nhẹ, khàn khàn trầm thấp, như một con thú bị nhốt.
Nét mặt của cô có chút ngây ngô.
Cố Cảo Đình nhìn cô một chút, thu hết nét mặt của cô vào mắt, trên mặt có chút đỏ:
"Đàn ông rất lâu không làm sẽ như vậy."
"Tôi có nói gì đâu." Hoắc Vi Vũ nhẹ nói.
Anh có chút ảo não, lưu lại ấn tượng đầu tiên như vậy, rất khó chịu.
Anh bế cô lên, đặt lên giường.
Anh mãnh liệt hôn vào môi cô.
*******
Nửa tiếng sau.
Hoắc Vi Vũ không còn khí lực nói chuyện, nắm chặt tay của anh, mười ngón đan xen, không cho anh l* m*ng.
Nhiều lần như vậy, trôi nổi bồng bềnh, hoảng hoảng hốt hốt, nếu thêm nửa, đoán chừng cô sẽ ngất đi mất.
Cô biết anh rất mạnh, nhưng mà, thời gian dài như vậy, rất mất sức.
"Có thể ngủ không?" Cô nói khẽ.
"Ngủ đi, anh làm sủi cảo cho." Cố Cảo Đình đứng dậy.
Hoắc Vi Vũ nắm chặt cánh tay anh:
"Nằm với em chút."
Cố Cảo Đình nằm xuống cạnh cô, bàn tay đặt ngang hông của cô.
Hoắc Vi Vũ buồn bực ở trong ngực của anh, trong lòng có chút thương cảm.
Cho dù về sau không ở cùng nhau, cô vẫn luôn trân trọng dây phút này, không oán không hối hận.
Thật không nghĩ tới, cô và Cố Cảo Đình sẽ có ngày này.
Bờ môi của Hoắc Vi Vũ rơi vào trên trán anh.
Nếu như có thể, cô mong thời gian hãy ngừng lại ở đây, vĩnh viễn không cần quá khứ, tương lai nữa...
Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… Lần trước?Hoắc Vi Vũ cảm giác như bị sét đánh.Thì ra lần trước là anh nha.Lần này tốt rồi, cô ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo.Khốn kiếp."Anh quá to." Hoắc Vi Vũ sửa lời nói.Cô chột dạ cắn chặt môi dưới, ẫn nhẫn đau đớn.Không phải nói, cảm giác như lên trời sao?Là ai nói vậy, cô cam đoan sẽ đánh chết hắn.Cố Cảo Đình nhìn mắt cô ngập nước, trong lòng có chút không đành lòng, cúi người, hôn lên nước mắt của cô, xong lại hôn môi cô.Không có tiếp tục động, chỉ để cho cô thích ứng.Phần tâm ý này của anh, làm cô có chút cảm động.Vì là anh, nên cô yên lòng, nghĩ để anh vui vẻ một chút, bản thân liền chủ động.Làm sao anh có thể chịu được, sợi dây lý trí liền bị đứt."Yêu tinh, lần này để tôi, chờ xong sẽ cho cô tùy tiện chơi." Cố Cảo Đình ám chỉ nói ra.Cô hiểu được câu đó có ý nghĩa gì, anh cầm chặt eo của cô.Tốc độ tăng nhanh.Nước trong bồn tắm chập trùng.Anh tuấn mỹ, không bị trói buộc, cuồng dã, nhưng lại ôn nhu như nước.Sau khi thích ứng, cô cũng không cảm thấy đau như vậy nữa.Ngược lại bởi vì là anh, trong lòng sinh ra một cảm giác ngọt ngào, nhìn đôi mắt mê hoặc của anh, càng ngày càng bị chìm vào trong đó.Âm thanh nhẹ nhàng, nũng nịu, tựa như là âm thanh tự nhiên, ở bên tai của anh, làm máu anh sôi trào, phóng ra tất cả nhiệt tình.Nhưng mà, anh thật lâu đều không có làm qua, lại quá kích động.Hoắc Vi Vũ thấy anh hừ nhẹ, khàn khàn trầm thấp, như một con thú bị nhốt.Nét mặt của cô có chút ngây ngô.Cố Cảo Đình nhìn cô một chút, thu hết nét mặt của cô vào mắt, trên mặt có chút đỏ:"Đàn ông rất lâu không làm sẽ như vậy.""Tôi có nói gì đâu." Hoắc Vi Vũ nhẹ nói.Anh có chút ảo não, lưu lại ấn tượng đầu tiên như vậy, rất khó chịu.Anh bế cô lên, đặt lên giường.Anh mãnh liệt hôn vào môi cô.*******Nửa tiếng sau.Hoắc Vi Vũ không còn khí lực nói chuyện, nắm chặt tay của anh, mười ngón đan xen, không cho anh l* m*ng.Nhiều lần như vậy, trôi nổi bồng bềnh, hoảng hoảng hốt hốt, nếu thêm nửa, đoán chừng cô sẽ ngất đi mất.Cô biết anh rất mạnh, nhưng mà, thời gian dài như vậy, rất mất sức."Có thể ngủ không?" Cô nói khẽ."Ngủ đi, anh làm sủi cảo cho." Cố Cảo Đình đứng dậy.Hoắc Vi Vũ nắm chặt cánh tay anh:"Nằm với em chút."Cố Cảo Đình nằm xuống cạnh cô, bàn tay đặt ngang hông của cô.Hoắc Vi Vũ buồn bực ở trong ngực của anh, trong lòng có chút thương cảm.Cho dù về sau không ở cùng nhau, cô vẫn luôn trân trọng dây phút này, không oán không hối hận.Thật không nghĩ tới, cô và Cố Cảo Đình sẽ có ngày này.Bờ môi của Hoắc Vi Vũ rơi vào trên trán anh.Nếu như có thể, cô mong thời gian hãy ngừng lại ở đây, vĩnh viễn không cần quá khứ, tương lai nữa...