Trong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy…
Chương 505: Trực diện xung đột, cô đến cùng là phụ nữ của ai
Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… Đó là âm hàn, mang theo băng lạnh, sắc bén như dao.Trong lòng Hoắc Vi Vũ hồi hộp.Rõ ràng, tiếng motor của phi cơ còn chưa dứt, sao anh xuống đây nhanh như vậy.Không phải là trực tiếp đi xuống đó chứ?"Lại đây." Cố Cảo Đình lạnh lùng nói.Cái cằm thẳng tắp, sắc mặt tái xanh, toàn thân trên dưới đều bao phủ một tầng sương lạnh, khiến người ta rung động.Hoắc Vi Vũ cúi đầu, không dám nhìn Cố Cảo Đình.Duật Nghị nắm chặt tay Hoắc Vi Vũ:"Cố Cảo Đình, cô ta là phụ nữ của tôi, tại sao phải qua?"Trong lòng Hoắc Vi Vũ lộp bộp.Cố Cảo Đình nhất định sẽ tức giận.Cô lo lắng nhìn Cố Cảo Đình.Cố Cảo Đình cắn răng, huyệt thái dương nhảy lên, như là đối mặt với thiên quân vạn mã, đôi mắt sắc bén tràn đầy lệ khí:"Rốt cuộc cô là phụ nữ của ai, nói cho anh biết đi."Âm thanh của anh giảm xuống, giống như kéo người ta vào địa ngục.Duật Nghị cũng nhìn Hoắc Vi Vũ.Tổng thống đi vào, mỉm cười:"Khuyển nhi vì bạn gái làm party, tư lệnh có thể tới góp vui, thật để người làm cha như tôi cảm thấy vinh hạnh.""Bạn gái?" Cố Cảo Đình cười một tiếng, ép hỏi:"Em là bạn gái của anh ta sao?"Ánh mắt tổng thống nhìn Hoắc Vi Vũ, từ ái nói:"Tư lệnh đang hỏi, cũng là vì quan tâm Duật Nghị, sợ nó trêu chọc phải một số người không sạch sẽ, lại không có đầu óc, không có chừng mực, phụ nữ như vậy, không có tư cách làm thái tử phi."Hoắc Vi Vũ nghe ra tổng thống đang cảnh cáo.Hô hấp, cũng không thể bình ổn.Cô cúi đầu, nắm chặt tay, kiên trì nói ra:"Thưa tư lệnh, tôi là..."Hoắc Vi Vũ dừng một chút, lấy hết dũng khí, nói ra:"Là bạn gái của Duật Nghị!"Nói ra miệng, lòng vô như vạn kiếm xuyên qua, trong đầu oanh oanh, giống như đang chuẩn bị hành hình.Một giây sau, cũng là sống không bằng chết."Lặp lại lần nữa!" Cố Cảo Đình cao giọng, ở ngực phập phồng kịch liệt, nghiêm nghị nói:"Hoắc Vi Vũ, em nghĩ thông suốt rồi hãy nói, tôi không hi vọng phụ nữ của tôi làm cái gì, vì tôi hi sinh cái gì, đó là không tín nhiệm tôi, đối với phụ nữ không tín nhiệm mình, tôi cũng không cần."Hoắc Vi Vũ ngẩng đầu nhìn Cố Cảo Đình, tay càng nắm chặt.Nếu như bây giờ cô nói nguyên nhân cho Cố Cảo Đình biết, Duật Cẩn sẽ công bố cho thế giới biết là Cố Cảo Đình phản quốc.Anh chỉ có thể phản kháng.Mà khả năng anh thắng lợi, giống như lúc trước anh phân tích, không đến 50%.Cô không phải là không tín nhiệm anh, mà chính là, bọn họ không có thời gian để chuẩn bị.Cô sợ anh sẽ gặp nguy hiểm.Cố Cảo Đình là anh hùng.Cô không muốn anh bị hủy diệt trong tay cô." Chim khôn biết chọn cây mà đậu, theo Duật Nghị, tôi chính là thái tử phi, hành động tự do, không có gặp nguy hiểm, muốn làm cái gì thì làm cái đó, đi cùng với anh, tùy thời liền sẽ rơi đầu, mất đi tự do, không thể hít thở, lo lắng được mất, ngủ cũng không an ổn, Cố Cảo Đình, không phải tôi không tín nhiệm anh, mà là, tôi mệt mỏi." Hoắc Vi Vũ nói rõ ràng từng chữ."Không qua đúng không?" Cố Cảo Đình trầm giọng nói, trong mắt đã mất đi ánh sáng, như là mùa đông băng lãnh.Hoắc Vi Vũ nhìn chằm chằm anh.Cô hi vọng anh lãnh tịnh, về sau có thể phân tích.Cương trực thì gãy.Tách rời, là vì tốt hơn đoàn tụ.Miễn là còn sống, nhất định, cuối cùng có thể ở cùng một chỗ.
Đó là âm hàn, mang theo băng lạnh, sắc bén như dao.
Trong lòng Hoắc Vi Vũ hồi hộp.
Rõ ràng, tiếng motor của phi cơ còn chưa dứt, sao anh xuống đây nhanh như vậy.
Không phải là trực tiếp đi xuống đó chứ?
"Lại đây." Cố Cảo Đình lạnh lùng nói.
Cái cằm thẳng tắp, sắc mặt tái xanh, toàn thân trên dưới đều bao phủ một tầng sương lạnh, khiến người ta rung động.
Hoắc Vi Vũ cúi đầu, không dám nhìn Cố Cảo Đình.
Duật Nghị nắm chặt tay Hoắc Vi Vũ:
"Cố Cảo Đình, cô ta là phụ nữ của tôi, tại sao phải qua?"
Trong lòng Hoắc Vi Vũ lộp bộp.
Cố Cảo Đình nhất định sẽ tức giận.
Cô lo lắng nhìn Cố Cảo Đình.
Cố Cảo Đình cắn răng, huyệt thái dương nhảy lên, như là đối mặt với thiên quân vạn mã, đôi mắt sắc bén tràn đầy lệ khí:
"Rốt cuộc cô là phụ nữ của ai, nói cho anh biết đi."
Âm thanh của anh giảm xuống, giống như kéo người ta vào địa ngục.
Duật Nghị cũng nhìn Hoắc Vi Vũ.
Tổng thống đi vào, mỉm cười:
"Khuyển nhi vì bạn gái làm party, tư lệnh có thể tới góp vui, thật để người làm cha như tôi cảm thấy vinh hạnh."
"Bạn gái?" Cố Cảo Đình cười một tiếng, ép hỏi:
"Em là bạn gái của anh ta sao?"
Ánh mắt tổng thống nhìn Hoắc Vi Vũ, từ ái nói:
"Tư lệnh đang hỏi, cũng là vì quan tâm Duật Nghị, sợ nó trêu chọc phải một số người không sạch sẽ, lại không có đầu óc, không có chừng mực, phụ nữ như vậy, không có tư cách làm thái tử phi."
Hoắc Vi Vũ nghe ra tổng thống đang cảnh cáo.
Hô hấp, cũng không thể bình ổn.
Cô cúi đầu, nắm chặt tay, kiên trì nói ra:
"Thưa tư lệnh, tôi là..."
Hoắc Vi Vũ dừng một chút, lấy hết dũng khí, nói ra:
"Là bạn gái của Duật Nghị!"
Nói ra miệng, lòng vô như vạn kiếm xuyên qua, trong đầu oanh oanh, giống như đang chuẩn bị hành hình.
Một giây sau, cũng là sống không bằng chết.
"Lặp lại lần nữa!" Cố Cảo Đình cao giọng, ở ngực phập phồng kịch liệt, nghiêm nghị nói:
"Hoắc Vi Vũ, em nghĩ thông suốt rồi hãy nói, tôi không hi vọng phụ nữ của tôi làm cái gì, vì tôi hi sinh cái gì, đó là không tín nhiệm tôi, đối với phụ nữ không tín nhiệm mình, tôi cũng không cần."
Hoắc Vi Vũ ngẩng đầu nhìn Cố Cảo Đình, tay càng nắm chặt.
Nếu như bây giờ cô nói nguyên nhân cho Cố Cảo Đình biết, Duật Cẩn sẽ công bố cho thế giới biết là Cố Cảo Đình phản quốc.
Anh chỉ có thể phản kháng.
Mà khả năng anh thắng lợi, giống như lúc trước anh phân tích, không đến 50%.
Cô không phải là không tín nhiệm anh, mà chính là, bọn họ không có thời gian để chuẩn bị.
Cô sợ anh sẽ gặp nguy hiểm.
Cố Cảo Đình là anh hùng.
Cô không muốn anh bị hủy diệt trong tay cô.
" Chim khôn biết chọn cây mà đậu, theo Duật Nghị, tôi chính là thái tử phi, hành động tự do, không có gặp nguy hiểm, muốn làm cái gì thì làm cái đó, đi cùng với anh, tùy thời liền sẽ rơi đầu, mất đi tự do, không thể hít thở, lo lắng được mất, ngủ cũng không an ổn, Cố Cảo Đình, không phải tôi không tín nhiệm anh, mà là, tôi mệt mỏi." Hoắc Vi Vũ nói rõ ràng từng chữ.
"Không qua đúng không?" Cố Cảo Đình trầm giọng nói, trong mắt đã mất đi ánh sáng, như là mùa đông băng lãnh.
Hoắc Vi Vũ nhìn chằm chằm anh.
Cô hi vọng anh lãnh tịnh, về sau có thể phân tích.
Cương trực thì gãy.
Tách rời, là vì tốt hơn đoàn tụ.
Miễn là còn sống, nhất định, cuối cùng có thể ở cùng một chỗ.
Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… Đó là âm hàn, mang theo băng lạnh, sắc bén như dao.Trong lòng Hoắc Vi Vũ hồi hộp.Rõ ràng, tiếng motor của phi cơ còn chưa dứt, sao anh xuống đây nhanh như vậy.Không phải là trực tiếp đi xuống đó chứ?"Lại đây." Cố Cảo Đình lạnh lùng nói.Cái cằm thẳng tắp, sắc mặt tái xanh, toàn thân trên dưới đều bao phủ một tầng sương lạnh, khiến người ta rung động.Hoắc Vi Vũ cúi đầu, không dám nhìn Cố Cảo Đình.Duật Nghị nắm chặt tay Hoắc Vi Vũ:"Cố Cảo Đình, cô ta là phụ nữ của tôi, tại sao phải qua?"Trong lòng Hoắc Vi Vũ lộp bộp.Cố Cảo Đình nhất định sẽ tức giận.Cô lo lắng nhìn Cố Cảo Đình.Cố Cảo Đình cắn răng, huyệt thái dương nhảy lên, như là đối mặt với thiên quân vạn mã, đôi mắt sắc bén tràn đầy lệ khí:"Rốt cuộc cô là phụ nữ của ai, nói cho anh biết đi."Âm thanh của anh giảm xuống, giống như kéo người ta vào địa ngục.Duật Nghị cũng nhìn Hoắc Vi Vũ.Tổng thống đi vào, mỉm cười:"Khuyển nhi vì bạn gái làm party, tư lệnh có thể tới góp vui, thật để người làm cha như tôi cảm thấy vinh hạnh.""Bạn gái?" Cố Cảo Đình cười một tiếng, ép hỏi:"Em là bạn gái của anh ta sao?"Ánh mắt tổng thống nhìn Hoắc Vi Vũ, từ ái nói:"Tư lệnh đang hỏi, cũng là vì quan tâm Duật Nghị, sợ nó trêu chọc phải một số người không sạch sẽ, lại không có đầu óc, không có chừng mực, phụ nữ như vậy, không có tư cách làm thái tử phi."Hoắc Vi Vũ nghe ra tổng thống đang cảnh cáo.Hô hấp, cũng không thể bình ổn.Cô cúi đầu, nắm chặt tay, kiên trì nói ra:"Thưa tư lệnh, tôi là..."Hoắc Vi Vũ dừng một chút, lấy hết dũng khí, nói ra:"Là bạn gái của Duật Nghị!"Nói ra miệng, lòng vô như vạn kiếm xuyên qua, trong đầu oanh oanh, giống như đang chuẩn bị hành hình.Một giây sau, cũng là sống không bằng chết."Lặp lại lần nữa!" Cố Cảo Đình cao giọng, ở ngực phập phồng kịch liệt, nghiêm nghị nói:"Hoắc Vi Vũ, em nghĩ thông suốt rồi hãy nói, tôi không hi vọng phụ nữ của tôi làm cái gì, vì tôi hi sinh cái gì, đó là không tín nhiệm tôi, đối với phụ nữ không tín nhiệm mình, tôi cũng không cần."Hoắc Vi Vũ ngẩng đầu nhìn Cố Cảo Đình, tay càng nắm chặt.Nếu như bây giờ cô nói nguyên nhân cho Cố Cảo Đình biết, Duật Cẩn sẽ công bố cho thế giới biết là Cố Cảo Đình phản quốc.Anh chỉ có thể phản kháng.Mà khả năng anh thắng lợi, giống như lúc trước anh phân tích, không đến 50%.Cô không phải là không tín nhiệm anh, mà chính là, bọn họ không có thời gian để chuẩn bị.Cô sợ anh sẽ gặp nguy hiểm.Cố Cảo Đình là anh hùng.Cô không muốn anh bị hủy diệt trong tay cô." Chim khôn biết chọn cây mà đậu, theo Duật Nghị, tôi chính là thái tử phi, hành động tự do, không có gặp nguy hiểm, muốn làm cái gì thì làm cái đó, đi cùng với anh, tùy thời liền sẽ rơi đầu, mất đi tự do, không thể hít thở, lo lắng được mất, ngủ cũng không an ổn, Cố Cảo Đình, không phải tôi không tín nhiệm anh, mà là, tôi mệt mỏi." Hoắc Vi Vũ nói rõ ràng từng chữ."Không qua đúng không?" Cố Cảo Đình trầm giọng nói, trong mắt đã mất đi ánh sáng, như là mùa đông băng lãnh.Hoắc Vi Vũ nhìn chằm chằm anh.Cô hi vọng anh lãnh tịnh, về sau có thể phân tích.Cương trực thì gãy.Tách rời, là vì tốt hơn đoàn tụ.Miễn là còn sống, nhất định, cuối cùng có thể ở cùng một chỗ.