Trong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy…
Chương 636: Trở về liền tốt, cái khác cũng không đáng kể
Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… Trong lòng Hoắc Vi Vũ lộp bộp một chút.Sở Thanh Vân biết ngày mai Cố Cảo Đình trở về, chứng tỏ anh ta liên lạc được với Cố Cảo Đình.Nói cách khác, Cố Cảo Đình đã làm xong chuyện.Nếu như nhiệm vụ thành công, Cố Cảo Đình không cần cưới Đan Địch Tư Lục Phỉ, anh sẽ mang theo đại ca cùng nhị ca trở về.Hiện tại anh cưới Đan Địch Tư Lục Phỉ.Chứng minh nhiệm vụ thất bại.Cô hi vọng là mình suy nghĩ nhiều, nhưng trong lòng luôn cảm thấy không nỡ.Cô phải làm gì để trấn an mình đây.Hoắc Vi Vũ lấy dũng khí, gọi cho V tiên sinh.Không gọi được.Hoắc Vi Vũ đi tới đi lui trong phòng.Cô gọi cho Thượng trung tá.Thượng trung tá đã sớm chặn cô rồi.Vương Đông cũng vậy.Mộtc chút tin tức cô đều không biết, bàng hoàng ngồi ở trên giường, ánh mắt trống rỗng, bất lực, chờ đợi thời gian trôi qua.Cô cảm thấy, chờ đợi, thật chán nản.Cô tình nguyện cùng đi mạo hiểm với anh, còn hơn như bây giờ như một con ngốc, giống như đứng bên ngoài thế giới của anh.Cuối cùng, tia nắng ban mai chiếu vào phòng.Hoắc Vi Vũ xông ra khỏi phòng.Cô về biệt thự, đánh răng, rửa mặt, trang điểm, thay áo, phóng ra phòng nhỏ, gọi cho Sở Thanh Vân."Ngại quá, sớm vậy đã quấy rầy anh, Cố Cảo Đình về chưa? Anh biết không?" Hoắc Vi Vũ nho nhã hỏi."Về rồi, chắc sắp đến chỗ cô rồi." Sở Thanh Vân trầm giọng nói.Nghe giọng, thấy không thoải mái lắm."Cảm ơn anh." Hoắc Vi Vũ cúp máy.Cô đứng ở đầu đường, nhìn ra xa.Chờ một giờ lại một giờ.Đầu rất nặng, cảm thấy mơ hồ buồn ngủ.Cô sợ mình té xỉu, liền ngồi trên xích đu.Nhưng mà, vừa ngồi vào xích đu, cô liền bất tỉnh.Không biết qua bao lâu, cô tỉnh lại, nằm co người trên xích đu.Mặt trời sắp lặn, rặng mây đỏ nhuộm gương mặt của cô.Hoắc Vi Vũ vô cùng gấp.Không phải nói, Cố Cảo Đình sắp đến tìm cô sao?Cô chờ từ sáng sớm đến chạng vạng tối.Hoắc Vi Vũ không hiểu, tìm binh lính hỏi:"Cố Cảo Đình đã tới chưa?"Binh lính mặt không thay đổi báo cáo:"Tư lệnh không tới, xin hỏi ngài muốn dùng bữa không?"Hoắc Vi Vũ thất vọng, lắc đầu.Cô không muốn ăn, chỉ muốn biết, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?"Hình như tư lệnh tới." Binh lính báo cáo.Hoắc Vi Vũ nhìn ra xa, mấy chiếc xe đang lái tới.Trong mắt cô ẩm ướt, chạy đến phía xa hơi.Xe dừng bên cạnh cô.Cố Cảo Đình bước xuống xe, từ trên cao nhìn xuống cô.Hoắc Vi Vũ nhào vào ngực anh, dùng sức ôm lấy anh:" Trở về liền tốt, anh trở về là tốt rồi."Cố Cảo Đình lạnh lùng, thâm sâu nhìn cô, hất tay cô ra.Mắt Hoắc Vi Vũ đỏ hồng nhìn anh.Có rất nhiều lời muốn nói.Có rất nhiều lời muốn hỏi.Cuối cùng, cô nở nụ cười, ôn nhu hỏi:"Đói bụng không? Em nấu cơm cho anh."Yết hầu Cố Cảo Đình nhấp nhô, trong mắt âm u, buông tay cô ra trầm giọng nói:"Hoắc Vi Vũ, về sau không cần gặp mặt nữa, hôn thê của tôi không thích, từ nay về sau, tôi chỉ chịu trách nhiệm với vị hôn thê của tôi."Hoắc Vi Vũ nhìn chằm chằm khuôn mặt lãnh khốc của anh.Cô không nhìn ra một chút ý đùa giỡn nào.Giống như, nghe được âm thanh tan nát cõi lòng...
Trong lòng Hoắc Vi Vũ lộp bộp một chút.
Sở Thanh Vân biết ngày mai Cố Cảo Đình trở về, chứng tỏ anh ta liên lạc được với Cố Cảo Đình.
Nói cách khác, Cố Cảo Đình đã làm xong chuyện.
Nếu như nhiệm vụ thành công, Cố Cảo Đình không cần cưới Đan Địch Tư Lục Phỉ, anh sẽ mang theo đại ca cùng nhị ca trở về.
Hiện tại anh cưới Đan Địch Tư Lục Phỉ.
Chứng minh nhiệm vụ thất bại.
Cô hi vọng là mình suy nghĩ nhiều, nhưng trong lòng luôn cảm thấy không nỡ.
Cô phải làm gì để trấn an mình đây.
Hoắc Vi Vũ lấy dũng khí, gọi cho V tiên sinh.
Không gọi được.
Hoắc Vi Vũ đi tới đi lui trong phòng.
Cô gọi cho Thượng trung tá.
Thượng trung tá đã sớm chặn cô rồi.
Vương Đông cũng vậy.
Mộtc chút tin tức cô đều không biết, bàng hoàng ngồi ở trên giường, ánh mắt trống rỗng, bất lực, chờ đợi thời gian trôi qua.
Cô cảm thấy, chờ đợi, thật chán nản.
Cô tình nguyện cùng đi mạo hiểm với anh, còn hơn như bây giờ như một con ngốc, giống như đứng bên ngoài thế giới của anh.
Cuối cùng, tia nắng ban mai chiếu vào phòng.
Hoắc Vi Vũ xông ra khỏi phòng.
Cô về biệt thự, đánh răng, rửa mặt, trang điểm, thay áo, phóng ra phòng nhỏ, gọi cho Sở Thanh Vân.
"Ngại quá, sớm vậy đã quấy rầy anh, Cố Cảo Đình về chưa? Anh biết không?" Hoắc Vi Vũ nho nhã hỏi.
"Về rồi, chắc sắp đến chỗ cô rồi." Sở Thanh Vân trầm giọng nói.
Nghe giọng, thấy không thoải mái lắm.
"Cảm ơn anh." Hoắc Vi Vũ cúp máy.
Cô đứng ở đầu đường, nhìn ra xa.
Chờ một giờ lại một giờ.
Đầu rất nặng, cảm thấy mơ hồ buồn ngủ.
Cô sợ mình té xỉu, liền ngồi trên xích đu.
Nhưng mà, vừa ngồi vào xích đu, cô liền bất tỉnh.
Không biết qua bao lâu, cô tỉnh lại, nằm co người trên xích đu.
Mặt trời sắp lặn, rặng mây đỏ nhuộm gương mặt của cô.
Hoắc Vi Vũ vô cùng gấp.
Không phải nói, Cố Cảo Đình sắp đến tìm cô sao?
Cô chờ từ sáng sớm đến chạng vạng tối.
Hoắc Vi Vũ không hiểu, tìm binh lính hỏi:
"Cố Cảo Đình đã tới chưa?"
Binh lính mặt không thay đổi báo cáo:
"Tư lệnh không tới, xin hỏi ngài muốn dùng bữa không?"
Hoắc Vi Vũ thất vọng, lắc đầu.
Cô không muốn ăn, chỉ muốn biết, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?
"Hình như tư lệnh tới." Binh lính báo cáo.
Hoắc Vi Vũ nhìn ra xa, mấy chiếc xe đang lái tới.
Trong mắt cô ẩm ướt, chạy đến phía xa hơi.
Xe dừng bên cạnh cô.
Cố Cảo Đình bước xuống xe, từ trên cao nhìn xuống cô.
Hoắc Vi Vũ nhào vào ngực anh, dùng sức ôm lấy anh:
" Trở về liền tốt, anh trở về là tốt rồi."
Cố Cảo Đình lạnh lùng, thâm sâu nhìn cô, hất tay cô ra.
Mắt Hoắc Vi Vũ đỏ hồng nhìn anh.
Có rất nhiều lời muốn nói.
Có rất nhiều lời muốn hỏi.
Cuối cùng, cô nở nụ cười, ôn nhu hỏi:
"Đói bụng không? Em nấu cơm cho anh."
Yết hầu Cố Cảo Đình nhấp nhô, trong mắt âm u, buông tay cô ra trầm giọng nói:
"Hoắc Vi Vũ, về sau không cần gặp mặt nữa, hôn thê của tôi không thích, từ nay về sau, tôi chỉ chịu trách nhiệm với vị hôn thê của tôi."
Hoắc Vi Vũ nhìn chằm chằm khuôn mặt lãnh khốc của anh.
Cô không nhìn ra một chút ý đùa giỡn nào.
Giống như, nghe được âm thanh tan nát cõi lòng...
Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… Trong lòng Hoắc Vi Vũ lộp bộp một chút.Sở Thanh Vân biết ngày mai Cố Cảo Đình trở về, chứng tỏ anh ta liên lạc được với Cố Cảo Đình.Nói cách khác, Cố Cảo Đình đã làm xong chuyện.Nếu như nhiệm vụ thành công, Cố Cảo Đình không cần cưới Đan Địch Tư Lục Phỉ, anh sẽ mang theo đại ca cùng nhị ca trở về.Hiện tại anh cưới Đan Địch Tư Lục Phỉ.Chứng minh nhiệm vụ thất bại.Cô hi vọng là mình suy nghĩ nhiều, nhưng trong lòng luôn cảm thấy không nỡ.Cô phải làm gì để trấn an mình đây.Hoắc Vi Vũ lấy dũng khí, gọi cho V tiên sinh.Không gọi được.Hoắc Vi Vũ đi tới đi lui trong phòng.Cô gọi cho Thượng trung tá.Thượng trung tá đã sớm chặn cô rồi.Vương Đông cũng vậy.Mộtc chút tin tức cô đều không biết, bàng hoàng ngồi ở trên giường, ánh mắt trống rỗng, bất lực, chờ đợi thời gian trôi qua.Cô cảm thấy, chờ đợi, thật chán nản.Cô tình nguyện cùng đi mạo hiểm với anh, còn hơn như bây giờ như một con ngốc, giống như đứng bên ngoài thế giới của anh.Cuối cùng, tia nắng ban mai chiếu vào phòng.Hoắc Vi Vũ xông ra khỏi phòng.Cô về biệt thự, đánh răng, rửa mặt, trang điểm, thay áo, phóng ra phòng nhỏ, gọi cho Sở Thanh Vân."Ngại quá, sớm vậy đã quấy rầy anh, Cố Cảo Đình về chưa? Anh biết không?" Hoắc Vi Vũ nho nhã hỏi."Về rồi, chắc sắp đến chỗ cô rồi." Sở Thanh Vân trầm giọng nói.Nghe giọng, thấy không thoải mái lắm."Cảm ơn anh." Hoắc Vi Vũ cúp máy.Cô đứng ở đầu đường, nhìn ra xa.Chờ một giờ lại một giờ.Đầu rất nặng, cảm thấy mơ hồ buồn ngủ.Cô sợ mình té xỉu, liền ngồi trên xích đu.Nhưng mà, vừa ngồi vào xích đu, cô liền bất tỉnh.Không biết qua bao lâu, cô tỉnh lại, nằm co người trên xích đu.Mặt trời sắp lặn, rặng mây đỏ nhuộm gương mặt của cô.Hoắc Vi Vũ vô cùng gấp.Không phải nói, Cố Cảo Đình sắp đến tìm cô sao?Cô chờ từ sáng sớm đến chạng vạng tối.Hoắc Vi Vũ không hiểu, tìm binh lính hỏi:"Cố Cảo Đình đã tới chưa?"Binh lính mặt không thay đổi báo cáo:"Tư lệnh không tới, xin hỏi ngài muốn dùng bữa không?"Hoắc Vi Vũ thất vọng, lắc đầu.Cô không muốn ăn, chỉ muốn biết, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?"Hình như tư lệnh tới." Binh lính báo cáo.Hoắc Vi Vũ nhìn ra xa, mấy chiếc xe đang lái tới.Trong mắt cô ẩm ướt, chạy đến phía xa hơi.Xe dừng bên cạnh cô.Cố Cảo Đình bước xuống xe, từ trên cao nhìn xuống cô.Hoắc Vi Vũ nhào vào ngực anh, dùng sức ôm lấy anh:" Trở về liền tốt, anh trở về là tốt rồi."Cố Cảo Đình lạnh lùng, thâm sâu nhìn cô, hất tay cô ra.Mắt Hoắc Vi Vũ đỏ hồng nhìn anh.Có rất nhiều lời muốn nói.Có rất nhiều lời muốn hỏi.Cuối cùng, cô nở nụ cười, ôn nhu hỏi:"Đói bụng không? Em nấu cơm cho anh."Yết hầu Cố Cảo Đình nhấp nhô, trong mắt âm u, buông tay cô ra trầm giọng nói:"Hoắc Vi Vũ, về sau không cần gặp mặt nữa, hôn thê của tôi không thích, từ nay về sau, tôi chỉ chịu trách nhiệm với vị hôn thê của tôi."Hoắc Vi Vũ nhìn chằm chằm khuôn mặt lãnh khốc của anh.Cô không nhìn ra một chút ý đùa giỡn nào.Giống như, nghe được âm thanh tan nát cõi lòng...