Trong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy…

Chương 664: Cố Cảo Đình nổi bão

Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… Tô Bồi Ân mở cửa."Tô tiên sinh, có thể ăn cơm rồi." Quản gia cung kính nói, ngẩng đầu, nhìn mặt của Tô Bồi Ân, ngẩn người:"Tiên sinh mặt của ngài."Tô Bồi Ân bất đắc dĩ thở dài một hơi:"Bị thư ký của tôi đánh, lát nửa tôi sẽ giáo huấn cô ta, đừng ngạc nhiên, lấy cho tôi túi chườm đá đi.""À, vâng."Hoắc Vi Vũ đi ra, trừng mắt nhìn Tô Bồi Ân.Trong tay anh cầm túi chườm đá, xoa xoa mặt, như có điều suy nghĩ nhìn cô.Ánh mắt kia, rất nặng, làm Hoắc Vi Vũ cảm thấy u ám."Là anh sai trước." Hoắc Vi Vũ nói.Anh ném tú chườm đá vào thùng rác.Phịch một tiếng.Hoắc Vi Vũ nhíu mày nhìn anh."Đi thôi, ăn cơm." Tô Bồi Ân nói, đi đến cửa.Hoắc Vi Vũ nhớ Cố Cảo Đình và Đan Địch Tư Lục Phỉ cũng sẽ ăn cơm ở ngoài, liền không muốn đi:"Anh ăn xong mang thêm một phần về cho tôi là được."Tô Bồi Ân nắm tay cô, lôi kéo cô đi:"Tôi khônh thích chỗ ngủ có mùi lạ."Bọn họ vừa ra cửa, Cố Cảo Đình và Đan Địch Tư Lục Phỉ cũng đi ra.Đụng mặt.Cố Cảo Đình ảm đạm nhìn Hoắc Vi Vũ, sắc mặt có chút tái nhợt, liếc hướng Tô Bồi Ân nắm tay cô, sắc mặt càng kém.Ánh mắt kia như kiếm.Hoắc Vi Vũ cũng nhìn Cố Cảo Đình.Cô cảm giác anh tức giận, là vì Tô Bồi Ân nắm tay cô sao?Cô thật muốn tiến lên lột mặt nạ lạnh lùng của anh ra."Bồi Ân, sao anh cũng ở đây?" Đan Địch Tư Lục Phỉ kinh ngạc, nở nụ cười, nhiệt tình chào hỏi:"Đã lâu không gặp."Hoắc Vi Vũ nhìn Đan Địch Tư Lục Phỉ.Trên mặt cô ta đều là hạnh phúc, không có một chút xấu hổ, rất rực rỡ, nụ cười khiến người ta cảm thấy dễ chịu.Tô Bồi Ân khẽ cười, ý vị thâm trường nói:"Chúc mừng cô, tìm được lang quân như ý, cố mà giữ, đừng để vuột mất.""Trên thế giới này chỉ sợ không có ai bằng anh ta nha." Đan Địch Tư Lục Phỉ che miệng cười, đến trước mặt Tô Bồi Ân vừa cười vừa nói.Cảm giác bọn họ rất thân mật.Nhưng kỳ thật, tiếng nói của Đan Địch Tư Lục Phỉ, mọi người đều nghe thấy.Cô ta dùng linh động để hóa giải xấu hổ, còn khen Cố Cảo Đình.Phàm là đàn ông, đều hưởng thụ cảm giác được người khác sùng bái, đặc biệt là người cao cao tại thượng duy ngã độc tôn.Đột nhiên cô hiểu rõ, cô và Đan Địch Tư Lục Phỉ rất khác nhau.Đan Địch Tư Lục Phỉ nói chuyện, làm việc, đều khiến người ta có cảm giác thoải mái.Còn cô, khi mình không thoải mái, cũng không cho người khác tốt hơn.Cho nên, bị người ta chán ghét là phải.Hoắc Vi Vũ rũ mắt, giật giật khóe miệng, trong mắt có chút chát chát.Từ bỏ, đôi khi cũng tốt.Hoắc Vi Vũ xoay người, đi đến nhà ăn.Trên bàn có bốn phần thức ăn.Rất phong phú, mỗi người một phần.Cô ngồi xuống trước, cắm đầu ăn.Tô Bồi Ân ngồi cạnh cô, liếc cô một chút.Cô yên tĩnh, trầm mặc, phảng phất như không cùng thế giới với họ, một thân một mình đắm chìm trong thế giới của riêng mình, có một loại cảm giác cô tịch."Này, rót hộ tôi cốc nước." Tô Bồi Ân đá đá ghế Hoắc Vi Vũ.Hoắc Vi Vũ nhìn anh, không muốn cãi với anh.Cô đứng dậy, rót nước cho anh.Cố Cảo Đình nhìn cô, ánh mắt trầm xuống, lãnh mâu từ từ co lại.Hoắc Vi Vũ cầm ly nước đặt gần tay Tô Bồi Ân."Tôi muốn uống nước lạnh, cô lấy nước nóng làm gì?" Tô Bồi Ân gây chuyện nói."Anh không có tay sao?" Cố Cảo Đình dựa vào ghế, lạnh giọng nói, nồng đậm địch ý.

Tô Bồi Ân mở cửa.

"Tô tiên sinh, có thể ăn cơm rồi." Quản gia cung kính nói, ngẩng đầu, nhìn mặt của Tô Bồi Ân, ngẩn người:

"Tiên sinh mặt của ngài."

Tô Bồi Ân bất đắc dĩ thở dài một hơi:

"Bị thư ký của tôi đánh, lát nửa tôi sẽ giáo huấn cô ta, đừng ngạc nhiên, lấy cho tôi túi chườm đá đi."

"À, vâng."

Hoắc Vi Vũ đi ra, trừng mắt nhìn Tô Bồi Ân.

Trong tay anh cầm túi chườm đá, xoa xoa mặt, như có điều suy nghĩ nhìn cô.

Ánh mắt kia, rất nặng, làm Hoắc Vi Vũ cảm thấy u ám.

"Là anh sai trước." Hoắc Vi Vũ nói.

Anh ném tú chườm đá vào thùng rác.

Phịch một tiếng.

Hoắc Vi Vũ nhíu mày nhìn anh.

"Đi thôi, ăn cơm." Tô Bồi Ân nói, đi đến cửa.

Hoắc Vi Vũ nhớ Cố Cảo Đình và Đan Địch Tư Lục Phỉ cũng sẽ ăn cơm ở ngoài, liền không muốn đi:

"Anh ăn xong mang thêm một phần về cho tôi là được."

Tô Bồi Ân nắm tay cô, lôi kéo cô đi:

"Tôi khônh thích chỗ ngủ có mùi lạ."

Bọn họ vừa ra cửa, Cố Cảo Đình và Đan Địch Tư Lục Phỉ cũng đi ra.

Đụng mặt.

Cố Cảo Đình ảm đạm nhìn Hoắc Vi Vũ, sắc mặt có chút tái nhợt, liếc hướng Tô Bồi Ân nắm tay cô, sắc mặt càng kém.

Ánh mắt kia như kiếm.

Hoắc Vi Vũ cũng nhìn Cố Cảo Đình.

Cô cảm giác anh tức giận, là vì Tô Bồi Ân nắm tay cô sao?

Cô thật muốn tiến lên lột mặt nạ lạnh lùng của anh ra.

"Bồi Ân, sao anh cũng ở đây?" Đan Địch Tư Lục Phỉ kinh ngạc, nở nụ cười, nhiệt tình chào hỏi:

"Đã lâu không gặp."

Hoắc Vi Vũ nhìn Đan Địch Tư Lục Phỉ.

Trên mặt cô ta đều là hạnh phúc, không có một chút xấu hổ, rất rực rỡ, nụ cười khiến người ta cảm thấy dễ chịu.

Tô Bồi Ân khẽ cười, ý vị thâm trường nói:

"Chúc mừng cô, tìm được lang quân như ý, cố mà giữ, đừng để vuột mất."

"Trên thế giới này chỉ sợ không có ai bằng anh ta nha." Đan Địch Tư Lục Phỉ che miệng cười, đến trước mặt Tô Bồi Ân vừa cười vừa nói.

Cảm giác bọn họ rất thân mật.

Nhưng kỳ thật, tiếng nói của Đan Địch Tư Lục Phỉ, mọi người đều nghe thấy.

Cô ta dùng linh động để hóa giải xấu hổ, còn khen Cố Cảo Đình.

Phàm là đàn ông, đều hưởng thụ cảm giác được người khác sùng bái, đặc biệt là người cao cao tại thượng duy ngã độc tôn.

Đột nhiên cô hiểu rõ, cô và Đan Địch Tư Lục Phỉ rất khác nhau.

Đan Địch Tư Lục Phỉ nói chuyện, làm việc, đều khiến người ta có cảm giác thoải mái.

Còn cô, khi mình không thoải mái, cũng không cho người khác tốt hơn.

Cho nên, bị người ta chán ghét là phải.

Hoắc Vi Vũ rũ mắt, giật giật khóe miệng, trong mắt có chút chát chát.

Từ bỏ, đôi khi cũng tốt.

Hoắc Vi Vũ xoay người, đi đến nhà ăn.

Trên bàn có bốn phần thức ăn.

Rất phong phú, mỗi người một phần.

Cô ngồi xuống trước, cắm đầu ăn.

Tô Bồi Ân ngồi cạnh cô, liếc cô một chút.

Cô yên tĩnh, trầm mặc, phảng phất như không cùng thế giới với họ, một thân một mình đắm chìm trong thế giới của riêng mình, có một loại cảm giác cô tịch.

"Này, rót hộ tôi cốc nước." Tô Bồi Ân đá đá ghế Hoắc Vi Vũ.

Hoắc Vi Vũ nhìn anh, không muốn cãi với anh.

Cô đứng dậy, rót nước cho anh.

Cố Cảo Đình nhìn cô, ánh mắt trầm xuống, lãnh mâu từ từ co lại.

Hoắc Vi Vũ cầm ly nước đặt gần tay Tô Bồi Ân.

"Tôi muốn uống nước lạnh, cô lấy nước nóng làm gì?" Tô Bồi Ân gây chuyện nói.

"Anh không có tay sao?" Cố Cảo Đình dựa vào ghế, lạnh giọng nói, nồng đậm địch ý.

Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… Tô Bồi Ân mở cửa."Tô tiên sinh, có thể ăn cơm rồi." Quản gia cung kính nói, ngẩng đầu, nhìn mặt của Tô Bồi Ân, ngẩn người:"Tiên sinh mặt của ngài."Tô Bồi Ân bất đắc dĩ thở dài một hơi:"Bị thư ký của tôi đánh, lát nửa tôi sẽ giáo huấn cô ta, đừng ngạc nhiên, lấy cho tôi túi chườm đá đi.""À, vâng."Hoắc Vi Vũ đi ra, trừng mắt nhìn Tô Bồi Ân.Trong tay anh cầm túi chườm đá, xoa xoa mặt, như có điều suy nghĩ nhìn cô.Ánh mắt kia, rất nặng, làm Hoắc Vi Vũ cảm thấy u ám."Là anh sai trước." Hoắc Vi Vũ nói.Anh ném tú chườm đá vào thùng rác.Phịch một tiếng.Hoắc Vi Vũ nhíu mày nhìn anh."Đi thôi, ăn cơm." Tô Bồi Ân nói, đi đến cửa.Hoắc Vi Vũ nhớ Cố Cảo Đình và Đan Địch Tư Lục Phỉ cũng sẽ ăn cơm ở ngoài, liền không muốn đi:"Anh ăn xong mang thêm một phần về cho tôi là được."Tô Bồi Ân nắm tay cô, lôi kéo cô đi:"Tôi khônh thích chỗ ngủ có mùi lạ."Bọn họ vừa ra cửa, Cố Cảo Đình và Đan Địch Tư Lục Phỉ cũng đi ra.Đụng mặt.Cố Cảo Đình ảm đạm nhìn Hoắc Vi Vũ, sắc mặt có chút tái nhợt, liếc hướng Tô Bồi Ân nắm tay cô, sắc mặt càng kém.Ánh mắt kia như kiếm.Hoắc Vi Vũ cũng nhìn Cố Cảo Đình.Cô cảm giác anh tức giận, là vì Tô Bồi Ân nắm tay cô sao?Cô thật muốn tiến lên lột mặt nạ lạnh lùng của anh ra."Bồi Ân, sao anh cũng ở đây?" Đan Địch Tư Lục Phỉ kinh ngạc, nở nụ cười, nhiệt tình chào hỏi:"Đã lâu không gặp."Hoắc Vi Vũ nhìn Đan Địch Tư Lục Phỉ.Trên mặt cô ta đều là hạnh phúc, không có một chút xấu hổ, rất rực rỡ, nụ cười khiến người ta cảm thấy dễ chịu.Tô Bồi Ân khẽ cười, ý vị thâm trường nói:"Chúc mừng cô, tìm được lang quân như ý, cố mà giữ, đừng để vuột mất.""Trên thế giới này chỉ sợ không có ai bằng anh ta nha." Đan Địch Tư Lục Phỉ che miệng cười, đến trước mặt Tô Bồi Ân vừa cười vừa nói.Cảm giác bọn họ rất thân mật.Nhưng kỳ thật, tiếng nói của Đan Địch Tư Lục Phỉ, mọi người đều nghe thấy.Cô ta dùng linh động để hóa giải xấu hổ, còn khen Cố Cảo Đình.Phàm là đàn ông, đều hưởng thụ cảm giác được người khác sùng bái, đặc biệt là người cao cao tại thượng duy ngã độc tôn.Đột nhiên cô hiểu rõ, cô và Đan Địch Tư Lục Phỉ rất khác nhau.Đan Địch Tư Lục Phỉ nói chuyện, làm việc, đều khiến người ta có cảm giác thoải mái.Còn cô, khi mình không thoải mái, cũng không cho người khác tốt hơn.Cho nên, bị người ta chán ghét là phải.Hoắc Vi Vũ rũ mắt, giật giật khóe miệng, trong mắt có chút chát chát.Từ bỏ, đôi khi cũng tốt.Hoắc Vi Vũ xoay người, đi đến nhà ăn.Trên bàn có bốn phần thức ăn.Rất phong phú, mỗi người một phần.Cô ngồi xuống trước, cắm đầu ăn.Tô Bồi Ân ngồi cạnh cô, liếc cô một chút.Cô yên tĩnh, trầm mặc, phảng phất như không cùng thế giới với họ, một thân một mình đắm chìm trong thế giới của riêng mình, có một loại cảm giác cô tịch."Này, rót hộ tôi cốc nước." Tô Bồi Ân đá đá ghế Hoắc Vi Vũ.Hoắc Vi Vũ nhìn anh, không muốn cãi với anh.Cô đứng dậy, rót nước cho anh.Cố Cảo Đình nhìn cô, ánh mắt trầm xuống, lãnh mâu từ từ co lại.Hoắc Vi Vũ cầm ly nước đặt gần tay Tô Bồi Ân."Tôi muốn uống nước lạnh, cô lấy nước nóng làm gì?" Tô Bồi Ân gây chuyện nói."Anh không có tay sao?" Cố Cảo Đình dựa vào ghế, lạnh giọng nói, nồng đậm địch ý.

Chương 664: Cố Cảo Đình nổi bão