Tác giả:

Bắc cảng sơ tình, Nam ngạn mạt âm*, dùng khói lửa ba đời của tôi, đổi lấy một kiếp yên bình cho em. *Bắc cảng sơ tình, Nam ngạn mạt âm: Nắng ấm nơi phương Bắc, ánh trăng phía bờ Nam. Thành Phố B gần đây liên tục đón những cơn mưa lớn, thời tiết thất thường. Âm thanh của mưa ồn ào bên ngoài cửa sổ khiến cho tâm tình của người nghe càng thêm buồn bực. Hoắc Bắc Cảng đang làm việc ở trong phòng thì đột nhiên có người gõ cửa và mang một cái hộp lớn bước vào phòng: "Tiên sinh, ngài có đồ chuyển phát nhanh!" Hoắc Bắc Cảng hơi nhíu mày, vẻ hoài nghi hiện lên trong mắt rồi biến mất rất nhanh. Rõ ràng anh không đặt hàng gì chuyển phát nhanh cả. Hoắc Bắc Cảng chỉ đạo người làm mở thùng hàng chuyển phát nhanh ra, một con búp bê bơm hơi lớn lập tức xuất hiện  trong mắt anh.. Người hầu lấy sấp tài liệu ở trong thùng ra đưa cho Hoắc Bắc Cảng rồi lập tức đi ra ngoài. Hoắc Bắc Cảng vừa nhìn nội dung của tài liệu ở bên trong thì thân thể cao lớn lập tức cứng đờ, trong đôi mắt không che giấu được sự bất…

Chương 146

Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận TrờiTác giả: Wei Ta MaTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngBắc cảng sơ tình, Nam ngạn mạt âm*, dùng khói lửa ba đời của tôi, đổi lấy một kiếp yên bình cho em. *Bắc cảng sơ tình, Nam ngạn mạt âm: Nắng ấm nơi phương Bắc, ánh trăng phía bờ Nam. Thành Phố B gần đây liên tục đón những cơn mưa lớn, thời tiết thất thường. Âm thanh của mưa ồn ào bên ngoài cửa sổ khiến cho tâm tình của người nghe càng thêm buồn bực. Hoắc Bắc Cảng đang làm việc ở trong phòng thì đột nhiên có người gõ cửa và mang một cái hộp lớn bước vào phòng: "Tiên sinh, ngài có đồ chuyển phát nhanh!" Hoắc Bắc Cảng hơi nhíu mày, vẻ hoài nghi hiện lên trong mắt rồi biến mất rất nhanh. Rõ ràng anh không đặt hàng gì chuyển phát nhanh cả. Hoắc Bắc Cảng chỉ đạo người làm mở thùng hàng chuyển phát nhanh ra, một con búp bê bơm hơi lớn lập tức xuất hiện  trong mắt anh.. Người hầu lấy sấp tài liệu ở trong thùng ra đưa cho Hoắc Bắc Cảng rồi lập tức đi ra ngoài. Hoắc Bắc Cảng vừa nhìn nội dung của tài liệu ở bên trong thì thân thể cao lớn lập tức cứng đờ, trong đôi mắt không che giấu được sự bất… Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận TrờiChương 146 - Hoắc Bắc Cảng Đem Tên Hắn Trong Danh Bạ Đổi Thành "ông Xã"https: //gacsach.comNhưng mà, làm Mạc Diệc Phong mất mát chính là, Mộ Sơ Tình căn bản đã quên mất hắn, cô đem hắn trở thành một người xa lạ.Thì ra, có thể nhìn một liền nhận ra được là người mình ngày nhớ đêm thương, người đó cũng chỉ có mình hắn...Mộ Sơ Tình không nhớ rõ Mạc Diệc Phong, không nhớ rõ bọn họ đã từng, cũng không nhớ rõ lá bùa bình an ở trên xe kia.Lá bùa đó, là của Mộ Sơ Tình, dính đầy máu đã khô khốc, là năm đó Mộ Sơ Tình để lại cho hắn, tín vật duy nhất, niệm tưởng duy nhất.Hắn kiên trì tưởng niệm một người cho tới bây giờ, tương tư đến tận xương, xuyên vào trong tủy, mỗi năm mỗi tháng mỗi ngày trôi qua, càng ngày càng lớn, càng ngày càng khắc sâu.Hắn tìm được rồi, cô cũng đã xuất hiện.Hắn phải đạt được....Mộ Sơ Tình ăn cơm, một lúc sau cầm lấy di động của mình, tính toán đi đến một góc gọi lại cho Mạc Diệc Phong.Mộ Sơ Tình là đang lén lút, không cho Hoắc Bắc Cảng biết.Bằng không Hoắc Bắc Cảng hiện tại phát bệnh thần kinh như thế, cũng không biết sẽ đối với cô như thế nào đâu, cho nên cô lén tránh ở một bên, gọi lại cho Mạc Diệc Phong.Mộ Sơ Tình click mở vào nhật ký cuộc gọi, định đánh một cuộc điện thoại lại cho Mạc Diệc Phong.Chính là, Mộ Sơ Tình tìm trong danh sách, lại không nhìn thấy số của Mạc Diệc Phong!Này là chuyện như thế nào?! Chẳng lẽ Mạc Diệc Phong không có gọi qua cho cô sao? Nếu gọi điện qua, tại sao lại không có trong nhật ký cuộc gọi?Chẳng lẽ là bị Hoắc Bắc Cảng xoá bỏ? Hoặc là hệ thống tự động xoá bỏ?Càng làm cho Mộ Sơ Tình lắp bắp kinh hãi chính là, cô không có nhìn thấy số điện thoại Mạc Diệc Phong, lại thấy được... trong điện thoại của cô có một tên liên lạc là “Ông xã” hiện trong nhật ký.Mộ Sơ Tình hoảng sợ.Tại sao lại như vậy?Cô nhìn nhìn cái số điện thoại kia, là số điện thoại cô nhớ kỹ... Số di động Hoắc Bắc Cảng.what?! Đây là lúc cô mộng du rồi tự mình lưu lại sao?!Bằng không làm sao lại biến thành...Ông xã!Trái tim nhỏ của cô bị dọa đến sắp nhảy ra ngoài!Mộ Sơ Tình còn tưởng rằng bản thân nhìn lầm rồi, hoặc là, đây không phải là số điện thoại của Hoắc Bắc Cảng cũng không chừng.Cứ như vậy, Mộ Sơ Tình run rẩy đưa tay click mở cái số được lưu là “Ông xã” kia, gọi đi...Chỉ chốc lát sau bên kia nhận nghe.“Có việc gì? Ở nhà, cô còn gọi điện thoại cho tôi?”Thanh âm nghe máy chính là giọng Hoắc Bắc Cảng, giọng nam kia thâm trầm từ tính thuần hậu, như hương rượu thơm nồng dụ hoặc người.Mộ Sơ Tình bị giọng Hoắc Bắc Cảng doạ cho hoảng sợ, trái tim muốn nhảy ra ngoài, nhanh chóng cúp điện thoại, không dám nghe tiếp nữa.Đáng sợ! Thật đáng sợ! Thế giới này thật là đáng sợ!Cô thế nhưng gặp quỷ!Hoắc Bắc Cảng còn muốn hỏi Mộ Sơ Tình cái gì đó, lại nghe một tràng âm đô đô đô đô...Hoắc Bắc Cảng sắc mặt đen toàn tập.Hắn nhìn di động, Mộ Sơ Tình bên kia đã cúp điện thoại.Người phụ nữ này, có phải là bị bệnh hay không?!Làm gì gọi điện thoại cho hắn lại không nói lời nào?Chẳng lẽ là cô phát hiện hắn động đến di động cô, làm những cái hành động mờ ám đó rồi sao?Hoắc Bắc Cảng đột nhiên lỗ tai đỏ lên, xấu hổ.Hắn thật đúng là ấu trĩ, vì Mộ Sơ Tình thế nhưng lại ấu trĩ như thế...Hắn thật là bị điên rồi đúng không?!...Mộ Sơ Tình treo điện thoại, trong ngực trái tim đã nhảy không ngừng.Cô cảm giác bản thân thật là điên rồi, không đúng, không phải là cô điên, là Hoắc Bắc Cảng điên rồi...Mộ Sơ Tình ngẩng đầu nhìn trần nhà, vẻ mặt khóc không ra nước mắt.Ah! Cái ông chồng thật đáng ghét kia của cô, một ngày so với một ngày bệnh thần kinh càng thêm nặng! Làm sao đây!

Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời

Chương 146 - Hoắc Bắc Cảng Đem Tên Hắn Trong Danh Bạ Đổi Thành "ông Xã"

https: //gacsach.com

Nhưng mà, làm Mạc Diệc Phong mất mát chính là, Mộ Sơ Tình căn bản đã quên mất hắn, cô đem hắn trở thành một người xa lạ.

Thì ra, có thể nhìn một liền nhận ra được là người mình ngày nhớ đêm thương, người đó cũng chỉ có mình hắn...

Mộ Sơ Tình không nhớ rõ Mạc Diệc Phong, không nhớ rõ bọn họ đã từng, cũng không nhớ rõ lá bùa bình an ở trên xe kia.

Lá bùa đó, là của Mộ Sơ Tình, dính đầy máu đã khô khốc, là năm đó Mộ Sơ Tình để lại cho hắn, tín vật duy nhất, niệm tưởng duy nhất.

Hắn kiên trì tưởng niệm một người cho tới bây giờ, tương tư đến tận xương, xuyên vào trong tủy, mỗi năm mỗi tháng mỗi ngày trôi qua, càng ngày càng lớn, càng ngày càng khắc sâu.

Hắn tìm được rồi, cô cũng đã xuất hiện.

Hắn phải đạt được.

...

Mộ Sơ Tình ăn cơm, một lúc sau cầm lấy di động của mình, tính toán đi đến một góc gọi lại cho Mạc Diệc Phong.

Mộ Sơ Tình là đang lén lút, không cho Hoắc Bắc Cảng biết.

Bằng không Hoắc Bắc Cảng hiện tại phát bệnh thần kinh như thế, cũng không biết sẽ đối với cô như thế nào đâu, cho nên cô lén tránh ở một bên, gọi lại cho Mạc Diệc Phong.

Mộ Sơ Tình click mở vào nhật ký cuộc gọi, định đánh một cuộc điện thoại lại cho Mạc Diệc Phong.

Chính là, Mộ Sơ Tình tìm trong danh sách, lại không nhìn thấy số của Mạc Diệc Phong!

Này là chuyện như thế nào?! Chẳng lẽ Mạc Diệc Phong không có gọi qua cho cô sao? Nếu gọi điện qua, tại sao lại không có trong nhật ký cuộc gọi?

Chẳng lẽ là bị Hoắc Bắc Cảng xoá bỏ? Hoặc là hệ thống tự động xoá bỏ?

Càng làm cho Mộ Sơ Tình lắp bắp kinh hãi chính là, cô không có nhìn thấy số điện thoại Mạc Diệc Phong, lại thấy được... trong điện thoại của cô có một tên liên lạc là “Ông xã” hiện trong nhật ký.

Mộ Sơ Tình hoảng sợ.

Tại sao lại như vậy?

Cô nhìn nhìn cái số điện thoại kia, là số điện thoại cô nhớ kỹ... Số di động Hoắc Bắc Cảng.

what?! Đây là lúc cô mộng du rồi tự mình lưu lại sao?!

Bằng không làm sao lại biến thành...Ông xã!

Trái tim nhỏ của cô bị dọa đến sắp nhảy ra ngoài!

Mộ Sơ Tình còn tưởng rằng bản thân nhìn lầm rồi, hoặc là, đây không phải là số điện thoại của Hoắc Bắc Cảng cũng không chừng.

Cứ như vậy, Mộ Sơ Tình run rẩy đưa tay click mở cái số được lưu là “Ông xã” kia, gọi đi...

Chỉ chốc lát sau bên kia nhận nghe.

“Có việc gì? Ở nhà, cô còn gọi điện thoại cho tôi?”

Thanh âm nghe máy chính là giọng Hoắc Bắc Cảng, giọng nam kia thâm trầm từ tính thuần hậu, như hương rượu thơm nồng dụ hoặc người.

Mộ Sơ Tình bị giọng Hoắc Bắc Cảng doạ cho hoảng sợ, trái tim muốn nhảy ra ngoài, nhanh chóng cúp điện thoại, không dám nghe tiếp nữa.

Đáng sợ! Thật đáng sợ! Thế giới này thật là đáng sợ!

Cô thế nhưng gặp quỷ!

Hoắc Bắc Cảng còn muốn hỏi Mộ Sơ Tình cái gì đó, lại nghe một tràng âm đô đô đô đô...

Hoắc Bắc Cảng sắc mặt đen toàn tập.

Hắn nhìn di động, Mộ Sơ Tình bên kia đã cúp điện thoại.

Người phụ nữ này, có phải là bị bệnh hay không?!

Làm gì gọi điện thoại cho hắn lại không nói lời nào?

Chẳng lẽ là cô phát hiện hắn động đến di động cô, làm những cái hành động mờ ám đó rồi sao?

Hoắc Bắc Cảng đột nhiên lỗ tai đỏ lên, xấu hổ.

Hắn thật đúng là ấu trĩ, vì Mộ Sơ Tình thế nhưng lại ấu trĩ như thế...

Hắn thật là bị điên rồi đúng không?!

...

Mộ Sơ Tình treo điện thoại, trong ngực trái tim đã nhảy không ngừng.

Cô cảm giác bản thân thật là điên rồi, không đúng, không phải là cô điên, là Hoắc Bắc Cảng điên rồi...

Mộ Sơ Tình ngẩng đầu nhìn trần nhà, vẻ mặt khóc không ra nước mắt.

Ah! Cái ông chồng thật đáng ghét kia của cô, một ngày so với một ngày bệnh thần kinh càng thêm nặng! Làm sao đây!

Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận TrờiTác giả: Wei Ta MaTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngBắc cảng sơ tình, Nam ngạn mạt âm*, dùng khói lửa ba đời của tôi, đổi lấy một kiếp yên bình cho em. *Bắc cảng sơ tình, Nam ngạn mạt âm: Nắng ấm nơi phương Bắc, ánh trăng phía bờ Nam. Thành Phố B gần đây liên tục đón những cơn mưa lớn, thời tiết thất thường. Âm thanh của mưa ồn ào bên ngoài cửa sổ khiến cho tâm tình của người nghe càng thêm buồn bực. Hoắc Bắc Cảng đang làm việc ở trong phòng thì đột nhiên có người gõ cửa và mang một cái hộp lớn bước vào phòng: "Tiên sinh, ngài có đồ chuyển phát nhanh!" Hoắc Bắc Cảng hơi nhíu mày, vẻ hoài nghi hiện lên trong mắt rồi biến mất rất nhanh. Rõ ràng anh không đặt hàng gì chuyển phát nhanh cả. Hoắc Bắc Cảng chỉ đạo người làm mở thùng hàng chuyển phát nhanh ra, một con búp bê bơm hơi lớn lập tức xuất hiện  trong mắt anh.. Người hầu lấy sấp tài liệu ở trong thùng ra đưa cho Hoắc Bắc Cảng rồi lập tức đi ra ngoài. Hoắc Bắc Cảng vừa nhìn nội dung của tài liệu ở bên trong thì thân thể cao lớn lập tức cứng đờ, trong đôi mắt không che giấu được sự bất… Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận TrờiChương 146 - Hoắc Bắc Cảng Đem Tên Hắn Trong Danh Bạ Đổi Thành "ông Xã"https: //gacsach.comNhưng mà, làm Mạc Diệc Phong mất mát chính là, Mộ Sơ Tình căn bản đã quên mất hắn, cô đem hắn trở thành một người xa lạ.Thì ra, có thể nhìn một liền nhận ra được là người mình ngày nhớ đêm thương, người đó cũng chỉ có mình hắn...Mộ Sơ Tình không nhớ rõ Mạc Diệc Phong, không nhớ rõ bọn họ đã từng, cũng không nhớ rõ lá bùa bình an ở trên xe kia.Lá bùa đó, là của Mộ Sơ Tình, dính đầy máu đã khô khốc, là năm đó Mộ Sơ Tình để lại cho hắn, tín vật duy nhất, niệm tưởng duy nhất.Hắn kiên trì tưởng niệm một người cho tới bây giờ, tương tư đến tận xương, xuyên vào trong tủy, mỗi năm mỗi tháng mỗi ngày trôi qua, càng ngày càng lớn, càng ngày càng khắc sâu.Hắn tìm được rồi, cô cũng đã xuất hiện.Hắn phải đạt được....Mộ Sơ Tình ăn cơm, một lúc sau cầm lấy di động của mình, tính toán đi đến một góc gọi lại cho Mạc Diệc Phong.Mộ Sơ Tình là đang lén lút, không cho Hoắc Bắc Cảng biết.Bằng không Hoắc Bắc Cảng hiện tại phát bệnh thần kinh như thế, cũng không biết sẽ đối với cô như thế nào đâu, cho nên cô lén tránh ở một bên, gọi lại cho Mạc Diệc Phong.Mộ Sơ Tình click mở vào nhật ký cuộc gọi, định đánh một cuộc điện thoại lại cho Mạc Diệc Phong.Chính là, Mộ Sơ Tình tìm trong danh sách, lại không nhìn thấy số của Mạc Diệc Phong!Này là chuyện như thế nào?! Chẳng lẽ Mạc Diệc Phong không có gọi qua cho cô sao? Nếu gọi điện qua, tại sao lại không có trong nhật ký cuộc gọi?Chẳng lẽ là bị Hoắc Bắc Cảng xoá bỏ? Hoặc là hệ thống tự động xoá bỏ?Càng làm cho Mộ Sơ Tình lắp bắp kinh hãi chính là, cô không có nhìn thấy số điện thoại Mạc Diệc Phong, lại thấy được... trong điện thoại của cô có một tên liên lạc là “Ông xã” hiện trong nhật ký.Mộ Sơ Tình hoảng sợ.Tại sao lại như vậy?Cô nhìn nhìn cái số điện thoại kia, là số điện thoại cô nhớ kỹ... Số di động Hoắc Bắc Cảng.what?! Đây là lúc cô mộng du rồi tự mình lưu lại sao?!Bằng không làm sao lại biến thành...Ông xã!Trái tim nhỏ của cô bị dọa đến sắp nhảy ra ngoài!Mộ Sơ Tình còn tưởng rằng bản thân nhìn lầm rồi, hoặc là, đây không phải là số điện thoại của Hoắc Bắc Cảng cũng không chừng.Cứ như vậy, Mộ Sơ Tình run rẩy đưa tay click mở cái số được lưu là “Ông xã” kia, gọi đi...Chỉ chốc lát sau bên kia nhận nghe.“Có việc gì? Ở nhà, cô còn gọi điện thoại cho tôi?”Thanh âm nghe máy chính là giọng Hoắc Bắc Cảng, giọng nam kia thâm trầm từ tính thuần hậu, như hương rượu thơm nồng dụ hoặc người.Mộ Sơ Tình bị giọng Hoắc Bắc Cảng doạ cho hoảng sợ, trái tim muốn nhảy ra ngoài, nhanh chóng cúp điện thoại, không dám nghe tiếp nữa.Đáng sợ! Thật đáng sợ! Thế giới này thật là đáng sợ!Cô thế nhưng gặp quỷ!Hoắc Bắc Cảng còn muốn hỏi Mộ Sơ Tình cái gì đó, lại nghe một tràng âm đô đô đô đô...Hoắc Bắc Cảng sắc mặt đen toàn tập.Hắn nhìn di động, Mộ Sơ Tình bên kia đã cúp điện thoại.Người phụ nữ này, có phải là bị bệnh hay không?!Làm gì gọi điện thoại cho hắn lại không nói lời nào?Chẳng lẽ là cô phát hiện hắn động đến di động cô, làm những cái hành động mờ ám đó rồi sao?Hoắc Bắc Cảng đột nhiên lỗ tai đỏ lên, xấu hổ.Hắn thật đúng là ấu trĩ, vì Mộ Sơ Tình thế nhưng lại ấu trĩ như thế...Hắn thật là bị điên rồi đúng không?!...Mộ Sơ Tình treo điện thoại, trong ngực trái tim đã nhảy không ngừng.Cô cảm giác bản thân thật là điên rồi, không đúng, không phải là cô điên, là Hoắc Bắc Cảng điên rồi...Mộ Sơ Tình ngẩng đầu nhìn trần nhà, vẻ mặt khóc không ra nước mắt.Ah! Cái ông chồng thật đáng ghét kia của cô, một ngày so với một ngày bệnh thần kinh càng thêm nặng! Làm sao đây!

Chương 146