Trong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy…

Chương 726: Tất cả đều nghe theo anh

Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… "Lấy tôi làm trung tâm, khuếch tán ra một trăm mét, một con ruồi cũng không cho bay tới." Cố Cảo Đình ra lệnh.Hoắc Vi Vũ nghe tiếng bước chân chỉnh tề bên ngoài, từ từ xa dần.Rất nhiều người, không biết ở đâu chui ra, rất nhanh đã dọn dẹp tất cả chướng ngại vật trên đường, bảo hộ bọn họ ở giữa.Trình Dật không biết đã xuống xe từ lúc nào.Hiện tại trên xe chỉ còn anh và cô.Cố Cảo Đình nở nụ cười, trong mắt sóng dồn dập.Tương lai anh không biết, anh chỉ muốn nắm chặt hiện tại, hôn lên môi cô.Bàn tay, mò vào trong vạt áo của cô, cởi áo ngực của cô ra.Thoáng cái, đã đụng vào n** m*m m** của cô.Ngực của cô, nở rộ trong bàn tay anh.Hiện tại Cố Cảo Đình rất tà mị, khoa trương, toàn thân tản ra khí tức nguy hiểm của đàn ông.Hoắc Vi Vũ khẩn trương, cho dù biết, hiện tại cô phải làm anh vui vẻ, nhưng cô vẫn không kềm chế được thẹn thùng, không dám nhìn anh.Anh ôm lấy lưng quần của cô, tuột đến mắt cá chân.Hai mắt Hoắc Vi Vũ đen thui, làm rồi sao. Đầm nước chập chờn, tiểu hoa ấm áp, ẩm ướt, ánh mắt càng ngày càng tan rã.Lại không dám lên tiếng, đè ép hơi thở, giống mèo kitty, làm người khác thương tiếc.Anh cực yêu cô bây giờ, nhiệt huyết phun trào, trước làm cô dễ chịu, xong anh mới như ngựa hoang, lao nhanh không thôi...Nửa giờ sauTrình Dật lên xe.Hoắc Vi Vũ xấu hổ, cúi đầu.Những binh lính của anh đều biết vừa nãy bọn họ làm gì!Liêm sỉ, tự tôn, dần dần mất hết, biến mất hầu như không còn.Khi đó, Hoắc Vi Vũ cũng không phải là Hoắc Vi Vũ.Cố Cảo Đình khoác vai cô, kéo cô vào trong ngực anh, hôn lên đầu cô một chút." Những binh lính này đều là tâm phúc của anh, bọn họ sẽ không nói ra." Cố Cảo Đình trầm giọng nói." Quách phó quan không phải tâm phúc của anh sao? Nếu như không phải, anh cũng đâu mang theo ông ta bên mình, còn dẫn ông ta đi làm nhiệm vụ, kết quả thì sao?" Hoắc Vi Vũ không khách khí đả kích nói.Cố Cảo Đình: "..."Anh điểm nhẹ vào mũi cô, giống như dặn dò người yêu, nói:"Dám chế nhạo anh, cũng chỉ có em, lần trước xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nên anh đã chỉnh đốn lại quân đội, bây giờ người bên cạnh anh, tuyệt đối an tâm, còn hai người của Duật Cẩn, anh đã bí mật theo dõi."Nói đến nhiệm vụ lần trước, tâm tình Hoắc Vi Vũ càng nặng nề:"Người nhà của Tần Duyệt anh đã sắp xếp xong xuôi chưa?""Ở Linh Đô, gần khu vực bệnh viện anh có mua cho họ một căn nhà, giới thiệu công việc cho em gái Tần Duyệt, bảo đảm an toàn của ba mẹ anh ta, người nhà của anhh ta, anh sẽ chiếu cố thật tốt." Cố Cảo Đình trầm giọng nói."Nếu không phải vì em, anh ta bị phái đi làm nhiệm vụ, cũng sẽ không chết ở nước G...""Không liên quan gì đến em. Em không cần tự trách." Cố Cảo Đình cắt lời cô."Trong quân có người của Duật Cẩn, coi như lần này không có chuyện, thì lần khác cũng sẽ có, nói không chừng thương vong nghiêm trọng hơn, rất nhanh, anh có thể kéo Duật Cẩn xuống, sẽ tặng huy chương cho Tần Duyệt, chuyển vào khu mộ của liệt sĩ.""Anh muốn làm tổng thống sao?" Hoắc Vi Vũ bật thốt lên, hỏi.Hỏi xong, cô liền hối hận/Loại chuyện này, cô biết không nên hỏi."Anh không cần trả lời." Hoắc Vi Vũ bổ sung một câu.Cố Cảo Đình hơi hơi cười, ánh mắt sáng rực nhìn cô:"Em muốn anh làm, anh sẽ làm, em không muốn, anh liền không làm. Em muốn anh làm hay không làm?"

"Lấy tôi làm trung tâm, khuếch tán ra một trăm mét, một con ruồi cũng không cho bay tới." Cố Cảo Đình ra lệnh.

Hoắc Vi Vũ nghe tiếng bước chân chỉnh tề bên ngoài, từ từ xa dần.

Rất nhiều người, không biết ở đâu chui ra, rất nhanh đã dọn dẹp tất cả chướng ngại vật trên đường, bảo hộ bọn họ ở giữa.

Trình Dật không biết đã xuống xe từ lúc nào.

Hiện tại trên xe chỉ còn anh và cô.

Cố Cảo Đình nở nụ cười, trong mắt sóng dồn dập.

Tương lai anh không biết, anh chỉ muốn nắm chặt hiện tại, hôn lên môi cô.

Bàn tay, mò vào trong vạt áo của cô, cởi áo ngực của cô ra.

Thoáng cái, đã đụng vào n** m*m m** của cô.

Ngực của cô, nở rộ trong bàn tay anh.

Hiện tại Cố Cảo Đình rất tà mị, khoa trương, toàn thân tản ra khí tức nguy hiểm của đàn ông.

Hoắc Vi Vũ khẩn trương, cho dù biết, hiện tại cô phải làm anh vui vẻ, nhưng cô vẫn không kềm chế được thẹn thùng, không dám nhìn anh.

Anh ôm lấy lưng quần của cô, tuột đến mắt cá chân.

Hai mắt Hoắc Vi Vũ đen thui, làm rồi sao. 

Đầm nước chập chờn, tiểu hoa ấm áp, ẩm ướt, ánh mắt càng ngày càng tan rã.

Lại không dám lên tiếng, đè ép hơi thở, giống mèo kitty, làm người khác thương tiếc.

Anh cực yêu cô bây giờ, nhiệt huyết phun trào, trước làm cô dễ chịu, xong anh mới như ngựa hoang, lao nhanh không thôi...

Nửa giờ sau

Trình Dật lên xe.

Hoắc Vi Vũ xấu hổ, cúi đầu.

Những binh lính của anh đều biết vừa nãy bọn họ làm gì!

Liêm sỉ, tự tôn, dần dần mất hết, biến mất hầu như không còn.

Khi đó, Hoắc Vi Vũ cũng không phải là Hoắc Vi Vũ.

Cố Cảo Đình khoác vai cô, kéo cô vào trong ngực anh, hôn lên đầu cô một chút.

" Những binh lính này đều là tâm phúc của anh, bọn họ sẽ không nói ra." Cố Cảo Đình trầm giọng nói.

" Quách phó quan không phải tâm phúc của anh sao? Nếu như không phải, anh cũng đâu mang theo ông ta bên mình, còn dẫn ông ta đi làm nhiệm vụ, kết quả thì sao?" Hoắc Vi Vũ không khách khí đả kích nói.

Cố Cảo Đình: "..."

Anh điểm nhẹ vào mũi cô, giống như dặn dò người yêu, nói:

"Dám chế nhạo anh, cũng chỉ có em, lần trước xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nên anh đã chỉnh đốn lại quân đội, bây giờ người bên cạnh anh, tuyệt đối an tâm, còn hai người của Duật Cẩn, anh đã bí mật theo dõi."

Nói đến nhiệm vụ lần trước, tâm tình Hoắc Vi Vũ càng nặng nề:

"Người nhà của Tần Duyệt anh đã sắp xếp xong xuôi chưa?"

"Ở Linh Đô, gần khu vực bệnh viện anh có mua cho họ một căn nhà, giới thiệu công việc cho em gái Tần Duyệt, bảo đảm an toàn của ba mẹ anh ta, người nhà của anhh ta, anh sẽ chiếu cố thật tốt." Cố Cảo Đình trầm giọng nói.

"Nếu không phải vì em, anh ta bị phái đi làm nhiệm vụ, cũng sẽ không chết ở nước G..."

"Không liên quan gì đến em. Em không cần tự trách." Cố Cảo Đình cắt lời cô.

"Trong quân có người của Duật Cẩn, coi như lần này không có chuyện, thì lần khác cũng sẽ có, nói không chừng thương vong nghiêm trọng hơn, rất nhanh, anh có thể kéo Duật Cẩn xuống, sẽ tặng huy chương cho Tần Duyệt, chuyển vào khu mộ của liệt sĩ."

"Anh muốn làm tổng thống sao?" Hoắc Vi Vũ bật thốt lên, hỏi.

Hỏi xong, cô liền hối hận/

Loại chuyện này, cô biết không nên hỏi.

"Anh không cần trả lời." Hoắc Vi Vũ bổ sung một câu.

Cố Cảo Đình hơi hơi cười, ánh mắt sáng rực nhìn cô:

"Em muốn anh làm, anh sẽ làm, em không muốn, anh liền không làm. Em muốn anh làm hay không làm?"

Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… "Lấy tôi làm trung tâm, khuếch tán ra một trăm mét, một con ruồi cũng không cho bay tới." Cố Cảo Đình ra lệnh.Hoắc Vi Vũ nghe tiếng bước chân chỉnh tề bên ngoài, từ từ xa dần.Rất nhiều người, không biết ở đâu chui ra, rất nhanh đã dọn dẹp tất cả chướng ngại vật trên đường, bảo hộ bọn họ ở giữa.Trình Dật không biết đã xuống xe từ lúc nào.Hiện tại trên xe chỉ còn anh và cô.Cố Cảo Đình nở nụ cười, trong mắt sóng dồn dập.Tương lai anh không biết, anh chỉ muốn nắm chặt hiện tại, hôn lên môi cô.Bàn tay, mò vào trong vạt áo của cô, cởi áo ngực của cô ra.Thoáng cái, đã đụng vào n** m*m m** của cô.Ngực của cô, nở rộ trong bàn tay anh.Hiện tại Cố Cảo Đình rất tà mị, khoa trương, toàn thân tản ra khí tức nguy hiểm của đàn ông.Hoắc Vi Vũ khẩn trương, cho dù biết, hiện tại cô phải làm anh vui vẻ, nhưng cô vẫn không kềm chế được thẹn thùng, không dám nhìn anh.Anh ôm lấy lưng quần của cô, tuột đến mắt cá chân.Hai mắt Hoắc Vi Vũ đen thui, làm rồi sao. Đầm nước chập chờn, tiểu hoa ấm áp, ẩm ướt, ánh mắt càng ngày càng tan rã.Lại không dám lên tiếng, đè ép hơi thở, giống mèo kitty, làm người khác thương tiếc.Anh cực yêu cô bây giờ, nhiệt huyết phun trào, trước làm cô dễ chịu, xong anh mới như ngựa hoang, lao nhanh không thôi...Nửa giờ sauTrình Dật lên xe.Hoắc Vi Vũ xấu hổ, cúi đầu.Những binh lính của anh đều biết vừa nãy bọn họ làm gì!Liêm sỉ, tự tôn, dần dần mất hết, biến mất hầu như không còn.Khi đó, Hoắc Vi Vũ cũng không phải là Hoắc Vi Vũ.Cố Cảo Đình khoác vai cô, kéo cô vào trong ngực anh, hôn lên đầu cô một chút." Những binh lính này đều là tâm phúc của anh, bọn họ sẽ không nói ra." Cố Cảo Đình trầm giọng nói." Quách phó quan không phải tâm phúc của anh sao? Nếu như không phải, anh cũng đâu mang theo ông ta bên mình, còn dẫn ông ta đi làm nhiệm vụ, kết quả thì sao?" Hoắc Vi Vũ không khách khí đả kích nói.Cố Cảo Đình: "..."Anh điểm nhẹ vào mũi cô, giống như dặn dò người yêu, nói:"Dám chế nhạo anh, cũng chỉ có em, lần trước xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nên anh đã chỉnh đốn lại quân đội, bây giờ người bên cạnh anh, tuyệt đối an tâm, còn hai người của Duật Cẩn, anh đã bí mật theo dõi."Nói đến nhiệm vụ lần trước, tâm tình Hoắc Vi Vũ càng nặng nề:"Người nhà của Tần Duyệt anh đã sắp xếp xong xuôi chưa?""Ở Linh Đô, gần khu vực bệnh viện anh có mua cho họ một căn nhà, giới thiệu công việc cho em gái Tần Duyệt, bảo đảm an toàn của ba mẹ anh ta, người nhà của anhh ta, anh sẽ chiếu cố thật tốt." Cố Cảo Đình trầm giọng nói."Nếu không phải vì em, anh ta bị phái đi làm nhiệm vụ, cũng sẽ không chết ở nước G...""Không liên quan gì đến em. Em không cần tự trách." Cố Cảo Đình cắt lời cô."Trong quân có người của Duật Cẩn, coi như lần này không có chuyện, thì lần khác cũng sẽ có, nói không chừng thương vong nghiêm trọng hơn, rất nhanh, anh có thể kéo Duật Cẩn xuống, sẽ tặng huy chương cho Tần Duyệt, chuyển vào khu mộ của liệt sĩ.""Anh muốn làm tổng thống sao?" Hoắc Vi Vũ bật thốt lên, hỏi.Hỏi xong, cô liền hối hận/Loại chuyện này, cô biết không nên hỏi."Anh không cần trả lời." Hoắc Vi Vũ bổ sung một câu.Cố Cảo Đình hơi hơi cười, ánh mắt sáng rực nhìn cô:"Em muốn anh làm, anh sẽ làm, em không muốn, anh liền không làm. Em muốn anh làm hay không làm?"

Chương 726: Tất cả đều nghe theo anh