Trong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy…
Chương 736: Cho anh một cơ hội
Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… Hoắc Vi Vũ vào xe của Ngụy Ngạn Khang, đạm mạc nói:"Tới trạm xe lửa đi. Tôi muốn về.""Nhanh vậy? Người trong nhà có phải là mẹ của em không?" Ngụy Ngạn Khang kinh ngạc hỏi." Không phải." Hoắc Vi Vũ tỉnh bơ nói."Mẹ tôi chết lâu rồi."Hoắc Vi Vũ nhắm mắt lại, quay mặt chỗ khác, cái ót đối Ngụy Ngạn Khang.Nước mắt tràn lan.Thật sự, cô thật không hiểu.Cô tùy hứng, có chút nóng nảy, nhưng cô chưa từng làm qua chuyện thương thiên hại lý, đối xử với mọi người rất chân thành, chính trực, không ức h**p kẻ yếu, cũng không gây chuyện thị phi.Vì sao, người cô yêu, từng người từng người vứt bỏ cô, ngay cả mẹ của mình, cũng không cần cô.Rốt cuộc cô làm sai điều gì? CHỗ nào có vấn đề!Ngụy Ngạn Khang nhìn bả vai cô run run, đôi mắt có chút thâm trầm."Tiểu Vũ, em biết, vì sao cuối cùng anh lại lấy Cố Kiều Tuyết không?" Ngụy Ngạn Khang hỏi.Hoắc Vi Vũ mở to mắt, mắt đã đỏ hồng, nhìn Ngụy NGạn Khang. "Đó là anh cảm thấy em rất kiên cường, coi như không có anh, em vẫn có thể sống vô cùng tự nhiên, lúc em biết anh và Cố Kiều Tuyết mập mờ sau lưng qua lại, em vẫn không tới xoay chuyển anh, nếu như em nói không thể rời bỏ anh, anh liền không cưới Cố Kiều Tuyết." Ngụy Ngạn Khang thâm trầm nói."Em phải bày ra yếu thế một chút, phụ nữ nũng nịu là tốt nhất, đàn ông rất thích người phụ nữ của họ sùng bái mình, muốn cưới một người yếu hơn mình một chút, chứ không muốn cưới một người mạnh hơn mình, như thế sẽ cảm thấy mình lép vế, anh, Cố Cảo Đình cũng thế, Tiểu Vũ, hiểu chưa?"Hoắc Vi Vũ hít một hơi, cô hiểu rõ.Cố Cảo Đình năm lần bảy lượt nói cô nên học cách phụ thuộc vào anh, học cách nhu thuận, không nên tự cho là đúng.Chỉ là khi đó, cô bị tình yêu làm choáng váng đầu óc.Cô muốn thay đổi, muốn giữ anh ở lại, kết quả, chính mình mất phương hướng, cuối cùng liên lụy đến bạn bè.Bây giờ cô mới phát hiện, cô và Cố Cảo Đình không hợp.Anh kiêu ngạo, theo chủ nghĩa đàn ông, thích phụ nữ nghe lời, mềm mại, cái gì cũng phải nghe anh.Cô cũng kiêu ngạo, độc lập, có suy nghĩ của riêng mình, tuyệt đối sẽ không phụ thuộc vào người khác, cũng không muốn liên lụy người khác."Hiện tại tôi mới 25, còn nhiều thời gian, tôi nhất định sẽ kiếm được nửa kia của mình, anh ta sẽ bao dung khuyết điểm của tôi, phát hiện ra ưu điểm, sẽ không chán tôi, sẽ yêu thương tôi. Tôi sẽ không thỏa hiệp với vận mệnh như vậy, tôi sẽ chờ, sẽ cố gắng hết thảy, nếu vẫn không được, tôi cô độc một thân một mình, cũng tuyệt đối không hối hận." Hoắc Vi Vũ thư thái nói.Trên thế giới có rất nhiều phụ nữ giống cô, độc lập, nỗ lực, mạnh mẽ.Nếu như đàn ông không yêu, cô cũng không thay đổi được, thì chỉ có thể làm cho bản thân một cuộc sống thoải mái hơn."Vi Vũ, anh muốn bao dung em, anh muốn yêu thương chăm sóc em, anh đã bỏ lỡ một lần, sẽ không phạm sai lầm nữa, cho anh một cơ hội, có được không?" Ngụy Ngạn Khang khẩn cầu."Ly hôn cũng không làm được, anh còn ở đây thỉnh cầu tôi cho anh cơ hội, anh cũng vui tính quá.""Vậy anh trở về liền ly hôn." Ngụy Ngạn Khang quyết tuyệt nói."Cho dù là chết, anh cũng phải độc thân trở lại."
Hoắc Vi Vũ vào xe của Ngụy Ngạn Khang, đạm mạc nói:
"Tới trạm xe lửa đi. Tôi muốn về."
"Nhanh vậy? Người trong nhà có phải là mẹ của em không?" Ngụy Ngạn Khang kinh ngạc hỏi.
" Không phải." Hoắc Vi Vũ tỉnh bơ nói.
"Mẹ tôi chết lâu rồi."
Hoắc Vi Vũ nhắm mắt lại, quay mặt chỗ khác, cái ót đối Ngụy Ngạn Khang.
Nước mắt tràn lan.
Thật sự, cô thật không hiểu.
Cô tùy hứng, có chút nóng nảy, nhưng cô chưa từng làm qua chuyện thương thiên hại lý, đối xử với mọi người rất chân thành, chính trực, không ức h**p kẻ yếu, cũng không gây chuyện thị phi.
Vì sao, người cô yêu, từng người từng người vứt bỏ cô, ngay cả mẹ của mình, cũng không cần cô.
Rốt cuộc cô làm sai điều gì? CHỗ nào có vấn đề!
Ngụy Ngạn Khang nhìn bả vai cô run run, đôi mắt có chút thâm trầm.
"Tiểu Vũ, em biết, vì sao cuối cùng anh lại lấy Cố Kiều Tuyết không?" Ngụy Ngạn Khang hỏi.
Hoắc Vi Vũ mở to mắt, mắt đã đỏ hồng, nhìn Ngụy NGạn Khang.
"Đó là anh cảm thấy em rất kiên cường, coi như không có anh, em vẫn có thể sống vô cùng tự nhiên, lúc em biết anh và Cố Kiều Tuyết mập mờ sau lưng qua lại, em vẫn không tới xoay chuyển anh, nếu như em nói không thể rời bỏ anh, anh liền không cưới Cố Kiều Tuyết." Ngụy Ngạn Khang thâm trầm nói.
"Em phải bày ra yếu thế một chút, phụ nữ nũng nịu là tốt nhất, đàn ông rất thích người phụ nữ của họ sùng bái mình, muốn cưới một người yếu hơn mình một chút, chứ không muốn cưới một người mạnh hơn mình, như thế sẽ cảm thấy mình lép vế, anh, Cố Cảo Đình cũng thế, Tiểu Vũ, hiểu chưa?"
Hoắc Vi Vũ hít một hơi, cô hiểu rõ.
Cố Cảo Đình năm lần bảy lượt nói cô nên học cách phụ thuộc vào anh, học cách nhu thuận, không nên tự cho là đúng.
Chỉ là khi đó, cô bị tình yêu làm choáng váng đầu óc.
Cô muốn thay đổi, muốn giữ anh ở lại, kết quả, chính mình mất phương hướng, cuối cùng liên lụy đến bạn bè.
Bây giờ cô mới phát hiện, cô và Cố Cảo Đình không hợp.
Anh kiêu ngạo, theo chủ nghĩa đàn ông, thích phụ nữ nghe lời, mềm mại, cái gì cũng phải nghe anh.
Cô cũng kiêu ngạo, độc lập, có suy nghĩ của riêng mình, tuyệt đối sẽ không phụ thuộc vào người khác, cũng không muốn liên lụy người khác.
"Hiện tại tôi mới 25, còn nhiều thời gian, tôi nhất định sẽ kiếm được nửa kia của mình, anh ta sẽ bao dung khuyết điểm của tôi, phát hiện ra ưu điểm, sẽ không chán tôi, sẽ yêu thương tôi. Tôi sẽ không thỏa hiệp với vận mệnh như vậy, tôi sẽ chờ, sẽ cố gắng hết thảy, nếu vẫn không được, tôi cô độc một thân một mình, cũng tuyệt đối không hối hận." Hoắc Vi Vũ thư thái nói.
Trên thế giới có rất nhiều phụ nữ giống cô, độc lập, nỗ lực, mạnh mẽ.
Nếu như đàn ông không yêu, cô cũng không thay đổi được, thì chỉ có thể làm cho bản thân một cuộc sống thoải mái hơn.
"Vi Vũ, anh muốn bao dung em, anh muốn yêu thương chăm sóc em, anh đã bỏ lỡ một lần, sẽ không phạm sai lầm nữa, cho anh một cơ hội, có được không?" Ngụy Ngạn Khang khẩn cầu.
"Ly hôn cũng không làm được, anh còn ở đây thỉnh cầu tôi cho anh cơ hội, anh cũng vui tính quá."
"Vậy anh trở về liền ly hôn." Ngụy Ngạn Khang quyết tuyệt nói.
"Cho dù là chết, anh cũng phải độc thân trở lại."
Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… Hoắc Vi Vũ vào xe của Ngụy Ngạn Khang, đạm mạc nói:"Tới trạm xe lửa đi. Tôi muốn về.""Nhanh vậy? Người trong nhà có phải là mẹ của em không?" Ngụy Ngạn Khang kinh ngạc hỏi." Không phải." Hoắc Vi Vũ tỉnh bơ nói."Mẹ tôi chết lâu rồi."Hoắc Vi Vũ nhắm mắt lại, quay mặt chỗ khác, cái ót đối Ngụy Ngạn Khang.Nước mắt tràn lan.Thật sự, cô thật không hiểu.Cô tùy hứng, có chút nóng nảy, nhưng cô chưa từng làm qua chuyện thương thiên hại lý, đối xử với mọi người rất chân thành, chính trực, không ức h**p kẻ yếu, cũng không gây chuyện thị phi.Vì sao, người cô yêu, từng người từng người vứt bỏ cô, ngay cả mẹ của mình, cũng không cần cô.Rốt cuộc cô làm sai điều gì? CHỗ nào có vấn đề!Ngụy Ngạn Khang nhìn bả vai cô run run, đôi mắt có chút thâm trầm."Tiểu Vũ, em biết, vì sao cuối cùng anh lại lấy Cố Kiều Tuyết không?" Ngụy Ngạn Khang hỏi.Hoắc Vi Vũ mở to mắt, mắt đã đỏ hồng, nhìn Ngụy NGạn Khang. "Đó là anh cảm thấy em rất kiên cường, coi như không có anh, em vẫn có thể sống vô cùng tự nhiên, lúc em biết anh và Cố Kiều Tuyết mập mờ sau lưng qua lại, em vẫn không tới xoay chuyển anh, nếu như em nói không thể rời bỏ anh, anh liền không cưới Cố Kiều Tuyết." Ngụy Ngạn Khang thâm trầm nói."Em phải bày ra yếu thế một chút, phụ nữ nũng nịu là tốt nhất, đàn ông rất thích người phụ nữ của họ sùng bái mình, muốn cưới một người yếu hơn mình một chút, chứ không muốn cưới một người mạnh hơn mình, như thế sẽ cảm thấy mình lép vế, anh, Cố Cảo Đình cũng thế, Tiểu Vũ, hiểu chưa?"Hoắc Vi Vũ hít một hơi, cô hiểu rõ.Cố Cảo Đình năm lần bảy lượt nói cô nên học cách phụ thuộc vào anh, học cách nhu thuận, không nên tự cho là đúng.Chỉ là khi đó, cô bị tình yêu làm choáng váng đầu óc.Cô muốn thay đổi, muốn giữ anh ở lại, kết quả, chính mình mất phương hướng, cuối cùng liên lụy đến bạn bè.Bây giờ cô mới phát hiện, cô và Cố Cảo Đình không hợp.Anh kiêu ngạo, theo chủ nghĩa đàn ông, thích phụ nữ nghe lời, mềm mại, cái gì cũng phải nghe anh.Cô cũng kiêu ngạo, độc lập, có suy nghĩ của riêng mình, tuyệt đối sẽ không phụ thuộc vào người khác, cũng không muốn liên lụy người khác."Hiện tại tôi mới 25, còn nhiều thời gian, tôi nhất định sẽ kiếm được nửa kia của mình, anh ta sẽ bao dung khuyết điểm của tôi, phát hiện ra ưu điểm, sẽ không chán tôi, sẽ yêu thương tôi. Tôi sẽ không thỏa hiệp với vận mệnh như vậy, tôi sẽ chờ, sẽ cố gắng hết thảy, nếu vẫn không được, tôi cô độc một thân một mình, cũng tuyệt đối không hối hận." Hoắc Vi Vũ thư thái nói.Trên thế giới có rất nhiều phụ nữ giống cô, độc lập, nỗ lực, mạnh mẽ.Nếu như đàn ông không yêu, cô cũng không thay đổi được, thì chỉ có thể làm cho bản thân một cuộc sống thoải mái hơn."Vi Vũ, anh muốn bao dung em, anh muốn yêu thương chăm sóc em, anh đã bỏ lỡ một lần, sẽ không phạm sai lầm nữa, cho anh một cơ hội, có được không?" Ngụy Ngạn Khang khẩn cầu."Ly hôn cũng không làm được, anh còn ở đây thỉnh cầu tôi cho anh cơ hội, anh cũng vui tính quá.""Vậy anh trở về liền ly hôn." Ngụy Ngạn Khang quyết tuyệt nói."Cho dù là chết, anh cũng phải độc thân trở lại."