Trong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy…
Chương 793: Tiểu ác ma, biểu hiện đi
Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… rõ ràng cô đã khóa cửa.“anh vào bằng cách nào.” Hoắc Vi Vũ hỏi.“đây không phải trọng điểm, trọng điểm là……”“em đi phòng anh lấy quần áo cho anh.” Tô Bồi Ân phân phó.Hoắc Vi Vũ âm dương quái khí cười.Anh dựa vào đâu có tự tin ra lệnh cho cô.“Thật ngượng ngùng, Tô tổng, tôi đã từ chức, tôi lại không phải thủ hạ của anh, tại sao tôi phải nghe anh nói.”“Được, anh cũng chỉ có thể cố mà ngủ ở nơi này.” Tô Bồi Ân không sao cả đi qua cô.Hoắc Vi Vũ sợ anh tới thật sự, càu nhàu một chút lăn xuống giường, phòng bị nhìn anh, bất đắc dĩ nói: “Được, đưa thẻ phòng anh cho tôi, tôi đi lấy quần áo cho anh, cầm quần áo, thỉnh anh lập tức trở về phòng mình.”Tô Bồi Ân nửa nằm ở trên giường cô, tự nhiên như là ở trên giường mình, đổi kênh truyền hình, khoan thai nói: “thẻ phòng ở túi tây trang của tôi, tự mình đi lấy, áo ngủ tôi ở trên giường, còn có nội K ở trong rương hành lý bên trong túi phong kín.”Hoắc Vi Vũ chỉ muốn anh cút nhanh lên, hôm nay không so đo với anh, về sau, cả đời không qua lại với nhau đi.Cô đi đến phòng tắm, tìm được tây trang của anh, lấy ra thẻ phòng ở túi tiền.di động anh vang lên.Hoắc Vi Vũ liếc mắt một cái.Cô xem là điện của Duật Cẩn, dừng một chút.Duật Cẩn tìm anh, không phải là thương lượng làm sao đối phó với Cố Cảo Đình đi.Tiểu ác ma ở trong lòng tác quái, cô tiếp nghe di động của anh.“chào Ngài, tôi là Duật Cẩn.” Duật Cẩn rất có hàm dưỡng chào hỏi.Hoắc Vi Vũ trầm mặc, không nói gì.“Không biết Tô tiên sinh khi nào thì thuận tiện, tôi muốn mời ngài ăn bữa cơm, vừa lúc tiểu Ái mấy ngày nay cũng sẽ trở về.” Duật Cẩn mỉm cười nói.Tiểu Ái?Không phải công chúa lúc trước vẫn luôn du lịch bên ngoài sao?Chẳng lẽ, Duật Cẩn muốn đem Duật Ái giới thiệu cho Tô Bồi Ân?Anh thật đúng là diễm phúc không cạn.“Không được anh cho phép, tiếp nghe di động của anh, không cảm thấy không lễ phép sao?” Tô Bồi Ân từ từ mở miệng nói.Hoắc Vi Vũ bị bắt quả tang.Cô khẩn trương, cúp điện thoại, hắng giọng một cái, giải thích: “không cẩn thận tiếp, là tổng thống, ông ta mời anh ăn cơm, sau đó nói Tiểu Ái cũng mau trở lại, chuyển đạt xong, tôi đi lấy quần áo cho anh.”Hoắc Vi Vũ bước qua anh.Tô Bồi Ân cầm tay cô, ý vị thâm trường nhìn cô, “em có nghĩ tới hay không, em có thể là con gái tổng thống, bây giờ là tổng thống và Cố Cảo Đình tranh giành, giữa lão ba và tình nhân, em giúp ai?”“Tôi không có khả năng là con gái của Duật Cẩn, nếu tôi là con gái của Duật Cẩn, ông ta sẽ không bức tôi và Duật Nghị kết hôn.” Hoắc Vi Vũ thực xác định nói.“Vậy em không muốn biết, cha em là ai sao?” Tô Bồi Ân đánh giá sắc mặt của cô.Hoắc Vi Vũ rũ xuống đôi mắt, không cho anh bắt giữ nội tâm chân thật của cô. “Nếu ông ta muốn tìm tôi, đã sớm tới tìm, cũng không cần chờ đến bây giờ.”“Có lẽ ông ta không biết sự tồn tại của em?”Hoắc Vi Vũ dừng một chút, mở to đôi mắt, lạnh băng nhìn anh, “Chuyện này tôi không muốn nhắc lại, buông tay ra, tôi đi lấy quần áo cho anh.”Tô Bồi Ân buông tay ra, nhìn cô xoay người dứt khoát, trong lòng có cảm giác quái dị, nói không rõ, nói không rõ.Hoắc Vi Vũ vào phòng anh, trực tiếp đi vào phòng ngủ của anh.Cô nhìn áo ngủ anh đặt ở trên giường.Hoắc Vi Vũ đi qua lấy áo ngủ, dư quang ngó qua tủ đầu giường của anh, đôi mắt căng thẳng, nhăn mày ……
rõ ràng cô đã khóa cửa.
“anh vào bằng cách nào.” Hoắc Vi Vũ hỏi.
“đây không phải trọng điểm, trọng điểm là……”
“em đi phòng anh lấy quần áo cho anh.” Tô Bồi Ân phân phó.
Hoắc Vi Vũ âm dương quái khí cười.
Anh dựa vào đâu có tự tin ra lệnh cho cô.
“Thật ngượng ngùng, Tô tổng, tôi đã từ chức, tôi lại không phải thủ hạ của anh, tại sao tôi phải nghe anh nói.”
“Được, anh cũng chỉ có thể cố mà ngủ ở nơi này.” Tô Bồi Ân không sao cả đi qua cô.
Hoắc Vi Vũ sợ anh tới thật sự, càu nhàu một chút lăn xuống giường, phòng bị nhìn anh, bất đắc dĩ nói: “Được, đưa thẻ phòng anh cho tôi, tôi đi lấy quần áo cho anh, cầm quần áo, thỉnh anh lập tức trở về phòng mình.”
Tô Bồi Ân nửa nằm ở trên giường cô, tự nhiên như là ở trên giường mình, đổi kênh truyền hình, khoan thai nói: “thẻ phòng ở túi tây trang của tôi, tự mình đi lấy, áo ngủ tôi ở trên giường, còn có nội K ở trong rương hành lý bên trong túi phong kín.”
Hoắc Vi Vũ chỉ muốn anh cút nhanh lên, hôm nay không so đo với anh, về sau, cả đời không qua lại với nhau đi.
Cô đi đến phòng tắm, tìm được tây trang của anh, lấy ra thẻ phòng ở túi tiền.
di động anh vang lên.
Hoắc Vi Vũ liếc mắt một cái.
Cô xem là điện của Duật Cẩn, dừng một chút.
Duật Cẩn tìm anh, không phải là thương lượng làm sao đối phó với Cố Cảo Đình đi.
Tiểu ác ma ở trong lòng tác quái, cô tiếp nghe di động của anh.
“chào Ngài, tôi là Duật Cẩn.” Duật Cẩn rất có hàm dưỡng chào hỏi.
Hoắc Vi Vũ trầm mặc, không nói gì.
“Không biết Tô tiên sinh khi nào thì thuận tiện, tôi muốn mời ngài ăn bữa cơm, vừa lúc tiểu Ái mấy ngày nay cũng sẽ trở về.” Duật Cẩn mỉm cười nói.
Tiểu Ái?
Không phải công chúa lúc trước vẫn luôn du lịch bên ngoài sao?
Chẳng lẽ, Duật Cẩn muốn đem Duật Ái giới thiệu cho Tô Bồi Ân?
Anh thật đúng là diễm phúc không cạn.
“Không được anh cho phép, tiếp nghe di động của anh, không cảm thấy không lễ phép sao?” Tô Bồi Ân từ từ mở miệng nói.
Hoắc Vi Vũ bị bắt quả tang.
Cô khẩn trương, cúp điện thoại, hắng giọng một cái, giải thích: “không cẩn thận tiếp, là tổng thống, ông ta mời anh ăn cơm, sau đó nói Tiểu Ái cũng mau trở lại, chuyển đạt xong, tôi đi lấy quần áo cho anh.”
Hoắc Vi Vũ bước qua anh.
Tô Bồi Ân cầm tay cô, ý vị thâm trường nhìn cô, “em có nghĩ tới hay không, em có thể là con gái tổng thống, bây giờ là tổng thống và Cố Cảo Đình tranh giành, giữa lão ba và tình nhân, em giúp ai?”
“Tôi không có khả năng là con gái của Duật Cẩn, nếu tôi là con gái của Duật Cẩn, ông ta sẽ không bức tôi và Duật Nghị kết hôn.” Hoắc Vi Vũ thực xác định nói.
“Vậy em không muốn biết, cha em là ai sao?” Tô Bồi Ân đánh giá sắc mặt của cô.
Hoắc Vi Vũ rũ xuống đôi mắt, không cho anh bắt giữ nội tâm chân thật của cô. “Nếu ông ta muốn tìm tôi, đã sớm tới tìm, cũng không cần chờ đến bây giờ.”
“Có lẽ ông ta không biết sự tồn tại của em?”
Hoắc Vi Vũ dừng một chút, mở to đôi mắt, lạnh băng nhìn anh, “Chuyện này tôi không muốn nhắc lại, buông tay ra, tôi đi lấy quần áo cho anh.”
Tô Bồi Ân buông tay ra, nhìn cô xoay người dứt khoát, trong lòng có cảm giác quái dị, nói không rõ, nói không rõ.
Hoắc Vi Vũ vào phòng anh, trực tiếp đi vào phòng ngủ của anh.
Cô nhìn áo ngủ anh đặt ở trên giường.
Hoắc Vi Vũ đi qua lấy áo ngủ, dư quang ngó qua tủ đầu giường của anh, đôi mắt căng thẳng, nhăn mày ……
Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô ĐộTác giả: Xán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrong câu lạc bộ sang trọng bậc nhất Ninh Xuyên, Hoắc Vi Vũ lại uống say. Cô gục xuống bàn, mi mắt xinh đẹp rủ xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ ở trong chiếc ly cao cổ, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Ngoài cửa bỗng xôn xao lạ thường. Ông chủ câu lạc bộ thường không xuất hiện nay lại vội vội vàng vàng đi đến, sắc mặt khẩn trương. Hắn tự mình mở cửa, cúi khom lưng, gập eo, đứng ở bên cạnh cửa cung kính nghênh đón. Tám người đàn ông mặc áo đen mặt lạnh như tiền đi vào cửa. Bọn họ đứng thành hai hàng chỉnh tề, tạo thành một lối đi ở giữa Một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình cao lớn từ ngoài bước vào. Sau lưng anh như có phóng quang, giống như bước ra từ ánh sáng mà tới, nhịp bước ung dung, sắc mặt lạnh lùng, tuấn tú, tóc rất ngắn, phác họa lên đường nét gương mặt cương nghị hoàn mỹ. Theo bước chân anh đi vào, nhiệt độ trong câu lạc bộ như lạnh đi mấy phần, tựa như vì sự xuất hiện của anh mà mưa gió nổi lên. Anh đi qua đại sảnh, một vài cô gái hoảng sợ bị anh liếc nhìn như mất bảy… rõ ràng cô đã khóa cửa.“anh vào bằng cách nào.” Hoắc Vi Vũ hỏi.“đây không phải trọng điểm, trọng điểm là……”“em đi phòng anh lấy quần áo cho anh.” Tô Bồi Ân phân phó.Hoắc Vi Vũ âm dương quái khí cười.Anh dựa vào đâu có tự tin ra lệnh cho cô.“Thật ngượng ngùng, Tô tổng, tôi đã từ chức, tôi lại không phải thủ hạ của anh, tại sao tôi phải nghe anh nói.”“Được, anh cũng chỉ có thể cố mà ngủ ở nơi này.” Tô Bồi Ân không sao cả đi qua cô.Hoắc Vi Vũ sợ anh tới thật sự, càu nhàu một chút lăn xuống giường, phòng bị nhìn anh, bất đắc dĩ nói: “Được, đưa thẻ phòng anh cho tôi, tôi đi lấy quần áo cho anh, cầm quần áo, thỉnh anh lập tức trở về phòng mình.”Tô Bồi Ân nửa nằm ở trên giường cô, tự nhiên như là ở trên giường mình, đổi kênh truyền hình, khoan thai nói: “thẻ phòng ở túi tây trang của tôi, tự mình đi lấy, áo ngủ tôi ở trên giường, còn có nội K ở trong rương hành lý bên trong túi phong kín.”Hoắc Vi Vũ chỉ muốn anh cút nhanh lên, hôm nay không so đo với anh, về sau, cả đời không qua lại với nhau đi.Cô đi đến phòng tắm, tìm được tây trang của anh, lấy ra thẻ phòng ở túi tiền.di động anh vang lên.Hoắc Vi Vũ liếc mắt một cái.Cô xem là điện của Duật Cẩn, dừng một chút.Duật Cẩn tìm anh, không phải là thương lượng làm sao đối phó với Cố Cảo Đình đi.Tiểu ác ma ở trong lòng tác quái, cô tiếp nghe di động của anh.“chào Ngài, tôi là Duật Cẩn.” Duật Cẩn rất có hàm dưỡng chào hỏi.Hoắc Vi Vũ trầm mặc, không nói gì.“Không biết Tô tiên sinh khi nào thì thuận tiện, tôi muốn mời ngài ăn bữa cơm, vừa lúc tiểu Ái mấy ngày nay cũng sẽ trở về.” Duật Cẩn mỉm cười nói.Tiểu Ái?Không phải công chúa lúc trước vẫn luôn du lịch bên ngoài sao?Chẳng lẽ, Duật Cẩn muốn đem Duật Ái giới thiệu cho Tô Bồi Ân?Anh thật đúng là diễm phúc không cạn.“Không được anh cho phép, tiếp nghe di động của anh, không cảm thấy không lễ phép sao?” Tô Bồi Ân từ từ mở miệng nói.Hoắc Vi Vũ bị bắt quả tang.Cô khẩn trương, cúp điện thoại, hắng giọng một cái, giải thích: “không cẩn thận tiếp, là tổng thống, ông ta mời anh ăn cơm, sau đó nói Tiểu Ái cũng mau trở lại, chuyển đạt xong, tôi đi lấy quần áo cho anh.”Hoắc Vi Vũ bước qua anh.Tô Bồi Ân cầm tay cô, ý vị thâm trường nhìn cô, “em có nghĩ tới hay không, em có thể là con gái tổng thống, bây giờ là tổng thống và Cố Cảo Đình tranh giành, giữa lão ba và tình nhân, em giúp ai?”“Tôi không có khả năng là con gái của Duật Cẩn, nếu tôi là con gái của Duật Cẩn, ông ta sẽ không bức tôi và Duật Nghị kết hôn.” Hoắc Vi Vũ thực xác định nói.“Vậy em không muốn biết, cha em là ai sao?” Tô Bồi Ân đánh giá sắc mặt của cô.Hoắc Vi Vũ rũ xuống đôi mắt, không cho anh bắt giữ nội tâm chân thật của cô. “Nếu ông ta muốn tìm tôi, đã sớm tới tìm, cũng không cần chờ đến bây giờ.”“Có lẽ ông ta không biết sự tồn tại của em?”Hoắc Vi Vũ dừng một chút, mở to đôi mắt, lạnh băng nhìn anh, “Chuyện này tôi không muốn nhắc lại, buông tay ra, tôi đi lấy quần áo cho anh.”Tô Bồi Ân buông tay ra, nhìn cô xoay người dứt khoát, trong lòng có cảm giác quái dị, nói không rõ, nói không rõ.Hoắc Vi Vũ vào phòng anh, trực tiếp đi vào phòng ngủ của anh.Cô nhìn áo ngủ anh đặt ở trên giường.Hoắc Vi Vũ đi qua lấy áo ngủ, dư quang ngó qua tủ đầu giường của anh, đôi mắt căng thẳng, nhăn mày ……