Bắc cảng sơ tình, Nam ngạn mạt âm*, dùng khói lửa ba đời của tôi, đổi lấy một kiếp yên bình cho em. *Bắc cảng sơ tình, Nam ngạn mạt âm: Nắng ấm nơi phương Bắc, ánh trăng phía bờ Nam. Thành Phố B gần đây liên tục đón những cơn mưa lớn, thời tiết thất thường. Âm thanh của mưa ồn ào bên ngoài cửa sổ khiến cho tâm tình của người nghe càng thêm buồn bực. Hoắc Bắc Cảng đang làm việc ở trong phòng thì đột nhiên có người gõ cửa và mang một cái hộp lớn bước vào phòng: "Tiên sinh, ngài có đồ chuyển phát nhanh!" Hoắc Bắc Cảng hơi nhíu mày, vẻ hoài nghi hiện lên trong mắt rồi biến mất rất nhanh. Rõ ràng anh không đặt hàng gì chuyển phát nhanh cả. Hoắc Bắc Cảng chỉ đạo người làm mở thùng hàng chuyển phát nhanh ra, một con búp bê bơm hơi lớn lập tức xuất hiện trong mắt anh.. Người hầu lấy sấp tài liệu ở trong thùng ra đưa cho Hoắc Bắc Cảng rồi lập tức đi ra ngoài. Hoắc Bắc Cảng vừa nhìn nội dung của tài liệu ở bên trong thì thân thể cao lớn lập tức cứng đờ, trong đôi mắt không che giấu được sự bất…
Chương 303
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận TrờiTác giả: Wei Ta MaTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngBắc cảng sơ tình, Nam ngạn mạt âm*, dùng khói lửa ba đời của tôi, đổi lấy một kiếp yên bình cho em. *Bắc cảng sơ tình, Nam ngạn mạt âm: Nắng ấm nơi phương Bắc, ánh trăng phía bờ Nam. Thành Phố B gần đây liên tục đón những cơn mưa lớn, thời tiết thất thường. Âm thanh của mưa ồn ào bên ngoài cửa sổ khiến cho tâm tình của người nghe càng thêm buồn bực. Hoắc Bắc Cảng đang làm việc ở trong phòng thì đột nhiên có người gõ cửa và mang một cái hộp lớn bước vào phòng: "Tiên sinh, ngài có đồ chuyển phát nhanh!" Hoắc Bắc Cảng hơi nhíu mày, vẻ hoài nghi hiện lên trong mắt rồi biến mất rất nhanh. Rõ ràng anh không đặt hàng gì chuyển phát nhanh cả. Hoắc Bắc Cảng chỉ đạo người làm mở thùng hàng chuyển phát nhanh ra, một con búp bê bơm hơi lớn lập tức xuất hiện trong mắt anh.. Người hầu lấy sấp tài liệu ở trong thùng ra đưa cho Hoắc Bắc Cảng rồi lập tức đi ra ngoài. Hoắc Bắc Cảng vừa nhìn nội dung của tài liệu ở bên trong thì thân thể cao lớn lập tức cứng đờ, trong đôi mắt không che giấu được sự bất… Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận TrờiChương 303 - Chương 303https: //gacsach.comHoắc Bắc Cảng thừa nhận bản thân cảm thấy vô nghĩa nhất chính là nói chuyện phiếm, mà người bát quái nhất chính là Mộ Sơ Tình.Mộ Sơ Tình nói chuyện phiếm, ngay cả chuyện về mấy con chó con mèo nhà hàng xóm, cả việc chúng nó lớn lên ra sao, đến cả chuyện con chó già nhà bà hàng xóm chết cũng có thể lôi ra nói cho được, mấy chuyện này Mộ Sơ Tình đều có thể lải nhải với hắn suốt nửa ngày.Cho nên công lực của người phụ nữ này vừa nhìn là đã biết chắc chắn sẽ không bỏ qua cho hắn, mỗi lần đi cùng hắn đều sẽ ríu rít nói không ngừng, bên tai vĩnh viễn đều không thể có một khắc thanh tịnh.Mặc dù là không có gì nhưng mà hắn luôn biểu hiện ra vẻ khó chịu, ánh mắt ghét bỏ, chính là trong lòng Hoắc Bắc Cảng luôn biết, hắn một chút đều không chê Mộ Sơ Tình, thậm chí còn hi vọng cô tiếp tục ríu rít nói nữa.Mỗi ngày mỗi khắc hắn đều cảm thấy bản thân luôn có cái tư tưởng như vậy, quả thực chính là bị bệnh.Càng thêm bệnh nặng chính là, mặc kệ Mộ Sơ Tình lải nhải nói chuyện gì, Hoắc Bắc Cảng đều nghe, hắn đều đang nghe, lại còn nghe rất rõ ràng.Chỉ sợ cũng là bởi vì nguyên nhân này, là thói quen từ nhỏ đến lớn, cho nên hắn chỉ có thể theo thói quen, nghe cô ríu rít, chỉ cần Mộ Sơ Tình không nói chuyện với mình, liền cảm thấy thật không thoải mái.Cho nên mới nói thói quen là một thứ thật đáng sợ, sợ nhất chính là có một thói quen như vậy, sẽ không sửa đổi được.Người phụ nữ bên cạnh còn tức giận không thèm nói chuyện với hắn, Hoắc Bắc Cảng không chịu đựng được bầu không khí bí bách thế này cho nên chủ động hỏi Mộ Sơ Tình.Kỳ thật trong lòng càng muốn muốn hỏi Mộ Sơ Tình chính là, mẹ nó cô ở bên ngoài đến tột cùng là có bao nhiêu đàn ông, tại sao lúc nào hắn nhìn thấy cũng là cô và người đàn ông khác ở bên nhau, hắn nhìn thấy cũng đã có hai người rồi, hơn nữa quần áo đầu tóc trên người cô cũng trông khác trước kia, lúc trước tại sao lại không cảm thấy người phụ nữ này lả lơi ong bướm, có thể cho hắn trêu chọc nhiều đào hoa đến như thế.Hiện tại chính là rõ ràng rành mạch nhìn thấy được, công lực trêu chọc đào hoa của người phụ nữ này đến tột cùng là có bao nhiêu lợi hại. Ở bên ngoài có thể có nhiều đàn ông như vậy, thậm chí có thể là còn nhiều người khác nữa. Thì ra ở trong mắt mấy gã đàn ông ở bên ngoài, cô vợ nhỏ của hắn chính là một bánh bao nhân thịt thơm mềm, có nhiều người đi tranh đoạt như vậy.Mấy người đó mắt bị mù rồi sao?Hoắc Bắc Cảng đã từng cho rằng, hắn không kết hôn với Mộ Sơ Tình, phỏng chừng người phụ nữ này cả đời đều không có người đàn ông nào muốn."Quan hệ gì là quan hệ gì? Tôi có quan hệ với anh ta lúc nào, anh nghĩ đi đâu vậy hả?" thái độ và ngữ khí của Mộ Sơ Tình thật là không xong, cô liền biết cái con người Hoắc Bắc Cảng này, ý nghĩ trong đầu óc hắn không có đơn giản như vậy, khẳng định là đã hiểu sai."Không có quan hệ gì? Không có quan hệ gì mà cô lại đi ăn cơm với người ta sao? Mộ Sơ Tình, tại sao trước kia tôi không có nhìn ra bản tính cô lại mê trai đến như vậy. Đây là cô tính toán một chân đạp mấy thuyền? Đều ra ngoài ăn cơm, cô còn nói với tôi là không có quan hệ gì. Cô đi ăn cơm với người ta mà bảo là không có quan hệ gì, chính là nhất định phải lên giường thì mới gọi là có quan hệ, đúng không?" Hoắc Bắc Cảng đột nhiên phẫn nộ gào lên một câu với Mộ Sơ Tình, nói xong câu đó không khí đột nhiên yên tĩnh, nháy mắt hai người lâm vào một loại trầm mặc không thể giải thích được.Hoắc Bắc Cảng nói xong câu nói đó, đột nhiên cảm thấy chuyện này có khả năng còn đáng sợ hơn hắn nghĩ, cho nên hắn nắm lấy cằm Mộ Sơ Tình, bức bách Mộ Sơ Tình quay đầu, ngẩng đầu nhìn mình, hung tợn hỏi cô, "Cho nên cô nói rõ ràng cho tôi, hai người đã lên giường với nhau hay chưa?"Một câu, nháy mắt khiến Mộ Sơ Tình trừng lớn tròng mắt, thật sự là không thể nhịn được nữa, vươn nắm tay đấm lên đầu hắn một: "Hoắc Bắc Cảng! Anh đi chết đi cho tôi!"Hoắc Bắc Cảng: "..."
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 303 - Chương 303
https: //gacsach.com
Hoắc Bắc Cảng thừa nhận bản thân cảm thấy vô nghĩa nhất chính là nói chuyện phiếm, mà người bát quái nhất chính là Mộ Sơ Tình.
Mộ Sơ Tình nói chuyện phiếm, ngay cả chuyện về mấy con chó con mèo nhà hàng xóm, cả việc chúng nó lớn lên ra sao, đến cả chuyện con chó già nhà bà hàng xóm chết cũng có thể lôi ra nói cho được, mấy chuyện này Mộ Sơ Tình đều có thể lải nhải với hắn suốt nửa ngày.
Cho nên công lực của người phụ nữ này vừa nhìn là đã biết chắc chắn sẽ không bỏ qua cho hắn, mỗi lần đi cùng hắn đều sẽ ríu rít nói không ngừng, bên tai vĩnh viễn đều không thể có một khắc thanh tịnh.
Mặc dù là không có gì nhưng mà hắn luôn biểu hiện ra vẻ khó chịu, ánh mắt ghét bỏ, chính là trong lòng Hoắc Bắc Cảng luôn biết, hắn một chút đều không chê Mộ Sơ Tình, thậm chí còn hi vọng cô tiếp tục ríu rít nói nữa.
Mỗi ngày mỗi khắc hắn đều cảm thấy bản thân luôn có cái tư tưởng như vậy, quả thực chính là bị bệnh.
Càng thêm bệnh nặng chính là, mặc kệ Mộ Sơ Tình lải nhải nói chuyện gì, Hoắc Bắc Cảng đều nghe, hắn đều đang nghe, lại còn nghe rất rõ ràng.
Chỉ sợ cũng là bởi vì nguyên nhân này, là thói quen từ nhỏ đến lớn, cho nên hắn chỉ có thể theo thói quen, nghe cô ríu rít, chỉ cần Mộ Sơ Tình không nói chuyện với mình, liền cảm thấy thật không thoải mái.
Cho nên mới nói thói quen là một thứ thật đáng sợ, sợ nhất chính là có một thói quen như vậy, sẽ không sửa đổi được.
Người phụ nữ bên cạnh còn tức giận không thèm nói chuyện với hắn, Hoắc Bắc Cảng không chịu đựng được bầu không khí bí bách thế này cho nên chủ động hỏi Mộ Sơ Tình.
Kỳ thật trong lòng càng muốn muốn hỏi Mộ Sơ Tình chính là, mẹ nó cô ở bên ngoài đến tột cùng là có bao nhiêu đàn ông, tại sao lúc nào hắn nhìn thấy cũng là cô và người đàn ông khác ở bên nhau, hắn nhìn thấy cũng đã có hai người rồi, hơn nữa quần áo đầu tóc trên người cô cũng trông khác trước kia, lúc trước tại sao lại không cảm thấy người phụ nữ này lả lơi ong bướm, có thể cho hắn trêu chọc nhiều đào hoa đến như thế.
Hiện tại chính là rõ ràng rành mạch nhìn thấy được, công lực trêu chọc đào hoa của người phụ nữ này đến tột cùng là có bao nhiêu lợi hại. Ở bên ngoài có thể có nhiều đàn ông như vậy, thậm chí có thể là còn nhiều người khác nữa. Thì ra ở trong mắt mấy gã đàn ông ở bên ngoài, cô vợ nhỏ của hắn chính là một bánh bao nhân thịt thơm mềm, có nhiều người đi tranh đoạt như vậy.
Mấy người đó mắt bị mù rồi sao?
Hoắc Bắc Cảng đã từng cho rằng, hắn không kết hôn với Mộ Sơ Tình, phỏng chừng người phụ nữ này cả đời đều không có người đàn ông nào muốn.
"Quan hệ gì là quan hệ gì? Tôi có quan hệ với anh ta lúc nào, anh nghĩ đi đâu vậy hả?" thái độ và ngữ khí của Mộ Sơ Tình thật là không xong, cô liền biết cái con người Hoắc Bắc Cảng này, ý nghĩ trong đầu óc hắn không có đơn giản như vậy, khẳng định là đã hiểu sai.
"Không có quan hệ gì? Không có quan hệ gì mà cô lại đi ăn cơm với người ta sao? Mộ Sơ Tình, tại sao trước kia tôi không có nhìn ra bản tính cô lại mê trai đến như vậy. Đây là cô tính toán một chân đạp mấy thuyền? Đều ra ngoài ăn cơm, cô còn nói với tôi là không có quan hệ gì. Cô đi ăn cơm với người ta mà bảo là không có quan hệ gì, chính là nhất định phải lên giường thì mới gọi là có quan hệ, đúng không?" Hoắc Bắc Cảng đột nhiên phẫn nộ gào lên một câu với Mộ Sơ Tình, nói xong câu đó không khí đột nhiên yên tĩnh, nháy mắt hai người lâm vào một loại trầm mặc không thể giải thích được.
Hoắc Bắc Cảng nói xong câu nói đó, đột nhiên cảm thấy chuyện này có khả năng còn đáng sợ hơn hắn nghĩ, cho nên hắn nắm lấy cằm Mộ Sơ Tình, bức bách Mộ Sơ Tình quay đầu, ngẩng đầu nhìn mình, hung tợn hỏi cô, "Cho nên cô nói rõ ràng cho tôi, hai người đã lên giường với nhau hay chưa?"
Một câu, nháy mắt khiến Mộ Sơ Tình trừng lớn tròng mắt, thật sự là không thể nhịn được nữa, vươn nắm tay đấm lên đầu hắn một: "Hoắc Bắc Cảng! Anh đi chết đi cho tôi!"
Hoắc Bắc Cảng: "..."
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận TrờiTác giả: Wei Ta MaTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngBắc cảng sơ tình, Nam ngạn mạt âm*, dùng khói lửa ba đời của tôi, đổi lấy một kiếp yên bình cho em. *Bắc cảng sơ tình, Nam ngạn mạt âm: Nắng ấm nơi phương Bắc, ánh trăng phía bờ Nam. Thành Phố B gần đây liên tục đón những cơn mưa lớn, thời tiết thất thường. Âm thanh của mưa ồn ào bên ngoài cửa sổ khiến cho tâm tình của người nghe càng thêm buồn bực. Hoắc Bắc Cảng đang làm việc ở trong phòng thì đột nhiên có người gõ cửa và mang một cái hộp lớn bước vào phòng: "Tiên sinh, ngài có đồ chuyển phát nhanh!" Hoắc Bắc Cảng hơi nhíu mày, vẻ hoài nghi hiện lên trong mắt rồi biến mất rất nhanh. Rõ ràng anh không đặt hàng gì chuyển phát nhanh cả. Hoắc Bắc Cảng chỉ đạo người làm mở thùng hàng chuyển phát nhanh ra, một con búp bê bơm hơi lớn lập tức xuất hiện trong mắt anh.. Người hầu lấy sấp tài liệu ở trong thùng ra đưa cho Hoắc Bắc Cảng rồi lập tức đi ra ngoài. Hoắc Bắc Cảng vừa nhìn nội dung của tài liệu ở bên trong thì thân thể cao lớn lập tức cứng đờ, trong đôi mắt không che giấu được sự bất… Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận TrờiChương 303 - Chương 303https: //gacsach.comHoắc Bắc Cảng thừa nhận bản thân cảm thấy vô nghĩa nhất chính là nói chuyện phiếm, mà người bát quái nhất chính là Mộ Sơ Tình.Mộ Sơ Tình nói chuyện phiếm, ngay cả chuyện về mấy con chó con mèo nhà hàng xóm, cả việc chúng nó lớn lên ra sao, đến cả chuyện con chó già nhà bà hàng xóm chết cũng có thể lôi ra nói cho được, mấy chuyện này Mộ Sơ Tình đều có thể lải nhải với hắn suốt nửa ngày.Cho nên công lực của người phụ nữ này vừa nhìn là đã biết chắc chắn sẽ không bỏ qua cho hắn, mỗi lần đi cùng hắn đều sẽ ríu rít nói không ngừng, bên tai vĩnh viễn đều không thể có một khắc thanh tịnh.Mặc dù là không có gì nhưng mà hắn luôn biểu hiện ra vẻ khó chịu, ánh mắt ghét bỏ, chính là trong lòng Hoắc Bắc Cảng luôn biết, hắn một chút đều không chê Mộ Sơ Tình, thậm chí còn hi vọng cô tiếp tục ríu rít nói nữa.Mỗi ngày mỗi khắc hắn đều cảm thấy bản thân luôn có cái tư tưởng như vậy, quả thực chính là bị bệnh.Càng thêm bệnh nặng chính là, mặc kệ Mộ Sơ Tình lải nhải nói chuyện gì, Hoắc Bắc Cảng đều nghe, hắn đều đang nghe, lại còn nghe rất rõ ràng.Chỉ sợ cũng là bởi vì nguyên nhân này, là thói quen từ nhỏ đến lớn, cho nên hắn chỉ có thể theo thói quen, nghe cô ríu rít, chỉ cần Mộ Sơ Tình không nói chuyện với mình, liền cảm thấy thật không thoải mái.Cho nên mới nói thói quen là một thứ thật đáng sợ, sợ nhất chính là có một thói quen như vậy, sẽ không sửa đổi được.Người phụ nữ bên cạnh còn tức giận không thèm nói chuyện với hắn, Hoắc Bắc Cảng không chịu đựng được bầu không khí bí bách thế này cho nên chủ động hỏi Mộ Sơ Tình.Kỳ thật trong lòng càng muốn muốn hỏi Mộ Sơ Tình chính là, mẹ nó cô ở bên ngoài đến tột cùng là có bao nhiêu đàn ông, tại sao lúc nào hắn nhìn thấy cũng là cô và người đàn ông khác ở bên nhau, hắn nhìn thấy cũng đã có hai người rồi, hơn nữa quần áo đầu tóc trên người cô cũng trông khác trước kia, lúc trước tại sao lại không cảm thấy người phụ nữ này lả lơi ong bướm, có thể cho hắn trêu chọc nhiều đào hoa đến như thế.Hiện tại chính là rõ ràng rành mạch nhìn thấy được, công lực trêu chọc đào hoa của người phụ nữ này đến tột cùng là có bao nhiêu lợi hại. Ở bên ngoài có thể có nhiều đàn ông như vậy, thậm chí có thể là còn nhiều người khác nữa. Thì ra ở trong mắt mấy gã đàn ông ở bên ngoài, cô vợ nhỏ của hắn chính là một bánh bao nhân thịt thơm mềm, có nhiều người đi tranh đoạt như vậy.Mấy người đó mắt bị mù rồi sao?Hoắc Bắc Cảng đã từng cho rằng, hắn không kết hôn với Mộ Sơ Tình, phỏng chừng người phụ nữ này cả đời đều không có người đàn ông nào muốn."Quan hệ gì là quan hệ gì? Tôi có quan hệ với anh ta lúc nào, anh nghĩ đi đâu vậy hả?" thái độ và ngữ khí của Mộ Sơ Tình thật là không xong, cô liền biết cái con người Hoắc Bắc Cảng này, ý nghĩ trong đầu óc hắn không có đơn giản như vậy, khẳng định là đã hiểu sai."Không có quan hệ gì? Không có quan hệ gì mà cô lại đi ăn cơm với người ta sao? Mộ Sơ Tình, tại sao trước kia tôi không có nhìn ra bản tính cô lại mê trai đến như vậy. Đây là cô tính toán một chân đạp mấy thuyền? Đều ra ngoài ăn cơm, cô còn nói với tôi là không có quan hệ gì. Cô đi ăn cơm với người ta mà bảo là không có quan hệ gì, chính là nhất định phải lên giường thì mới gọi là có quan hệ, đúng không?" Hoắc Bắc Cảng đột nhiên phẫn nộ gào lên một câu với Mộ Sơ Tình, nói xong câu đó không khí đột nhiên yên tĩnh, nháy mắt hai người lâm vào một loại trầm mặc không thể giải thích được.Hoắc Bắc Cảng nói xong câu nói đó, đột nhiên cảm thấy chuyện này có khả năng còn đáng sợ hơn hắn nghĩ, cho nên hắn nắm lấy cằm Mộ Sơ Tình, bức bách Mộ Sơ Tình quay đầu, ngẩng đầu nhìn mình, hung tợn hỏi cô, "Cho nên cô nói rõ ràng cho tôi, hai người đã lên giường với nhau hay chưa?"Một câu, nháy mắt khiến Mộ Sơ Tình trừng lớn tròng mắt, thật sự là không thể nhịn được nữa, vươn nắm tay đấm lên đầu hắn một: "Hoắc Bắc Cảng! Anh đi chết đi cho tôi!"Hoắc Bắc Cảng: "..."