Tác giả:

Newyork, Manhattan Bên trong một tòa biệt thự hai tầng kiểu mới đặc biệt hào hoa, hồ bơi lớn hình bầu dục kích thước 20x8m ở san sau khiến người ta phải liếc mặt, nước trong hồ trong suốt thấy đáy, hiện ra vầng sáng màu lam nhạt, thiết bị bên cạnh hồ cũng đầy đủ mọi thứ. Ánh mặt trời lóng lánh sau trưa chiếu lên mặt nước trong suốt thấy đáy ở hồ bơi, sóng gợn lăn tăn, lay động lòng người. Một người đàn ông mang kính bơi đang thoải mái bơi ngửa, tư thế tuyệt đẹp, thoải mái dạt dào. Lúc này, một người đàn ông trẻ tuổi mặc bộ âu phục màu đen đi từ bên cạnh tới, "Úy thiếu, cha ngài gọi điện tới nói... Bẹnh tình ông cụ nguy kịch" Người đàn ông khẽ dừng tư thế bơi lội, "Rào rào" đứng dậy từ trong nước, lấy kính bơi ra, lên bờ. Vài sợi tóc ẩm ướt khẽ trùm lên bên trán căng đầy, chảy xuống vài giọt nước, theo cằm nhỏ chảy lên lồng ngực không chút thịt thừa nào, càng gợi cảm mê người, chân dài thẳng tắp, dáng người thật sự hoàn hảo. Một cặp tròng mắt đen giống như đá quý đen tốt nhất, sâu…

Chương 37: Cốc Châu Dần là cọng rễ nào?

Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!Tác giả: Nam Quan Yêu YêuTruyện Ngôn TìnhNewyork, Manhattan Bên trong một tòa biệt thự hai tầng kiểu mới đặc biệt hào hoa, hồ bơi lớn hình bầu dục kích thước 20x8m ở san sau khiến người ta phải liếc mặt, nước trong hồ trong suốt thấy đáy, hiện ra vầng sáng màu lam nhạt, thiết bị bên cạnh hồ cũng đầy đủ mọi thứ. Ánh mặt trời lóng lánh sau trưa chiếu lên mặt nước trong suốt thấy đáy ở hồ bơi, sóng gợn lăn tăn, lay động lòng người. Một người đàn ông mang kính bơi đang thoải mái bơi ngửa, tư thế tuyệt đẹp, thoải mái dạt dào. Lúc này, một người đàn ông trẻ tuổi mặc bộ âu phục màu đen đi từ bên cạnh tới, "Úy thiếu, cha ngài gọi điện tới nói... Bẹnh tình ông cụ nguy kịch" Người đàn ông khẽ dừng tư thế bơi lội, "Rào rào" đứng dậy từ trong nước, lấy kính bơi ra, lên bờ. Vài sợi tóc ẩm ướt khẽ trùm lên bên trán căng đầy, chảy xuống vài giọt nước, theo cằm nhỏ chảy lên lồng ngực không chút thịt thừa nào, càng gợi cảm mê người, chân dài thẳng tắp, dáng người thật sự hoàn hảo. Một cặp tròng mắt đen giống như đá quý đen tốt nhất, sâu… Hứa Nhiêu, em gái ruột của Hứa Du, một cô con gái được cưng chiều khác.Cô lớn hơn Thiên Ca Tuệ sáu tuổi, lại xấp xỉ tuổi với mấy người bọn Úy Nam Thừa. Khi đó lúc nào bên cạnh bốn nam sinh cũng có một con bé nũng nịu theo đuôi, mọi người đều cưng chiều và che chở.Hai người đều là công chúa nhỏ nhận được muôn vàn cưng chiều, tính tình lại khác nhau hoàn toàn.Một nóng nảy, một dịu dàng nhã nhặn lịch sự; một linh động hoạt bát, một người tri thức; một trẻ trung xinh đẹp, một thành thục quyến rũ.Nếu như nói Thiên Ca Tuệ như một đóa hoa đầy sức sống, thì Hứa Nhiêu như một ánh trắng quyến rũ.Vậy mà, bởi vì do tuổi tác và tính cách, từ nhỏ hai người cũng không có qua lại gì, không quen không biết.Cho nên, khi biết cô hai nhà họ Hứa du học trở về nước thì Thiên Ca Tuệ không có phản ứng gì.Thậm chí cô còn nghĩ, Hứa Nhiêu? Dáng dấp như thế nào? Không nhớ được.Vốn là rằng Hứa Nhiêu quay về không có liên quan tới Úy Nam Thừa, nhưng cố tình thằng nhóc A Dần cũng ngồi cùng chuyến bay trở về nước, hơn nữa chỉ đích danh muốn anh mang theo vợ mới cưới đến sân bay đón.Nếu không, cả đời đừng mong gặp lại!( chú thích: có lẽ mọi người sẽ thắc mắc vì sao Úy Nam Thừa gọi A Dần là thằng nhóc thúi, mặc dù chương trước có nói A Dần lớn hơn Úy Nam Thừa một tuổi, nhưng số tuổi không quan trọng, gọi gì có thể tùy ý. . . . . . )Úy Nam Thừa rất bất đắc dĩ, có cần làm nghiêm trọng như thế sao?Sau này Thiên Ca Tuệ biết chuyện này, phản ứng đầu tiên là: Cốc Châu Dần là cọng rễ nào? Tại sao mình phải đi đón anh ta?"Anh ta là bạn thân của tôi, hiếm khi về nước một chuyến, cô làm vợ của tôi, chút lễ nghi chắc cũng phải có chứ." Úy Nam Thừa ăn mặc chỉnh tề, nhìn người nào đó ngồi ở trên sô pha ăn vặt."Chú à, chú cũng nói là bạn thân của chú, tôi lại không quen biết, tôi đi làm gì?" Thiên Ca Tuệ vừa nhai khoai tây chiên, vừa lơ đễnh nói."Cũng bởi vì nhóc không biết, cho nên tôi dẫn nhóc đi làm quen." Úy Nam Thừa cười đến rất ẩn nhẫn."Tôi có thể nói không sao?" Thiên Ca Tuệ rút một tờ khăn giấy, lau miệng."Không thể."Thiên Ca Tuệ cau mày, "Vậy có phải sau này bạn của tôi muốn gặp chú, chú cũng sẽ đi sao?""Đó là đương nhiên." Úy Nam Thừa đáp rất kiên quyết."OK, nếu như vậy thì đi thôi, bạn của chú đẹp trai không? Đừng là một người xấu xí nha!" Thiên Ca Tuệ xoa xoa bột khoai tây chiên đầy tay, đứng dậy."Đi thay quần áo khác." Úy Nam Thừa cau mày, cô định mặc cái này sao?Áo thun hình nhân vật trong phim hoạt hình, quần jean, như học sinh trung học!"Cái gì? Thay quần áo? Cần long trọng như vậy sao? Bạn của chú chắc không phải là lãnh đạo gì chứ?" Thiên Ca Tuệ không vui, ăn mặc thế này thì sao? Không thể đi ra ngoài gặp người sao! Vậy thì thật là tốt, bản tiểu thư không thèm đi !Hai người cứ giằng co mấy phút như vậy, Thiên Ca Tuệ vẫn phải đi thay đồ.Không vì cái gì khác, thật sự là ánh mắt của ông chú quá mức sắc bén, làm cho cô không chiến mà bại.

Hứa Nhiêu, em gái ruột của Hứa Du, một cô con gái được cưng chiều khác.

Cô lớn hơn Thiên Ca Tuệ sáu tuổi, lại xấp xỉ tuổi với mấy người bọn Úy Nam Thừa. Khi đó lúc nào bên cạnh bốn nam sinh cũng có một con bé nũng nịu theo đuôi, mọi người đều cưng chiều và che chở.

Hai người đều là công chúa nhỏ nhận được muôn vàn cưng chiều, tính tình lại khác nhau hoàn toàn.

Một nóng nảy, một dịu dàng nhã nhặn lịch sự; một linh động hoạt bát, một người tri thức; một trẻ trung xinh đẹp, một thành thục quyến rũ.

Nếu như nói Thiên Ca Tuệ như một đóa hoa đầy sức sống, thì Hứa Nhiêu như một ánh trắng quyến rũ.

Vậy mà, bởi vì do tuổi tác và tính cách, từ nhỏ hai người cũng không có qua lại gì, không quen không biết.

Cho nên, khi biết cô hai nhà họ Hứa du học trở về nước thì Thiên Ca Tuệ không có phản ứng gì.

Thậm chí cô còn nghĩ, Hứa Nhiêu? Dáng dấp như thế nào? Không nhớ được.

Vốn là rằng Hứa Nhiêu quay về không có liên quan tới Úy Nam Thừa, nhưng cố tình thằng nhóc A Dần cũng ngồi cùng chuyến bay trở về nước, hơn nữa chỉ đích danh muốn anh mang theo vợ mới cưới đến sân bay đón.

Nếu không, cả đời đừng mong gặp lại!

( chú thích: có lẽ mọi người sẽ thắc mắc vì sao Úy Nam Thừa gọi A Dần là thằng nhóc thúi, mặc dù chương trước có nói A Dần lớn hơn Úy Nam Thừa một tuổi, nhưng số tuổi không quan trọng, gọi gì có thể tùy ý. . . . . . )

Úy Nam Thừa rất bất đắc dĩ, có cần làm nghiêm trọng như thế sao?

Sau này Thiên Ca Tuệ biết chuyện này, phản ứng đầu tiên là: Cốc Châu Dần là cọng rễ nào? Tại sao mình phải đi đón anh ta?

"Anh ta là bạn thân của tôi, hiếm khi về nước một chuyến, cô làm vợ của tôi, chút lễ nghi chắc cũng phải có chứ." Úy Nam Thừa ăn mặc chỉnh tề, nhìn người nào đó ngồi ở trên sô pha ăn vặt.

"Chú à, chú cũng nói là bạn thân của chú, tôi lại không quen biết, tôi đi làm gì?" Thiên Ca Tuệ vừa nhai khoai tây chiên, vừa lơ đễnh nói.

"Cũng bởi vì nhóc không biết, cho nên tôi dẫn nhóc đi làm quen." Úy Nam Thừa cười đến rất ẩn nhẫn.

"Tôi có thể nói không sao?" Thiên Ca Tuệ rút một tờ khăn giấy, lau miệng.

"Không thể."

Thiên Ca Tuệ cau mày, "Vậy có phải sau này bạn của tôi muốn gặp chú, chú cũng sẽ đi sao?"

"Đó là đương nhiên." Úy Nam Thừa đáp rất kiên quyết.

"OK, nếu như vậy thì đi thôi, bạn của chú đẹp trai không? Đừng là một người xấu xí nha!" Thiên Ca Tuệ xoa xoa bột khoai tây chiên đầy tay, đứng dậy.

"Đi thay quần áo khác." Úy Nam Thừa cau mày, cô định mặc cái này sao?

Áo thun hình nhân vật trong phim hoạt hình, quần jean, như học sinh trung học!

"Cái gì? Thay quần áo? Cần long trọng như vậy sao? Bạn của chú chắc không phải là lãnh đạo gì chứ?" Thiên Ca Tuệ không vui, ăn mặc thế này thì sao? Không thể đi ra ngoài gặp người sao! Vậy thì thật là tốt, bản tiểu thư không thèm đi !

Hai người cứ giằng co mấy phút như vậy, Thiên Ca Tuệ vẫn phải đi thay đồ.

Không vì cái gì khác, thật sự là ánh mắt của ông chú quá mức sắc bén, làm cho cô không chiến mà bại.

Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!Tác giả: Nam Quan Yêu YêuTruyện Ngôn TìnhNewyork, Manhattan Bên trong một tòa biệt thự hai tầng kiểu mới đặc biệt hào hoa, hồ bơi lớn hình bầu dục kích thước 20x8m ở san sau khiến người ta phải liếc mặt, nước trong hồ trong suốt thấy đáy, hiện ra vầng sáng màu lam nhạt, thiết bị bên cạnh hồ cũng đầy đủ mọi thứ. Ánh mặt trời lóng lánh sau trưa chiếu lên mặt nước trong suốt thấy đáy ở hồ bơi, sóng gợn lăn tăn, lay động lòng người. Một người đàn ông mang kính bơi đang thoải mái bơi ngửa, tư thế tuyệt đẹp, thoải mái dạt dào. Lúc này, một người đàn ông trẻ tuổi mặc bộ âu phục màu đen đi từ bên cạnh tới, "Úy thiếu, cha ngài gọi điện tới nói... Bẹnh tình ông cụ nguy kịch" Người đàn ông khẽ dừng tư thế bơi lội, "Rào rào" đứng dậy từ trong nước, lấy kính bơi ra, lên bờ. Vài sợi tóc ẩm ướt khẽ trùm lên bên trán căng đầy, chảy xuống vài giọt nước, theo cằm nhỏ chảy lên lồng ngực không chút thịt thừa nào, càng gợi cảm mê người, chân dài thẳng tắp, dáng người thật sự hoàn hảo. Một cặp tròng mắt đen giống như đá quý đen tốt nhất, sâu… Hứa Nhiêu, em gái ruột của Hứa Du, một cô con gái được cưng chiều khác.Cô lớn hơn Thiên Ca Tuệ sáu tuổi, lại xấp xỉ tuổi với mấy người bọn Úy Nam Thừa. Khi đó lúc nào bên cạnh bốn nam sinh cũng có một con bé nũng nịu theo đuôi, mọi người đều cưng chiều và che chở.Hai người đều là công chúa nhỏ nhận được muôn vàn cưng chiều, tính tình lại khác nhau hoàn toàn.Một nóng nảy, một dịu dàng nhã nhặn lịch sự; một linh động hoạt bát, một người tri thức; một trẻ trung xinh đẹp, một thành thục quyến rũ.Nếu như nói Thiên Ca Tuệ như một đóa hoa đầy sức sống, thì Hứa Nhiêu như một ánh trắng quyến rũ.Vậy mà, bởi vì do tuổi tác và tính cách, từ nhỏ hai người cũng không có qua lại gì, không quen không biết.Cho nên, khi biết cô hai nhà họ Hứa du học trở về nước thì Thiên Ca Tuệ không có phản ứng gì.Thậm chí cô còn nghĩ, Hứa Nhiêu? Dáng dấp như thế nào? Không nhớ được.Vốn là rằng Hứa Nhiêu quay về không có liên quan tới Úy Nam Thừa, nhưng cố tình thằng nhóc A Dần cũng ngồi cùng chuyến bay trở về nước, hơn nữa chỉ đích danh muốn anh mang theo vợ mới cưới đến sân bay đón.Nếu không, cả đời đừng mong gặp lại!( chú thích: có lẽ mọi người sẽ thắc mắc vì sao Úy Nam Thừa gọi A Dần là thằng nhóc thúi, mặc dù chương trước có nói A Dần lớn hơn Úy Nam Thừa một tuổi, nhưng số tuổi không quan trọng, gọi gì có thể tùy ý. . . . . . )Úy Nam Thừa rất bất đắc dĩ, có cần làm nghiêm trọng như thế sao?Sau này Thiên Ca Tuệ biết chuyện này, phản ứng đầu tiên là: Cốc Châu Dần là cọng rễ nào? Tại sao mình phải đi đón anh ta?"Anh ta là bạn thân của tôi, hiếm khi về nước một chuyến, cô làm vợ của tôi, chút lễ nghi chắc cũng phải có chứ." Úy Nam Thừa ăn mặc chỉnh tề, nhìn người nào đó ngồi ở trên sô pha ăn vặt."Chú à, chú cũng nói là bạn thân của chú, tôi lại không quen biết, tôi đi làm gì?" Thiên Ca Tuệ vừa nhai khoai tây chiên, vừa lơ đễnh nói."Cũng bởi vì nhóc không biết, cho nên tôi dẫn nhóc đi làm quen." Úy Nam Thừa cười đến rất ẩn nhẫn."Tôi có thể nói không sao?" Thiên Ca Tuệ rút một tờ khăn giấy, lau miệng."Không thể."Thiên Ca Tuệ cau mày, "Vậy có phải sau này bạn của tôi muốn gặp chú, chú cũng sẽ đi sao?""Đó là đương nhiên." Úy Nam Thừa đáp rất kiên quyết."OK, nếu như vậy thì đi thôi, bạn của chú đẹp trai không? Đừng là một người xấu xí nha!" Thiên Ca Tuệ xoa xoa bột khoai tây chiên đầy tay, đứng dậy."Đi thay quần áo khác." Úy Nam Thừa cau mày, cô định mặc cái này sao?Áo thun hình nhân vật trong phim hoạt hình, quần jean, như học sinh trung học!"Cái gì? Thay quần áo? Cần long trọng như vậy sao? Bạn của chú chắc không phải là lãnh đạo gì chứ?" Thiên Ca Tuệ không vui, ăn mặc thế này thì sao? Không thể đi ra ngoài gặp người sao! Vậy thì thật là tốt, bản tiểu thư không thèm đi !Hai người cứ giằng co mấy phút như vậy, Thiên Ca Tuệ vẫn phải đi thay đồ.Không vì cái gì khác, thật sự là ánh mắt của ông chú quá mức sắc bén, làm cho cô không chiến mà bại.

Chương 37: Cốc Châu Dần là cọng rễ nào?