Tác giả:

Sân bay Cảnh Giang. Mái tóc xoăn bồng bềnh, thân hình cao ráo, mặc chiếc áo màu đen bó sát người, váy ngắn xếp li đen, chân đi đôi giày cao gót đắt đỏ cũng phải lên đến vạn tệ. Sự xuất hiện của Hàn Gia Lệ trở thành tâm điểm chú ý của sân bay. “ A, cuối cùng cũng quay về rồi.” Nhìn thành phố xa hoa tráng lệ này, trên khuôn mặt đó nở nụ cười như lâu ngày không gặp vậy. Hàn Gia Lệ đưa tay gỡ cặp kính râm đeo trên mặt vứt thẳng vào thùng rác. Quay người lấy điện thoại ra gọi đến một số máy. Không lâu sau, trong điện thoại chuyển đến một giọng nói uể oải. “ Alo, ai đấy?” “ An Kỳ, tớ là Gia Lệ, vừa mới về nước, mau đến sân bay đón tớ, tối nay chúng mình đi quán bar thâu đêm, tớ mời!” Hàn Gia Lệ không kìm được trong lòng sung sướng nhảy nhót, cuối cùng cũng có thể tiếp tục ăn chơi nhảy múa cùng bọn bạn tâm đầu ý hợp đó rồi. “ Cái gì? Gia Lệ?” tiếng phụ nữ trong điện thoại hét lên, ấp úng: “ Gia Lệ, tớ......nhưng tối nay tớ có hẹn rồi, ngại quá.” Còn chưa nói xong đã cuống quýt tắt máy rồi.…

Chương 30: Tốt nhất ngoan ngoãn một chút

Tổng Tài Gian ÁcTác giả: Rose novelTruyện Ngôn TìnhSân bay Cảnh Giang. Mái tóc xoăn bồng bềnh, thân hình cao ráo, mặc chiếc áo màu đen bó sát người, váy ngắn xếp li đen, chân đi đôi giày cao gót đắt đỏ cũng phải lên đến vạn tệ. Sự xuất hiện của Hàn Gia Lệ trở thành tâm điểm chú ý của sân bay. “ A, cuối cùng cũng quay về rồi.” Nhìn thành phố xa hoa tráng lệ này, trên khuôn mặt đó nở nụ cười như lâu ngày không gặp vậy. Hàn Gia Lệ đưa tay gỡ cặp kính râm đeo trên mặt vứt thẳng vào thùng rác. Quay người lấy điện thoại ra gọi đến một số máy. Không lâu sau, trong điện thoại chuyển đến một giọng nói uể oải. “ Alo, ai đấy?” “ An Kỳ, tớ là Gia Lệ, vừa mới về nước, mau đến sân bay đón tớ, tối nay chúng mình đi quán bar thâu đêm, tớ mời!” Hàn Gia Lệ không kìm được trong lòng sung sướng nhảy nhót, cuối cùng cũng có thể tiếp tục ăn chơi nhảy múa cùng bọn bạn tâm đầu ý hợp đó rồi. “ Cái gì? Gia Lệ?” tiếng phụ nữ trong điện thoại hét lên, ấp úng: “ Gia Lệ, tớ......nhưng tối nay tớ có hẹn rồi, ngại quá.” Còn chưa nói xong đã cuống quýt tắt máy rồi.… “ Cái gì? Ông.........” Bạch Phi Phi hoảng sợ nhìn người đàn ông trước mắt, không dám tin.“ Không ngờ tiểu người đẹp như con vẫn không chạy thoát khỏi lòng bàn tay của ba, yên tâm đi, ba sẽ đối tốt với con.” Bạch Chí Văn cười điên cuồng, đứng trước giường nhanh tay bắt đầu cởi cúc áo trên áo sơmi.“ Không....đừng, thế tại sao ông còn lấy mẹ tôi?” Bạch Phi Phi bất lực ôm chặt người mình gắng sức lắc lắc đầu.“ Cô cho rằng tôi đồng ý sao, mẹ cô đến tuổi đó rồi ai còn muốn chứ, nếu không phải nhìn vẻ thướt tha non nớt của cô, tôi còn lâu mới lấy mẹ cô.” Lời còn chưa dứt, Bạch Chí Văn đã vứt áo sơmi xuống đất, đưa tay c** th*t l*ng.“ Không, mẹ! Mẹ!! Cứu con........” Bạch Phi Phi gào khóc thất thanh, sợ hãi ôm chặt lấy mình, cô ta không muốn lần đầu tiên của mình lại bị lão già trước mắt làm nhục.“ Cô gọi đi, ra sức mà gọi đi, phí sức thôi. Mẹ cô đi thành phố B rồi, ít nhất ngày mai mới quay về.” Bạch Chí Văn c** q**n dài xuống, tục tĩu trèo lên giường.Bạch Phi Phi bất lực nằm trên giường, thuốc dần dần ngầm vào, cơ thể như núi lửa bốc lên, cô ta khó chịu cởi cúc áo cổ, khuôn mặt đỏ bừng.“ Đừng..........đừng mà.......uh.........” Cô ta uốn éo người, hơi thở gấp gáo, hai n*m v* đầy đặn nhô lên.“ Đừng vội, tôi sẽ cho cô từ từ hưởng thụ, ha ha!” Bạch Chí Văn như con thú dữ một tay xé rách chiếc áo sơmi bằng vải voan trên người cô ta, cúi đầu hôn lên đôi môi mềm mại đó.“ Uh........” Cô ta không chống lại được hiệu quả của thuốc, mơ hồ hoảng loạn r*n r*, dần dần, trước mặt hiện ra khuôn mặt đẹp trai: Uh.........anh Tử Thành.......”Bạch Chí Văn vồ vập kéo áo ngực của cô ta ra, hai tay mân mê trên hai b** ng*c căng tròn đầy đặn, v**t v* m*n tr*n.“ Anh Tử Thành......em yêu anh........uh.........” Cô ta ôm người đàn ông trước mặt, mãnh liệt đáp trả ông ta.Chỗ đó phía dưới của Bạch Chí Vĩ nhanh chóng c**ng c*ng lên, hắn cuống cuồng xé rách chiếc váy ngắn của cô ta ra, kéo chiếc quần con xuống.Cơ thể trắng ngần gợi cảm của Bạch Phi Phi hiện ra trước mắt ông ta, tại vì tác dụng của thuốc làm cho nóng người, trên người cô ta thấm đẫm những giọt mồ hôi.Ông ta hừ một tiếng, đưa tay tách hai chân cô ta ra, ngón tay v**t v* đùa nghịch khu vực nhạy cảm của cô ta.“ A........uh.......anh Tử Thành......thích quá......” Cô ta uốn éo quằn quại giống như một con mèo, giọng nói d*m đ*ng vang vọng khắp phòng.“ Con đàn bà đ* th**, lúc tôi làm chuyện đó với cô, cô vẫn còn dám gọi tên thằng khác trước mặt tôi à.” Bạch Chí Vĩ vung tay cho cô ta một cái bạt tai vào mặt.Bạch Phi Phi cũng không biết đau, hoàn toàn mất đi ý thức.Bạch Chí Văn thô bạo cho cái đó vào g*** h** ch*n cô ta mà ra sức dùng lực lên xuống........“ A...........”Bạch Phi Phi bị ông ta hành hạ rất lâu, ý thức cũng dần dần tỉnh táo, cô ta gần như giống một xác chết mặc sức ông ta làm nhục.Bạch Chí Văn cuối cùng cũng thỏa mãn từ trên người cô ta trượt xuống, khuôn mặt nham hiểm lướt trên người cô ta.Cuối cùng còn không quên buông lời cảnh cáo.“ Cô tốt nhất học cách ngoan ngoãn một chút cho tôi, như thế cô mới có thể tiếp tục ở bên cạnh An Tử Thành làm vợ của hắn, nếu như cô dám đối đầu với tôi, cô và mẹ cô, tôi đều sẽ không tha, chỉ cần cô nghe lời, tôi sẽ không để hai mẹ con cô chịu thiệt đâu.” Bạch Chí Văn từ trên cao nhìn xuống uy h**p cô ta.Ánh mắt trống rỗng của Bạch Phi Phi nhìn về phía trước, không nói gì, giống như người mất hồn vậy.“ Ha.....người thông minh đều biết nên làm thế nào, sau này lão tử gọi cô, trong vòng nửa tiếng cô phải có mặt, biết chưa?” Ngón tay b**n th** của ông ta v**t v* trên mặt cô ta, mặc quần áo lên, hài lòng rời đi.

“ Cái gì? Ông.........” Bạch Phi Phi hoảng sợ nhìn người đàn ông trước mắt, không dám tin.

“ Không ngờ tiểu người đẹp như con vẫn không chạy thoát khỏi lòng bàn tay của ba, yên tâm đi, ba sẽ đối tốt với con.” Bạch Chí Văn cười điên cuồng, đứng trước giường nhanh tay bắt đầu cởi cúc áo trên áo sơmi.

“ Không....đừng, thế tại sao ông còn lấy mẹ tôi?” Bạch Phi Phi bất lực ôm chặt người mình gắng sức lắc lắc đầu.

“ Cô cho rằng tôi đồng ý sao, mẹ cô đến tuổi đó rồi ai còn muốn chứ, nếu không phải nhìn vẻ thướt tha non nớt của cô, tôi còn lâu mới lấy mẹ cô.” Lời còn chưa dứt, Bạch Chí Văn đã vứt áo sơmi xuống đất, đưa tay c** th*t l*ng.

“ Không, mẹ! Mẹ!! Cứu con........” Bạch Phi Phi gào khóc thất thanh, sợ hãi ôm chặt lấy mình, cô ta không muốn lần đầu tiên của mình lại bị lão già trước mắt làm nhục.

“ Cô gọi đi, ra sức mà gọi đi, phí sức thôi. Mẹ cô đi thành phố B rồi, ít nhất ngày mai mới quay về.” Bạch Chí Văn c** q**n dài xuống, tục tĩu trèo lên giường.

Bạch Phi Phi bất lực nằm trên giường, thuốc dần dần ngầm vào, cơ thể như núi lửa bốc lên, cô ta khó chịu cởi cúc áo cổ, khuôn mặt đỏ bừng.

“ Đừng..........đừng mà.......uh.........” Cô ta uốn éo người, hơi thở gấp gáo, hai n*m v* đầy đặn nhô lên.

“ Đừng vội, tôi sẽ cho cô từ từ hưởng thụ, ha ha!” Bạch Chí Văn như con thú dữ một tay xé rách chiếc áo sơmi bằng vải voan trên người cô ta, cúi đầu hôn lên đôi môi mềm mại đó.

“ Uh........” Cô ta không chống lại được hiệu quả của thuốc, mơ hồ hoảng loạn r*n r*, dần dần, trước mặt hiện ra khuôn mặt đẹp trai: Uh.........anh Tử Thành.......”

Bạch Chí Văn vồ vập kéo áo ngực của cô ta ra, hai tay mân mê trên hai b** ng*c căng tròn đầy đặn, v**t v* m*n tr*n.

“ Anh Tử Thành......em yêu anh........uh.........” Cô ta ôm người đàn ông trước mặt, mãnh liệt đáp trả ông ta.

Chỗ đó phía dưới của Bạch Chí Vĩ nhanh chóng c**ng c*ng lên, hắn cuống cuồng xé rách chiếc váy ngắn của cô ta ra, kéo chiếc quần con xuống.

Cơ thể trắng ngần gợi cảm của Bạch Phi Phi hiện ra trước mắt ông ta, tại vì tác dụng của thuốc làm cho nóng người, trên người cô ta thấm đẫm những giọt mồ hôi.

Ông ta hừ một tiếng, đưa tay tách hai chân cô ta ra, ngón tay v**t v* đùa nghịch khu vực nhạy cảm của cô ta.

“ A........uh.......anh Tử Thành......thích quá......” Cô ta uốn éo quằn quại giống như một con mèo, giọng nói d*m đ*ng vang vọng khắp phòng.

“ Con đàn bà đ* th**, lúc tôi làm chuyện đó với cô, cô vẫn còn dám gọi tên thằng khác trước mặt tôi à.” Bạch Chí Vĩ vung tay cho cô ta một cái bạt tai vào mặt.

Bạch Phi Phi cũng không biết đau, hoàn toàn mất đi ý thức.

Bạch Chí Văn thô bạo cho cái đó vào g*** h** ch*n cô ta mà ra sức dùng lực lên xuống........

“ A...........”

Bạch Phi Phi bị ông ta hành hạ rất lâu, ý thức cũng dần dần tỉnh táo, cô ta gần như giống một xác chết mặc sức ông ta làm nhục.

Bạch Chí Văn cuối cùng cũng thỏa mãn từ trên người cô ta trượt xuống, khuôn mặt nham hiểm lướt trên người cô ta.

Cuối cùng còn không quên buông lời cảnh cáo.

“ Cô tốt nhất học cách ngoan ngoãn một chút cho tôi, như thế cô mới có thể tiếp tục ở bên cạnh An Tử Thành làm vợ của hắn, nếu như cô dám đối đầu với tôi, cô và mẹ cô, tôi đều sẽ không tha, chỉ cần cô nghe lời, tôi sẽ không để hai mẹ con cô chịu thiệt đâu.” Bạch Chí Văn từ trên cao nhìn xuống uy h**p cô ta.

Ánh mắt trống rỗng của Bạch Phi Phi nhìn về phía trước, không nói gì, giống như người mất hồn vậy.

“ Ha.....người thông minh đều biết nên làm thế nào, sau này lão tử gọi cô, trong vòng nửa tiếng cô phải có mặt, biết chưa?” Ngón tay b**n th** của ông ta v**t v* trên mặt cô ta, mặc quần áo lên, hài lòng rời đi.

Tổng Tài Gian ÁcTác giả: Rose novelTruyện Ngôn TìnhSân bay Cảnh Giang. Mái tóc xoăn bồng bềnh, thân hình cao ráo, mặc chiếc áo màu đen bó sát người, váy ngắn xếp li đen, chân đi đôi giày cao gót đắt đỏ cũng phải lên đến vạn tệ. Sự xuất hiện của Hàn Gia Lệ trở thành tâm điểm chú ý của sân bay. “ A, cuối cùng cũng quay về rồi.” Nhìn thành phố xa hoa tráng lệ này, trên khuôn mặt đó nở nụ cười như lâu ngày không gặp vậy. Hàn Gia Lệ đưa tay gỡ cặp kính râm đeo trên mặt vứt thẳng vào thùng rác. Quay người lấy điện thoại ra gọi đến một số máy. Không lâu sau, trong điện thoại chuyển đến một giọng nói uể oải. “ Alo, ai đấy?” “ An Kỳ, tớ là Gia Lệ, vừa mới về nước, mau đến sân bay đón tớ, tối nay chúng mình đi quán bar thâu đêm, tớ mời!” Hàn Gia Lệ không kìm được trong lòng sung sướng nhảy nhót, cuối cùng cũng có thể tiếp tục ăn chơi nhảy múa cùng bọn bạn tâm đầu ý hợp đó rồi. “ Cái gì? Gia Lệ?” tiếng phụ nữ trong điện thoại hét lên, ấp úng: “ Gia Lệ, tớ......nhưng tối nay tớ có hẹn rồi, ngại quá.” Còn chưa nói xong đã cuống quýt tắt máy rồi.… “ Cái gì? Ông.........” Bạch Phi Phi hoảng sợ nhìn người đàn ông trước mắt, không dám tin.“ Không ngờ tiểu người đẹp như con vẫn không chạy thoát khỏi lòng bàn tay của ba, yên tâm đi, ba sẽ đối tốt với con.” Bạch Chí Văn cười điên cuồng, đứng trước giường nhanh tay bắt đầu cởi cúc áo trên áo sơmi.“ Không....đừng, thế tại sao ông còn lấy mẹ tôi?” Bạch Phi Phi bất lực ôm chặt người mình gắng sức lắc lắc đầu.“ Cô cho rằng tôi đồng ý sao, mẹ cô đến tuổi đó rồi ai còn muốn chứ, nếu không phải nhìn vẻ thướt tha non nớt của cô, tôi còn lâu mới lấy mẹ cô.” Lời còn chưa dứt, Bạch Chí Văn đã vứt áo sơmi xuống đất, đưa tay c** th*t l*ng.“ Không, mẹ! Mẹ!! Cứu con........” Bạch Phi Phi gào khóc thất thanh, sợ hãi ôm chặt lấy mình, cô ta không muốn lần đầu tiên của mình lại bị lão già trước mắt làm nhục.“ Cô gọi đi, ra sức mà gọi đi, phí sức thôi. Mẹ cô đi thành phố B rồi, ít nhất ngày mai mới quay về.” Bạch Chí Văn c** q**n dài xuống, tục tĩu trèo lên giường.Bạch Phi Phi bất lực nằm trên giường, thuốc dần dần ngầm vào, cơ thể như núi lửa bốc lên, cô ta khó chịu cởi cúc áo cổ, khuôn mặt đỏ bừng.“ Đừng..........đừng mà.......uh.........” Cô ta uốn éo người, hơi thở gấp gáo, hai n*m v* đầy đặn nhô lên.“ Đừng vội, tôi sẽ cho cô từ từ hưởng thụ, ha ha!” Bạch Chí Văn như con thú dữ một tay xé rách chiếc áo sơmi bằng vải voan trên người cô ta, cúi đầu hôn lên đôi môi mềm mại đó.“ Uh........” Cô ta không chống lại được hiệu quả của thuốc, mơ hồ hoảng loạn r*n r*, dần dần, trước mặt hiện ra khuôn mặt đẹp trai: Uh.........anh Tử Thành.......”Bạch Chí Văn vồ vập kéo áo ngực của cô ta ra, hai tay mân mê trên hai b** ng*c căng tròn đầy đặn, v**t v* m*n tr*n.“ Anh Tử Thành......em yêu anh........uh.........” Cô ta ôm người đàn ông trước mặt, mãnh liệt đáp trả ông ta.Chỗ đó phía dưới của Bạch Chí Vĩ nhanh chóng c**ng c*ng lên, hắn cuống cuồng xé rách chiếc váy ngắn của cô ta ra, kéo chiếc quần con xuống.Cơ thể trắng ngần gợi cảm của Bạch Phi Phi hiện ra trước mắt ông ta, tại vì tác dụng của thuốc làm cho nóng người, trên người cô ta thấm đẫm những giọt mồ hôi.Ông ta hừ một tiếng, đưa tay tách hai chân cô ta ra, ngón tay v**t v* đùa nghịch khu vực nhạy cảm của cô ta.“ A........uh.......anh Tử Thành......thích quá......” Cô ta uốn éo quằn quại giống như một con mèo, giọng nói d*m đ*ng vang vọng khắp phòng.“ Con đàn bà đ* th**, lúc tôi làm chuyện đó với cô, cô vẫn còn dám gọi tên thằng khác trước mặt tôi à.” Bạch Chí Vĩ vung tay cho cô ta một cái bạt tai vào mặt.Bạch Phi Phi cũng không biết đau, hoàn toàn mất đi ý thức.Bạch Chí Văn thô bạo cho cái đó vào g*** h** ch*n cô ta mà ra sức dùng lực lên xuống........“ A...........”Bạch Phi Phi bị ông ta hành hạ rất lâu, ý thức cũng dần dần tỉnh táo, cô ta gần như giống một xác chết mặc sức ông ta làm nhục.Bạch Chí Văn cuối cùng cũng thỏa mãn từ trên người cô ta trượt xuống, khuôn mặt nham hiểm lướt trên người cô ta.Cuối cùng còn không quên buông lời cảnh cáo.“ Cô tốt nhất học cách ngoan ngoãn một chút cho tôi, như thế cô mới có thể tiếp tục ở bên cạnh An Tử Thành làm vợ của hắn, nếu như cô dám đối đầu với tôi, cô và mẹ cô, tôi đều sẽ không tha, chỉ cần cô nghe lời, tôi sẽ không để hai mẹ con cô chịu thiệt đâu.” Bạch Chí Văn từ trên cao nhìn xuống uy h**p cô ta.Ánh mắt trống rỗng của Bạch Phi Phi nhìn về phía trước, không nói gì, giống như người mất hồn vậy.“ Ha.....người thông minh đều biết nên làm thế nào, sau này lão tử gọi cô, trong vòng nửa tiếng cô phải có mặt, biết chưa?” Ngón tay b**n th** của ông ta v**t v* trên mặt cô ta, mặc quần áo lên, hài lòng rời đi.

Chương 30: Tốt nhất ngoan ngoãn một chút