Hạ Tử Du vừa bước vào phòng PR thì phát hiện những đồng nghiệp thường ngày rất nghiêm túc, cẩn thận tuân thủ quy tắc hôm nay lại tốp năm tốp ba châu đầu kề tai đang thảo luận chuyện gì đó. Hạ Tử Du lòng đầy nghi ngờ đang muốn hỏi thăm đồng nghiệp kiêm bạn tốt Tiểu Nghệ cũng đứng thảo luận ở trong đó. Đột nhiên trưởng phòng Lâm bước ra từ phòng làm việc của mình, tuổi chị ta tuy đã năm mươi nhưng vẫn giữ được vẻ nổi bật yểu điệu duyên dáng, lúc này phòng PR ngay lập tức khôi phục lại sự yên tĩnh. Môi trưởng phòng Lâm hơi nhếch lên, khóe mắt không thể che giấu được nếp nhăn của chị ngắm nghía những người đẹp trong phòng PR, sau đó dùng giọng điệu cấp trên đọc một loạt các tên, "Lạc Băng, Diêu Thục Nhi, Hạ Tử Du, Lâm Khả Khả, bốn người đến phòng làm việc của tôi một chút!" Hạ Tử Du bị gọi tên thì ngẩn người, nhưng cũng lập tức đi theo bốn người đồng nghiệp nữ vào phòng làm việc của trưởng phòng Lâm. *** Trong phòng làm việc, trưởng phòng Lâm cười tủm tỉm nhìn tới bốn cô gái xinh đẹp…
Chương 44: Bị nôn mửa
Định Mệnh Anh Và Em - Quai Quai BăngTác giả: Quai Quai BăngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngHạ Tử Du vừa bước vào phòng PR thì phát hiện những đồng nghiệp thường ngày rất nghiêm túc, cẩn thận tuân thủ quy tắc hôm nay lại tốp năm tốp ba châu đầu kề tai đang thảo luận chuyện gì đó. Hạ Tử Du lòng đầy nghi ngờ đang muốn hỏi thăm đồng nghiệp kiêm bạn tốt Tiểu Nghệ cũng đứng thảo luận ở trong đó. Đột nhiên trưởng phòng Lâm bước ra từ phòng làm việc của mình, tuổi chị ta tuy đã năm mươi nhưng vẫn giữ được vẻ nổi bật yểu điệu duyên dáng, lúc này phòng PR ngay lập tức khôi phục lại sự yên tĩnh. Môi trưởng phòng Lâm hơi nhếch lên, khóe mắt không thể che giấu được nếp nhăn của chị ngắm nghía những người đẹp trong phòng PR, sau đó dùng giọng điệu cấp trên đọc một loạt các tên, "Lạc Băng, Diêu Thục Nhi, Hạ Tử Du, Lâm Khả Khả, bốn người đến phòng làm việc của tôi một chút!" Hạ Tử Du bị gọi tên thì ngẩn người, nhưng cũng lập tức đi theo bốn người đồng nghiệp nữ vào phòng làm việc của trưởng phòng Lâm. *** Trong phòng làm việc, trưởng phòng Lâm cười tủm tỉm nhìn tới bốn cô gái xinh đẹp… Đàm thị.Hạ Tử Du ngồi sau bàn làm việc, tay lật giở tập tài liệu nhưng tâm hồn đã vọt lên chín tầng mây.Đàm Dịch Khiêm đã đi một tuần rồi....Nhiều ngày như vậy, cô vẫn luôn suy nghĩ một chuyện, tại sao cô không dám hỏi anh chuyện cô vẫn đang nghi ngờ?Đúng vậy, đêm đó Đàm Dịch Khiêm rời đi, Hạ Dử Du đã muốn lên tiếng hỏi ——Tại sao anh sẵn lòng tuyên bố trên truyền hình quan hệ giữa anh và cô? Đơn thuần chỉ vì giúp cô?Chỉ một câu hỏi đơn giản như vậy, thế mà cô ấp úng mấy lần cũng không thốt lên được....Cho đến lúc này, cuối cùng cô cũng hiểu ra....Thì ra là....Không phải cô không có dũng khí mở miệng hỏi anh, mà là cô sợ biết đáp án của câu hỏi này.Không ai biết mấy ngày anh rời khỏi cô này, lấp đầy trong cô đều là anh....Cô chưa từng nghĩ rằng có một ngày sẽ có một người đàn ông thường xuyên xuất hiện trong đầu cô như vậy, nhưng mà nghĩ tới anh mỗi phút mỗi giây, đáy lòng cô đều tràn ngập rung động.Ngay cả chính cô cũng không ý thức được, không biết bắt đầu từ khi nào, cô lại học được cách nhớ anh....Những ngày anh đi khỏi này, mỗi phút mỗi giây cô đều nhớ đến anh.... Ngay cả cô cũng không dám tin cảm giác nhớ nhung da diết này.Cô nghĩ, đây chính là nguyên nhân tại sao cô không dám hỏi anh câu hỏi này....Có lẽ cô e sợ biết được đáp án của anh không đúng với suy nghĩ trong lòng cô, cho nên cô thà rằng không biết câu trả lời của anh, cứ từ dối lừa mình bằng tuyên bố trên ti vi của anh....Đàm Dịch Khiêm....Cô thích anh rồi!Cô biết cảm giác này không phải là thích bình thường, bởi vì cô đã biết không nỡ để anh đi, biết đếm ngày anh trở về trong lòng, cô.... Rất nhớ anh.Ngày đó ở trong vườn hoa nhà họ Hạ, cô ôm anh thật chặt....Thật ra anh không biết, cô đã khóc trong ngực anh....Bởi vì lần đầu tiên cô cảm thấy có anh ở bên cạnh thật tốt biết bao, cô luôn muốn ở bên anh....-----Khi Đàm Dịch Khiêm đi Mỹ, anh vẫn không gọi điện cho Hạ Tử Du như những lần trước.Tối nay, Hạ Tử Du nằm trên giường, lưỡng lự nhìn dãy số điện thoại di động quen thuộc hiển thị trên màn hình điện thoại.Cuối cùng, cô vẫn không kiềm chế được mà ấn phím gọi....Đây là lần đầu tiên cô gọi điện thoại cho anh, cô căng thẳng, trái tim đập thình thịch.Điện thoại kết nối nhanh chóng, vậy mà đầu điện thoại bên kia lại truyền tới giọng nói véo von thanh nhã, "A lô...."Trong khoảnh khắc nghe thấy giọng nữ kia, Hạ Tử Du cũng nhanh chóng nhấn nút chấm dứt cuộc gọi.Tại sao người nhận điện thoại của anh lại là một cô gái trẻ tuổi?Hạ Tử Du mất hồn rất lâu.....Trằn trọc trở mình cả đêm, hôm sau, Hạ Tử Du rời giường bằng đôi mắt gấu mèo 0.0.Bà Hạ hiếm khi dậy sớm, lúc này đang chờ Hạ Tử Du cùng dùng cơm trong phòng ăn.Hạ Tử Du vừa đi vào phòng ăn, đã cảm thấy dạ dày sôi ùng ục, sau đó cảm giác buồn nôn chợt ập tới. Hạ Tử Du còn chưa kịp chào hỏi bà Hạ đã vội vã lao vào phòng vệ sinh.
Đàm thị.
Hạ Tử Du ngồi sau bàn làm việc, tay lật giở tập tài liệu nhưng tâm hồn đã vọt lên chín tầng mây.
Đàm Dịch Khiêm đã đi một tuần rồi....
Nhiều ngày như vậy, cô vẫn luôn suy nghĩ một chuyện, tại sao cô không dám hỏi anh chuyện cô vẫn đang nghi ngờ?
Đúng vậy, đêm đó Đàm Dịch Khiêm rời đi, Hạ Dử Du đã muốn lên tiếng hỏi ——
Tại sao anh sẵn lòng tuyên bố trên truyền hình quan hệ giữa anh và cô? Đơn thuần chỉ vì giúp cô?
Chỉ một câu hỏi đơn giản như vậy, thế mà cô ấp úng mấy lần cũng không thốt lên được....
Cho đến lúc này, cuối cùng cô cũng hiểu ra....
Thì ra là....
Không phải cô không có dũng khí mở miệng hỏi anh, mà là cô sợ biết đáp án của câu hỏi này.
Không ai biết mấy ngày anh rời khỏi cô này, lấp đầy trong cô đều là anh....
Cô chưa từng nghĩ rằng có một ngày sẽ có một người đàn ông thường xuyên
xuất hiện trong đầu cô như vậy, nhưng mà nghĩ tới anh mỗi phút mỗi giây, đáy lòng cô đều tràn ngập rung động.
Ngay cả chính cô cũng không ý thức được, không biết bắt đầu từ khi nào, cô lại học được cách nhớ anh....
Những ngày anh đi khỏi này, mỗi phút mỗi giây cô đều nhớ đến anh.... Ngay cả
cô cũng không dám tin cảm giác nhớ nhung da diết này.
Cô nghĩ, đây chính là nguyên nhân tại sao cô không dám hỏi anh câu hỏi này....
Có lẽ cô e sợ biết được đáp án của anh không đúng với suy nghĩ trong lòng
cô, cho nên cô thà rằng không biết câu trả lời của anh, cứ từ dối lừa
mình bằng tuyên bố trên ti vi của anh....
Đàm Dịch Khiêm....
Cô thích anh rồi!
Cô biết cảm giác này không phải là thích bình thường, bởi vì cô đã biết
không nỡ để anh đi, biết đếm ngày anh trở về trong lòng, cô.... Rất nhớ
anh.
Ngày đó ở trong vườn hoa nhà họ Hạ, cô ôm anh thật chặt....
Thật ra anh không biết, cô đã khóc trong ngực anh....
Bởi vì lần đầu tiên cô cảm thấy có anh ở bên cạnh thật tốt biết bao, cô luôn muốn ở bên anh....
-----
Khi Đàm Dịch Khiêm đi Mỹ, anh vẫn không gọi điện cho Hạ Tử Du như những lần trước.
Tối nay, Hạ Tử Du nằm trên giường, lưỡng lự nhìn dãy số điện thoại di động quen thuộc hiển thị trên màn hình điện thoại.
Cuối cùng, cô vẫn không kiềm chế được mà ấn phím gọi....
Đây là lần đầu tiên cô gọi điện thoại cho anh, cô căng thẳng, trái tim đập thình thịch.
Điện thoại kết nối nhanh chóng, vậy mà đầu điện thoại bên kia lại truyền tới giọng nói véo von thanh nhã, "A lô...."
Trong khoảnh khắc nghe thấy giọng nữ kia, Hạ Tử Du cũng nhanh chóng nhấn nút chấm dứt cuộc gọi.
Tại sao người nhận điện thoại của anh lại là một cô gái trẻ tuổi?
Hạ Tử Du mất hồn rất lâu.
....
Trằn trọc trở mình cả đêm, hôm sau, Hạ Tử Du rời giường bằng đôi mắt gấu mèo 0.0.
Bà Hạ hiếm khi dậy sớm, lúc này đang chờ Hạ Tử Du cùng dùng cơm trong phòng ăn.
Hạ Tử Du vừa đi vào phòng ăn, đã cảm thấy dạ dày sôi ùng ục, sau đó cảm
giác buồn nôn chợt ập tới. Hạ Tử Du còn chưa kịp chào hỏi bà Hạ đã vội
vã lao vào phòng vệ sinh.
Định Mệnh Anh Và Em - Quai Quai BăngTác giả: Quai Quai BăngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngHạ Tử Du vừa bước vào phòng PR thì phát hiện những đồng nghiệp thường ngày rất nghiêm túc, cẩn thận tuân thủ quy tắc hôm nay lại tốp năm tốp ba châu đầu kề tai đang thảo luận chuyện gì đó. Hạ Tử Du lòng đầy nghi ngờ đang muốn hỏi thăm đồng nghiệp kiêm bạn tốt Tiểu Nghệ cũng đứng thảo luận ở trong đó. Đột nhiên trưởng phòng Lâm bước ra từ phòng làm việc của mình, tuổi chị ta tuy đã năm mươi nhưng vẫn giữ được vẻ nổi bật yểu điệu duyên dáng, lúc này phòng PR ngay lập tức khôi phục lại sự yên tĩnh. Môi trưởng phòng Lâm hơi nhếch lên, khóe mắt không thể che giấu được nếp nhăn của chị ngắm nghía những người đẹp trong phòng PR, sau đó dùng giọng điệu cấp trên đọc một loạt các tên, "Lạc Băng, Diêu Thục Nhi, Hạ Tử Du, Lâm Khả Khả, bốn người đến phòng làm việc của tôi một chút!" Hạ Tử Du bị gọi tên thì ngẩn người, nhưng cũng lập tức đi theo bốn người đồng nghiệp nữ vào phòng làm việc của trưởng phòng Lâm. *** Trong phòng làm việc, trưởng phòng Lâm cười tủm tỉm nhìn tới bốn cô gái xinh đẹp… Đàm thị.Hạ Tử Du ngồi sau bàn làm việc, tay lật giở tập tài liệu nhưng tâm hồn đã vọt lên chín tầng mây.Đàm Dịch Khiêm đã đi một tuần rồi....Nhiều ngày như vậy, cô vẫn luôn suy nghĩ một chuyện, tại sao cô không dám hỏi anh chuyện cô vẫn đang nghi ngờ?Đúng vậy, đêm đó Đàm Dịch Khiêm rời đi, Hạ Dử Du đã muốn lên tiếng hỏi ——Tại sao anh sẵn lòng tuyên bố trên truyền hình quan hệ giữa anh và cô? Đơn thuần chỉ vì giúp cô?Chỉ một câu hỏi đơn giản như vậy, thế mà cô ấp úng mấy lần cũng không thốt lên được....Cho đến lúc này, cuối cùng cô cũng hiểu ra....Thì ra là....Không phải cô không có dũng khí mở miệng hỏi anh, mà là cô sợ biết đáp án của câu hỏi này.Không ai biết mấy ngày anh rời khỏi cô này, lấp đầy trong cô đều là anh....Cô chưa từng nghĩ rằng có một ngày sẽ có một người đàn ông thường xuyên xuất hiện trong đầu cô như vậy, nhưng mà nghĩ tới anh mỗi phút mỗi giây, đáy lòng cô đều tràn ngập rung động.Ngay cả chính cô cũng không ý thức được, không biết bắt đầu từ khi nào, cô lại học được cách nhớ anh....Những ngày anh đi khỏi này, mỗi phút mỗi giây cô đều nhớ đến anh.... Ngay cả cô cũng không dám tin cảm giác nhớ nhung da diết này.Cô nghĩ, đây chính là nguyên nhân tại sao cô không dám hỏi anh câu hỏi này....Có lẽ cô e sợ biết được đáp án của anh không đúng với suy nghĩ trong lòng cô, cho nên cô thà rằng không biết câu trả lời của anh, cứ từ dối lừa mình bằng tuyên bố trên ti vi của anh....Đàm Dịch Khiêm....Cô thích anh rồi!Cô biết cảm giác này không phải là thích bình thường, bởi vì cô đã biết không nỡ để anh đi, biết đếm ngày anh trở về trong lòng, cô.... Rất nhớ anh.Ngày đó ở trong vườn hoa nhà họ Hạ, cô ôm anh thật chặt....Thật ra anh không biết, cô đã khóc trong ngực anh....Bởi vì lần đầu tiên cô cảm thấy có anh ở bên cạnh thật tốt biết bao, cô luôn muốn ở bên anh....-----Khi Đàm Dịch Khiêm đi Mỹ, anh vẫn không gọi điện cho Hạ Tử Du như những lần trước.Tối nay, Hạ Tử Du nằm trên giường, lưỡng lự nhìn dãy số điện thoại di động quen thuộc hiển thị trên màn hình điện thoại.Cuối cùng, cô vẫn không kiềm chế được mà ấn phím gọi....Đây là lần đầu tiên cô gọi điện thoại cho anh, cô căng thẳng, trái tim đập thình thịch.Điện thoại kết nối nhanh chóng, vậy mà đầu điện thoại bên kia lại truyền tới giọng nói véo von thanh nhã, "A lô...."Trong khoảnh khắc nghe thấy giọng nữ kia, Hạ Tử Du cũng nhanh chóng nhấn nút chấm dứt cuộc gọi.Tại sao người nhận điện thoại của anh lại là một cô gái trẻ tuổi?Hạ Tử Du mất hồn rất lâu.....Trằn trọc trở mình cả đêm, hôm sau, Hạ Tử Du rời giường bằng đôi mắt gấu mèo 0.0.Bà Hạ hiếm khi dậy sớm, lúc này đang chờ Hạ Tử Du cùng dùng cơm trong phòng ăn.Hạ Tử Du vừa đi vào phòng ăn, đã cảm thấy dạ dày sôi ùng ục, sau đó cảm giác buồn nôn chợt ập tới. Hạ Tử Du còn chưa kịp chào hỏi bà Hạ đã vội vã lao vào phòng vệ sinh.