"Xèo…” Lăng Tịch đem trứng gà đảo đều bên trong chảo, sau đó cầm sạn cẩn thận xào trứng gà. “Ba, thơm quá.” Một đôi tay từ phía sau ôm thắt lưng nam nhân, phà hơi thở ấm áp lên tai nam nhân, nam nhân mẫn cảm rụt lui cổ, nhỏ giọng trách cứ một tiếng. “Tiểu Hàn, đừng phá.” “Tiểu Hàn không phá.” Thanh âm nghe tựa hồ còn có điểm ủy khuất, ở bên hông tay hơi chút gia tăng lực đạo, như là ở biểu đạt hắn bất mãn. “Được được, Tiểu Hàn ngoan, đi mặc quần áo trước được hay không?” Nam nhân có chút nổi nóng, có chút bất đắc dĩ nghiêng đầu nhìn mặt Bạch Tiểu Hàn. Lăng Tịch nói qua rất nhiều lần, Bạch Tiểu Hàn ngủ phải nhớ rõ mặc quần áo, nhưng Bạch Tiểu Hàn chính là nghe không vào. Không mặc ngủ còn chưa tính, hắn rời giường cũng không nhớ rõ mặc quần áo, cứ như vậy thân mình tr*n tr** ở trong phòng chạy loạn, thế nào cũng phải nhắc nhở mới có thể ngoan ngoãn trở về mặc quần áo…… Việc này, nam nhân thực bất đắc dĩ. Tuy rằng Bạch Tiểu Hàn bình thường đều thực ngoan, nhưng ở phương diện này lại có…
Chương 5
Cấm Đoạn Chi LuyếnTác giả: Sơ LyTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược"Xèo…” Lăng Tịch đem trứng gà đảo đều bên trong chảo, sau đó cầm sạn cẩn thận xào trứng gà. “Ba, thơm quá.” Một đôi tay từ phía sau ôm thắt lưng nam nhân, phà hơi thở ấm áp lên tai nam nhân, nam nhân mẫn cảm rụt lui cổ, nhỏ giọng trách cứ một tiếng. “Tiểu Hàn, đừng phá.” “Tiểu Hàn không phá.” Thanh âm nghe tựa hồ còn có điểm ủy khuất, ở bên hông tay hơi chút gia tăng lực đạo, như là ở biểu đạt hắn bất mãn. “Được được, Tiểu Hàn ngoan, đi mặc quần áo trước được hay không?” Nam nhân có chút nổi nóng, có chút bất đắc dĩ nghiêng đầu nhìn mặt Bạch Tiểu Hàn. Lăng Tịch nói qua rất nhiều lần, Bạch Tiểu Hàn ngủ phải nhớ rõ mặc quần áo, nhưng Bạch Tiểu Hàn chính là nghe không vào. Không mặc ngủ còn chưa tính, hắn rời giường cũng không nhớ rõ mặc quần áo, cứ như vậy thân mình tr*n tr** ở trong phòng chạy loạn, thế nào cũng phải nhắc nhở mới có thể ngoan ngoãn trở về mặc quần áo…… Việc này, nam nhân thực bất đắc dĩ. Tuy rằng Bạch Tiểu Hàn bình thường đều thực ngoan, nhưng ở phương diện này lại có… "Trình, tìm người thu mua cái siêu thị nhỏ kia, thuận tiện, đem ngôi nhà nam nhân ở đó cũng mua luôn"Giọng thật lạnh lẽo"Ta thật ra muốn nhìn xem hắn mang theo cái tên ngu ngốc có thể đi nơi nào.""Thiếu gia...Thật sự làm như vậy sao?""Nghe không hiểu, ngươi có ý ngăn cản, còn rất nhiều người có thể thay thế vị trí của ngươi."Người bên cạnh Trần Trình lạnh lùng liếc mắt một cái, ngã thân mình ra sau nhắm mắt lại nghỉ ngơi. Con người lạnh lùng kia nhìn một cái, không khí trong xe trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo như băng. Trần Trình thất sắc, cung kính đáp"Vâng thưa thiếu gia."Trần Trình cẩn thận xem xét ánh mắt người bên cạnh từ từ nhắm lại nghỉ ngơi, lòng khẽ hít một hơi. Thật sự là oan nghiệt...Sau khi cùng Bạch Tiểu Hàn ăn xong liền bị Trọng Thần gọi đi chuyển hàng. Lần này, nam nhân cố ý ở cùng Bạch Tiểu Hàn một chút, mới đi theo Trọng Thần ra ngoài. Ở cửa chính Siêu thị một chiếc xe vận tải lớn bên trên rất nhiều mặc hàng là thứ Lăng Tịch lần trước kiểm kê cần bổ sung thêm hàng hóa. Đây là việc của nam nhân, phải mang tất cả vào kho hàng bên trong, trước tiên phải phân loại chất đống cho tốt.Lăng Tịch không muốn nhờ Trọng Thần hỗ trợ,vì trong cửa hàng cũng không nhàn rỗi, khoảng cách cũng không xa nhưng nhiều hàng hoá cũng khiến nam nhân có chút vất vả, mồ hôi chảy xuống cằm không ngừng, rơi cả xuống sàn đọng thành vũng.Đợi cho hoàn thành công việc vất vả, nam nhân chưa kịp nghỉ ngơi liền lại bị người phụ trách gọi vẽ tranh hoặc viết chữ thư pháp. Chữ viết của nam nhân rất khá thêm vào đó Lăng Tịch lại hiền lành ít nói cho nên việc đó rất tự nhiên liền giao cho nam nhân. Đối với việc giao phó thêm công tác, nam nhân cũng không có cái gì oán hận. Dựa theo lời nói của quản lý nam nhân rất giỏi sáng tác tranh hoặc chữ viết thư pháp... Có lẽ là rất vừa lòng biểu hiện của Lăng Tịch, sau khi nam nhân viết xong một đống tranh chữ, người phụ trách phá lệ cho nam nhân về trước tan tầm. Nam nhân cảm kích nói đa tạ, mang theo Bạch Tiểu Hàn trở về nhà.Trên đường về nhà, Bạch Tiểu Hàn gắt gao cầm lấy tay nam nhân rồi cái gì cũng không chịu nói, chính là ngẫu nhiên dùng hai tròng mắt hồng hồng nhìn nam nhân vài lần...Đứa nhỏ này làm cái gì mà không được tự nhiên? Nam nhân hơi nhíu mày, đợi về đến nhà mở miệng hỏi Bạch Tiểu Hàn,"Tiểu Hàn, như thế nào, không vui?""Ba."Bạch Tiểu Hàn nhỏ giọng gọi nam nhân một tiếng, trong lời nói mang theo sự đau lòng,"Người đừng đi làm có được không? Rất vất vả."Nói xong, Bạch Tiểu Hàn giơ tay lên xoa xoa giọt mồ hôi trên mặt nam nhân, cũng ân cần rót ly nước đưa cho Lăng Tịch."Ba không sao."Nam nhân tiếp nhận ly nước từ Bạch Tiểu Hàn đưa cho, khóe miệng cong lên hài lòng."Ba muốn cho Tiểu Hàn thoải mái một chút, cho nên phải đi làm."Tại thời điểm Lăng Tịch khốn khó nhất là được mẹ của Bạch Tiểu Hàn cưu mang. Hiện giờ người phụ nữ thiện lương ấy đã mất, việc chiếu cố Bạch Tiểu Hàn là trách nhiệm của mình. Nam nhân muốn cho hắn sống tốt một chút, nếu có thể còn muốn mang Bạch Tiểu Hàn đi bệnh viện kiểm tra, xem hắn có khôi phục như cũ hay không.. sẽ rất đáng tiếc nếu hắn vẫn duy trì đầu óc như một đứa trẻ nhỏ."Ba, con giúp người xoa bóp."Bạch Tiểu Hàn đứng lên đắn đo đưa tay đặt trên vai nam nhân. Tiểu Hàn dùng lực đạo thật sự chuẩn, ấn thật sự thoải mái, nam nhân chậm rãi khép lại mi mắt, cảm thụ được phần tình cảm phụ tử phụ tử ấm áp này.
"Trình, tìm người thu mua cái siêu thị nhỏ kia, thuận tiện, đem ngôi nhà nam nhân ở đó cũng mua luôn"
Giọng thật lạnh lẽo
"Ta thật ra muốn nhìn xem hắn mang theo cái tên ngu ngốc có thể đi nơi nào."
"Thiếu gia...Thật sự làm như vậy sao?"
"Nghe không hiểu, ngươi có ý ngăn cản, còn rất nhiều người có thể thay thế vị trí của ngươi."
Người bên cạnh Trần Trình lạnh lùng liếc mắt một cái, ngã thân mình ra sau nhắm mắt lại nghỉ ngơi. Con người lạnh lùng kia nhìn một cái, không khí trong xe trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo như băng. Trần Trình thất sắc, cung kính đáp
"Vâng thưa thiếu gia."
Trần Trình cẩn thận xem xét ánh mắt người bên cạnh từ từ nhắm lại nghỉ ngơi, lòng khẽ hít một hơi. Thật sự là oan nghiệt...
Sau khi cùng Bạch Tiểu Hàn ăn xong liền bị Trọng Thần gọi đi chuyển hàng. Lần này, nam nhân cố ý ở cùng Bạch Tiểu Hàn một chút, mới đi theo Trọng Thần ra ngoài. Ở cửa chính Siêu thị một chiếc xe vận tải lớn bên trên rất nhiều mặc hàng là thứ Lăng Tịch lần trước kiểm kê cần bổ sung thêm hàng hóa. Đây là việc của nam nhân, phải mang tất cả vào kho hàng bên trong, trước tiên phải phân loại chất đống cho tốt.
Lăng Tịch không muốn nhờ Trọng Thần hỗ trợ,vì trong cửa hàng cũng không nhàn rỗi, khoảng cách cũng không xa nhưng nhiều hàng hoá cũng khiến nam nhân có chút vất vả, mồ hôi chảy xuống cằm không ngừng, rơi cả xuống sàn đọng thành vũng.
Đợi cho hoàn thành công việc vất vả, nam nhân chưa kịp nghỉ ngơi liền lại bị người phụ trách gọi vẽ tranh hoặc viết chữ thư pháp. Chữ viết của nam nhân rất khá thêm vào đó Lăng Tịch lại hiền lành ít nói cho nên việc đó rất tự nhiên liền giao cho nam nhân. Đối với việc giao phó thêm công tác, nam nhân cũng không có cái gì oán hận. Dựa theo lời nói của quản lý nam nhân rất giỏi sáng tác tranh hoặc chữ viết thư pháp... Có lẽ là rất vừa lòng biểu hiện của Lăng Tịch, sau khi nam nhân viết xong một đống tranh chữ, người phụ trách phá lệ cho nam nhân về trước tan tầm. Nam nhân cảm kích nói đa tạ, mang theo Bạch Tiểu Hàn trở về nhà.
Trên đường về nhà, Bạch Tiểu Hàn gắt gao cầm lấy tay nam nhân rồi cái gì cũng không chịu nói, chính là ngẫu nhiên dùng hai tròng mắt hồng hồng nhìn nam nhân vài lần...
Đứa nhỏ này làm cái gì mà không được tự nhiên? Nam nhân hơi nhíu mày, đợi về đến nhà mở miệng hỏi Bạch Tiểu Hàn,
"Tiểu Hàn, như thế nào, không vui?"
"Ba."
Bạch Tiểu Hàn nhỏ giọng gọi nam nhân một tiếng, trong lời nói mang theo sự đau lòng,
"Người đừng đi làm có được không? Rất vất vả."
Nói xong, Bạch Tiểu Hàn giơ tay lên xoa xoa giọt mồ hôi trên mặt nam nhân, cũng ân cần rót ly nước đưa cho Lăng Tịch.
"Ba không sao."
Nam nhân tiếp nhận ly nước từ Bạch Tiểu Hàn đưa cho, khóe miệng cong lên hài lòng.
"Ba muốn cho Tiểu Hàn thoải mái một chút, cho nên phải đi làm."
Tại thời điểm Lăng Tịch khốn khó nhất là được mẹ của Bạch Tiểu Hàn cưu mang. Hiện giờ người phụ nữ thiện lương ấy đã mất, việc chiếu cố Bạch Tiểu Hàn là trách nhiệm của mình. Nam nhân muốn cho hắn sống tốt một chút, nếu có thể còn muốn mang Bạch Tiểu Hàn đi bệnh viện kiểm tra, xem hắn có khôi phục như cũ hay không.. sẽ rất đáng tiếc nếu hắn vẫn duy trì đầu óc như một đứa trẻ nhỏ.
"Ba, con giúp người xoa bóp."
Bạch Tiểu Hàn đứng lên đắn đo đưa tay đặt trên vai nam nhân. Tiểu Hàn dùng lực đạo thật sự chuẩn, ấn thật sự thoải mái, nam nhân chậm rãi khép lại mi mắt, cảm thụ được phần tình cảm phụ tử phụ tử ấm áp này.
Cấm Đoạn Chi LuyếnTác giả: Sơ LyTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược"Xèo…” Lăng Tịch đem trứng gà đảo đều bên trong chảo, sau đó cầm sạn cẩn thận xào trứng gà. “Ba, thơm quá.” Một đôi tay từ phía sau ôm thắt lưng nam nhân, phà hơi thở ấm áp lên tai nam nhân, nam nhân mẫn cảm rụt lui cổ, nhỏ giọng trách cứ một tiếng. “Tiểu Hàn, đừng phá.” “Tiểu Hàn không phá.” Thanh âm nghe tựa hồ còn có điểm ủy khuất, ở bên hông tay hơi chút gia tăng lực đạo, như là ở biểu đạt hắn bất mãn. “Được được, Tiểu Hàn ngoan, đi mặc quần áo trước được hay không?” Nam nhân có chút nổi nóng, có chút bất đắc dĩ nghiêng đầu nhìn mặt Bạch Tiểu Hàn. Lăng Tịch nói qua rất nhiều lần, Bạch Tiểu Hàn ngủ phải nhớ rõ mặc quần áo, nhưng Bạch Tiểu Hàn chính là nghe không vào. Không mặc ngủ còn chưa tính, hắn rời giường cũng không nhớ rõ mặc quần áo, cứ như vậy thân mình tr*n tr** ở trong phòng chạy loạn, thế nào cũng phải nhắc nhở mới có thể ngoan ngoãn trở về mặc quần áo…… Việc này, nam nhân thực bất đắc dĩ. Tuy rằng Bạch Tiểu Hàn bình thường đều thực ngoan, nhưng ở phương diện này lại có… "Trình, tìm người thu mua cái siêu thị nhỏ kia, thuận tiện, đem ngôi nhà nam nhân ở đó cũng mua luôn"Giọng thật lạnh lẽo"Ta thật ra muốn nhìn xem hắn mang theo cái tên ngu ngốc có thể đi nơi nào.""Thiếu gia...Thật sự làm như vậy sao?""Nghe không hiểu, ngươi có ý ngăn cản, còn rất nhiều người có thể thay thế vị trí của ngươi."Người bên cạnh Trần Trình lạnh lùng liếc mắt một cái, ngã thân mình ra sau nhắm mắt lại nghỉ ngơi. Con người lạnh lùng kia nhìn một cái, không khí trong xe trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo như băng. Trần Trình thất sắc, cung kính đáp"Vâng thưa thiếu gia."Trần Trình cẩn thận xem xét ánh mắt người bên cạnh từ từ nhắm lại nghỉ ngơi, lòng khẽ hít một hơi. Thật sự là oan nghiệt...Sau khi cùng Bạch Tiểu Hàn ăn xong liền bị Trọng Thần gọi đi chuyển hàng. Lần này, nam nhân cố ý ở cùng Bạch Tiểu Hàn một chút, mới đi theo Trọng Thần ra ngoài. Ở cửa chính Siêu thị một chiếc xe vận tải lớn bên trên rất nhiều mặc hàng là thứ Lăng Tịch lần trước kiểm kê cần bổ sung thêm hàng hóa. Đây là việc của nam nhân, phải mang tất cả vào kho hàng bên trong, trước tiên phải phân loại chất đống cho tốt.Lăng Tịch không muốn nhờ Trọng Thần hỗ trợ,vì trong cửa hàng cũng không nhàn rỗi, khoảng cách cũng không xa nhưng nhiều hàng hoá cũng khiến nam nhân có chút vất vả, mồ hôi chảy xuống cằm không ngừng, rơi cả xuống sàn đọng thành vũng.Đợi cho hoàn thành công việc vất vả, nam nhân chưa kịp nghỉ ngơi liền lại bị người phụ trách gọi vẽ tranh hoặc viết chữ thư pháp. Chữ viết của nam nhân rất khá thêm vào đó Lăng Tịch lại hiền lành ít nói cho nên việc đó rất tự nhiên liền giao cho nam nhân. Đối với việc giao phó thêm công tác, nam nhân cũng không có cái gì oán hận. Dựa theo lời nói của quản lý nam nhân rất giỏi sáng tác tranh hoặc chữ viết thư pháp... Có lẽ là rất vừa lòng biểu hiện của Lăng Tịch, sau khi nam nhân viết xong một đống tranh chữ, người phụ trách phá lệ cho nam nhân về trước tan tầm. Nam nhân cảm kích nói đa tạ, mang theo Bạch Tiểu Hàn trở về nhà.Trên đường về nhà, Bạch Tiểu Hàn gắt gao cầm lấy tay nam nhân rồi cái gì cũng không chịu nói, chính là ngẫu nhiên dùng hai tròng mắt hồng hồng nhìn nam nhân vài lần...Đứa nhỏ này làm cái gì mà không được tự nhiên? Nam nhân hơi nhíu mày, đợi về đến nhà mở miệng hỏi Bạch Tiểu Hàn,"Tiểu Hàn, như thế nào, không vui?""Ba."Bạch Tiểu Hàn nhỏ giọng gọi nam nhân một tiếng, trong lời nói mang theo sự đau lòng,"Người đừng đi làm có được không? Rất vất vả."Nói xong, Bạch Tiểu Hàn giơ tay lên xoa xoa giọt mồ hôi trên mặt nam nhân, cũng ân cần rót ly nước đưa cho Lăng Tịch."Ba không sao."Nam nhân tiếp nhận ly nước từ Bạch Tiểu Hàn đưa cho, khóe miệng cong lên hài lòng."Ba muốn cho Tiểu Hàn thoải mái một chút, cho nên phải đi làm."Tại thời điểm Lăng Tịch khốn khó nhất là được mẹ của Bạch Tiểu Hàn cưu mang. Hiện giờ người phụ nữ thiện lương ấy đã mất, việc chiếu cố Bạch Tiểu Hàn là trách nhiệm của mình. Nam nhân muốn cho hắn sống tốt một chút, nếu có thể còn muốn mang Bạch Tiểu Hàn đi bệnh viện kiểm tra, xem hắn có khôi phục như cũ hay không.. sẽ rất đáng tiếc nếu hắn vẫn duy trì đầu óc như một đứa trẻ nhỏ."Ba, con giúp người xoa bóp."Bạch Tiểu Hàn đứng lên đắn đo đưa tay đặt trên vai nam nhân. Tiểu Hàn dùng lực đạo thật sự chuẩn, ấn thật sự thoải mái, nam nhân chậm rãi khép lại mi mắt, cảm thụ được phần tình cảm phụ tử phụ tử ấm áp này.