"Xèo…” Lăng Tịch đem trứng gà đảo đều bên trong chảo, sau đó cầm sạn cẩn thận xào trứng gà. “Ba, thơm quá.” Một đôi tay từ phía sau ôm thắt lưng nam nhân, phà hơi thở ấm áp lên tai nam nhân, nam nhân mẫn cảm rụt lui cổ, nhỏ giọng trách cứ một tiếng. “Tiểu Hàn, đừng phá.” “Tiểu Hàn không phá.” Thanh âm nghe tựa hồ còn có điểm ủy khuất, ở bên hông tay hơi chút gia tăng lực đạo, như là ở biểu đạt hắn bất mãn. “Được được, Tiểu Hàn ngoan, đi mặc quần áo trước được hay không?” Nam nhân có chút nổi nóng, có chút bất đắc dĩ nghiêng đầu nhìn mặt Bạch Tiểu Hàn. Lăng Tịch nói qua rất nhiều lần, Bạch Tiểu Hàn ngủ phải nhớ rõ mặc quần áo, nhưng Bạch Tiểu Hàn chính là nghe không vào. Không mặc ngủ còn chưa tính, hắn rời giường cũng không nhớ rõ mặc quần áo, cứ như vậy thân mình tr*n tr** ở trong phòng chạy loạn, thế nào cũng phải nhắc nhở mới có thể ngoan ngoãn trở về mặc quần áo…… Việc này, nam nhân thực bất đắc dĩ. Tuy rằng Bạch Tiểu Hàn bình thường đều thực ngoan, nhưng ở phương diện này lại có…
Chương 46
Cấm Đoạn Chi LuyếnTác giả: Sơ LyTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược"Xèo…” Lăng Tịch đem trứng gà đảo đều bên trong chảo, sau đó cầm sạn cẩn thận xào trứng gà. “Ba, thơm quá.” Một đôi tay từ phía sau ôm thắt lưng nam nhân, phà hơi thở ấm áp lên tai nam nhân, nam nhân mẫn cảm rụt lui cổ, nhỏ giọng trách cứ một tiếng. “Tiểu Hàn, đừng phá.” “Tiểu Hàn không phá.” Thanh âm nghe tựa hồ còn có điểm ủy khuất, ở bên hông tay hơi chút gia tăng lực đạo, như là ở biểu đạt hắn bất mãn. “Được được, Tiểu Hàn ngoan, đi mặc quần áo trước được hay không?” Nam nhân có chút nổi nóng, có chút bất đắc dĩ nghiêng đầu nhìn mặt Bạch Tiểu Hàn. Lăng Tịch nói qua rất nhiều lần, Bạch Tiểu Hàn ngủ phải nhớ rõ mặc quần áo, nhưng Bạch Tiểu Hàn chính là nghe không vào. Không mặc ngủ còn chưa tính, hắn rời giường cũng không nhớ rõ mặc quần áo, cứ như vậy thân mình tr*n tr** ở trong phòng chạy loạn, thế nào cũng phải nhắc nhở mới có thể ngoan ngoãn trở về mặc quần áo…… Việc này, nam nhân thực bất đắc dĩ. Tuy rằng Bạch Tiểu Hàn bình thường đều thực ngoan, nhưng ở phương diện này lại có… "Tiểu Hàn, người đó bây giờ còn ở nhà sao?"Nam nhân sờ sờ tóc Bạch Tiểu Hàn ôn nhu hỏi nói:"Con có nhìn thấy bọn họ rời đi chưa?"Bạch Tiểu Hàn nghiêm túc nghĩ nghĩ, sau đó lắc lắc đầu,"Không có. Ba, làm sao bây giờ? Tiểu Hàn sợ.""Đừng sợ, có ba ở đây. Tiểu Hàn ngoan, chúng ta bây giờ trở về xem được không?""Có thể..."Bạch Tiểu Hàn sợ hãi trừng mắt nhìn, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.Lăng Tịch siết chặt tay Bạch Tiểu Hàn, mang theo hắn lên lầu, sau đó hướng về phòng ở từng bước đi tới. Nam nhân đứng ở ngoài cửa cẩn thận nghe động tĩnh, trong phòng rất im lặng, không ai nói chuyện, thậm chí âm thanh đi lại cũng không có.Hay là người đó đã đi rồi?!Lăng Tịch trấn an vỗ vỗ Bạch Tiểu Hàn, sau đó lấy ra cái chìa khóa mở cửa phòng. Nam nhân đưa Bạch Tiểu Hàn vào nhà thay dép lê, vừa mới chuẩn bị đem Bạch Tiểu Hàn đi xem Tivi, bản thân đi nấu cơm, phòng trong truyền đến tiếng bước chân, lập tức, một giọng nói quen thuộc truyền đến."Ngươi bỏ trốn đã trở lại?""Ai?"Nam nhân phản xạ có điều kiện bàn hỏi một câu, mà bên cạnh là Bạch Tiểu Hàn sợ hãi cũng gắt gao cầm lấy cánh tay nam nhân run rẩy."Ba.""Ngươi sao ở nhà của ta?"Tần Tường biết chỗ này chẳng có gì lạ, nhưng Tần Tường tới với mục đích gì, có thể khẳng định tuyệt đối không tốt."Ta tới xem chỗ ở ngươi một chút, cũng có vấn đề gì sao?"Tần Tường bất mãn liếc mắt một cái, sau đó đem tầm mắt chuyển qua Bạch Tiểu Hàn"Tiểu Bạch ngốc, núp ở phía sau làm gì, ta cũng sẽ không ăn thịt ngươi.""Tần Tường, đừng nói bậy, hắn gọi Bạch Tiểu Hàn.""Bạch Tiểu Hàn, Tiểu Bạch Hàn, Tiểu Bạch ngốc, không giống nhau sao?"Tần Tường khoan tay trước ngực, dùng ánh mắt ghét bỏ nhìn soi mói vẻ mặt sợ hãi của Bạch Tiểu Hàn,"Không phải chỉ là một ngốc tử thôi sao, có gì đặc biệt hơn người.""Bốp"Nam nhân giơ tay lên tát Tần Tường một cái"Ngươi lại vì một đứa ngốc đánh ta?"Tần Tường không dám tin Lăng Tịch mặt đỏ bừng, hai tròng mắt đầy nước ủy khuất cùng phẫn nộ, chứng tỏ rất tức giận. Từ hắn tự nói phải thật sự mạnh để không bị đánh. Mà chết tiệt nam nhân lại đánh hắn hai lần. Nhìn đôi mắt không hề kiếp sợ kia, Tần Tường chậm rãi nheo mắt lại, hàn quang bức người.
"Tiểu Hàn, người đó bây giờ còn ở nhà sao?"
Nam nhân sờ sờ tóc Bạch Tiểu Hàn ôn nhu hỏi nói:
"Con có nhìn thấy bọn họ rời đi chưa?"
Bạch Tiểu Hàn nghiêm túc nghĩ nghĩ, sau đó lắc lắc đầu,
"Không có. Ba, làm sao bây giờ? Tiểu Hàn sợ."
"Đừng sợ, có ba ở đây. Tiểu Hàn ngoan, chúng ta bây giờ trở về xem được không?"
"Có thể..."
Bạch Tiểu Hàn sợ hãi trừng mắt nhìn, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
Lăng Tịch siết chặt tay Bạch Tiểu Hàn, mang theo hắn lên lầu, sau đó hướng về phòng ở từng bước đi tới. Nam nhân đứng ở ngoài cửa cẩn thận nghe động tĩnh, trong phòng rất im lặng, không ai nói chuyện, thậm chí âm thanh đi lại cũng không có.
Hay là người đó đã đi rồi?!
Lăng Tịch trấn an vỗ vỗ Bạch Tiểu Hàn, sau đó lấy ra cái chìa khóa mở cửa phòng. Nam nhân đưa Bạch Tiểu Hàn vào nhà thay dép lê, vừa mới chuẩn bị đem Bạch Tiểu Hàn đi xem Tivi, bản thân đi nấu cơm, phòng trong truyền đến tiếng bước chân, lập tức, một giọng nói quen thuộc truyền đến.
"Ngươi bỏ trốn đã trở lại?"
"Ai?"
Nam nhân phản xạ có điều kiện bàn hỏi một câu, mà bên cạnh là Bạch Tiểu Hàn sợ hãi cũng gắt gao cầm lấy cánh tay nam nhân run rẩy.
"Ba."
"Ngươi sao ở nhà của ta?"
Tần Tường biết chỗ này chẳng có gì lạ, nhưng Tần Tường tới với mục đích gì, có thể khẳng định tuyệt đối không tốt.
"Ta tới xem chỗ ở ngươi một chút, cũng có vấn đề gì sao?"
Tần Tường bất mãn liếc mắt một cái, sau đó đem tầm mắt chuyển qua Bạch Tiểu Hàn
"Tiểu Bạch ngốc, núp ở phía sau làm gì, ta cũng sẽ không ăn thịt ngươi."
"Tần Tường, đừng nói bậy, hắn gọi Bạch Tiểu Hàn."
"Bạch Tiểu Hàn, Tiểu Bạch Hàn, Tiểu Bạch ngốc, không giống nhau sao?"
Tần Tường khoan tay trước ngực, dùng ánh mắt ghét bỏ nhìn soi mói vẻ mặt sợ hãi của Bạch Tiểu Hàn,
"Không phải chỉ là một ngốc tử thôi sao, có gì đặc biệt hơn người."
"Bốp"
Nam nhân giơ tay lên tát Tần Tường một cái
"Ngươi lại vì một đứa ngốc đánh ta?"
Tần Tường không dám tin Lăng Tịch mặt đỏ bừng, hai tròng mắt đầy nước ủy khuất cùng phẫn nộ, chứng tỏ rất tức giận. Từ hắn tự nói phải thật sự mạnh để không bị đánh. Mà chết tiệt nam nhân lại đánh hắn hai lần. Nhìn đôi mắt không hề kiếp sợ kia, Tần Tường chậm rãi nheo mắt lại, hàn quang bức người.
Cấm Đoạn Chi LuyếnTác giả: Sơ LyTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược"Xèo…” Lăng Tịch đem trứng gà đảo đều bên trong chảo, sau đó cầm sạn cẩn thận xào trứng gà. “Ba, thơm quá.” Một đôi tay từ phía sau ôm thắt lưng nam nhân, phà hơi thở ấm áp lên tai nam nhân, nam nhân mẫn cảm rụt lui cổ, nhỏ giọng trách cứ một tiếng. “Tiểu Hàn, đừng phá.” “Tiểu Hàn không phá.” Thanh âm nghe tựa hồ còn có điểm ủy khuất, ở bên hông tay hơi chút gia tăng lực đạo, như là ở biểu đạt hắn bất mãn. “Được được, Tiểu Hàn ngoan, đi mặc quần áo trước được hay không?” Nam nhân có chút nổi nóng, có chút bất đắc dĩ nghiêng đầu nhìn mặt Bạch Tiểu Hàn. Lăng Tịch nói qua rất nhiều lần, Bạch Tiểu Hàn ngủ phải nhớ rõ mặc quần áo, nhưng Bạch Tiểu Hàn chính là nghe không vào. Không mặc ngủ còn chưa tính, hắn rời giường cũng không nhớ rõ mặc quần áo, cứ như vậy thân mình tr*n tr** ở trong phòng chạy loạn, thế nào cũng phải nhắc nhở mới có thể ngoan ngoãn trở về mặc quần áo…… Việc này, nam nhân thực bất đắc dĩ. Tuy rằng Bạch Tiểu Hàn bình thường đều thực ngoan, nhưng ở phương diện này lại có… "Tiểu Hàn, người đó bây giờ còn ở nhà sao?"Nam nhân sờ sờ tóc Bạch Tiểu Hàn ôn nhu hỏi nói:"Con có nhìn thấy bọn họ rời đi chưa?"Bạch Tiểu Hàn nghiêm túc nghĩ nghĩ, sau đó lắc lắc đầu,"Không có. Ba, làm sao bây giờ? Tiểu Hàn sợ.""Đừng sợ, có ba ở đây. Tiểu Hàn ngoan, chúng ta bây giờ trở về xem được không?""Có thể..."Bạch Tiểu Hàn sợ hãi trừng mắt nhìn, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.Lăng Tịch siết chặt tay Bạch Tiểu Hàn, mang theo hắn lên lầu, sau đó hướng về phòng ở từng bước đi tới. Nam nhân đứng ở ngoài cửa cẩn thận nghe động tĩnh, trong phòng rất im lặng, không ai nói chuyện, thậm chí âm thanh đi lại cũng không có.Hay là người đó đã đi rồi?!Lăng Tịch trấn an vỗ vỗ Bạch Tiểu Hàn, sau đó lấy ra cái chìa khóa mở cửa phòng. Nam nhân đưa Bạch Tiểu Hàn vào nhà thay dép lê, vừa mới chuẩn bị đem Bạch Tiểu Hàn đi xem Tivi, bản thân đi nấu cơm, phòng trong truyền đến tiếng bước chân, lập tức, một giọng nói quen thuộc truyền đến."Ngươi bỏ trốn đã trở lại?""Ai?"Nam nhân phản xạ có điều kiện bàn hỏi một câu, mà bên cạnh là Bạch Tiểu Hàn sợ hãi cũng gắt gao cầm lấy cánh tay nam nhân run rẩy."Ba.""Ngươi sao ở nhà của ta?"Tần Tường biết chỗ này chẳng có gì lạ, nhưng Tần Tường tới với mục đích gì, có thể khẳng định tuyệt đối không tốt."Ta tới xem chỗ ở ngươi một chút, cũng có vấn đề gì sao?"Tần Tường bất mãn liếc mắt một cái, sau đó đem tầm mắt chuyển qua Bạch Tiểu Hàn"Tiểu Bạch ngốc, núp ở phía sau làm gì, ta cũng sẽ không ăn thịt ngươi.""Tần Tường, đừng nói bậy, hắn gọi Bạch Tiểu Hàn.""Bạch Tiểu Hàn, Tiểu Bạch Hàn, Tiểu Bạch ngốc, không giống nhau sao?"Tần Tường khoan tay trước ngực, dùng ánh mắt ghét bỏ nhìn soi mói vẻ mặt sợ hãi của Bạch Tiểu Hàn,"Không phải chỉ là một ngốc tử thôi sao, có gì đặc biệt hơn người.""Bốp"Nam nhân giơ tay lên tát Tần Tường một cái"Ngươi lại vì một đứa ngốc đánh ta?"Tần Tường không dám tin Lăng Tịch mặt đỏ bừng, hai tròng mắt đầy nước ủy khuất cùng phẫn nộ, chứng tỏ rất tức giận. Từ hắn tự nói phải thật sự mạnh để không bị đánh. Mà chết tiệt nam nhân lại đánh hắn hai lần. Nhìn đôi mắt không hề kiếp sợ kia, Tần Tường chậm rãi nheo mắt lại, hàn quang bức người.