Tác giả:

"Xèo…” Lăng Tịch đem trứng gà đảo đều bên trong chảo, sau đó cầm sạn cẩn thận xào trứng gà. “Ba, thơm quá.” Một đôi tay từ phía sau ôm thắt lưng nam nhân, phà hơi thở ấm áp lên tai nam nhân, nam nhân mẫn cảm rụt lui cổ, nhỏ giọng trách cứ một tiếng. “Tiểu Hàn, đừng phá.” “Tiểu Hàn không phá.” Thanh âm nghe tựa hồ còn có điểm ủy khuất, ở bên hông tay hơi chút gia tăng lực đạo, như là ở biểu đạt hắn bất mãn. “Được được, Tiểu Hàn ngoan, đi mặc quần áo trước được hay không?” Nam nhân có chút nổi nóng, có chút bất đắc dĩ nghiêng đầu nhìn mặt Bạch Tiểu Hàn. Lăng Tịch nói qua rất nhiều lần, Bạch Tiểu Hàn ngủ phải nhớ rõ mặc quần áo, nhưng Bạch Tiểu Hàn chính là nghe không vào. Không mặc ngủ còn chưa tính, hắn rời giường cũng không nhớ rõ mặc quần áo, cứ như vậy thân mình tr*n tr** ở trong phòng chạy loạn, thế nào cũng phải nhắc nhở mới có thể ngoan ngoãn trở về mặc quần áo…… Việc này, nam nhân thực bất đắc dĩ. Tuy rằng Bạch Tiểu Hàn bình thường đều thực ngoan, nhưng ở phương diện này lại có…

Chương 81

Cấm Đoạn Chi LuyếnTác giả: Sơ LyTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược"Xèo…” Lăng Tịch đem trứng gà đảo đều bên trong chảo, sau đó cầm sạn cẩn thận xào trứng gà. “Ba, thơm quá.” Một đôi tay từ phía sau ôm thắt lưng nam nhân, phà hơi thở ấm áp lên tai nam nhân, nam nhân mẫn cảm rụt lui cổ, nhỏ giọng trách cứ một tiếng. “Tiểu Hàn, đừng phá.” “Tiểu Hàn không phá.” Thanh âm nghe tựa hồ còn có điểm ủy khuất, ở bên hông tay hơi chút gia tăng lực đạo, như là ở biểu đạt hắn bất mãn. “Được được, Tiểu Hàn ngoan, đi mặc quần áo trước được hay không?” Nam nhân có chút nổi nóng, có chút bất đắc dĩ nghiêng đầu nhìn mặt Bạch Tiểu Hàn. Lăng Tịch nói qua rất nhiều lần, Bạch Tiểu Hàn ngủ phải nhớ rõ mặc quần áo, nhưng Bạch Tiểu Hàn chính là nghe không vào. Không mặc ngủ còn chưa tính, hắn rời giường cũng không nhớ rõ mặc quần áo, cứ như vậy thân mình tr*n tr** ở trong phòng chạy loạn, thế nào cũng phải nhắc nhở mới có thể ngoan ngoãn trở về mặc quần áo…… Việc này, nam nhân thực bất đắc dĩ. Tuy rằng Bạch Tiểu Hàn bình thường đều thực ngoan, nhưng ở phương diện này lại có… Lăng Gia An đi lên lầu, rồi đến một căn phòng trống đã lâu không ai ở. Vào phòng đóng cửa lại chậm rãi đến bên giường, ngồi xuống nhẹ vỗ về hai cái gối đầu, trong con ngươi có vài tia run rẩy. Căn phòng này đã lâu không ai dùng, nhưng vẫn được dọn dẹp sạch sẻ. Hắn từng cùng Lăng Tịch lăn lộn cười đùa ở đây, lần đầu tiên cũng là tại đây.Cửa phía sau lưng mở ra Lăng Gia An đứng lên nhìn về phía sau, khi nhìn thấy là Phương Văn mới yên lòng,"Gia An, chị hai đã trở về, nói có quà tặng cho anh, đợi anh qua lấy.""Vâng, phiền em.""Chúng ta là vợ chồng, khách khí như vậy làm gì. Gia An, chúng ta đợi qua sinh nhật ba liền trở về có được không?""Sao? Như thế nào gấp như vậy?""Em nhớ nhà.""Xem tình hình thế nào đã"Nói xong hắn đi khỏi phòng, bỏ lại Phương Văn ở phía phía sau.Lăng Gia An sau khi tắm rửa thay quần áo liền đi đến thư phòng Lăng lão gia. Lăng Gia An hít sâu một hơi, sau đó giơ tay lên gõ cửa thư phòng."Vào đi""Ba, con vừa rồi có chút việc gấp, nên cho Văn Văn về trước. Làm cho ba đợi lâu, thật có lỗi.""Quên đi, lần sau nhớ rõ đem việc làm cho tốt rồi về sớm một chút.""Dạ biết."Hai cha con trò chuyện vài câu về gia đình riêng của Lăng Gia An. Rồi nói một chút về Lăng Duệ. Sau đó Lăng Gia An đi theo Lăng lão gia xuống lầu."Ba, Gia An."Trước mắt họ là một người phụ nữ rất xinh đẹp và quyến rũ, Đại tiểu thư -- Lăng Khả Hinh. Một người rất điêu ngoa, kênh kiệu."Tiểu Duệ, chào cậu đi."Lăng Khả Hinh hướng đến thang lầu vẫy vẫy tay."Dạ."Lăng Duệ đi xuống lễ phép đến chào ông ngoại, đến phiên Lăng Gia An thanh âm kia lại trở nên có chút không mặn không nhạt.Hắn cùng cậu vốn không rất thân cận, hơn nữa cậu cùng nam nhân có quan hệ đáng xấu hổ, lại làm cho hắn cảm thấy được khó chịu, tự nhiên thái độ cũng không khá hơn chút nào.Lâu rồi nhà họ Lăng mới đông đủ như thế này. Mọi người cùng ngồi vào bàn ăn cơm.Một lát sau, Lăng lão gia buông đôi đũa trong tay, lấy qua một khăn ăn lau lau khóe môi, sau đó mở miệng,"Tiểu Duệ, con đưa thiệp mời đến chỗ ba con đi.""Dạ?"Lăng lão gia đột nhiên lên tiếng làm cho Lăng Duệ dừng đũa, có chút nghi hoặc nhìn về phía ông."Con bớt thời giờ đến đưa thiệp mời cho Lăng Tịch, mời hắn tới tham gia sinh nhật của ông "Lăng Tịch...Tại Lăng gia hai từ đó xem như cấm kỵ. Đang ngồi ăn tất cả mọi người đều sửng sốt. Rất nhanh, Lăng Khả Hinh liền hỏi lại,"Ba, người đem cái kẻ vô dụng đó đến làm gì? ""Khả Hinh!"Lăng lão gia quét mắt nhìn Lăng Khả Hinh, lại một lần nữa mở miệng nói"Tiểu Duệ, nghe Tuyết Nhi nói con đã gặp qua Lăng Tịch. Con biết nên đến đâu có thể tìm được hắn, cho nên thiệp mời này, tùy con đưa đi. Còn có, mặc kệ thế nào, hắn cũng là ba của con, con nên có lễ phép."

Lăng Gia An đi lên lầu, rồi đến một căn phòng trống đã lâu không ai ở. Vào phòng đóng cửa lại chậm rãi đến bên giường, ngồi xuống nhẹ vỗ về hai cái gối đầu, trong con ngươi có vài tia run rẩy. Căn phòng này đã lâu không ai dùng, nhưng vẫn được dọn dẹp sạch sẻ. Hắn từng cùng Lăng Tịch lăn lộn cười đùa ở đây, lần đầu tiên cũng là tại đây.

Cửa phía sau lưng mở ra Lăng Gia An đứng lên nhìn về phía sau, khi nhìn thấy là Phương Văn mới yên lòng,

"Gia An, chị hai đã trở về, nói có quà tặng cho anh, đợi anh qua lấy."

"Vâng, phiền em."

"Chúng ta là vợ chồng, khách khí như vậy làm gì. Gia An, chúng ta đợi qua sinh nhật ba liền trở về có được không?"

"Sao? Như thế nào gấp như vậy?"

"Em nhớ nhà."

"Xem tình hình thế nào đã"

Nói xong hắn đi khỏi phòng, bỏ lại Phương Văn ở phía phía sau.

Lăng Gia An sau khi tắm rửa thay quần áo liền đi đến thư phòng Lăng lão gia. Lăng Gia An hít sâu một hơi, sau đó giơ tay lên gõ cửa thư phòng.

"Vào đi"

"Ba, con vừa rồi có chút việc gấp, nên cho Văn Văn về trước. Làm cho ba đợi lâu, thật có lỗi."

"Quên đi, lần sau nhớ rõ đem việc làm cho tốt rồi về sớm một chút."

"Dạ biết."

Hai cha con trò chuyện vài câu về gia đình riêng của Lăng Gia An. Rồi nói một chút về Lăng Duệ. Sau đó Lăng Gia An đi theo Lăng lão gia xuống lầu.

"Ba, Gia An."

Trước mắt họ là một người phụ nữ rất xinh đẹp và quyến rũ, Đại tiểu thư -- Lăng Khả Hinh. Một người rất điêu ngoa, kênh kiệu.

"Tiểu Duệ, chào cậu đi."

Lăng Khả Hinh hướng đến thang lầu vẫy vẫy tay.

"Dạ."

Lăng Duệ đi xuống lễ phép đến chào ông ngoại, đến phiên Lăng Gia An thanh âm kia lại trở nên có chút không mặn không nhạt.

Hắn cùng cậu vốn không rất thân cận, hơn nữa cậu cùng nam nhân có quan hệ đáng xấu hổ, lại làm cho hắn cảm thấy được khó chịu, tự nhiên thái độ cũng không khá hơn chút nào.

Lâu rồi nhà họ Lăng mới đông đủ như thế này. Mọi người cùng ngồi vào bàn ăn cơm.

Một lát sau, Lăng lão gia buông đôi đũa trong tay, lấy qua một khăn ăn lau lau khóe môi, sau đó mở miệng,

"Tiểu Duệ, con đưa thiệp mời đến chỗ ba con đi."

"Dạ?"

Lăng lão gia đột nhiên lên tiếng làm cho Lăng Duệ dừng đũa, có chút nghi hoặc nhìn về phía ông.

"Con bớt thời giờ đến đưa thiệp mời cho Lăng Tịch, mời hắn tới tham gia sinh nhật của ông "

Lăng Tịch...

Tại Lăng gia hai từ đó xem như cấm kỵ. Đang ngồi ăn tất cả mọi người đều sửng sốt. Rất nhanh, Lăng Khả Hinh liền hỏi lại,

"Ba, người đem cái kẻ vô dụng đó đến làm gì? "

"Khả Hinh!"

Lăng lão gia quét mắt nhìn Lăng Khả Hinh, lại một lần nữa mở miệng nói

"Tiểu Duệ, nghe Tuyết Nhi nói con đã gặp qua Lăng Tịch. Con biết nên đến đâu có thể tìm được hắn, cho nên thiệp mời này, tùy con đưa đi. Còn có, mặc kệ thế nào, hắn cũng là ba của con, con nên có lễ phép."

Cấm Đoạn Chi LuyếnTác giả: Sơ LyTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược"Xèo…” Lăng Tịch đem trứng gà đảo đều bên trong chảo, sau đó cầm sạn cẩn thận xào trứng gà. “Ba, thơm quá.” Một đôi tay từ phía sau ôm thắt lưng nam nhân, phà hơi thở ấm áp lên tai nam nhân, nam nhân mẫn cảm rụt lui cổ, nhỏ giọng trách cứ một tiếng. “Tiểu Hàn, đừng phá.” “Tiểu Hàn không phá.” Thanh âm nghe tựa hồ còn có điểm ủy khuất, ở bên hông tay hơi chút gia tăng lực đạo, như là ở biểu đạt hắn bất mãn. “Được được, Tiểu Hàn ngoan, đi mặc quần áo trước được hay không?” Nam nhân có chút nổi nóng, có chút bất đắc dĩ nghiêng đầu nhìn mặt Bạch Tiểu Hàn. Lăng Tịch nói qua rất nhiều lần, Bạch Tiểu Hàn ngủ phải nhớ rõ mặc quần áo, nhưng Bạch Tiểu Hàn chính là nghe không vào. Không mặc ngủ còn chưa tính, hắn rời giường cũng không nhớ rõ mặc quần áo, cứ như vậy thân mình tr*n tr** ở trong phòng chạy loạn, thế nào cũng phải nhắc nhở mới có thể ngoan ngoãn trở về mặc quần áo…… Việc này, nam nhân thực bất đắc dĩ. Tuy rằng Bạch Tiểu Hàn bình thường đều thực ngoan, nhưng ở phương diện này lại có… Lăng Gia An đi lên lầu, rồi đến một căn phòng trống đã lâu không ai ở. Vào phòng đóng cửa lại chậm rãi đến bên giường, ngồi xuống nhẹ vỗ về hai cái gối đầu, trong con ngươi có vài tia run rẩy. Căn phòng này đã lâu không ai dùng, nhưng vẫn được dọn dẹp sạch sẻ. Hắn từng cùng Lăng Tịch lăn lộn cười đùa ở đây, lần đầu tiên cũng là tại đây.Cửa phía sau lưng mở ra Lăng Gia An đứng lên nhìn về phía sau, khi nhìn thấy là Phương Văn mới yên lòng,"Gia An, chị hai đã trở về, nói có quà tặng cho anh, đợi anh qua lấy.""Vâng, phiền em.""Chúng ta là vợ chồng, khách khí như vậy làm gì. Gia An, chúng ta đợi qua sinh nhật ba liền trở về có được không?""Sao? Như thế nào gấp như vậy?""Em nhớ nhà.""Xem tình hình thế nào đã"Nói xong hắn đi khỏi phòng, bỏ lại Phương Văn ở phía phía sau.Lăng Gia An sau khi tắm rửa thay quần áo liền đi đến thư phòng Lăng lão gia. Lăng Gia An hít sâu một hơi, sau đó giơ tay lên gõ cửa thư phòng."Vào đi""Ba, con vừa rồi có chút việc gấp, nên cho Văn Văn về trước. Làm cho ba đợi lâu, thật có lỗi.""Quên đi, lần sau nhớ rõ đem việc làm cho tốt rồi về sớm một chút.""Dạ biết."Hai cha con trò chuyện vài câu về gia đình riêng của Lăng Gia An. Rồi nói một chút về Lăng Duệ. Sau đó Lăng Gia An đi theo Lăng lão gia xuống lầu."Ba, Gia An."Trước mắt họ là một người phụ nữ rất xinh đẹp và quyến rũ, Đại tiểu thư -- Lăng Khả Hinh. Một người rất điêu ngoa, kênh kiệu."Tiểu Duệ, chào cậu đi."Lăng Khả Hinh hướng đến thang lầu vẫy vẫy tay."Dạ."Lăng Duệ đi xuống lễ phép đến chào ông ngoại, đến phiên Lăng Gia An thanh âm kia lại trở nên có chút không mặn không nhạt.Hắn cùng cậu vốn không rất thân cận, hơn nữa cậu cùng nam nhân có quan hệ đáng xấu hổ, lại làm cho hắn cảm thấy được khó chịu, tự nhiên thái độ cũng không khá hơn chút nào.Lâu rồi nhà họ Lăng mới đông đủ như thế này. Mọi người cùng ngồi vào bàn ăn cơm.Một lát sau, Lăng lão gia buông đôi đũa trong tay, lấy qua một khăn ăn lau lau khóe môi, sau đó mở miệng,"Tiểu Duệ, con đưa thiệp mời đến chỗ ba con đi.""Dạ?"Lăng lão gia đột nhiên lên tiếng làm cho Lăng Duệ dừng đũa, có chút nghi hoặc nhìn về phía ông."Con bớt thời giờ đến đưa thiệp mời cho Lăng Tịch, mời hắn tới tham gia sinh nhật của ông "Lăng Tịch...Tại Lăng gia hai từ đó xem như cấm kỵ. Đang ngồi ăn tất cả mọi người đều sửng sốt. Rất nhanh, Lăng Khả Hinh liền hỏi lại,"Ba, người đem cái kẻ vô dụng đó đến làm gì? ""Khả Hinh!"Lăng lão gia quét mắt nhìn Lăng Khả Hinh, lại một lần nữa mở miệng nói"Tiểu Duệ, nghe Tuyết Nhi nói con đã gặp qua Lăng Tịch. Con biết nên đến đâu có thể tìm được hắn, cho nên thiệp mời này, tùy con đưa đi. Còn có, mặc kệ thế nào, hắn cũng là ba của con, con nên có lễ phép."

Chương 81