Ngày lễ tình nhân tháng bảy. Đây là một ngày lãng mạn nhất trong năm nhưng cũng là ngày đen tối nhất… Vừa đến đêm, một đôi nam nữ vội vã chạy về nhà. Cửa còn chưa đóng kín, lửa nóng khiến hai thân hình dây dưa một chỗ, vừa hôn vừa gặm, quần áo nhanh chóng được cởi ra. “Phi Vũ, từ từ… vào giường đã.” “Bảo bối, anh chờ không được, anh muốn…” “Nhưng mà… a…” Người phụ nữ còn chưa nói xong, gã đàn ông đã đẩy cô tựa vào cửa phòng. Nâng một chân cô lên, thật sâu nhập vào trong cơ thể của cô khiến trạng thái rơi vào tình trạng chiến đấu tốt nhất. “Bảo bối… em thật tuyệt vời.” “Có bằng bạn gái của anh không?” “Cô ta?” Vừa nghe ba chữ “bạn gái anh”, vật dưới thân An Phi Vũ trong nháy mắt dường như dừng lại, hung hăng nói: “Cô ta sao có thể so với em? Ngoại trừ khuôn mặt bên ngoài đẹp ra còn lại chỉ là tảng đá. Một người phụ nữ điêu ngoa, thô bạo, ngang ngược, ngay cả chạm cũng không cho anh chạm một cái. Đụng tí là đánh người. Anh thật hoài nghi cơ thể dưới lớp quần áo kia rốt cuộc là đàn ông…

Chương 58: Chớp mắt, một ngày đã trôi qua...

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau!!Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất NhậtTruyện Ngôn TìnhNgày lễ tình nhân tháng bảy. Đây là một ngày lãng mạn nhất trong năm nhưng cũng là ngày đen tối nhất… Vừa đến đêm, một đôi nam nữ vội vã chạy về nhà. Cửa còn chưa đóng kín, lửa nóng khiến hai thân hình dây dưa một chỗ, vừa hôn vừa gặm, quần áo nhanh chóng được cởi ra. “Phi Vũ, từ từ… vào giường đã.” “Bảo bối, anh chờ không được, anh muốn…” “Nhưng mà… a…” Người phụ nữ còn chưa nói xong, gã đàn ông đã đẩy cô tựa vào cửa phòng. Nâng một chân cô lên, thật sâu nhập vào trong cơ thể của cô khiến trạng thái rơi vào tình trạng chiến đấu tốt nhất. “Bảo bối… em thật tuyệt vời.” “Có bằng bạn gái của anh không?” “Cô ta?” Vừa nghe ba chữ “bạn gái anh”, vật dưới thân An Phi Vũ trong nháy mắt dường như dừng lại, hung hăng nói: “Cô ta sao có thể so với em? Ngoại trừ khuôn mặt bên ngoài đẹp ra còn lại chỉ là tảng đá. Một người phụ nữ điêu ngoa, thô bạo, ngang ngược, ngay cả chạm cũng không cho anh chạm một cái. Đụng tí là đánh người. Anh thật hoài nghi cơ thể dưới lớp quần áo kia rốt cuộc là đàn ông… Mặt trời lặn rồi lại mọc, một ngày mới lại bắt đầu!Mặc Thiên Tân vẫn như thường ngày, ngủ dậy, rửa mặt, ăn cơm, sau đó cắp cặp sách tới trường, nhưng mà... Vừa ra khỏi nhà được một trăm thước, thần kinh nhạy bén của cậy đã nhận ra có người nào đó đang theo dõi mình.Hôm nay còn muốn thế nào nữa?“Haiz...” Cậu thở dài thật sâu, sau đó lớn tiếng gọi “Ra đi, đừng trốn nữa, cho dù chú có biến thành không khí cũng không thoát được hỏa nhãn kim tinh của bổn thiếu gia đâu!”Lời nói vừa dứt, Hỏa Diễm từ trong góc bước đến trước mặt cậu.Nhìn nét mặt ung dung của cậu, Hỏa Diễm không thể không bội phục, sự quan sát của cậu cực kỳ sắc bén, hơn nữa không thể không thừa nhận rằng cậu ta rất có triển vọng làm người thừa kế của đại ca.“Nói đi, tại sao chú lại đi theo cháu? Lại muốn lấy vật gì trên người cháu nữa đây?” Mặc Thiên Thân chất vấn.“Tôi chỉ đi theo bảo vệ cậu!” Hỏa Diễm trả lời.“Bảo vệ?” Mặc Thiên Tân nghi ngờ hỏi lại, đôi mắt thâm thúy như thấu kính, nháy mắt đã nhìn ra, nói: “Cháu thấy chú giống đang theo dõi cháu hơn.”“.....” Hỏa Diễm trầm mặc không nói.Quả nhiên là như thế.Khóe miệng Mặc Thiên Tân cười gian tà, lập tức vô cùng thân thiết nắm lấy tay anh. “Chú đẹp trai, chú xuất hiện thực là đúng lúc, cháu cũng có tâm sự muốn nói với chú, đi, chúng ta tìm một chỗ vắng vẻ giao lưu tình cảm đi!”Giao lưu tình cảm?Hỏa Diễm sửng sốt, đồng thời trong lòng cũng thấy khẩn trương!Mặc Thiên Tân cười trộm rồi kéo tay anh vui vẻ đi nhanh về phía trước.Dù sao ngày nào đến trường cũng rất nhàm chán, đã có người cam tâm tình nguyện đưa tới cửa, vậy hôm nay...mượn chú ấy trêu đùa chút........Tiệm trà U Lan.Mặc Thiên Tân ngồi vào ghế dựa được làm từ cây đàn hương, trên mặt là biểu hiện vô cùng nghiêm trang, bàn tay bé nhỏ mập mạp vô cùng tao nhã vươn ra, cầm lấy cốc trà Thiết Quan Âm trên bàn, ra vẻ ông cụ non nhấp một ngụm.“Cháu nói, chú gì gì nhỉ?” Cậu mở miệng nhưng lại không nhớ được tên người ta.“Tôi tên Hỏa Diễm!” Hõa Diễm cứng nhắc trả lời.“À, Hỏa Diễm, tuy có chút cảm giác nóng, nhưng tên cũng không tệ lắm! Được rồi, chúng ta vào chủ đề chính, chú nói, chú gì gì gì....”Hỏa Diễm đổ mồ hôi! (︶﹏︶|||)~Có phải cậu đang cố tình trêu đùa anh không vậy?Nhưng mà quên đi, anh nhịn!Mặc Thiên Tân âm thầm cười trộm rồi giả bộ làm ông cụ nói: “Nhân sinh thường ngắn như vậy, cái chết giống như mỗi ngày bên cạnh chú, lúc nào cũng có thể cướp đi sinh mệnh của chú, nhất là loại người có công việc giống chú thì tỷ lệ càng lớn... Cháu còn nhớ một nghệ sĩ nào đó từng nói một câu: chớp mắt một cái, một ngày đã trôi qua, chớp mắt một cái, một đời lại trôi qua, cho nên...Chú gì gì gì này, nhân lúc bây giờ chú còn sống, nhân lúc chú còn có thể nói, nhân lúc mắt chú còn có thể hoạt động được, chú nhất định phải nói hết tất cả mọi chuyện cho cháu biết, chú có hiểu không?”Hỏa Diễm nghe cậu thao thao bất tuyệt, khuôn mặt lập tức trở nên xám xịt.Nói đi nói lại, không phải muốn hỏi chuyện anh sao? Hà tất phải khiến một người đang sống như anh nói như sắp chết vậy...

Mặt trời lặn rồi lại mọc, một ngày mới lại bắt đầu!

Mặc Thiên Tân vẫn như thường ngày, ngủ dậy, rửa mặt, ăn cơm, sau đó cắp cặp sách tới trường, nhưng mà... Vừa ra khỏi nhà được một trăm thước, thần kinh nhạy bén của cậy đã nhận ra có người nào đó đang theo dõi mình.

Hôm nay còn muốn thế nào nữa?

“Haiz...” Cậu thở dài thật sâu, sau đó lớn tiếng gọi “Ra đi, đừng trốn nữa, cho dù chú có biến thành không khí cũng không thoát được hỏa nhãn kim tinh của bổn thiếu gia đâu!”

Lời nói vừa dứt, Hỏa Diễm từ trong góc bước đến trước mặt cậu.

Nhìn nét mặt ung dung của cậu, Hỏa Diễm không thể không bội phục, sự quan sát của cậu cực kỳ sắc bén, hơn nữa không thể không thừa nhận rằng cậu ta rất có triển vọng làm người thừa kế của đại ca.

“Nói đi, tại sao chú lại đi theo cháu? Lại muốn lấy vật gì trên người cháu nữa đây?” Mặc Thiên Thân chất vấn.

“Tôi chỉ đi theo bảo vệ cậu!” Hỏa Diễm trả lời.

“Bảo vệ?” Mặc Thiên Tân nghi ngờ hỏi lại, đôi mắt thâm thúy như thấu kính, nháy mắt đã nhìn ra, nói: “Cháu thấy chú giống đang theo dõi cháu hơn.”

“.....” Hỏa Diễm trầm mặc không nói.

Quả nhiên là như thế.

Khóe miệng Mặc Thiên Tân cười gian tà, lập tức vô cùng thân thiết nắm lấy tay anh. “Chú đẹp trai, chú xuất hiện thực là đúng lúc, cháu cũng có tâm sự muốn nói với chú, đi, chúng ta tìm một chỗ vắng vẻ giao lưu tình cảm đi!”

Giao lưu tình cảm?

Hỏa Diễm sửng sốt, đồng thời trong lòng cũng thấy khẩn trương!

Mặc Thiên Tân cười trộm rồi kéo tay anh vui vẻ đi nhanh về phía trước.

Dù sao ngày nào đến trường cũng rất nhàm chán, đã có người cam tâm tình nguyện đưa tới cửa, vậy hôm nay...mượn chú ấy trêu đùa chút...

.....

Tiệm trà U Lan.

Mặc Thiên Tân ngồi vào ghế dựa được làm từ cây đàn hương, trên mặt là biểu hiện vô cùng nghiêm trang, bàn tay bé nhỏ mập mạp vô cùng tao nhã vươn ra, cầm lấy cốc trà Thiết Quan Âm trên bàn, ra vẻ ông cụ non nhấp một ngụm.

“Cháu nói, chú gì gì nhỉ?” Cậu mở miệng nhưng lại không nhớ được tên người ta.

“Tôi tên Hỏa Diễm!” Hõa Diễm cứng nhắc trả lời.

“À, Hỏa Diễm, tuy có chút cảm giác nóng, nhưng tên cũng không tệ lắm! Được rồi, chúng ta vào chủ đề chính, chú nói, chú gì gì gì....”

Hỏa Diễm đổ mồ hôi! (︶﹏︶|||)~

Có phải cậu đang cố tình trêu đùa anh không vậy?

Nhưng mà quên đi, anh nhịn!

Mặc Thiên Tân âm thầm cười trộm rồi giả bộ làm ông cụ nói: “Nhân sinh thường ngắn như vậy, cái chết giống như mỗi ngày bên cạnh chú, lúc nào cũng có thể cướp đi sinh mệnh của chú, nhất là loại người có công việc giống chú thì tỷ lệ càng lớn... Cháu còn nhớ một nghệ sĩ nào đó từng nói một câu: chớp mắt một cái, một ngày đã trôi qua, chớp mắt một cái, một đời lại trôi qua, cho nên...Chú gì gì gì này, nhân lúc bây giờ chú còn sống, nhân lúc chú còn có thể nói, nhân lúc mắt chú còn có thể hoạt động được, chú nhất định phải nói hết tất cả mọi chuyện cho cháu biết, chú có hiểu không?”

Hỏa Diễm nghe cậu thao thao bất tuyệt, khuôn mặt lập tức trở nên xám xịt.

Nói đi nói lại, không phải muốn hỏi chuyện anh sao? Hà tất phải khiến một người đang sống như anh nói như sắp chết vậy...

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau!!Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất NhậtTruyện Ngôn TìnhNgày lễ tình nhân tháng bảy. Đây là một ngày lãng mạn nhất trong năm nhưng cũng là ngày đen tối nhất… Vừa đến đêm, một đôi nam nữ vội vã chạy về nhà. Cửa còn chưa đóng kín, lửa nóng khiến hai thân hình dây dưa một chỗ, vừa hôn vừa gặm, quần áo nhanh chóng được cởi ra. “Phi Vũ, từ từ… vào giường đã.” “Bảo bối, anh chờ không được, anh muốn…” “Nhưng mà… a…” Người phụ nữ còn chưa nói xong, gã đàn ông đã đẩy cô tựa vào cửa phòng. Nâng một chân cô lên, thật sâu nhập vào trong cơ thể của cô khiến trạng thái rơi vào tình trạng chiến đấu tốt nhất. “Bảo bối… em thật tuyệt vời.” “Có bằng bạn gái của anh không?” “Cô ta?” Vừa nghe ba chữ “bạn gái anh”, vật dưới thân An Phi Vũ trong nháy mắt dường như dừng lại, hung hăng nói: “Cô ta sao có thể so với em? Ngoại trừ khuôn mặt bên ngoài đẹp ra còn lại chỉ là tảng đá. Một người phụ nữ điêu ngoa, thô bạo, ngang ngược, ngay cả chạm cũng không cho anh chạm một cái. Đụng tí là đánh người. Anh thật hoài nghi cơ thể dưới lớp quần áo kia rốt cuộc là đàn ông… Mặt trời lặn rồi lại mọc, một ngày mới lại bắt đầu!Mặc Thiên Tân vẫn như thường ngày, ngủ dậy, rửa mặt, ăn cơm, sau đó cắp cặp sách tới trường, nhưng mà... Vừa ra khỏi nhà được một trăm thước, thần kinh nhạy bén của cậy đã nhận ra có người nào đó đang theo dõi mình.Hôm nay còn muốn thế nào nữa?“Haiz...” Cậu thở dài thật sâu, sau đó lớn tiếng gọi “Ra đi, đừng trốn nữa, cho dù chú có biến thành không khí cũng không thoát được hỏa nhãn kim tinh của bổn thiếu gia đâu!”Lời nói vừa dứt, Hỏa Diễm từ trong góc bước đến trước mặt cậu.Nhìn nét mặt ung dung của cậu, Hỏa Diễm không thể không bội phục, sự quan sát của cậu cực kỳ sắc bén, hơn nữa không thể không thừa nhận rằng cậu ta rất có triển vọng làm người thừa kế của đại ca.“Nói đi, tại sao chú lại đi theo cháu? Lại muốn lấy vật gì trên người cháu nữa đây?” Mặc Thiên Thân chất vấn.“Tôi chỉ đi theo bảo vệ cậu!” Hỏa Diễm trả lời.“Bảo vệ?” Mặc Thiên Tân nghi ngờ hỏi lại, đôi mắt thâm thúy như thấu kính, nháy mắt đã nhìn ra, nói: “Cháu thấy chú giống đang theo dõi cháu hơn.”“.....” Hỏa Diễm trầm mặc không nói.Quả nhiên là như thế.Khóe miệng Mặc Thiên Tân cười gian tà, lập tức vô cùng thân thiết nắm lấy tay anh. “Chú đẹp trai, chú xuất hiện thực là đúng lúc, cháu cũng có tâm sự muốn nói với chú, đi, chúng ta tìm một chỗ vắng vẻ giao lưu tình cảm đi!”Giao lưu tình cảm?Hỏa Diễm sửng sốt, đồng thời trong lòng cũng thấy khẩn trương!Mặc Thiên Tân cười trộm rồi kéo tay anh vui vẻ đi nhanh về phía trước.Dù sao ngày nào đến trường cũng rất nhàm chán, đã có người cam tâm tình nguyện đưa tới cửa, vậy hôm nay...mượn chú ấy trêu đùa chút........Tiệm trà U Lan.Mặc Thiên Tân ngồi vào ghế dựa được làm từ cây đàn hương, trên mặt là biểu hiện vô cùng nghiêm trang, bàn tay bé nhỏ mập mạp vô cùng tao nhã vươn ra, cầm lấy cốc trà Thiết Quan Âm trên bàn, ra vẻ ông cụ non nhấp một ngụm.“Cháu nói, chú gì gì nhỉ?” Cậu mở miệng nhưng lại không nhớ được tên người ta.“Tôi tên Hỏa Diễm!” Hõa Diễm cứng nhắc trả lời.“À, Hỏa Diễm, tuy có chút cảm giác nóng, nhưng tên cũng không tệ lắm! Được rồi, chúng ta vào chủ đề chính, chú nói, chú gì gì gì....”Hỏa Diễm đổ mồ hôi! (︶﹏︶|||)~Có phải cậu đang cố tình trêu đùa anh không vậy?Nhưng mà quên đi, anh nhịn!Mặc Thiên Tân âm thầm cười trộm rồi giả bộ làm ông cụ nói: “Nhân sinh thường ngắn như vậy, cái chết giống như mỗi ngày bên cạnh chú, lúc nào cũng có thể cướp đi sinh mệnh của chú, nhất là loại người có công việc giống chú thì tỷ lệ càng lớn... Cháu còn nhớ một nghệ sĩ nào đó từng nói một câu: chớp mắt một cái, một ngày đã trôi qua, chớp mắt một cái, một đời lại trôi qua, cho nên...Chú gì gì gì này, nhân lúc bây giờ chú còn sống, nhân lúc chú còn có thể nói, nhân lúc mắt chú còn có thể hoạt động được, chú nhất định phải nói hết tất cả mọi chuyện cho cháu biết, chú có hiểu không?”Hỏa Diễm nghe cậu thao thao bất tuyệt, khuôn mặt lập tức trở nên xám xịt.Nói đi nói lại, không phải muốn hỏi chuyện anh sao? Hà tất phải khiến một người đang sống như anh nói như sắp chết vậy...

Chương 58: Chớp mắt, một ngày đã trôi qua...