Tác giả:

Tiêu Hàm lần đầu tiên nhìn thấy Lạc Thần Dật là khi cậu đang ở hội đấu giá nô lệ trong thành phố A xa hoa rộng lớn. Lúc này, các thiếu niên thiếu nữ cùng bị bán đấu giá như Tiêu Hàm tổng cộng có 15 người, ai cũng đều có tư sắc. Tuy nói trong thời buổi hiện đại này, đấu giá nô lệ là phạm pháp, nhưng tham gia vào hội đấu giá lần này đều là những nhân vật VIP hoặc là những kẻ có tên tuổi trong xã hội thượng lưu, cảnh sát sẽ tự nhiên mở một con mắt nhắm một con. Tiêu Hàm và những người khác đã được một đám phú thương chọn đi, Tiêu Hàm chỉ biết người chọn cậu là một người đàn ông cao lớn. Phú thương mang Tiêu Hàm về nhà, phú thương sống trong một khu biệt thự nổi tiếng ở thành phố A, những người sống ở đây cũng đều rất nổi tiếng. Nhà phú thương vừa lớn vừa xa hoa, có đến tận mười mấy người hầu. Nhìn cảnh tượng trước mắt, Tiêu Hàm nghĩ thầm: phú thương mua mình về làm chi? Chẳng lẽ mua về để làm cảnh? Trong nhà đã có nhiều người hầu đến thế mà... Quên đi, không nghĩ nữa, tâm tư của những…

Chương 25

Yêu ChiềuTác giả: Yêu ChiềuTruyện Đam Mỹ, Truyện SủngTiêu Hàm lần đầu tiên nhìn thấy Lạc Thần Dật là khi cậu đang ở hội đấu giá nô lệ trong thành phố A xa hoa rộng lớn. Lúc này, các thiếu niên thiếu nữ cùng bị bán đấu giá như Tiêu Hàm tổng cộng có 15 người, ai cũng đều có tư sắc. Tuy nói trong thời buổi hiện đại này, đấu giá nô lệ là phạm pháp, nhưng tham gia vào hội đấu giá lần này đều là những nhân vật VIP hoặc là những kẻ có tên tuổi trong xã hội thượng lưu, cảnh sát sẽ tự nhiên mở một con mắt nhắm một con. Tiêu Hàm và những người khác đã được một đám phú thương chọn đi, Tiêu Hàm chỉ biết người chọn cậu là một người đàn ông cao lớn. Phú thương mang Tiêu Hàm về nhà, phú thương sống trong một khu biệt thự nổi tiếng ở thành phố A, những người sống ở đây cũng đều rất nổi tiếng. Nhà phú thương vừa lớn vừa xa hoa, có đến tận mười mấy người hầu. Nhìn cảnh tượng trước mắt, Tiêu Hàm nghĩ thầm: phú thương mua mình về làm chi? Chẳng lẽ mua về để làm cảnh? Trong nhà đã có nhiều người hầu đến thế mà... Quên đi, không nghĩ nữa, tâm tư của những… Ngày cứ thế trôi qua, trong nháy mắt đã đến sinh nhật của Lạc Thần Dật và Tiêu Hàm. Đúng, không sai, Lạc Thần Dật và Tiêu Hàm có chung ngày sinh nhật.---- nhớ lại ngày hôm đó ----Lạc Thần Dật ngồi trên sô pha ôm lấy bảo bối Tiêu Hàm của hắn cùng xem TV."Oa, cái bánh thật lớn! Thật nhiều người, náo nhiệt quá đi!" Tiêu Hàm nhìn nhân vật chính trên TV đang tổ chức một bữa tiệc sinh nhật, trên mặt tràn đầy hâm mộ.Lạc Thần Dật ôm Tiêu Hàm thật chặt, hắn biết tại sao Hàm Hàm của hắn lại hâm mộ, hắn sao lại không sớm gặp được Hàm Hàm. Nếu đã sớm gặp, Hàm Hàm của hắn cần gì chịu khổ, may mắn hiện tại không quá trễ.Hàm Hàm của hắn không cần hâm mộ người khác có tiệc sinh nhật, có người ở bên, bởi vì từ giờ trở đi Tiêu Hàm của hắn mỗi ngày đều có Lạc Thần Dật hắn làm bạn, không rời không bỏ, cho đến khi tóc bạc tuổi già.Lạc Thần Dật nhẹ nhàng xoay Tiêu Hàm trong lòng làm cho cậu mặt đối mặt với hắn, thần sắc ôn nhu nói: "Hàm Hàm của anh, em không cần hâm mộ người khác, về sau anh và em sẽ cùng tổ chức sinh nhật.""Dạ, nhưng..." Tiêu Hàm tràn đầy ỷ lại tiến vào dựa sát lồng ngực ấm áp của Lạc Thần Dật, ngượng ngùng nói cậu không biết sinh nhật của mình là ngày nào, lâu quá rồi cậu đã quên mất.Lạc Thần Dật ôn nhu hôn lên tóc Hàm Hàm, "Anh biết. Quên thì quên, sau này sinh nhật Hàm Hàm chính là sinh nhật của anh nhé?""Dạ, được." Hốc mắt Tiêu Hàm liền đỏ, cảm động đến nước mắt đều sắp tràn mi, cậu nói ra những lời này xong thì vùi mặt vào ngực Lạc Thần Dật, cảm nhận sự ấm áp vô cùng.Lạc Thần Dật thấy ngực ướt át, cưng chiều nhìn người trong lòng, hắn biết Hàm Hàm của hắn là cảm động phát khóc, hắn không lên tiếng an ủi, chỉ dùng tay nhẹ nhàng vỗ lưng Tiêu Hàm. Cứ khóc, khóc đi, cứ để quá khứ trôi theo nước mắt. Hắn chỉ cho Hàm Hàm của hắn vì quá khứ mà khóc một lần cuối cùng. Từ nay về sau cho dù là khóc hay cười, Hàm Hàm của hắn đều phải vì Lạc Thần Dật đây, đương nhiên hắn sẽ không bao giờ làm Hàm Hàm khóc lóc vì khổ sở. Hắn sẽ khiến cho Hàm Hàm dù có khóc thì cũng là do vui vẻ, mà hết thảy là phải do Lạc Thần Dật hắn cho, Tiêu Hàm cả đời chỉ có thể là của Lạc Thần Dật.Qua một hồi lâu, Tiêu Hàm ngẩng đầu, thấy ngực Lạc Thần Dật ướt mất một mảnh, ngượng ngùng nói: "Rất xin lỗi Dật, em làm ướt áo ngài mất rồi.""Đứa ngốc, đừng nói xin lỗi với anh, sau này cũng đừng.""Dạ." Có lẽ bị sự ôn nhu trong mắt Lạc Thần Dật mê hoặc, Tiêu Hàm chủ động hôn Lạc Thần Dật một cái song lập tức buông ra.Đương nhiên Lạc Thần Dật sẽ không bỏ qua phúc lợi dâng đến miệng, lúc này Lạc Thần Dật ôm chặt Tiêu Hàm cho cậu một nụ hôn nồng nhiệt tiêu chuẩn. Sau khi nụ hôn nồng nhiệt kết thúc, hai chồng chồng đều đã đ*ng t*nh, kế tiếp không cần phải nói, nhất định chính là thời gian ân ái của hai người họ, cho nên chúng ta không nên quấy rầy.Từ đó trở đi, ngày sinh nhật của Lạc Thần Dật chính là ngày sinh nhật của Tiêu Hàm. Người nhà họ Lạc cũng đều chấp nhận.....Phỏng ngủ của hai chồng chồng.Tiêu Hàm vẫn tỉnh lại trong cái ôm ấm áp của người yêu như mọi khi, ngọt ngào cười: "Dật chào buổi sáng và sinh nhật vui vẻ.""Chào buổi sáng, bảo bối của anh, chúc cục cưng đáng yêu của anh một sinh nhật vui vẻ.""Ưm, Dật, cái kia...""Hửm? Sao vậy Hàm Hàm?""Em chưa có chuẩn bị quà sinh nhật cho ngài." Tiêu Hàm có chút buồn bực, cho dù Dật nói không cần nhưng chẳng lẽ thật sự không chuẩn bị ư, nếu đúng thế thì cậu chẳng phải là một người yêu tốt chút nào >_

Ngày cứ thế trôi qua, trong nháy mắt đã đến sinh nhật của Lạc Thần Dật và Tiêu Hàm. Đúng, không sai, Lạc Thần Dật và Tiêu Hàm có chung ngày sinh nhật.

---- nhớ lại ngày hôm đó ----

Lạc Thần Dật ngồi trên sô pha ôm lấy bảo bối Tiêu Hàm của hắn cùng xem TV.

"Oa, cái bánh thật lớn! Thật nhiều người, náo nhiệt quá đi!" Tiêu Hàm nhìn nhân vật chính trên TV đang tổ chức một bữa tiệc sinh nhật, trên mặt tràn đầy hâm mộ.

Lạc Thần Dật ôm Tiêu Hàm thật chặt, hắn biết tại sao Hàm Hàm của hắn lại hâm mộ, hắn sao lại không sớm gặp được Hàm Hàm. Nếu đã sớm gặp, Hàm Hàm của hắn cần gì chịu khổ, may mắn hiện tại không quá trễ.

Hàm Hàm của hắn không cần hâm mộ người khác có tiệc sinh nhật, có người ở bên, bởi vì từ giờ trở đi Tiêu Hàm của hắn mỗi ngày đều có Lạc Thần Dật hắn làm bạn, không rời không bỏ, cho đến khi tóc bạc tuổi già.

Lạc Thần Dật nhẹ nhàng xoay Tiêu Hàm trong lòng làm cho cậu mặt đối mặt với hắn, thần sắc ôn nhu nói: "Hàm Hàm của anh, em không cần hâm mộ người khác, về sau anh và em sẽ cùng tổ chức sinh nhật."

"Dạ, nhưng..." Tiêu Hàm tràn đầy ỷ lại tiến vào dựa sát lồng ngực ấm áp của Lạc Thần Dật, ngượng ngùng nói cậu không biết sinh nhật của mình là ngày nào, lâu quá rồi cậu đã quên mất.

Lạc Thần Dật ôn nhu hôn lên tóc Hàm Hàm, "Anh biết. Quên thì quên, sau này sinh nhật Hàm Hàm chính là sinh nhật của anh nhé?"

"Dạ, được." Hốc mắt Tiêu Hàm liền đỏ, cảm động đến nước mắt đều sắp tràn mi, cậu nói ra những lời này xong thì vùi mặt vào ngực Lạc Thần Dật, cảm nhận sự ấm áp vô cùng.

Lạc Thần Dật thấy ngực ướt át, cưng chiều nhìn người trong lòng, hắn biết Hàm Hàm của hắn là cảm động phát khóc, hắn không lên tiếng an ủi, chỉ dùng tay nhẹ nhàng vỗ lưng Tiêu Hàm. Cứ khóc, khóc đi, cứ để quá khứ trôi theo nước mắt. Hắn chỉ cho Hàm Hàm của hắn vì quá khứ mà khóc một lần cuối cùng. Từ nay về sau cho dù là khóc hay cười, Hàm Hàm của hắn đều phải vì Lạc Thần Dật đây, đương nhiên hắn sẽ không bao giờ làm Hàm Hàm khóc lóc vì khổ sở. Hắn sẽ khiến cho Hàm Hàm dù có khóc thì cũng là do vui vẻ, mà hết thảy là phải do Lạc Thần Dật hắn cho, Tiêu Hàm cả đời chỉ có thể là của Lạc Thần Dật.

Qua một hồi lâu, Tiêu Hàm ngẩng đầu, thấy ngực Lạc Thần Dật ướt mất một mảnh, ngượng ngùng nói: "Rất xin lỗi Dật, em làm ướt áo ngài mất rồi."

"Đứa ngốc, đừng nói xin lỗi với anh, sau này cũng đừng."

"Dạ." Có lẽ bị sự ôn nhu trong mắt Lạc Thần Dật mê hoặc, Tiêu Hàm chủ động hôn Lạc Thần Dật một cái song lập tức buông ra.

Đương nhiên Lạc Thần Dật sẽ không bỏ qua phúc lợi dâng đến miệng, lúc này Lạc Thần Dật ôm chặt Tiêu Hàm cho cậu một nụ hôn nồng nhiệt tiêu chuẩn. Sau khi nụ hôn nồng nhiệt kết thúc, hai chồng chồng đều đã đ*ng t*nh, kế tiếp không cần phải nói, nhất định chính là thời gian ân ái của hai người họ, cho nên chúng ta không nên quấy rầy.

Từ đó trở đi, ngày sinh nhật của Lạc Thần Dật chính là ngày sinh nhật của Tiêu Hàm. Người nhà họ Lạc cũng đều chấp nhận.

....

Phỏng ngủ của hai chồng chồng.

Tiêu Hàm vẫn tỉnh lại trong cái ôm ấm áp của người yêu như mọi khi, ngọt ngào cười: "Dật chào buổi sáng và sinh nhật vui vẻ."

"Chào buổi sáng, bảo bối của anh, chúc cục cưng đáng yêu của anh một sinh nhật vui vẻ."

"Ưm, Dật, cái kia..."

"Hửm? Sao vậy Hàm Hàm?"

"Em chưa có chuẩn bị quà sinh nhật cho ngài." Tiêu Hàm có chút buồn bực, cho dù Dật nói không cần nhưng chẳng lẽ thật sự không chuẩn bị ư, nếu đúng thế thì cậu chẳng phải là một người yêu tốt chút nào >_

Yêu ChiềuTác giả: Yêu ChiềuTruyện Đam Mỹ, Truyện SủngTiêu Hàm lần đầu tiên nhìn thấy Lạc Thần Dật là khi cậu đang ở hội đấu giá nô lệ trong thành phố A xa hoa rộng lớn. Lúc này, các thiếu niên thiếu nữ cùng bị bán đấu giá như Tiêu Hàm tổng cộng có 15 người, ai cũng đều có tư sắc. Tuy nói trong thời buổi hiện đại này, đấu giá nô lệ là phạm pháp, nhưng tham gia vào hội đấu giá lần này đều là những nhân vật VIP hoặc là những kẻ có tên tuổi trong xã hội thượng lưu, cảnh sát sẽ tự nhiên mở một con mắt nhắm một con. Tiêu Hàm và những người khác đã được một đám phú thương chọn đi, Tiêu Hàm chỉ biết người chọn cậu là một người đàn ông cao lớn. Phú thương mang Tiêu Hàm về nhà, phú thương sống trong một khu biệt thự nổi tiếng ở thành phố A, những người sống ở đây cũng đều rất nổi tiếng. Nhà phú thương vừa lớn vừa xa hoa, có đến tận mười mấy người hầu. Nhìn cảnh tượng trước mắt, Tiêu Hàm nghĩ thầm: phú thương mua mình về làm chi? Chẳng lẽ mua về để làm cảnh? Trong nhà đã có nhiều người hầu đến thế mà... Quên đi, không nghĩ nữa, tâm tư của những… Ngày cứ thế trôi qua, trong nháy mắt đã đến sinh nhật của Lạc Thần Dật và Tiêu Hàm. Đúng, không sai, Lạc Thần Dật và Tiêu Hàm có chung ngày sinh nhật.---- nhớ lại ngày hôm đó ----Lạc Thần Dật ngồi trên sô pha ôm lấy bảo bối Tiêu Hàm của hắn cùng xem TV."Oa, cái bánh thật lớn! Thật nhiều người, náo nhiệt quá đi!" Tiêu Hàm nhìn nhân vật chính trên TV đang tổ chức một bữa tiệc sinh nhật, trên mặt tràn đầy hâm mộ.Lạc Thần Dật ôm Tiêu Hàm thật chặt, hắn biết tại sao Hàm Hàm của hắn lại hâm mộ, hắn sao lại không sớm gặp được Hàm Hàm. Nếu đã sớm gặp, Hàm Hàm của hắn cần gì chịu khổ, may mắn hiện tại không quá trễ.Hàm Hàm của hắn không cần hâm mộ người khác có tiệc sinh nhật, có người ở bên, bởi vì từ giờ trở đi Tiêu Hàm của hắn mỗi ngày đều có Lạc Thần Dật hắn làm bạn, không rời không bỏ, cho đến khi tóc bạc tuổi già.Lạc Thần Dật nhẹ nhàng xoay Tiêu Hàm trong lòng làm cho cậu mặt đối mặt với hắn, thần sắc ôn nhu nói: "Hàm Hàm của anh, em không cần hâm mộ người khác, về sau anh và em sẽ cùng tổ chức sinh nhật.""Dạ, nhưng..." Tiêu Hàm tràn đầy ỷ lại tiến vào dựa sát lồng ngực ấm áp của Lạc Thần Dật, ngượng ngùng nói cậu không biết sinh nhật của mình là ngày nào, lâu quá rồi cậu đã quên mất.Lạc Thần Dật ôn nhu hôn lên tóc Hàm Hàm, "Anh biết. Quên thì quên, sau này sinh nhật Hàm Hàm chính là sinh nhật của anh nhé?""Dạ, được." Hốc mắt Tiêu Hàm liền đỏ, cảm động đến nước mắt đều sắp tràn mi, cậu nói ra những lời này xong thì vùi mặt vào ngực Lạc Thần Dật, cảm nhận sự ấm áp vô cùng.Lạc Thần Dật thấy ngực ướt át, cưng chiều nhìn người trong lòng, hắn biết Hàm Hàm của hắn là cảm động phát khóc, hắn không lên tiếng an ủi, chỉ dùng tay nhẹ nhàng vỗ lưng Tiêu Hàm. Cứ khóc, khóc đi, cứ để quá khứ trôi theo nước mắt. Hắn chỉ cho Hàm Hàm của hắn vì quá khứ mà khóc một lần cuối cùng. Từ nay về sau cho dù là khóc hay cười, Hàm Hàm của hắn đều phải vì Lạc Thần Dật đây, đương nhiên hắn sẽ không bao giờ làm Hàm Hàm khóc lóc vì khổ sở. Hắn sẽ khiến cho Hàm Hàm dù có khóc thì cũng là do vui vẻ, mà hết thảy là phải do Lạc Thần Dật hắn cho, Tiêu Hàm cả đời chỉ có thể là của Lạc Thần Dật.Qua một hồi lâu, Tiêu Hàm ngẩng đầu, thấy ngực Lạc Thần Dật ướt mất một mảnh, ngượng ngùng nói: "Rất xin lỗi Dật, em làm ướt áo ngài mất rồi.""Đứa ngốc, đừng nói xin lỗi với anh, sau này cũng đừng.""Dạ." Có lẽ bị sự ôn nhu trong mắt Lạc Thần Dật mê hoặc, Tiêu Hàm chủ động hôn Lạc Thần Dật một cái song lập tức buông ra.Đương nhiên Lạc Thần Dật sẽ không bỏ qua phúc lợi dâng đến miệng, lúc này Lạc Thần Dật ôm chặt Tiêu Hàm cho cậu một nụ hôn nồng nhiệt tiêu chuẩn. Sau khi nụ hôn nồng nhiệt kết thúc, hai chồng chồng đều đã đ*ng t*nh, kế tiếp không cần phải nói, nhất định chính là thời gian ân ái của hai người họ, cho nên chúng ta không nên quấy rầy.Từ đó trở đi, ngày sinh nhật của Lạc Thần Dật chính là ngày sinh nhật của Tiêu Hàm. Người nhà họ Lạc cũng đều chấp nhận.....Phỏng ngủ của hai chồng chồng.Tiêu Hàm vẫn tỉnh lại trong cái ôm ấm áp của người yêu như mọi khi, ngọt ngào cười: "Dật chào buổi sáng và sinh nhật vui vẻ.""Chào buổi sáng, bảo bối của anh, chúc cục cưng đáng yêu của anh một sinh nhật vui vẻ.""Ưm, Dật, cái kia...""Hửm? Sao vậy Hàm Hàm?""Em chưa có chuẩn bị quà sinh nhật cho ngài." Tiêu Hàm có chút buồn bực, cho dù Dật nói không cần nhưng chẳng lẽ thật sự không chuẩn bị ư, nếu đúng thế thì cậu chẳng phải là một người yêu tốt chút nào >_

Chương 25