Tác giả:

Cuối cùng cô vẫn đi bệnh viện, bởi vì kinh nguyệt của cô luôn không bình thường. Đứng xếp hàng thật lâu, bác sĩ đưa một tờ đơn bảo cô đi chụp siêu âm, cô đợi rất lâu rất lâu mới tới lượt mình. Vừa vào, cô liền ngẩn người. Kia kia kia, chàng trai nghiêm túc đang ngồi trước máy siêu âm kia không phải là bạn học cấp ba của cô sao? Y tá thấy cô đơ người đứng đó hồi lâu không phản ứng thì tưởng rằng lại thêm một người bị thu hút bởi sắc đẹp của bác sĩ. Cô ấy cười nói: - Bác sĩ Đoàn, anh lại có thêm một fan rồi. Anh nghe vậy ngẩng đầu nhìn cô, cô vừa lúng túng vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, cố gắng nhìn bảng tên trước ngực anh, trên đó viết ba chữ rõ ràng: Đoàn Vũ Xuyên. Ba chữ ấy xuyên qua thiên sơn vạn thủy, cuối cùng lại xuất hiện trước mặt Thái Thái. Cô không chắc chắn liệu anh có nhận ra cô hay không, hay thậm chí có còn nhớ cô hay không. - Vạn Thái Thái? Bác sĩ hơi không khẳng định, vừa kinh ngạc vừa vui mừng. - Hi, Đoàn Vũ Xuyên? Thật trùng hợp. Vạn Thái Thái rất lúng túng, họ đã bao lâu…

Chương 10

Thiên Sơn Vạn ThủyTác giả: Mèo Dũng CảmTruyện Ngôn TìnhCuối cùng cô vẫn đi bệnh viện, bởi vì kinh nguyệt của cô luôn không bình thường. Đứng xếp hàng thật lâu, bác sĩ đưa một tờ đơn bảo cô đi chụp siêu âm, cô đợi rất lâu rất lâu mới tới lượt mình. Vừa vào, cô liền ngẩn người. Kia kia kia, chàng trai nghiêm túc đang ngồi trước máy siêu âm kia không phải là bạn học cấp ba của cô sao? Y tá thấy cô đơ người đứng đó hồi lâu không phản ứng thì tưởng rằng lại thêm một người bị thu hút bởi sắc đẹp của bác sĩ. Cô ấy cười nói: - Bác sĩ Đoàn, anh lại có thêm một fan rồi. Anh nghe vậy ngẩng đầu nhìn cô, cô vừa lúng túng vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, cố gắng nhìn bảng tên trước ngực anh, trên đó viết ba chữ rõ ràng: Đoàn Vũ Xuyên. Ba chữ ấy xuyên qua thiên sơn vạn thủy, cuối cùng lại xuất hiện trước mặt Thái Thái. Cô không chắc chắn liệu anh có nhận ra cô hay không, hay thậm chí có còn nhớ cô hay không. - Vạn Thái Thái? Bác sĩ hơi không khẳng định, vừa kinh ngạc vừa vui mừng. - Hi, Đoàn Vũ Xuyên? Thật trùng hợp. Vạn Thái Thái rất lúng túng, họ đã bao lâu… Lần thứ hai cô đến khám phụ khoa. Haiz. Không ngờ lần này lại là anh ngồi khám bệnh! Cô phân vân muốn rời đi. Nhưng anh đã quay đầu nhìn thấy cô, cô lúng túng đưa tay chào. Sau đó thì làm việc theo thông lệ.- Kỳ kinh nguyệt lần trước là khi nào?- Ơ, ngày mười lăm mười sáu? Đại khái là hai ngày đó.- Đại khái? Lượng mỗi lần thế nào?- Bình thường.- Một lần mấy ngày?- Bốn năm sáu bảy ngày. Không nhất định.Mặt Thái Thái thật có thể nhỏ ra máu.Đoàn Vũ Xuyên nheo mắt nhìn cô:- Lần nào thời gian cũng không cố định?- Ừ, có lúc sớm mười mấy ngày, có lúc trễ mười mấy ngày.- Màu sắc thế nào?- Rất đen.- Có máu cục?- Ừ.Mặt người nào đó sắp thành gan heo rồi.- Mỗi lần đến kỳ có đau không?- Đau.- Đau nhiều ít?- Như muốn chết vậy.- Lần trước kiểm tra có vấn đề gì không?Thái Thái hơi buồn bã:- Bác sĩ nói không vấn đề gì cả. Nhưng, tại sao kinh nguyệt của mình luôn không bình thường?Đoàn Vũ Xuyên nhìn cô:- Điều này nói rõ rằng cậu không có nguyên nhân về mặt bệnh lý.Thái Thái thỏ thẻ hỏi:- Nhưng tại sao kinh nguyệt của mình vẫn không bình thường?- Cậu có quan hệ t*nh d*c không?- Hả?Thái Thái nghẹn, rốt cuộc phải trả lời ra sao đây? Trả lời là không thì sẽ bị anh cười chết mất, anh sẽ biết cô vẫn là xử nữ! Nhưng cô thật sự không có mà! Khó chịu quá, lúng túng quá!- Mình có thể không trả lời không?Mặt anh không đổi sắc:- Không thể. Trả lời mới xác định được nên làm kiểm tra gì cho cậu.- Ờ. Không có.Mợ nó. Cậu cười đi cười đi cười đi.Anh không cười:- Vậy thì chỉ có thể kiểm tra huyết trắng (1) thôi.(1) Huyết trắng: dịch tiết từ đường sinh dục phụ nữ gặp ở những giai đoạn khác nhau như tuổi dậy thì, lúc rụng trứng, sắp tới kỳ kinh, tuổi mãn kinh.- Mình từ chối!Cô mới không cần để anh kiểm tra huyết trắng cho cô đâu! Cô không muốn bị nhìn hết ráo, dù anh là bác sĩ cũng không được! Trước khi anh là bác sĩ thì anh là bạn học của cô! Cô còn cần mặt mũi.- Từ chối?Anh nhướng mi nhìn cô, rất tốt, mặt đỏ rần rồi.Thái Thái vội vã trả lời:- Đúng, mình không muốn kiểm tra. Lần trước đã kiểm tra rồi, không có vấn đề.Anh khép bệnh án của cô lại:- Cậu có thể đi rồi.-???Thái Thái bật đứng dậy, cầm bệnh án hùng hùng hổ hổ đi ra ngoài, xấu hổ chết đi được!Mặt anh vẫn không đổi sắc:- Đợi đã! Lần sau vào ngày đầu tiên hết kinh nguyệt, nhớ đến bệnh viện kiểm tra hormone xem có rối loạn nội tiết hay không.- Ừ.Cô quay lại, ngồi xuống.Anh hơi nghi hoặc:- Còn vấn đề gì à?Cô lo lắng:- Ơ ờ ờm……có phải mình bị rất nghiêm trọng không?Mặt anh không biểu cảm:- Kiểm tra xong mới biết.Cô hơi lo lắng:- Sau này mình có mang thai được không?Anh nhìn cô với ánh mắt phức tạp:- Không chắc chắn, y học không có tuyệt đối. Sao hả, cậu muốn sinh con rồi à?- Mình chỉ không muốn mất đi cơ hội làm mẹ thôi. Mình đi đây, cám ơn cậu. À phải, nếu đã là bạn cũ, lần sau mình có thể khỏi đăng ký mà trực tiếp tìm cậu tư vấn không? Đăng ký phiền phức quá.- Mình không khám bệnh ngoài giờ.- Ờ.Khốn!- Nhưng mà, là bạn cũ, mình có thể giải đáp thắc mắc miễn phí cho cậu.- Ừ, với mình tuy cậu là bác sĩ nhưng trước đó là bạn học, còn là một bạn học nam nữa. Mình không thể không bận tâm để cậu kiểm tra thân thể.Cô vẫn nói ra suy nghĩ trong lòng, anh phải biết cô khó khăn cỡ nào khi miêu tả tình trạng bệnh của mình với anh.- Nhưng với mình, cậu chỉ là một bệnh nhân, kế đó mới là bạn học nữ.- Có lẽ cấp bậc của chúng ta chênh lệch quá nhiều, tạm biệt.Cô kéo cửa ra.- Đợi đã!Đoàn Vũ Xuyên chợt gọi cô lại.- Sao vậy?- Mình có một thầy giáo là bác sĩ đông y, hiện đã nghỉ hưu, mở phòng khám tại nhà, để mình liên hệ giúp cậu, cậu đến chỗ thầy ấy khám thử xem, chuyện kinh nguyệt không đều tây y khám không ra, đông y có thể giúp cậu điều trị. Mình liên lạc cậu sau nhé.- Thật ư? Mình cũng từng khám đông y nhưng vô dụng.- Đó là lang băm, có thể khám được gì chứ.Giọng điệu chế giễu của Đoàn Vũ Xuyên quá rõ ràng.- Cậu cũng đâu khám ra được gì, chẳng lẽ cậu cũng là lang băm?Thái Thái châm biếm cũng rất rõ ràng.Anh lườm cô:- Thế cậu để mình kiểm tra huyết trắng cho cậu nhé?Thái Thái bỏ chạy:- Không! Cậu là thần y là thần y là thần y!- Cậu đi đi, liên hệ với thầy xong mình sẽ báo cậu biết.Anh gọi người tiếp theo.- Ừ, cám ơn cậu.- Không có gì.Kỳ thực cô không biết, mỗi lần khám bệnh cho cô, trái tim anh đều treo thật cao, những câu hỏi ấy anh cũng phải chuẩn bị tâm lý cho vững rồi mới hỏi ra miệng. Haiz, mệt quá, lần sau đừng tới bệnh viện gặp phải anh nữa. Cứ vứt cho thầy anh đi. Có điều, cô vẫn là xử nữ, thông tin này khiến anh rất vui, nói rõ rằng cô vẫn giữ mình như ngọc. Rất tốt!

Lần thứ hai cô đến khám phụ khoa. Haiz. Không ngờ lần
này lại là anh ngồi khám bệnh! Cô phân vân muốn rời đi. Nhưng anh đã
quay đầu nhìn thấy cô, cô lúng túng đưa tay chào. Sau đó thì làm việc
theo thông lệ.

- Kỳ kinh nguyệt lần trước là khi nào?

- Ơ, ngày mười lăm mười sáu? Đại khái là hai ngày đó.

- Đại khái? Lượng mỗi lần thế nào?

- Bình thường.

- Một lần mấy ngày?

- Bốn năm sáu bảy ngày. Không nhất định.

Mặt Thái Thái thật có thể nhỏ ra máu.

Đoàn Vũ Xuyên nheo mắt nhìn cô:

- Lần nào thời gian cũng không cố định?

- Ừ, có lúc sớm mười mấy ngày, có lúc trễ mười mấy ngày.

- Màu sắc thế nào?

- Rất đen.

- Có máu cục?

- Ừ.

Mặt người nào đó sắp thành gan heo rồi.

- Mỗi lần đến kỳ có đau không?

- Đau.

- Đau nhiều ít?

- Như muốn chết vậy.

- Lần trước kiểm tra có vấn đề gì không?

Thái Thái hơi buồn bã:

- Bác sĩ nói không vấn đề gì cả. Nhưng, tại sao kinh nguyệt của mình luôn không bình thường?

Đoàn Vũ Xuyên nhìn cô:

- Điều này nói rõ rằng cậu không có nguyên nhân về mặt bệnh lý.

Thái Thái thỏ thẻ hỏi:

- Nhưng tại sao kinh nguyệt của mình vẫn không bình thường?

- Cậu có quan hệ t*nh d*c không?

- Hả?

Thái Thái nghẹn, rốt cuộc phải trả lời ra sao đây? Trả lời là
không thì sẽ bị anh cười chết mất, anh sẽ biết cô vẫn là xử nữ! Nhưng cô thật sự không có mà! Khó chịu quá, lúng túng quá!

- Mình có thể không trả lời không?

Mặt anh không đổi sắc:

- Không thể. Trả lời mới xác định được nên làm kiểm tra gì cho cậu.

- Ờ. Không có.

Mợ nó. Cậu cười đi cười đi cười đi.

Anh không cười:

- Vậy thì chỉ có thể kiểm tra huyết trắng (1) thôi.

(1) Huyết trắng: dịch tiết từ đường sinh dục phụ nữ gặp ở
những giai đoạn khác nhau như tuổi dậy thì, lúc rụng trứng, sắp tới kỳ
kinh, tuổi mãn kinh.

- Mình từ chối!

Cô mới không cần để anh kiểm tra huyết trắng cho cô đâu! Cô
không muốn bị nhìn hết ráo, dù anh là bác sĩ cũng không được! Trước khi
anh là bác sĩ thì anh là bạn học của cô! Cô còn cần mặt mũi.

- Từ chối?

Anh nhướng mi nhìn cô, rất tốt, mặt đỏ rần rồi.

Thái Thái vội vã trả lời:

- Đúng, mình không muốn kiểm tra. Lần trước đã kiểm tra rồi, không có vấn đề.

Anh khép bệnh án của cô lại:

- Cậu có thể đi rồi.

-???

Thái Thái bật đứng dậy, cầm bệnh án hùng hùng hổ hổ đi ra ngoài, xấu hổ chết đi được!

Mặt anh vẫn không đổi sắc:

- Đợi đã! Lần sau vào ngày đầu tiên hết kinh nguyệt, nhớ đến
bệnh viện kiểm tra hormone xem có rối loạn nội tiết hay không.

- Ừ.

Cô quay lại, ngồi xuống.

Anh hơi nghi hoặc:

- Còn vấn đề gì à?

Cô lo lắng:

- Ơ ờ ờm……có phải mình bị rất nghiêm trọng không?

Mặt anh không biểu cảm:

- Kiểm tra xong mới biết.

Cô hơi lo lắng:

- Sau này mình có mang thai được không?

Anh nhìn cô với ánh mắt phức tạp:

- Không chắc chắn, y học không có tuyệt đối. Sao hả, cậu muốn sinh con rồi à?

- Mình chỉ không muốn mất đi cơ hội làm mẹ thôi. Mình đi đây,
cám ơn cậu. À phải, nếu đã là bạn cũ, lần sau mình có thể khỏi đăng ký
mà trực tiếp tìm cậu tư vấn không? Đăng ký phiền phức quá.

- Mình không khám bệnh ngoài giờ.

- Ờ.

Khốn!

- Nhưng mà, là bạn cũ, mình có thể giải đáp thắc mắc miễn phí cho cậu.

- Ừ, với mình tuy cậu là bác sĩ nhưng trước đó là bạn học, còn
là một bạn học nam nữa. Mình không thể không bận tâm để cậu kiểm tra
thân thể.

Cô vẫn nói ra suy nghĩ trong lòng, anh phải biết cô khó khăn cỡ nào khi miêu tả tình trạng bệnh của mình với anh.

- Nhưng với mình, cậu chỉ là một bệnh nhân, kế đó mới là bạn học nữ.

- Có lẽ cấp bậc của chúng ta chênh lệch quá nhiều, tạm biệt.

Cô kéo cửa ra.

- Đợi đã!

Đoàn Vũ Xuyên chợt gọi cô lại.

- Sao vậy?

- Mình có một thầy giáo là bác sĩ đông y, hiện đã nghỉ hưu, mở
phòng khám tại nhà, để mình liên hệ giúp cậu, cậu đến chỗ thầy ấy khám
thử xem, chuyện kinh nguyệt không đều tây y khám không ra, đông y có thể giúp cậu điều trị. Mình liên lạc cậu sau nhé.

- Thật ư? Mình cũng từng khám đông y nhưng vô dụng.

- Đó là lang băm, có thể khám được gì chứ.

Giọng điệu chế giễu của Đoàn Vũ Xuyên quá rõ ràng.

- Cậu cũng đâu khám ra được gì, chẳng lẽ cậu cũng là lang băm?

Thái Thái châm biếm cũng rất rõ ràng.

Anh lườm cô:

- Thế cậu để mình kiểm tra huyết trắng cho cậu nhé?

Thái Thái bỏ chạy:

- Không! Cậu là thần y là thần y là thần y!

- Cậu đi đi, liên hệ với thầy xong mình sẽ báo cậu biết.

Anh gọi người tiếp theo.

- Ừ, cám ơn cậu.

- Không có gì.

Kỳ thực cô không biết, mỗi lần khám bệnh cho cô, trái tim anh
đều treo thật cao, những câu hỏi ấy anh cũng phải chuẩn bị tâm lý cho
vững rồi mới hỏi ra miệng. Haiz, mệt quá, lần sau đừng tới bệnh viện gặp phải anh nữa. Cứ vứt cho thầy anh đi. Có điều, cô vẫn là xử nữ, thông
tin này khiến anh rất vui, nói rõ rằng cô vẫn giữ mình như ngọc. Rất
tốt!

Thiên Sơn Vạn ThủyTác giả: Mèo Dũng CảmTruyện Ngôn TìnhCuối cùng cô vẫn đi bệnh viện, bởi vì kinh nguyệt của cô luôn không bình thường. Đứng xếp hàng thật lâu, bác sĩ đưa một tờ đơn bảo cô đi chụp siêu âm, cô đợi rất lâu rất lâu mới tới lượt mình. Vừa vào, cô liền ngẩn người. Kia kia kia, chàng trai nghiêm túc đang ngồi trước máy siêu âm kia không phải là bạn học cấp ba của cô sao? Y tá thấy cô đơ người đứng đó hồi lâu không phản ứng thì tưởng rằng lại thêm một người bị thu hút bởi sắc đẹp của bác sĩ. Cô ấy cười nói: - Bác sĩ Đoàn, anh lại có thêm một fan rồi. Anh nghe vậy ngẩng đầu nhìn cô, cô vừa lúng túng vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, cố gắng nhìn bảng tên trước ngực anh, trên đó viết ba chữ rõ ràng: Đoàn Vũ Xuyên. Ba chữ ấy xuyên qua thiên sơn vạn thủy, cuối cùng lại xuất hiện trước mặt Thái Thái. Cô không chắc chắn liệu anh có nhận ra cô hay không, hay thậm chí có còn nhớ cô hay không. - Vạn Thái Thái? Bác sĩ hơi không khẳng định, vừa kinh ngạc vừa vui mừng. - Hi, Đoàn Vũ Xuyên? Thật trùng hợp. Vạn Thái Thái rất lúng túng, họ đã bao lâu… Lần thứ hai cô đến khám phụ khoa. Haiz. Không ngờ lần này lại là anh ngồi khám bệnh! Cô phân vân muốn rời đi. Nhưng anh đã quay đầu nhìn thấy cô, cô lúng túng đưa tay chào. Sau đó thì làm việc theo thông lệ.- Kỳ kinh nguyệt lần trước là khi nào?- Ơ, ngày mười lăm mười sáu? Đại khái là hai ngày đó.- Đại khái? Lượng mỗi lần thế nào?- Bình thường.- Một lần mấy ngày?- Bốn năm sáu bảy ngày. Không nhất định.Mặt Thái Thái thật có thể nhỏ ra máu.Đoàn Vũ Xuyên nheo mắt nhìn cô:- Lần nào thời gian cũng không cố định?- Ừ, có lúc sớm mười mấy ngày, có lúc trễ mười mấy ngày.- Màu sắc thế nào?- Rất đen.- Có máu cục?- Ừ.Mặt người nào đó sắp thành gan heo rồi.- Mỗi lần đến kỳ có đau không?- Đau.- Đau nhiều ít?- Như muốn chết vậy.- Lần trước kiểm tra có vấn đề gì không?Thái Thái hơi buồn bã:- Bác sĩ nói không vấn đề gì cả. Nhưng, tại sao kinh nguyệt của mình luôn không bình thường?Đoàn Vũ Xuyên nhìn cô:- Điều này nói rõ rằng cậu không có nguyên nhân về mặt bệnh lý.Thái Thái thỏ thẻ hỏi:- Nhưng tại sao kinh nguyệt của mình vẫn không bình thường?- Cậu có quan hệ t*nh d*c không?- Hả?Thái Thái nghẹn, rốt cuộc phải trả lời ra sao đây? Trả lời là không thì sẽ bị anh cười chết mất, anh sẽ biết cô vẫn là xử nữ! Nhưng cô thật sự không có mà! Khó chịu quá, lúng túng quá!- Mình có thể không trả lời không?Mặt anh không đổi sắc:- Không thể. Trả lời mới xác định được nên làm kiểm tra gì cho cậu.- Ờ. Không có.Mợ nó. Cậu cười đi cười đi cười đi.Anh không cười:- Vậy thì chỉ có thể kiểm tra huyết trắng (1) thôi.(1) Huyết trắng: dịch tiết từ đường sinh dục phụ nữ gặp ở những giai đoạn khác nhau như tuổi dậy thì, lúc rụng trứng, sắp tới kỳ kinh, tuổi mãn kinh.- Mình từ chối!Cô mới không cần để anh kiểm tra huyết trắng cho cô đâu! Cô không muốn bị nhìn hết ráo, dù anh là bác sĩ cũng không được! Trước khi anh là bác sĩ thì anh là bạn học của cô! Cô còn cần mặt mũi.- Từ chối?Anh nhướng mi nhìn cô, rất tốt, mặt đỏ rần rồi.Thái Thái vội vã trả lời:- Đúng, mình không muốn kiểm tra. Lần trước đã kiểm tra rồi, không có vấn đề.Anh khép bệnh án của cô lại:- Cậu có thể đi rồi.-???Thái Thái bật đứng dậy, cầm bệnh án hùng hùng hổ hổ đi ra ngoài, xấu hổ chết đi được!Mặt anh vẫn không đổi sắc:- Đợi đã! Lần sau vào ngày đầu tiên hết kinh nguyệt, nhớ đến bệnh viện kiểm tra hormone xem có rối loạn nội tiết hay không.- Ừ.Cô quay lại, ngồi xuống.Anh hơi nghi hoặc:- Còn vấn đề gì à?Cô lo lắng:- Ơ ờ ờm……có phải mình bị rất nghiêm trọng không?Mặt anh không biểu cảm:- Kiểm tra xong mới biết.Cô hơi lo lắng:- Sau này mình có mang thai được không?Anh nhìn cô với ánh mắt phức tạp:- Không chắc chắn, y học không có tuyệt đối. Sao hả, cậu muốn sinh con rồi à?- Mình chỉ không muốn mất đi cơ hội làm mẹ thôi. Mình đi đây, cám ơn cậu. À phải, nếu đã là bạn cũ, lần sau mình có thể khỏi đăng ký mà trực tiếp tìm cậu tư vấn không? Đăng ký phiền phức quá.- Mình không khám bệnh ngoài giờ.- Ờ.Khốn!- Nhưng mà, là bạn cũ, mình có thể giải đáp thắc mắc miễn phí cho cậu.- Ừ, với mình tuy cậu là bác sĩ nhưng trước đó là bạn học, còn là một bạn học nam nữa. Mình không thể không bận tâm để cậu kiểm tra thân thể.Cô vẫn nói ra suy nghĩ trong lòng, anh phải biết cô khó khăn cỡ nào khi miêu tả tình trạng bệnh của mình với anh.- Nhưng với mình, cậu chỉ là một bệnh nhân, kế đó mới là bạn học nữ.- Có lẽ cấp bậc của chúng ta chênh lệch quá nhiều, tạm biệt.Cô kéo cửa ra.- Đợi đã!Đoàn Vũ Xuyên chợt gọi cô lại.- Sao vậy?- Mình có một thầy giáo là bác sĩ đông y, hiện đã nghỉ hưu, mở phòng khám tại nhà, để mình liên hệ giúp cậu, cậu đến chỗ thầy ấy khám thử xem, chuyện kinh nguyệt không đều tây y khám không ra, đông y có thể giúp cậu điều trị. Mình liên lạc cậu sau nhé.- Thật ư? Mình cũng từng khám đông y nhưng vô dụng.- Đó là lang băm, có thể khám được gì chứ.Giọng điệu chế giễu của Đoàn Vũ Xuyên quá rõ ràng.- Cậu cũng đâu khám ra được gì, chẳng lẽ cậu cũng là lang băm?Thái Thái châm biếm cũng rất rõ ràng.Anh lườm cô:- Thế cậu để mình kiểm tra huyết trắng cho cậu nhé?Thái Thái bỏ chạy:- Không! Cậu là thần y là thần y là thần y!- Cậu đi đi, liên hệ với thầy xong mình sẽ báo cậu biết.Anh gọi người tiếp theo.- Ừ, cám ơn cậu.- Không có gì.Kỳ thực cô không biết, mỗi lần khám bệnh cho cô, trái tim anh đều treo thật cao, những câu hỏi ấy anh cũng phải chuẩn bị tâm lý cho vững rồi mới hỏi ra miệng. Haiz, mệt quá, lần sau đừng tới bệnh viện gặp phải anh nữa. Cứ vứt cho thầy anh đi. Có điều, cô vẫn là xử nữ, thông tin này khiến anh rất vui, nói rõ rằng cô vẫn giữ mình như ngọc. Rất tốt!

Chương 10