Tác giả:

Đêm dài. Trong phòng ngủ xa hoa, ánh đèn mờ nhạt, tô đậm bóng đêm yên tĩnh và thần bí. Kiều Luyến ngồi ở trên chiếc giường lớn kiểu cổ, bất an níu lấy Xáo ngủ gợi cảm trên người. Nghĩ đến đợi chuyện sẽ phát sinh lát nữa, dù cô luôn không sợ trời không sợ đất, lúc này cũng phải khẩn trương cắn vào môi dưới, đôi mắt đen nhánh to tròn sáng ngời, như có như không lướt qua phương hướng phòng tắm. Tiếng nước chảy ngừng, cửa phòng tắm được mở ra, thân hình Thẩm Lương Xuyên cao lớn rắn rỏi đi tới, khiến cái phòng ngủ rộng rãi đều có vẻ hơi chật chội, quanh người anh tràn ngập hơi thở tôn quý bẩm sinh. Trong lòng Kiều Luyến "Lộp bộp" một chút, đứng vội lên. Người này, là người chồng tân hôn của cô. Nhưng hôm nay mới là lần đầu bọn họ gặp mặt. Anh mặc một bộ áo ngủ màu trắng, tóc ướt nhẹp, mũi cao thẳng, môi đơn bạc, ngũ quan so với ở trên màn hình thì còn tinh xảo đẹp mắt hơn, nhất là cặp mắt phượng hẹp dài kia, sắc bén lại lạnh lùng. Kiều Luyến nặn ra một nụ cười ngọt ngào, cố gắng mở miệng…

Chương 114: Anh thay đổi thất thường (4)

Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới PKTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngĐêm dài. Trong phòng ngủ xa hoa, ánh đèn mờ nhạt, tô đậm bóng đêm yên tĩnh và thần bí. Kiều Luyến ngồi ở trên chiếc giường lớn kiểu cổ, bất an níu lấy Xáo ngủ gợi cảm trên người. Nghĩ đến đợi chuyện sẽ phát sinh lát nữa, dù cô luôn không sợ trời không sợ đất, lúc này cũng phải khẩn trương cắn vào môi dưới, đôi mắt đen nhánh to tròn sáng ngời, như có như không lướt qua phương hướng phòng tắm. Tiếng nước chảy ngừng, cửa phòng tắm được mở ra, thân hình Thẩm Lương Xuyên cao lớn rắn rỏi đi tới, khiến cái phòng ngủ rộng rãi đều có vẻ hơi chật chội, quanh người anh tràn ngập hơi thở tôn quý bẩm sinh. Trong lòng Kiều Luyến "Lộp bộp" một chút, đứng vội lên. Người này, là người chồng tân hôn của cô. Nhưng hôm nay mới là lần đầu bọn họ gặp mặt. Anh mặc một bộ áo ngủ màu trắng, tóc ướt nhẹp, mũi cao thẳng, môi đơn bạc, ngũ quan so với ở trên màn hình thì còn tinh xảo đẹp mắt hơn, nhất là cặp mắt phượng hẹp dài kia, sắc bén lại lạnh lùng. Kiều Luyến nặn ra một nụ cười ngọt ngào, cố gắng mở miệng… Con gái nuôi sao?Có lẽ là phát giác được vẻ mặt Kiều Luyến kinh ngạc, Hạ Diệp Hoa giải thích cho cô: "Nguyên Hi là tám năm trước được Thẩm Lương Xuyên mang về, con không biết, lúc ấy tiểu tử này nói với ta nó nói chuyện yêu đương, sau đó qua một đoạn thời gian, mang về một đứa bé nhỏ như vậy, lúc ấy, Nguyên Hi mới 14 tuổi, ta còn tưởng Nguyên Hi là bạn gái của nó, lập tức bùng nổ, về sau mới biết được..."Lời còn chưa nói hết, đã bị Thẩm Lương Xuyên lạnh lùng cắt ngang: "Mẹ, mấy người ăn sáng chưa?"Hạ Diệp Hoa trả lời: "Ăn rồi." Quay đầu, ngây ngẩn cả người: "Ta mới nói được chỗ nào rồi?"Thẩm Lương Xuyên chỉ ghế sô pha: "Ngồi xuống nói."Ba người ngồi xuống, Kiều Luyến liền không nhịn được nhìn về phía Tống Nguyên Hi.Lời Hạ Diệp Hoa vừa nói ý rất rõ ràng, cô bé không phải mối tình đầu của Thẩm Lương Xuyên, vả lại... Thẩm Lương Xuyên cũng hẳn là không có cái loại cảm giác này với Tống Nguyên Hi, bọn họ nhận biết tám năm, nếu như anh thích Tống Nguyên Hi, bọn họ đã sớm ở cùng nhau rồi.Nhưng... Kiều Luyến nhìn Thẩm Lương Xuyên một chút, vì sao cô cảm giác, vừa rồi Hạ Diệp Hoa muốn nói điều gì quan trọng, lại bị Thẩm Lương Xuyên cắt đứt?Cô nhìn về phía Tống Nguyên Hi lần nữa, cô bé đối với Thẩm Lương Xuyên, là cảm giác gì?Dù khi còn bé không biết yêu, nhưng sau khi lớn lên, cũng có thể động tâm với Thẩm Lương Xuyên?Tống Nguyên Hi nhu thuận ngồi bên cạnh Hạ Diệp Hoa, giờ phút này cúi đầu, xoa bả vai cho Hạ Diệp Hoa, nói chuyện tinh tế, bộ dạng rất dịu dàng ngượng ngùng.Có lẽ là phát giác được Kiều Luyến đang nhìn mình, thế là ngẩng đầu nhìn Kiều Luyến một chút, đối mặt với cô, gương mặt lập tức đỏ bừng.Cô bé ngượng ngùng cười, sau đó tiếp tục cúi đầu, không dám nhìn cô.Nhát gan, như con thỏ nhỏ.Kiều Luyến đang tự hỏi, Thẩm Lương Xuyên mở miệng: "Tốt nghiệp đại học, sau này em định làm gì? Thi nghiên cứu đào tạo sâu, hay là làm việc?"Tống Nguyên Hi nâng mắt nai con lên, đối đầu với ánh mắt Thẩm Lương Xuyên, lập tức bị dọa rụt lại, cô bé ngập ngừng mở miệng, giống như muốn nói cái gì, lời vừa tới miệng lại trở thành: "Anh, em nghe anh."Thẩm Lương Xuyên bỗng nhíu mày, nhưng nhìn thấy dáng vẻ Tống Nguyên Hi sợ hãi, giọng nói ra ra dịu dàng: "Nguyên Hi."Anh hô tên của cô bé, kêu vô cùng dễ nghe.Để trong lòng Kiều Luyến xẹt qua một chút chua xót.Sau đó Kiều Luyến nghe được anh hướng dẫn từng bước: "Nguyên Hi, cái này là cuộc đời em, anh không thể chuyện gì cũng quyết định thay em, em có thể nói cho anh biết, em muốn làm gì không?"Tống Nguyên Hi nhìn Hạ Diệp Hoa một chút, Hạ Diệp Hoa liền cười: "Đứa nhỏ này, nói với con bao nhiêu lần, không nên coi mình là người ngoài, con là con gái nuôi của ta, muốn làm gì thì làm cái đó! Có gì không thể nói?"Tống Nguyên Hi cắn môi, một lúc sau mới thưa dạ trả lời: "Em, em muốn diễn kịch.""Không được." Thẩm Lương Xuyên cự tuyệt gọn gàng, dọa đến toàn thân Tống Nguyên Hi khẽ run rẩy, trực tiếp cúi đầu.Thẩm Lương Xuyên muốn phát hỏa, lập tức giấu ở trong lòng.Đúng lúc này, điện thoại di động của anh vang lên, anh nhìn Tống Nguyên Hi một chút, đi ra ban công nghe điện thoại.Bầu không khí trong phòng khách lập tức trở nên nhẹ nhõm.Hạ Diệp Hoa thở dài: " Nguyên Hi, ta vẫn cảm thấy đứa nhỏ như con rất nhát gan, thế nhưng con..."Bà quay đầu nhìn về phía Kiều Luyến: "Tiểu Kiều, mau giúp ta khuyên nhủ con bé, nó bị mắc lưới tình rồi! Những thứ trên mạng đều là giả, có thể dựa vào sao?"

Con gái nuôi sao?

Có lẽ là phát giác được vẻ mặt Kiều Luyến kinh ngạc, Hạ Diệp Hoa giải thích cho cô: "Nguyên Hi là tám năm trước được Thẩm Lương Xuyên mang về, con không biết, lúc ấy tiểu tử này nói với ta nó nói chuyện yêu đương, sau đó qua một đoạn thời gian, mang về một đứa bé nhỏ như vậy, lúc ấy, Nguyên Hi mới 14 tuổi, ta còn tưởng Nguyên Hi là bạn gái của nó, lập tức bùng nổ, về sau mới biết được..."

Lời còn chưa nói hết, đã bị Thẩm Lương Xuyên lạnh lùng cắt ngang: "Mẹ, mấy người ăn sáng chưa?"

Hạ Diệp Hoa trả lời: "Ăn rồi." Quay đầu, ngây ngẩn cả người: "Ta mới nói được chỗ nào rồi?"

Thẩm Lương Xuyên chỉ ghế sô pha: "Ngồi xuống nói."

Ba người ngồi xuống, Kiều Luyến liền không nhịn được nhìn về phía Tống Nguyên Hi.

Lời Hạ Diệp Hoa vừa nói ý rất rõ ràng, cô bé không phải mối tình đầu của Thẩm Lương Xuyên, vả lại... Thẩm Lương Xuyên cũng hẳn là không có cái loại cảm giác này với Tống Nguyên Hi, bọn họ nhận biết tám năm, nếu như anh thích Tống Nguyên Hi, bọn họ đã sớm ở cùng nhau rồi.

Nhưng... Kiều Luyến nhìn Thẩm Lương Xuyên một chút, vì sao cô cảm giác, vừa rồi Hạ Diệp Hoa muốn nói điều gì quan trọng, lại bị Thẩm Lương Xuyên cắt đứt?

Cô nhìn về phía Tống Nguyên Hi lần nữa, cô bé đối với Thẩm Lương Xuyên, là cảm giác gì?

Dù khi còn bé không biết yêu, nhưng sau khi lớn lên, cũng có thể động tâm với Thẩm Lương Xuyên?

Tống Nguyên Hi nhu thuận ngồi bên cạnh Hạ Diệp Hoa, giờ phút này cúi đầu, xoa bả vai cho Hạ Diệp Hoa, nói chuyện tinh tế, bộ dạng rất dịu dàng ngượng ngùng.

Có lẽ là phát giác được Kiều Luyến đang nhìn mình, thế là ngẩng đầu nhìn Kiều Luyến một chút, đối mặt với cô, gương mặt lập tức đỏ bừng.

Cô bé ngượng ngùng cười, sau đó tiếp tục cúi đầu, không dám nhìn cô.

Nhát gan, như con thỏ nhỏ.

Kiều Luyến đang tự hỏi, Thẩm Lương Xuyên mở miệng: "Tốt nghiệp đại học, sau này em định làm gì? Thi nghiên cứu đào tạo sâu, hay là làm việc?"

Tống Nguyên Hi nâng mắt nai con lên, đối đầu với ánh mắt Thẩm Lương Xuyên, lập tức bị dọa rụt lại, cô bé ngập ngừng mở miệng, giống như muốn nói cái gì, lời vừa tới miệng lại trở thành: "Anh, em nghe anh."

Thẩm Lương Xuyên bỗng nhíu mày, nhưng nhìn thấy dáng vẻ Tống Nguyên Hi sợ hãi, giọng nói ra ra dịu dàng: "Nguyên Hi."

Anh hô tên của cô bé, kêu vô cùng dễ nghe.

Để trong lòng Kiều Luyến xẹt qua một chút chua xót.

Sau đó Kiều Luyến nghe được anh hướng dẫn từng bước: "Nguyên Hi, cái này là cuộc đời em, anh không thể chuyện gì cũng quyết định thay em, em có thể nói cho anh biết, em muốn làm gì không?"

Tống Nguyên Hi nhìn Hạ Diệp Hoa một chút, Hạ Diệp Hoa liền cười: "Đứa nhỏ này, nói với con bao nhiêu lần, không nên coi mình là người ngoài, con là con gái nuôi của ta, muốn làm gì thì làm cái đó! Có gì không thể nói?"

Tống Nguyên Hi cắn môi, một lúc sau mới thưa dạ trả lời: "Em, em muốn diễn kịch."

"Không được." Thẩm Lương Xuyên cự tuyệt gọn gàng, dọa đến toàn thân Tống Nguyên Hi khẽ run rẩy, trực tiếp cúi đầu.

Thẩm Lương Xuyên muốn phát hỏa, lập tức giấu ở trong lòng.

Đúng lúc này, điện thoại di động của anh vang lên, anh nhìn Tống Nguyên Hi một chút, đi ra ban công nghe điện thoại.

Bầu không khí trong phòng khách lập tức trở nên nhẹ nhõm.

Hạ Diệp Hoa thở dài: " Nguyên Hi, ta vẫn cảm thấy đứa nhỏ như con rất nhát gan, thế nhưng con..."

Bà quay đầu nhìn về phía Kiều Luyến: "Tiểu Kiều, mau giúp ta khuyên nhủ con bé, nó bị mắc lưới tình rồi! Những thứ trên mạng đều là giả, có thể dựa vào sao?"

Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới PKTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngĐêm dài. Trong phòng ngủ xa hoa, ánh đèn mờ nhạt, tô đậm bóng đêm yên tĩnh và thần bí. Kiều Luyến ngồi ở trên chiếc giường lớn kiểu cổ, bất an níu lấy Xáo ngủ gợi cảm trên người. Nghĩ đến đợi chuyện sẽ phát sinh lát nữa, dù cô luôn không sợ trời không sợ đất, lúc này cũng phải khẩn trương cắn vào môi dưới, đôi mắt đen nhánh to tròn sáng ngời, như có như không lướt qua phương hướng phòng tắm. Tiếng nước chảy ngừng, cửa phòng tắm được mở ra, thân hình Thẩm Lương Xuyên cao lớn rắn rỏi đi tới, khiến cái phòng ngủ rộng rãi đều có vẻ hơi chật chội, quanh người anh tràn ngập hơi thở tôn quý bẩm sinh. Trong lòng Kiều Luyến "Lộp bộp" một chút, đứng vội lên. Người này, là người chồng tân hôn của cô. Nhưng hôm nay mới là lần đầu bọn họ gặp mặt. Anh mặc một bộ áo ngủ màu trắng, tóc ướt nhẹp, mũi cao thẳng, môi đơn bạc, ngũ quan so với ở trên màn hình thì còn tinh xảo đẹp mắt hơn, nhất là cặp mắt phượng hẹp dài kia, sắc bén lại lạnh lùng. Kiều Luyến nặn ra một nụ cười ngọt ngào, cố gắng mở miệng… Con gái nuôi sao?Có lẽ là phát giác được vẻ mặt Kiều Luyến kinh ngạc, Hạ Diệp Hoa giải thích cho cô: "Nguyên Hi là tám năm trước được Thẩm Lương Xuyên mang về, con không biết, lúc ấy tiểu tử này nói với ta nó nói chuyện yêu đương, sau đó qua một đoạn thời gian, mang về một đứa bé nhỏ như vậy, lúc ấy, Nguyên Hi mới 14 tuổi, ta còn tưởng Nguyên Hi là bạn gái của nó, lập tức bùng nổ, về sau mới biết được..."Lời còn chưa nói hết, đã bị Thẩm Lương Xuyên lạnh lùng cắt ngang: "Mẹ, mấy người ăn sáng chưa?"Hạ Diệp Hoa trả lời: "Ăn rồi." Quay đầu, ngây ngẩn cả người: "Ta mới nói được chỗ nào rồi?"Thẩm Lương Xuyên chỉ ghế sô pha: "Ngồi xuống nói."Ba người ngồi xuống, Kiều Luyến liền không nhịn được nhìn về phía Tống Nguyên Hi.Lời Hạ Diệp Hoa vừa nói ý rất rõ ràng, cô bé không phải mối tình đầu của Thẩm Lương Xuyên, vả lại... Thẩm Lương Xuyên cũng hẳn là không có cái loại cảm giác này với Tống Nguyên Hi, bọn họ nhận biết tám năm, nếu như anh thích Tống Nguyên Hi, bọn họ đã sớm ở cùng nhau rồi.Nhưng... Kiều Luyến nhìn Thẩm Lương Xuyên một chút, vì sao cô cảm giác, vừa rồi Hạ Diệp Hoa muốn nói điều gì quan trọng, lại bị Thẩm Lương Xuyên cắt đứt?Cô nhìn về phía Tống Nguyên Hi lần nữa, cô bé đối với Thẩm Lương Xuyên, là cảm giác gì?Dù khi còn bé không biết yêu, nhưng sau khi lớn lên, cũng có thể động tâm với Thẩm Lương Xuyên?Tống Nguyên Hi nhu thuận ngồi bên cạnh Hạ Diệp Hoa, giờ phút này cúi đầu, xoa bả vai cho Hạ Diệp Hoa, nói chuyện tinh tế, bộ dạng rất dịu dàng ngượng ngùng.Có lẽ là phát giác được Kiều Luyến đang nhìn mình, thế là ngẩng đầu nhìn Kiều Luyến một chút, đối mặt với cô, gương mặt lập tức đỏ bừng.Cô bé ngượng ngùng cười, sau đó tiếp tục cúi đầu, không dám nhìn cô.Nhát gan, như con thỏ nhỏ.Kiều Luyến đang tự hỏi, Thẩm Lương Xuyên mở miệng: "Tốt nghiệp đại học, sau này em định làm gì? Thi nghiên cứu đào tạo sâu, hay là làm việc?"Tống Nguyên Hi nâng mắt nai con lên, đối đầu với ánh mắt Thẩm Lương Xuyên, lập tức bị dọa rụt lại, cô bé ngập ngừng mở miệng, giống như muốn nói cái gì, lời vừa tới miệng lại trở thành: "Anh, em nghe anh."Thẩm Lương Xuyên bỗng nhíu mày, nhưng nhìn thấy dáng vẻ Tống Nguyên Hi sợ hãi, giọng nói ra ra dịu dàng: "Nguyên Hi."Anh hô tên của cô bé, kêu vô cùng dễ nghe.Để trong lòng Kiều Luyến xẹt qua một chút chua xót.Sau đó Kiều Luyến nghe được anh hướng dẫn từng bước: "Nguyên Hi, cái này là cuộc đời em, anh không thể chuyện gì cũng quyết định thay em, em có thể nói cho anh biết, em muốn làm gì không?"Tống Nguyên Hi nhìn Hạ Diệp Hoa một chút, Hạ Diệp Hoa liền cười: "Đứa nhỏ này, nói với con bao nhiêu lần, không nên coi mình là người ngoài, con là con gái nuôi của ta, muốn làm gì thì làm cái đó! Có gì không thể nói?"Tống Nguyên Hi cắn môi, một lúc sau mới thưa dạ trả lời: "Em, em muốn diễn kịch.""Không được." Thẩm Lương Xuyên cự tuyệt gọn gàng, dọa đến toàn thân Tống Nguyên Hi khẽ run rẩy, trực tiếp cúi đầu.Thẩm Lương Xuyên muốn phát hỏa, lập tức giấu ở trong lòng.Đúng lúc này, điện thoại di động của anh vang lên, anh nhìn Tống Nguyên Hi một chút, đi ra ban công nghe điện thoại.Bầu không khí trong phòng khách lập tức trở nên nhẹ nhõm.Hạ Diệp Hoa thở dài: " Nguyên Hi, ta vẫn cảm thấy đứa nhỏ như con rất nhát gan, thế nhưng con..."Bà quay đầu nhìn về phía Kiều Luyến: "Tiểu Kiều, mau giúp ta khuyên nhủ con bé, nó bị mắc lưới tình rồi! Những thứ trên mạng đều là giả, có thể dựa vào sao?"

Chương 114: Anh thay đổi thất thường (4)