Tác giả:

Đêm dài. Trong phòng ngủ xa hoa, ánh đèn mờ nhạt, tô đậm bóng đêm yên tĩnh và thần bí. Kiều Luyến ngồi ở trên chiếc giường lớn kiểu cổ, bất an níu lấy Xáo ngủ gợi cảm trên người. Nghĩ đến đợi chuyện sẽ phát sinh lát nữa, dù cô luôn không sợ trời không sợ đất, lúc này cũng phải khẩn trương cắn vào môi dưới, đôi mắt đen nhánh to tròn sáng ngời, như có như không lướt qua phương hướng phòng tắm. Tiếng nước chảy ngừng, cửa phòng tắm được mở ra, thân hình Thẩm Lương Xuyên cao lớn rắn rỏi đi tới, khiến cái phòng ngủ rộng rãi đều có vẻ hơi chật chội, quanh người anh tràn ngập hơi thở tôn quý bẩm sinh. Trong lòng Kiều Luyến "Lộp bộp" một chút, đứng vội lên. Người này, là người chồng tân hôn của cô. Nhưng hôm nay mới là lần đầu bọn họ gặp mặt. Anh mặc một bộ áo ngủ màu trắng, tóc ướt nhẹp, mũi cao thẳng, môi đơn bạc, ngũ quan so với ở trên màn hình thì còn tinh xảo đẹp mắt hơn, nhất là cặp mắt phượng hẹp dài kia, sắc bén lại lạnh lùng. Kiều Luyến nặn ra một nụ cười ngọt ngào, cố gắng mở miệng…

Chương 138: Tử Xuyên và Lương Xuyên (8)

Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới PKTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngĐêm dài. Trong phòng ngủ xa hoa, ánh đèn mờ nhạt, tô đậm bóng đêm yên tĩnh và thần bí. Kiều Luyến ngồi ở trên chiếc giường lớn kiểu cổ, bất an níu lấy Xáo ngủ gợi cảm trên người. Nghĩ đến đợi chuyện sẽ phát sinh lát nữa, dù cô luôn không sợ trời không sợ đất, lúc này cũng phải khẩn trương cắn vào môi dưới, đôi mắt đen nhánh to tròn sáng ngời, như có như không lướt qua phương hướng phòng tắm. Tiếng nước chảy ngừng, cửa phòng tắm được mở ra, thân hình Thẩm Lương Xuyên cao lớn rắn rỏi đi tới, khiến cái phòng ngủ rộng rãi đều có vẻ hơi chật chội, quanh người anh tràn ngập hơi thở tôn quý bẩm sinh. Trong lòng Kiều Luyến "Lộp bộp" một chút, đứng vội lên. Người này, là người chồng tân hôn của cô. Nhưng hôm nay mới là lần đầu bọn họ gặp mặt. Anh mặc một bộ áo ngủ màu trắng, tóc ướt nhẹp, mũi cao thẳng, môi đơn bạc, ngũ quan so với ở trên màn hình thì còn tinh xảo đẹp mắt hơn, nhất là cặp mắt phượng hẹp dài kia, sắc bén lại lạnh lùng. Kiều Luyến nặn ra một nụ cười ngọt ngào, cố gắng mở miệng… Vị trí bọn họ hẹn, là một quán cà phê Starbucks khu Hải Điến Bắc Kinh.Bời vì đến sớm, cho nên cô cảm thấy có chút xấu hổ, liền vào trong góc chờ đợi.Thời điểm đó mỗi một phút mỗi một giây, đối với cô mà nói, đều là một loại dày vò.Lần đầu tiên cô cảm giác được thời gian chạy chậm như thế, mỗi một lần kim giây kim phút chuyển động, đều làm cô nhảy cẫng không thôi, thế nhưng, vẫn là quá khó chịu.Cô thực sự là không nhịn được, cầm điện thoại di động lên, gọi điện thoại cho Tử Xuyên...Vừa nghĩ tới đây, trên lầu truyền tới động tĩnh, Tống Nguyên Hi đỏ bừng khuôn mặt ôm bộ quần áo màu trắng, đứng ở trên lầu hỏi dò hỏi: "Chị dâu, chị nhìn em mặc bộ này được không?"Đôi mắt của cô bé tỏa sáng, giống như viên ngọc thuần khiết nhất, tản ra ánh sáng vụn vặt.Kiều Luyến ngửa đầu, nhìn cô bé, chỉ thấy cô bé giống như làm ảo thuật, lấy ra một cái váy màu đỏ: "Hay là cái này đẹp mắt hơn? Màu trắng có vẻ em trắng, màu đỏ lại quá tươi đẹp, bộ dạng em tương đối đơn giản, không biết có thể đè ép đượchay không."Kiều Luyến lại trở nên hoảng hốt.Năm đó, cô chính là mặc một chiếc váy màu đỏ, bởi vì mẹ nói cô mặc màu đỏ đẹp mắt, giống như tiểu thái dương, luôn luôn phát ra nhiệt lượng cho người ta."Ai, em có nên hóa trang hay không? Thế nhưng trang điểm, có thể lộ ra là quá chính thức hay không, không thể để cho người ta cảm thấy em rất tùy tiện."Năm đó, trước khi cô đi ra ngoài, hóa trang, đi tới cửa, lại quay đầu trở về, đem rửa lớp trang điểm đi, bời vì trang điểm, cả người trông già! Dù sao cô vốn thiên sinh lệ chất, không sợ!"A, em xách cái túi nào đây? Xách quá mắc, sợ đối phương có áp lực, nhưng nếu như đối phương là phú nhị đại, lại sợ anh ấy xem thường..."Kiều Luyến bật cười.Năm đó cô không cân nhắc vấn đề này, bời vì cô cảm thấy, nếu Tử Xuyên bị cô nhìn trúng, khẳng định sẽ không bởi vì chính mình cõng mang một cái túi đắt tiền mà để ý, cũng sẽ không bởi mình mang cái túi quý, mà nhìn mình vài lần.Cô cảm thấy Tử Xuyên, dù anh rất xấu, cô cũng nhận.Thế nhưng Tống Nguyên Hi luôn luôn nhát gan sợ phiền phức, sợ nhất là phiền người khác, vậy mà lúc này, lại hưng phấn lớn tiếng nói chuyện như vậy, để ba người dưới lầu, nhìn thấy cũng không nhịn không được lộ ra nụ cười.Hạ Diệp Hoa chỉ về phía cô bé, đều nói không ra lời.Kiều Luyến đành phải mở miệng: "Mặc đồ trắng kia đi! Không nên trang điểm, em không hóa trang càng đẹp mắt, bôi một chút son môi màu sáng như vậy đủ rồi, túi, bời vì em mặc màu trắng, cho nên cầm một cái túi màu lam, màu dày của em cũng vậy."Tống Nguyên Hi giống như tìm được người đáng tin cậy, lập tức vâng một tiếng, lại xông vào trong phòng.Hạ Diệp Hoa cảm thán nói, "Đây là lần đầu tiên thấy con bé chờ đợi như thế, thế nhưng ta thật lo lắng nó sẽ bị người lừa."Tròng mắt Kiều Luyến co rụt lại, Đúng vậy...Tống Nguyên Hi rất đơn thuần, tuy nhiên lớn hơn mình mấy tuổi so với năm đó.Nhưng mình năm đó... Chính là tiểu bá vương, ai cũng không dám chọc giận cô.Mà bây giờ Tống Nguyên Hi chỉ là một con thỏ nhỏ.Nếu như bị người khi dễ thì làm sao bây giờ?Cô mím môi, không nhịn được cắn răng, suy nghĩ trở lại năm đó.Cô hào hứng gọi điện thoại cho Tử Xuyên, điện thoại nhanh chóng kết nối.Anh cừa "alo", cô liền nói một hôig: "Tử Xuyên, em đã tới sớm, một mình đợi rất nhàm chán, anh đến chỗ nào rồi?"

Vị trí bọn họ hẹn, là một quán cà phê Starbucks khu Hải Điến Bắc Kinh.

Bời vì đến sớm, cho nên cô cảm thấy có chút xấu hổ, liền vào trong góc chờ đợi.

Thời điểm đó mỗi một phút mỗi một giây, đối với cô mà nói, đều là một loại dày vò.

Lần đầu tiên cô cảm giác được thời gian chạy chậm như thế, mỗi một lần kim giây kim phút chuyển động, đều làm cô nhảy cẫng không thôi, thế nhưng, vẫn là quá khó chịu.

Cô thực sự là không nhịn được, cầm điện thoại di động lên, gọi điện thoại cho Tử Xuyên...

Vừa nghĩ tới đây, trên lầu truyền tới động tĩnh, Tống Nguyên Hi đỏ bừng khuôn mặt ôm bộ quần áo màu trắng, đứng ở trên lầu hỏi dò hỏi: "Chị dâu, chị nhìn em mặc bộ này được không?"

Đôi mắt của cô bé tỏa sáng, giống như viên ngọc thuần khiết nhất, tản ra ánh sáng vụn vặt.

Kiều Luyến ngửa đầu, nhìn cô bé, chỉ thấy cô bé giống như làm ảo thuật, lấy ra một cái váy màu đỏ: "Hay là cái này đẹp mắt hơn? Màu trắng có vẻ em trắng, màu đỏ lại quá tươi đẹp, bộ dạng em tương đối đơn giản, không biết có thể đè ép đượchay không."

Kiều Luyến lại trở nên hoảng hốt.

Năm đó, cô chính là mặc một chiếc váy màu đỏ, bởi vì mẹ nói cô mặc màu đỏ đẹp mắt, giống như tiểu thái dương, luôn luôn phát ra nhiệt lượng cho người ta.

"Ai, em có nên hóa trang hay không? Thế nhưng trang điểm, có thể lộ ra là quá chính thức hay không, không thể để cho người ta cảm thấy em rất tùy tiện."

Năm đó, trước khi cô đi ra ngoài, hóa trang, đi tới cửa, lại quay đầu trở về, đem rửa lớp trang điểm đi, bời vì trang điểm, cả người trông già! Dù sao cô vốn thiên sinh lệ chất, không sợ!

"A, em xách cái túi nào đây? Xách quá mắc, sợ đối phương có áp lực, nhưng nếu như đối phương là phú nhị đại, lại sợ anh ấy xem thường..."

Kiều Luyến bật cười.

Năm đó cô không cân nhắc vấn đề này, bời vì cô cảm thấy, nếu Tử Xuyên bị cô nhìn trúng, khẳng định sẽ không bởi vì chính mình cõng mang một cái túi đắt tiền mà để ý, cũng sẽ không bởi mình mang cái túi quý, mà nhìn mình vài lần.

Cô cảm thấy Tử Xuyên, dù anh rất xấu, cô cũng nhận.

Thế nhưng Tống Nguyên Hi luôn luôn nhát gan sợ phiền phức, sợ nhất là phiền người khác, vậy mà lúc này, lại hưng phấn lớn tiếng nói chuyện như vậy, để ba người dưới lầu, nhìn thấy cũng không nhịn không được lộ ra nụ cười.

Hạ Diệp Hoa chỉ về phía cô bé, đều nói không ra lời.

Kiều Luyến đành phải mở miệng: "Mặc đồ trắng kia đi! Không nên trang điểm, em không hóa trang càng đẹp mắt, bôi một chút son môi màu sáng như vậy đủ rồi, túi, bời vì em mặc màu trắng, cho nên cầm một cái túi màu lam, màu dày của em cũng vậy."

Tống Nguyên Hi giống như tìm được người đáng tin cậy, lập tức vâng một tiếng, lại xông vào trong phòng.

Hạ Diệp Hoa cảm thán nói, "Đây là lần đầu tiên thấy con bé chờ đợi như thế, thế nhưng ta thật lo lắng nó sẽ bị người lừa."

Tròng mắt Kiều Luyến co rụt lại, Đúng vậy...

Tống Nguyên Hi rất đơn thuần, tuy nhiên lớn hơn mình mấy tuổi so với năm đó.

Nhưng mình năm đó... Chính là tiểu bá vương, ai cũng không dám chọc giận cô.

Mà bây giờ Tống Nguyên Hi chỉ là một con thỏ nhỏ.

Nếu như bị người khi dễ thì làm sao bây giờ?

Cô mím môi, không nhịn được cắn răng, suy nghĩ trở lại năm đó.

Cô hào hứng gọi điện thoại cho Tử Xuyên, điện thoại nhanh chóng kết nối.

Anh cừa "alo", cô liền nói một hôig: "Tử Xuyên, em đã tới sớm, một mình đợi rất nhàm chán, anh đến chỗ nào rồi?"

Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới PKTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngĐêm dài. Trong phòng ngủ xa hoa, ánh đèn mờ nhạt, tô đậm bóng đêm yên tĩnh và thần bí. Kiều Luyến ngồi ở trên chiếc giường lớn kiểu cổ, bất an níu lấy Xáo ngủ gợi cảm trên người. Nghĩ đến đợi chuyện sẽ phát sinh lát nữa, dù cô luôn không sợ trời không sợ đất, lúc này cũng phải khẩn trương cắn vào môi dưới, đôi mắt đen nhánh to tròn sáng ngời, như có như không lướt qua phương hướng phòng tắm. Tiếng nước chảy ngừng, cửa phòng tắm được mở ra, thân hình Thẩm Lương Xuyên cao lớn rắn rỏi đi tới, khiến cái phòng ngủ rộng rãi đều có vẻ hơi chật chội, quanh người anh tràn ngập hơi thở tôn quý bẩm sinh. Trong lòng Kiều Luyến "Lộp bộp" một chút, đứng vội lên. Người này, là người chồng tân hôn của cô. Nhưng hôm nay mới là lần đầu bọn họ gặp mặt. Anh mặc một bộ áo ngủ màu trắng, tóc ướt nhẹp, mũi cao thẳng, môi đơn bạc, ngũ quan so với ở trên màn hình thì còn tinh xảo đẹp mắt hơn, nhất là cặp mắt phượng hẹp dài kia, sắc bén lại lạnh lùng. Kiều Luyến nặn ra một nụ cười ngọt ngào, cố gắng mở miệng… Vị trí bọn họ hẹn, là một quán cà phê Starbucks khu Hải Điến Bắc Kinh.Bời vì đến sớm, cho nên cô cảm thấy có chút xấu hổ, liền vào trong góc chờ đợi.Thời điểm đó mỗi một phút mỗi một giây, đối với cô mà nói, đều là một loại dày vò.Lần đầu tiên cô cảm giác được thời gian chạy chậm như thế, mỗi một lần kim giây kim phút chuyển động, đều làm cô nhảy cẫng không thôi, thế nhưng, vẫn là quá khó chịu.Cô thực sự là không nhịn được, cầm điện thoại di động lên, gọi điện thoại cho Tử Xuyên...Vừa nghĩ tới đây, trên lầu truyền tới động tĩnh, Tống Nguyên Hi đỏ bừng khuôn mặt ôm bộ quần áo màu trắng, đứng ở trên lầu hỏi dò hỏi: "Chị dâu, chị nhìn em mặc bộ này được không?"Đôi mắt của cô bé tỏa sáng, giống như viên ngọc thuần khiết nhất, tản ra ánh sáng vụn vặt.Kiều Luyến ngửa đầu, nhìn cô bé, chỉ thấy cô bé giống như làm ảo thuật, lấy ra một cái váy màu đỏ: "Hay là cái này đẹp mắt hơn? Màu trắng có vẻ em trắng, màu đỏ lại quá tươi đẹp, bộ dạng em tương đối đơn giản, không biết có thể đè ép đượchay không."Kiều Luyến lại trở nên hoảng hốt.Năm đó, cô chính là mặc một chiếc váy màu đỏ, bởi vì mẹ nói cô mặc màu đỏ đẹp mắt, giống như tiểu thái dương, luôn luôn phát ra nhiệt lượng cho người ta."Ai, em có nên hóa trang hay không? Thế nhưng trang điểm, có thể lộ ra là quá chính thức hay không, không thể để cho người ta cảm thấy em rất tùy tiện."Năm đó, trước khi cô đi ra ngoài, hóa trang, đi tới cửa, lại quay đầu trở về, đem rửa lớp trang điểm đi, bời vì trang điểm, cả người trông già! Dù sao cô vốn thiên sinh lệ chất, không sợ!"A, em xách cái túi nào đây? Xách quá mắc, sợ đối phương có áp lực, nhưng nếu như đối phương là phú nhị đại, lại sợ anh ấy xem thường..."Kiều Luyến bật cười.Năm đó cô không cân nhắc vấn đề này, bời vì cô cảm thấy, nếu Tử Xuyên bị cô nhìn trúng, khẳng định sẽ không bởi vì chính mình cõng mang một cái túi đắt tiền mà để ý, cũng sẽ không bởi mình mang cái túi quý, mà nhìn mình vài lần.Cô cảm thấy Tử Xuyên, dù anh rất xấu, cô cũng nhận.Thế nhưng Tống Nguyên Hi luôn luôn nhát gan sợ phiền phức, sợ nhất là phiền người khác, vậy mà lúc này, lại hưng phấn lớn tiếng nói chuyện như vậy, để ba người dưới lầu, nhìn thấy cũng không nhịn không được lộ ra nụ cười.Hạ Diệp Hoa chỉ về phía cô bé, đều nói không ra lời.Kiều Luyến đành phải mở miệng: "Mặc đồ trắng kia đi! Không nên trang điểm, em không hóa trang càng đẹp mắt, bôi một chút son môi màu sáng như vậy đủ rồi, túi, bời vì em mặc màu trắng, cho nên cầm một cái túi màu lam, màu dày của em cũng vậy."Tống Nguyên Hi giống như tìm được người đáng tin cậy, lập tức vâng một tiếng, lại xông vào trong phòng.Hạ Diệp Hoa cảm thán nói, "Đây là lần đầu tiên thấy con bé chờ đợi như thế, thế nhưng ta thật lo lắng nó sẽ bị người lừa."Tròng mắt Kiều Luyến co rụt lại, Đúng vậy...Tống Nguyên Hi rất đơn thuần, tuy nhiên lớn hơn mình mấy tuổi so với năm đó.Nhưng mình năm đó... Chính là tiểu bá vương, ai cũng không dám chọc giận cô.Mà bây giờ Tống Nguyên Hi chỉ là một con thỏ nhỏ.Nếu như bị người khi dễ thì làm sao bây giờ?Cô mím môi, không nhịn được cắn răng, suy nghĩ trở lại năm đó.Cô hào hứng gọi điện thoại cho Tử Xuyên, điện thoại nhanh chóng kết nối.Anh cừa "alo", cô liền nói một hôig: "Tử Xuyên, em đã tới sớm, một mình đợi rất nhàm chán, anh đến chỗ nào rồi?"

Chương 138: Tử Xuyên và Lương Xuyên (8)