Đêm dài. Trong phòng ngủ xa hoa, ánh đèn mờ nhạt, tô đậm bóng đêm yên tĩnh và thần bí. Kiều Luyến ngồi ở trên chiếc giường lớn kiểu cổ, bất an níu lấy Xáo ngủ gợi cảm trên người. Nghĩ đến đợi chuyện sẽ phát sinh lát nữa, dù cô luôn không sợ trời không sợ đất, lúc này cũng phải khẩn trương cắn vào môi dưới, đôi mắt đen nhánh to tròn sáng ngời, như có như không lướt qua phương hướng phòng tắm. Tiếng nước chảy ngừng, cửa phòng tắm được mở ra, thân hình Thẩm Lương Xuyên cao lớn rắn rỏi đi tới, khiến cái phòng ngủ rộng rãi đều có vẻ hơi chật chội, quanh người anh tràn ngập hơi thở tôn quý bẩm sinh. Trong lòng Kiều Luyến "Lộp bộp" một chút, đứng vội lên. Người này, là người chồng tân hôn của cô. Nhưng hôm nay mới là lần đầu bọn họ gặp mặt. Anh mặc một bộ áo ngủ màu trắng, tóc ướt nhẹp, mũi cao thẳng, môi đơn bạc, ngũ quan so với ở trên màn hình thì còn tinh xảo đẹp mắt hơn, nhất là cặp mắt phượng hẹp dài kia, sắc bén lại lạnh lùng. Kiều Luyến nặn ra một nụ cười ngọt ngào, cố gắng mở miệng…
Chương 238: Là cô muốn kết thúc (8)
Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới PKTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngĐêm dài. Trong phòng ngủ xa hoa, ánh đèn mờ nhạt, tô đậm bóng đêm yên tĩnh và thần bí. Kiều Luyến ngồi ở trên chiếc giường lớn kiểu cổ, bất an níu lấy Xáo ngủ gợi cảm trên người. Nghĩ đến đợi chuyện sẽ phát sinh lát nữa, dù cô luôn không sợ trời không sợ đất, lúc này cũng phải khẩn trương cắn vào môi dưới, đôi mắt đen nhánh to tròn sáng ngời, như có như không lướt qua phương hướng phòng tắm. Tiếng nước chảy ngừng, cửa phòng tắm được mở ra, thân hình Thẩm Lương Xuyên cao lớn rắn rỏi đi tới, khiến cái phòng ngủ rộng rãi đều có vẻ hơi chật chội, quanh người anh tràn ngập hơi thở tôn quý bẩm sinh. Trong lòng Kiều Luyến "Lộp bộp" một chút, đứng vội lên. Người này, là người chồng tân hôn của cô. Nhưng hôm nay mới là lần đầu bọn họ gặp mặt. Anh mặc một bộ áo ngủ màu trắng, tóc ướt nhẹp, mũi cao thẳng, môi đơn bạc, ngũ quan so với ở trên màn hình thì còn tinh xảo đẹp mắt hơn, nhất là cặp mắt phượng hẹp dài kia, sắc bén lại lạnh lùng. Kiều Luyến nặn ra một nụ cười ngọt ngào, cố gắng mở miệng… Vấn đề này, quả thực là để Thẩm Lương Xuyên không có cách nào trả lời.Kiều Luyến kìm nén cười xấu xa, ngồi đợi đáp án của anh.Thật không nghĩ đến trong chốc lát, liền nghe thấy anh mở miệng: "Em không biết?"Cô biết cái gì?Vừa muốn hỏi, liền bỗng nhiên ý thức được... Ý anh là... Anh và mình là lần đầu tiên?!Cô lập tức sợ ngây người, cảm giác được chính mình giống như đào được bí mật động trời.Thẩm ảnh đế giữ sự trong sạch, nhưng đến tuổi này của anh, mà chưa từng có phụ nữ sao?Làng giải trí có bao nhiêu loạn, cô hiểu rõ ràng!Cô khiếp sợ gần như muốn nói không ra lời, lắp ba lắp bắp mở miệng: " Tôi, tôi thật không nghĩ tới..."Lời này của cô, để anh càng cảm giác được xấu hổ, thế là dữ dằn mở miệng: "Ngủ."Kiều Luyến lập tức ngậm miệng của mình.Nhưng vẫn cảm thấy, không thể tưởng tượng nổi.Cô lặng lẽ nghiêng đầu, lại nhìn anh nằm yên ở nơi đó, cũng không nhúc nhích, nhìn giống như là ngủ thiếp đi.Bộ dạng an ổn kia, để cho cô bỗng nhiên cảm thấy, năm tháng yên lặng.Hôm nay anh dịu dàng, để cho cô kiên định muốn rời khỏi, bỗng nhiên trở nên dao động.Giống như, nếu như cô nguyện ý lưu lại, bọn họ sẽ càng phát triển một bước.Trong lúc miên man suy nghĩ, mí mắt của cô càng ngày càng nặng, dần dần ngủ thiếp đi.Chờ đến khi hô hấp của cô yên ổn, Thẩm Lương Xuyên mới bỗng nhiên mở mắt, quay đầu nhìn về phía cô.Tiểu Kiều, em đã quên 517 là ngày gì sao? Anh cười khổ một tiếng, thì ra, một mực nhớ mãi không quên quá khứ, cho tới bây giờ chỉ có chính mình.----Hôm sau Kiều Luyến tỉnh lại, Thẩm Lương Xuyên đã không ở bên giường.Cô ngáp một cái, ngồi ở trên giường, còn cảm thấy tinh thần hoảng hốt, giống như buổi tối hôm qua, cảm cô và Thẩm Lương Xuyên ấm áp, đều là một giấc mơ đẹp.Cô lắc đầu, không nghĩ!Rời giường, nhanh chóng rửa mặt, chờ đến khi ăn mặc chỉnh tề đi xuống lầu, phát hiện Thẩm Lương Xuyên đã ngồi ở trên bàn cơm.Lúc cô đi qua, Thẩm Lương Xuyên nhìn cô một cái.Cái nhìn kia, để cho cô bỗng nhiên nghĩ đến vấn đề buổi tối hôm qua, nhất thời không nhịn được mím môi, cố nín cười ý.Thẩm Lương Xuyên thì mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, giống như không có phát sinh cái gì, tiếp tục ăn cơm.Kiều Luyến học anh, mặt không thay đổi ăn xong bữa sáng.Không khí giữa hai người, mang theo một loại cảm giác hài hòa xấu hổ, lộ ra mấy phần mập mờ.Thẩm Lương Xuyên đều lộ ra mấy phần không được tự nhiên: "Tôi lên lầu lấy văn kiện."Kiều Luyến nhu thuận trả lời: "Ừm, tôi chờ anh."Anh đưa cô đi làm, có lẽ đã thành thói quen.Cô đứng trong phòng khách, nhìn Thẩm Lương Xuyên lên lầu, tiến vào thư phòng, không nhịn được giơ lên nụ cười.Cô luôn cảm thấy, giữa cô và anh, giống như mang theo vài phần xấu hổ giữa người yêu.Chính là đang suy tư, bỗng nhiên chuông điện thoại di động vang lên.Cô theo ý thức cầm điện thoại di động lên, chờ đến khi ấn nghe, lúc này mới phát hiện, điện thoại di động này không phải của cô, là Thẩm Lương Xuyên!Điện lời đã kết nối, cô liền đi lên lầu, thuận tiện đặt máy lên lỗ tai, dự định nói một câu chờ một chút, đối diện liền truyền đến một giọng nam: "Thẩm tiên sinh, ngài khỏe chứ, phẫu thuật buộc ga-rô đã sắp xếp vào thứ 6 tuần này, ngài xem thời gian có thích hợp không?"Kiều Luyến nghe nói như thế, bước chân dừng lại, thân thể cứng đờ!Đầu óc cô trống rỗng, chỉ có một ý niệm trong đầu, mộng đẹp quả nhiên vỡ vụn rồi...
Vấn đề này, quả thực là để Thẩm Lương Xuyên không có cách nào trả lời.
Kiều Luyến kìm nén cười xấu xa, ngồi đợi đáp án của anh.
Thật không nghĩ đến trong chốc lát, liền nghe thấy anh mở miệng: "Em không biết?"
Cô biết cái gì?
Vừa muốn hỏi, liền bỗng nhiên ý thức được... Ý anh là... Anh và mình là lần đầu tiên?!
Cô lập tức sợ ngây người, cảm giác được chính mình giống như đào được bí mật động trời.
Thẩm ảnh đế giữ sự trong sạch, nhưng đến tuổi này của anh, mà chưa từng có phụ nữ sao?
Làng giải trí có bao nhiêu loạn, cô hiểu rõ ràng!
Cô khiếp sợ gần như muốn nói không ra lời, lắp ba lắp bắp mở miệng: " Tôi, tôi thật không nghĩ tới..."
Lời này của cô, để anh càng cảm giác được xấu hổ, thế là dữ dằn mở miệng: "Ngủ."
Kiều Luyến lập tức ngậm miệng của mình.
Nhưng vẫn cảm thấy, không thể tưởng tượng nổi.
Cô lặng lẽ nghiêng đầu, lại nhìn anh nằm yên ở nơi đó, cũng không nhúc nhích, nhìn giống như là ngủ thiếp đi.
Bộ dạng an ổn kia, để cho cô bỗng nhiên cảm thấy, năm tháng yên lặng.
Hôm nay anh dịu dàng, để cho cô kiên định muốn rời khỏi, bỗng nhiên trở nên dao động.
Giống như, nếu như cô nguyện ý lưu lại, bọn họ sẽ càng phát triển một bước.
Trong lúc miên man suy nghĩ, mí mắt của cô càng ngày càng nặng, dần dần ngủ thiếp đi.
Chờ đến khi hô hấp của cô yên ổn, Thẩm Lương Xuyên mới bỗng nhiên mở mắt, quay đầu nhìn về phía cô.
Tiểu Kiều, em đã quên 517 là ngày gì sao?
Anh cười khổ một tiếng, thì ra, một mực nhớ mãi không quên quá khứ, cho tới bây giờ chỉ có chính mình.
----
Hôm sau Kiều Luyến tỉnh lại, Thẩm Lương Xuyên đã không ở bên giường.
Cô ngáp một cái, ngồi ở trên giường, còn cảm thấy tinh thần hoảng hốt, giống như buổi tối hôm qua, cảm cô và Thẩm Lương Xuyên ấm áp, đều là một giấc mơ đẹp.
Cô lắc đầu, không nghĩ!
Rời giường, nhanh chóng rửa mặt, chờ đến khi ăn mặc chỉnh tề đi xuống lầu, phát hiện Thẩm Lương Xuyên đã ngồi ở trên bàn cơm.
Lúc cô đi qua, Thẩm Lương Xuyên nhìn cô một cái.
Cái nhìn kia, để cho cô bỗng nhiên nghĩ đến vấn đề buổi tối hôm qua, nhất thời không nhịn được mím môi, cố nín cười ý.
Thẩm Lương Xuyên thì mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, giống như không có phát sinh cái gì, tiếp tục ăn cơm.
Kiều Luyến học anh, mặt không thay đổi ăn xong bữa sáng.
Không khí giữa hai người, mang theo một loại cảm giác hài hòa xấu hổ, lộ ra mấy phần mập mờ.
Thẩm Lương Xuyên đều lộ ra mấy phần không được tự nhiên: "Tôi lên lầu lấy văn kiện."
Kiều Luyến nhu thuận trả lời: "Ừm, tôi chờ anh."
Anh đưa cô đi làm, có lẽ đã thành thói quen.
Cô đứng trong phòng khách, nhìn Thẩm Lương Xuyên lên lầu, tiến vào thư phòng, không nhịn được giơ lên nụ cười.
Cô luôn cảm thấy, giữa cô và anh, giống như mang theo vài phần xấu hổ giữa người yêu.
Chính là đang suy tư, bỗng nhiên chuông điện thoại di động vang lên.
Cô theo ý thức cầm điện thoại di động lên, chờ đến khi ấn nghe, lúc này mới phát hiện, điện thoại di động này không phải của cô, là Thẩm Lương Xuyên!
Điện lời đã kết nối, cô liền đi lên lầu, thuận tiện đặt máy lên lỗ tai, dự định nói một câu chờ một chút, đối diện liền truyền đến một giọng nam: "Thẩm tiên sinh, ngài khỏe chứ, phẫu thuật buộc ga-rô đã sắp xếp vào thứ 6 tuần này, ngài xem thời gian có thích hợp không?"
Kiều Luyến nghe nói như thế, bước chân dừng lại, thân thể cứng đờ!
Đầu óc cô trống rỗng, chỉ có một ý niệm trong đầu, mộng đẹp quả nhiên vỡ vụn rồi...
Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới PKTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngĐêm dài. Trong phòng ngủ xa hoa, ánh đèn mờ nhạt, tô đậm bóng đêm yên tĩnh và thần bí. Kiều Luyến ngồi ở trên chiếc giường lớn kiểu cổ, bất an níu lấy Xáo ngủ gợi cảm trên người. Nghĩ đến đợi chuyện sẽ phát sinh lát nữa, dù cô luôn không sợ trời không sợ đất, lúc này cũng phải khẩn trương cắn vào môi dưới, đôi mắt đen nhánh to tròn sáng ngời, như có như không lướt qua phương hướng phòng tắm. Tiếng nước chảy ngừng, cửa phòng tắm được mở ra, thân hình Thẩm Lương Xuyên cao lớn rắn rỏi đi tới, khiến cái phòng ngủ rộng rãi đều có vẻ hơi chật chội, quanh người anh tràn ngập hơi thở tôn quý bẩm sinh. Trong lòng Kiều Luyến "Lộp bộp" một chút, đứng vội lên. Người này, là người chồng tân hôn của cô. Nhưng hôm nay mới là lần đầu bọn họ gặp mặt. Anh mặc một bộ áo ngủ màu trắng, tóc ướt nhẹp, mũi cao thẳng, môi đơn bạc, ngũ quan so với ở trên màn hình thì còn tinh xảo đẹp mắt hơn, nhất là cặp mắt phượng hẹp dài kia, sắc bén lại lạnh lùng. Kiều Luyến nặn ra một nụ cười ngọt ngào, cố gắng mở miệng… Vấn đề này, quả thực là để Thẩm Lương Xuyên không có cách nào trả lời.Kiều Luyến kìm nén cười xấu xa, ngồi đợi đáp án của anh.Thật không nghĩ đến trong chốc lát, liền nghe thấy anh mở miệng: "Em không biết?"Cô biết cái gì?Vừa muốn hỏi, liền bỗng nhiên ý thức được... Ý anh là... Anh và mình là lần đầu tiên?!Cô lập tức sợ ngây người, cảm giác được chính mình giống như đào được bí mật động trời.Thẩm ảnh đế giữ sự trong sạch, nhưng đến tuổi này của anh, mà chưa từng có phụ nữ sao?Làng giải trí có bao nhiêu loạn, cô hiểu rõ ràng!Cô khiếp sợ gần như muốn nói không ra lời, lắp ba lắp bắp mở miệng: " Tôi, tôi thật không nghĩ tới..."Lời này của cô, để anh càng cảm giác được xấu hổ, thế là dữ dằn mở miệng: "Ngủ."Kiều Luyến lập tức ngậm miệng của mình.Nhưng vẫn cảm thấy, không thể tưởng tượng nổi.Cô lặng lẽ nghiêng đầu, lại nhìn anh nằm yên ở nơi đó, cũng không nhúc nhích, nhìn giống như là ngủ thiếp đi.Bộ dạng an ổn kia, để cho cô bỗng nhiên cảm thấy, năm tháng yên lặng.Hôm nay anh dịu dàng, để cho cô kiên định muốn rời khỏi, bỗng nhiên trở nên dao động.Giống như, nếu như cô nguyện ý lưu lại, bọn họ sẽ càng phát triển một bước.Trong lúc miên man suy nghĩ, mí mắt của cô càng ngày càng nặng, dần dần ngủ thiếp đi.Chờ đến khi hô hấp của cô yên ổn, Thẩm Lương Xuyên mới bỗng nhiên mở mắt, quay đầu nhìn về phía cô.Tiểu Kiều, em đã quên 517 là ngày gì sao? Anh cười khổ một tiếng, thì ra, một mực nhớ mãi không quên quá khứ, cho tới bây giờ chỉ có chính mình.----Hôm sau Kiều Luyến tỉnh lại, Thẩm Lương Xuyên đã không ở bên giường.Cô ngáp một cái, ngồi ở trên giường, còn cảm thấy tinh thần hoảng hốt, giống như buổi tối hôm qua, cảm cô và Thẩm Lương Xuyên ấm áp, đều là một giấc mơ đẹp.Cô lắc đầu, không nghĩ!Rời giường, nhanh chóng rửa mặt, chờ đến khi ăn mặc chỉnh tề đi xuống lầu, phát hiện Thẩm Lương Xuyên đã ngồi ở trên bàn cơm.Lúc cô đi qua, Thẩm Lương Xuyên nhìn cô một cái.Cái nhìn kia, để cho cô bỗng nhiên nghĩ đến vấn đề buổi tối hôm qua, nhất thời không nhịn được mím môi, cố nín cười ý.Thẩm Lương Xuyên thì mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, giống như không có phát sinh cái gì, tiếp tục ăn cơm.Kiều Luyến học anh, mặt không thay đổi ăn xong bữa sáng.Không khí giữa hai người, mang theo một loại cảm giác hài hòa xấu hổ, lộ ra mấy phần mập mờ.Thẩm Lương Xuyên đều lộ ra mấy phần không được tự nhiên: "Tôi lên lầu lấy văn kiện."Kiều Luyến nhu thuận trả lời: "Ừm, tôi chờ anh."Anh đưa cô đi làm, có lẽ đã thành thói quen.Cô đứng trong phòng khách, nhìn Thẩm Lương Xuyên lên lầu, tiến vào thư phòng, không nhịn được giơ lên nụ cười.Cô luôn cảm thấy, giữa cô và anh, giống như mang theo vài phần xấu hổ giữa người yêu.Chính là đang suy tư, bỗng nhiên chuông điện thoại di động vang lên.Cô theo ý thức cầm điện thoại di động lên, chờ đến khi ấn nghe, lúc này mới phát hiện, điện thoại di động này không phải của cô, là Thẩm Lương Xuyên!Điện lời đã kết nối, cô liền đi lên lầu, thuận tiện đặt máy lên lỗ tai, dự định nói một câu chờ một chút, đối diện liền truyền đến một giọng nam: "Thẩm tiên sinh, ngài khỏe chứ, phẫu thuật buộc ga-rô đã sắp xếp vào thứ 6 tuần này, ngài xem thời gian có thích hợp không?"Kiều Luyến nghe nói như thế, bước chân dừng lại, thân thể cứng đờ!Đầu óc cô trống rỗng, chỉ có một ý niệm trong đầu, mộng đẹp quả nhiên vỡ vụn rồi...