Tác giả:

Đêm dài. Trong phòng ngủ xa hoa, ánh đèn mờ nhạt, tô đậm bóng đêm yên tĩnh và thần bí. Kiều Luyến ngồi ở trên chiếc giường lớn kiểu cổ, bất an níu lấy Xáo ngủ gợi cảm trên người. Nghĩ đến đợi chuyện sẽ phát sinh lát nữa, dù cô luôn không sợ trời không sợ đất, lúc này cũng phải khẩn trương cắn vào môi dưới, đôi mắt đen nhánh to tròn sáng ngời, như có như không lướt qua phương hướng phòng tắm. Tiếng nước chảy ngừng, cửa phòng tắm được mở ra, thân hình Thẩm Lương Xuyên cao lớn rắn rỏi đi tới, khiến cái phòng ngủ rộng rãi đều có vẻ hơi chật chội, quanh người anh tràn ngập hơi thở tôn quý bẩm sinh. Trong lòng Kiều Luyến "Lộp bộp" một chút, đứng vội lên. Người này, là người chồng tân hôn của cô. Nhưng hôm nay mới là lần đầu bọn họ gặp mặt. Anh mặc một bộ áo ngủ màu trắng, tóc ướt nhẹp, mũi cao thẳng, môi đơn bạc, ngũ quan so với ở trên màn hình thì còn tinh xảo đẹp mắt hơn, nhất là cặp mắt phượng hẹp dài kia, sắc bén lại lạnh lùng. Kiều Luyến nặn ra một nụ cười ngọt ngào, cố gắng mở miệng…

Chương 270: Bọn họ là thế nào (10)

Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới PKTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngĐêm dài. Trong phòng ngủ xa hoa, ánh đèn mờ nhạt, tô đậm bóng đêm yên tĩnh và thần bí. Kiều Luyến ngồi ở trên chiếc giường lớn kiểu cổ, bất an níu lấy Xáo ngủ gợi cảm trên người. Nghĩ đến đợi chuyện sẽ phát sinh lát nữa, dù cô luôn không sợ trời không sợ đất, lúc này cũng phải khẩn trương cắn vào môi dưới, đôi mắt đen nhánh to tròn sáng ngời, như có như không lướt qua phương hướng phòng tắm. Tiếng nước chảy ngừng, cửa phòng tắm được mở ra, thân hình Thẩm Lương Xuyên cao lớn rắn rỏi đi tới, khiến cái phòng ngủ rộng rãi đều có vẻ hơi chật chội, quanh người anh tràn ngập hơi thở tôn quý bẩm sinh. Trong lòng Kiều Luyến "Lộp bộp" một chút, đứng vội lên. Người này, là người chồng tân hôn của cô. Nhưng hôm nay mới là lần đầu bọn họ gặp mặt. Anh mặc một bộ áo ngủ màu trắng, tóc ướt nhẹp, mũi cao thẳng, môi đơn bạc, ngũ quan so với ở trên màn hình thì còn tinh xảo đẹp mắt hơn, nhất là cặp mắt phượng hẹp dài kia, sắc bén lại lạnh lùng. Kiều Luyến nặn ra một nụ cười ngọt ngào, cố gắng mở miệng… Thẩm Lương Xuyên đột nhiên phát tác, để Kiều Luyến giật nảy mình.Bị Thẩm Lương Xuyên dắt lên trên cầu thang vài bước, lúc này mới ý thức được xảy ra chuyện gì.Cô vội vàng quay đầu, cười nhìn về phía Kiều Dịch: " Tiểu Dịch, em ăn cơm trước, chị và anh rể em cần nói mấy câu.""Được."Kiều Dịch xấu hổ khẽ cười, nhưng nụ cười kia, không có đạt tới đáy mắt, ngón tay đặt ở trên đầu gối, cũng nắm lấy."Ầm!"Kiều Luyến bị dắt vào phòng ngủ chính, liền nghe thấy tiếng cửa phòng đóng lại.Tiếp theo, một thân thể nóng bỏng, bỗng dưng dính sát, trực tiếp ép cô lên trên vách tường.Trong phòng không có mở đèn, có chút tối.Mượn ánh trăng ngoài cửa sổ, cô ngẩng đầu, đôi mắt theo dõi anh.Thần sắc của anh rất phức tạp, ánh mắt nhìn cô, giống như là muốn ăn hết cô.Kiều Luyến siết chặt nắm đấmCô hai ngày này không có làm chuyện gì, người đàn ông này... Lại nổi điên cái gì?Dù thế nào cũng sẽ không phải cấm dục quá lâu, cho nên cầm giữ không được chứ?Cô không nhịn được lộ ra ý cười châm chọc.Sức lực của cô và anh cách xa, nếu như anh ép đến, chỉ sợ phản kháng của cô, sẽ nhận được trừng phạt càng kịch liệt, giống như là khuya ngày hôm trước...Cho nên, côi phải làm sao?Trong lúc cô miên man suy nghĩ, liền nghe thấy anh thở dài một cái.Cô gái trước mặt, trừng mắt quật cường lại cố chấp nhìn anhTrên gương mặt treo sự nổi giận, giống như là đánh một cái tát lên mặt anh.Tất cả lửa giận, sau cùng chỉ có thể hóa thành một tiếng thở dài.Hắn buông lỏng giam cấm tay cô, lui về sau một bước, nhìn cô một cái thật sâu, quay người đi ra ngoài.Sau khi anh đi ra ngoài, Kiều Luyến hít vào một ngụm khí lớn.Nhưng chợt, cảm giác trong lòng chua xót.Kỳ thật anh đối với cô, cũng không có hỏng đến tận cùng.Bọn họ vừa mới kết hôn, tuy quan hệ không tiện, thế nhưng cũng không giống như bây giờ, đóng băng liên tiếp.Kỳ thật, rõ ràng quan hệ bọn họ đã trở nên ấm áp, rõ ràng cô phát giác được anh giống như không phải là không có tình cảm với cô, rõ ràng cô muốn cùng anh mở ra một đoạn tình cảm lưu luyến mới, nhưng đến cuối cùng, vì sao biến thành bộ dạng hiện tại?Bọn họ là thế nào?Cô đè xuống đắng chát trong lòng, chính là muốn ra cửa xuống lầu để trấn an Kiều Dịch, cửa phòng bị mở ra lần nữa.Thân hình cao lớn của Thẩm Lương Xuyên đi tới.Thân thể Kiều Luyến cứng đờ.Chẳng lẽ, anh hối hận rồi hả?Tiếp theo, liền thấy anh đi đến trước mặt cô, vươn tay, đưa cho cô một phần thư mời yến hội ngày kia.Kiều Luyến trực tiếp nhìn tới ngây ngẩn cả người.Một loại tình cảm phức tạp, tự nhiên sinh ra lần nữa.Lại là như vậy...Loại chuyện đền bù này, đến cùng là gì?Cô cắn môi một cái, siết chặt nắm đấm, không có tiếp nhận thư mời, trực tiếp quay người xuống lầu.Thẩm Lương Xuyên nhìn chằm chằm thư mời trong tay, phát ngốc, anh không có xuống lầu ăn cơm.Kiều Luyến và Kiều Dịch ăn xong bữa tối, trở lại phòng ngủ chính lần nữa, Thẩm Lương Xuyên đang ở trên ban công hút thuốc.Cô chưa từng có qua, cũng có thể nhìn thấy khói mù lượn lờ, dáng người anh thon dài đứng ở nơi đó, gió lành lạnh thổi qua, lộ ra tịch mịch và cô độc.Kiều Luyến nhìn một chút, liền thu hồi ánh mắt, tiến vào phòng vệ sinh.Chờ cô rửa mặt đi ra, trực tiếp lên giường, dự định nghỉ ngơi.Nhưng vào lúc này, cửa ban công bị kéo ra, liền thấy Thẩm Lương Xuyên xen lẫn mùi thuốc lá đi tới.Kiều Luyến giật nảy mình, liền thấy Thẩm Lương Xuyên đè lên người cô.Ánh mắt của anh vô cùng tối, cứ nhìn cô chằm chằm trong chốc lát như vậy, mới nhẹ nhàng phun ra năm chữ: "Kiều Luyến, thật xin lỗi."Nước mắt của cô liền không nhịn được, nhất thời dũng mãnh tiến ra!

Thẩm Lương Xuyên đột nhiên phát tác, để Kiều Luyến giật nảy mình.

Bị Thẩm Lương Xuyên dắt lên trên cầu thang vài bước, lúc này mới ý thức được xảy ra chuyện gì.

Cô vội vàng quay đầu, cười nhìn về phía Kiều Dịch: " Tiểu Dịch, em ăn cơm trước, chị và anh rể em cần nói mấy câu."

"Được."

Kiều Dịch xấu hổ khẽ cười, nhưng nụ cười kia, không có đạt tới đáy mắt, ngón tay đặt ở trên đầu gối, cũng nắm lấy.

"Ầm!"

Kiều Luyến bị dắt vào phòng ngủ chính, liền nghe thấy tiếng cửa phòng đóng lại.

Tiếp theo, một thân thể nóng bỏng, bỗng dưng dính sát, trực tiếp ép cô lên trên vách tường.

Trong phòng không có mở đèn, có chút tối.

Mượn ánh trăng ngoài cửa sổ, cô ngẩng đầu, đôi mắt theo dõi anh.

Thần sắc của anh rất phức tạp, ánh mắt nhìn cô, giống như là muốn ăn hết cô.

Kiều Luyến siết chặt nắm đấm

Cô hai ngày này không có làm chuyện gì, người đàn ông này... Lại nổi điên cái gì?

Dù thế nào cũng sẽ không phải cấm dục quá lâu, cho nên cầm giữ không được chứ?

Cô không nhịn được lộ ra ý cười châm chọc.

Sức lực của cô và anh cách xa, nếu như anh ép đến, chỉ sợ phản kháng của cô, sẽ nhận được trừng phạt càng kịch liệt, giống như là khuya ngày hôm trước...

Cho nên, côi phải làm sao?

Trong lúc cô miên man suy nghĩ, liền nghe thấy anh thở dài một cái.

Cô gái trước mặt, trừng mắt quật cường lại cố chấp nhìn anh

Trên gương mặt treo sự nổi giận, giống như là đánh một cái tát lên mặt anh.

Tất cả lửa giận, sau cùng chỉ có thể hóa thành một tiếng thở dài.

Hắn buông lỏng giam cấm tay cô, lui về sau một bước, nhìn cô một cái thật sâu, quay người đi ra ngoài.

Sau khi anh đi ra ngoài, Kiều Luyến hít vào một ngụm khí lớn.

Nhưng chợt, cảm giác trong lòng chua xót.

Kỳ thật anh đối với cô, cũng không có hỏng đến tận cùng.

Bọn họ vừa mới kết hôn, tuy quan hệ không tiện, thế nhưng cũng không giống như bây giờ, đóng băng liên tiếp.

Kỳ thật, rõ ràng quan hệ bọn họ đã trở nên ấm áp, rõ ràng cô phát giác được anh giống như không phải là không có tình cảm với cô, rõ ràng cô muốn cùng anh mở ra một đoạn tình cảm lưu luyến mới, nhưng đến cuối cùng, vì sao biến thành bộ dạng hiện tại?

Bọn họ là thế nào?

Cô đè xuống đắng chát trong lòng, chính là muốn ra cửa xuống lầu để trấn an Kiều Dịch, cửa phòng bị mở ra lần nữa.

Thân hình cao lớn của Thẩm Lương Xuyên đi tới.

Thân thể Kiều Luyến cứng đờ.

Chẳng lẽ, anh hối hận rồi hả?

Tiếp theo, liền thấy anh đi đến trước mặt cô, vươn tay, đưa cho cô một phần thư mời yến hội ngày kia.

Kiều Luyến trực tiếp nhìn tới ngây ngẩn cả người.

Một loại tình cảm phức tạp, tự nhiên sinh ra lần nữa.

Lại là như vậy...

Loại chuyện đền bù này, đến cùng là gì?

Cô cắn môi một cái, siết chặt nắm đấm, không có tiếp nhận thư mời, trực tiếp quay người xuống lầu.

Thẩm Lương Xuyên nhìn chằm chằm thư mời trong tay, phát ngốc, anh không có xuống lầu ăn cơm.

Kiều Luyến và Kiều Dịch ăn xong bữa tối, trở lại phòng ngủ chính lần nữa, Thẩm Lương Xuyên đang ở trên ban công hút thuốc.

Cô chưa từng có qua, cũng có thể nhìn thấy khói mù lượn lờ, dáng người anh thon dài đứng ở nơi đó, gió lành lạnh thổi qua, lộ ra tịch mịch và cô độc.

Kiều Luyến nhìn một chút, liền thu hồi ánh mắt, tiến vào phòng vệ sinh.

Chờ cô rửa mặt đi ra, trực tiếp lên giường, dự định nghỉ ngơi.

Nhưng vào lúc này, cửa ban công bị kéo ra, liền thấy Thẩm Lương Xuyên xen lẫn mùi thuốc lá đi tới.

Kiều Luyến giật nảy mình, liền thấy Thẩm Lương Xuyên đè lên người cô.

Ánh mắt của anh vô cùng tối, cứ nhìn cô chằm chằm trong chốc lát như vậy, mới nhẹ nhàng phun ra năm chữ: "Kiều Luyến, thật xin lỗi."

Nước mắt của cô liền không nhịn được, nhất thời dũng mãnh tiến ra!

Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới PKTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngĐêm dài. Trong phòng ngủ xa hoa, ánh đèn mờ nhạt, tô đậm bóng đêm yên tĩnh và thần bí. Kiều Luyến ngồi ở trên chiếc giường lớn kiểu cổ, bất an níu lấy Xáo ngủ gợi cảm trên người. Nghĩ đến đợi chuyện sẽ phát sinh lát nữa, dù cô luôn không sợ trời không sợ đất, lúc này cũng phải khẩn trương cắn vào môi dưới, đôi mắt đen nhánh to tròn sáng ngời, như có như không lướt qua phương hướng phòng tắm. Tiếng nước chảy ngừng, cửa phòng tắm được mở ra, thân hình Thẩm Lương Xuyên cao lớn rắn rỏi đi tới, khiến cái phòng ngủ rộng rãi đều có vẻ hơi chật chội, quanh người anh tràn ngập hơi thở tôn quý bẩm sinh. Trong lòng Kiều Luyến "Lộp bộp" một chút, đứng vội lên. Người này, là người chồng tân hôn của cô. Nhưng hôm nay mới là lần đầu bọn họ gặp mặt. Anh mặc một bộ áo ngủ màu trắng, tóc ướt nhẹp, mũi cao thẳng, môi đơn bạc, ngũ quan so với ở trên màn hình thì còn tinh xảo đẹp mắt hơn, nhất là cặp mắt phượng hẹp dài kia, sắc bén lại lạnh lùng. Kiều Luyến nặn ra một nụ cười ngọt ngào, cố gắng mở miệng… Thẩm Lương Xuyên đột nhiên phát tác, để Kiều Luyến giật nảy mình.Bị Thẩm Lương Xuyên dắt lên trên cầu thang vài bước, lúc này mới ý thức được xảy ra chuyện gì.Cô vội vàng quay đầu, cười nhìn về phía Kiều Dịch: " Tiểu Dịch, em ăn cơm trước, chị và anh rể em cần nói mấy câu.""Được."Kiều Dịch xấu hổ khẽ cười, nhưng nụ cười kia, không có đạt tới đáy mắt, ngón tay đặt ở trên đầu gối, cũng nắm lấy."Ầm!"Kiều Luyến bị dắt vào phòng ngủ chính, liền nghe thấy tiếng cửa phòng đóng lại.Tiếp theo, một thân thể nóng bỏng, bỗng dưng dính sát, trực tiếp ép cô lên trên vách tường.Trong phòng không có mở đèn, có chút tối.Mượn ánh trăng ngoài cửa sổ, cô ngẩng đầu, đôi mắt theo dõi anh.Thần sắc của anh rất phức tạp, ánh mắt nhìn cô, giống như là muốn ăn hết cô.Kiều Luyến siết chặt nắm đấmCô hai ngày này không có làm chuyện gì, người đàn ông này... Lại nổi điên cái gì?Dù thế nào cũng sẽ không phải cấm dục quá lâu, cho nên cầm giữ không được chứ?Cô không nhịn được lộ ra ý cười châm chọc.Sức lực của cô và anh cách xa, nếu như anh ép đến, chỉ sợ phản kháng của cô, sẽ nhận được trừng phạt càng kịch liệt, giống như là khuya ngày hôm trước...Cho nên, côi phải làm sao?Trong lúc cô miên man suy nghĩ, liền nghe thấy anh thở dài một cái.Cô gái trước mặt, trừng mắt quật cường lại cố chấp nhìn anhTrên gương mặt treo sự nổi giận, giống như là đánh một cái tát lên mặt anh.Tất cả lửa giận, sau cùng chỉ có thể hóa thành một tiếng thở dài.Hắn buông lỏng giam cấm tay cô, lui về sau một bước, nhìn cô một cái thật sâu, quay người đi ra ngoài.Sau khi anh đi ra ngoài, Kiều Luyến hít vào một ngụm khí lớn.Nhưng chợt, cảm giác trong lòng chua xót.Kỳ thật anh đối với cô, cũng không có hỏng đến tận cùng.Bọn họ vừa mới kết hôn, tuy quan hệ không tiện, thế nhưng cũng không giống như bây giờ, đóng băng liên tiếp.Kỳ thật, rõ ràng quan hệ bọn họ đã trở nên ấm áp, rõ ràng cô phát giác được anh giống như không phải là không có tình cảm với cô, rõ ràng cô muốn cùng anh mở ra một đoạn tình cảm lưu luyến mới, nhưng đến cuối cùng, vì sao biến thành bộ dạng hiện tại?Bọn họ là thế nào?Cô đè xuống đắng chát trong lòng, chính là muốn ra cửa xuống lầu để trấn an Kiều Dịch, cửa phòng bị mở ra lần nữa.Thân hình cao lớn của Thẩm Lương Xuyên đi tới.Thân thể Kiều Luyến cứng đờ.Chẳng lẽ, anh hối hận rồi hả?Tiếp theo, liền thấy anh đi đến trước mặt cô, vươn tay, đưa cho cô một phần thư mời yến hội ngày kia.Kiều Luyến trực tiếp nhìn tới ngây ngẩn cả người.Một loại tình cảm phức tạp, tự nhiên sinh ra lần nữa.Lại là như vậy...Loại chuyện đền bù này, đến cùng là gì?Cô cắn môi một cái, siết chặt nắm đấm, không có tiếp nhận thư mời, trực tiếp quay người xuống lầu.Thẩm Lương Xuyên nhìn chằm chằm thư mời trong tay, phát ngốc, anh không có xuống lầu ăn cơm.Kiều Luyến và Kiều Dịch ăn xong bữa tối, trở lại phòng ngủ chính lần nữa, Thẩm Lương Xuyên đang ở trên ban công hút thuốc.Cô chưa từng có qua, cũng có thể nhìn thấy khói mù lượn lờ, dáng người anh thon dài đứng ở nơi đó, gió lành lạnh thổi qua, lộ ra tịch mịch và cô độc.Kiều Luyến nhìn một chút, liền thu hồi ánh mắt, tiến vào phòng vệ sinh.Chờ cô rửa mặt đi ra, trực tiếp lên giường, dự định nghỉ ngơi.Nhưng vào lúc này, cửa ban công bị kéo ra, liền thấy Thẩm Lương Xuyên xen lẫn mùi thuốc lá đi tới.Kiều Luyến giật nảy mình, liền thấy Thẩm Lương Xuyên đè lên người cô.Ánh mắt của anh vô cùng tối, cứ nhìn cô chằm chằm trong chốc lát như vậy, mới nhẹ nhàng phun ra năm chữ: "Kiều Luyến, thật xin lỗi."Nước mắt của cô liền không nhịn được, nhất thời dũng mãnh tiến ra!

Chương 270: Bọn họ là thế nào (10)