Quán bar, cuồng hoan tận thế. “Nhân sinh ngắn ngủn vài ba thu không say không về, phía đông mỹ nhân của ta a phía tây Hoàng Hà chảy……” Hạ Úc Huân trong tay xách theo chai rượu, vừa rên hừ hừ như du hồn vừa say khướt nhảy tới nhảy lui trong sàn nhảy, không chút nào phát hiện có người đàn ông tỉnh bơ dựa đến càng lúc càng gần cô. Bởi vì uống quá nhiều rượu, bước chân cô có chút lảo đảo, giày cao gót dưới chân xiêu vẹo, theo bản năng vịn lấy tay người nọ. Người đàn ông được đáp lại tức khắc mừng rỡ như điên, nhưng, không đợi chiếm được tiện nghi, giây tiếp theo, đột nhiên bị hai nhân viên an ninh dáng người cường tráng một thân áo đen đỡ lên, một tia cơ hội phản kháng đều không có liền biến mất trong đám người…… Hạ Úc Huân mơ mơ màng màng nhìn biến cố bất thình lình kia, chớp chớp mắt, lộ ra vẻ mê hoặc. Tay vịn đâu? Vừa rồi nơi này có cái tay vịn đâu rồi? Bởi vì đột nhiên mất đi chỗ dựa, bước chân cô lập tức hơi lảo đảo. Hơn vài bước, Âu Minh Hiên hướng hai nhân viên an ninh xua xua tay…
Chương 72: Quà sinh nhật
Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7Tác giả: Hữu YêuTruyện Ngôn TìnhQuán bar, cuồng hoan tận thế. “Nhân sinh ngắn ngủn vài ba thu không say không về, phía đông mỹ nhân của ta a phía tây Hoàng Hà chảy……” Hạ Úc Huân trong tay xách theo chai rượu, vừa rên hừ hừ như du hồn vừa say khướt nhảy tới nhảy lui trong sàn nhảy, không chút nào phát hiện có người đàn ông tỉnh bơ dựa đến càng lúc càng gần cô. Bởi vì uống quá nhiều rượu, bước chân cô có chút lảo đảo, giày cao gót dưới chân xiêu vẹo, theo bản năng vịn lấy tay người nọ. Người đàn ông được đáp lại tức khắc mừng rỡ như điên, nhưng, không đợi chiếm được tiện nghi, giây tiếp theo, đột nhiên bị hai nhân viên an ninh dáng người cường tráng một thân áo đen đỡ lên, một tia cơ hội phản kháng đều không có liền biến mất trong đám người…… Hạ Úc Huân mơ mơ màng màng nhìn biến cố bất thình lình kia, chớp chớp mắt, lộ ra vẻ mê hoặc. Tay vịn đâu? Vừa rồi nơi này có cái tay vịn đâu rồi? Bởi vì đột nhiên mất đi chỗ dựa, bước chân cô lập tức hơi lảo đảo. Hơn vài bước, Âu Minh Hiên hướng hai nhân viên an ninh xua xua tay… Người chủ trì xấu hổ vừa lau mồ hôi vừa vắt hết óc tìm lý do qua loa lấy lệ cho qua đi, sau đó lặng lẽ để người hầu tìm kiếm Nam Cung Lâm khắp nơi.“Trời ạ! Sao có thể! Ông là Nam Cung Lâm? Người đứng đầu tập đoàn gia đình Nam Cung Lâm mà trên tạp chí cùng TV thường xuyên có thể nhìn thấy đặc biệt lợi hại đó sao? Tôi thường xuyên nghe Annie bọn họ nói về ông!” Hạ Úc Huân rốt cuộc nhớ tới vì sao cái tên này nghe quen tai như vậy, chỉ là trước đây cô vẫn luôn không hướng phương diện này mà liên tưởng.Nam Cung Lâm nghe cau mày, sung sướng mà nhếch khóe miệng.Người khen tặng quá nhiều, lâu ngày anh đã sớm vô cảm, bất quá, giờ phút này nhìn vẻ mặt sinh động cùng sự sung bái không chút nào che lấp trong mắt nha đầu này, anh thế nhưng vô cùng hư vinh cùng thỏa mãn.Từ lúc Hạ Úc Huân đi vào nơi này anh cũng đã chú ý tới cô. Cô thật cẩn thận mà bước vào thế giới xa lạ này, dưới sự đánh giá không tốt của mấy người giới thượng lưu có chút bàng hoàng vô thố.Cảnh tượng quen thuộc như vậy, biểu cảm quen thuộc trên mặt cô, cơ hồ làm trái tim anh đều như ngừng đập.Thẳng đến khi cô bị cái tên tiểu tử Âu gia lôi đi, anh mới hoảng thần đi tới.Giờ phút này, anh si mê mà nhìn khuôn mặt nhỏ khéo léo trước mắt, quả thực như người kia tọng sinh, cầm lòng không được mà vươn tay, nhẹ nhàng mà v**t v* gương mặt cô.“Nam Cung tiên sinh?” Hạ Úc Huân bởi vì động tác bất ngờ của anh làm ngây ngẩn cả người.“Tiểu bảo bối, nơi này quá ầm ĩ, chúng ta đổi nơi nói chuyện!” Nam Cung Lâm ghét bỏ mà nhìn người chủ trì đang lải nhải phía trên kia.“A?” Hạ Úc Huân vẻ mặt vô ngữ, hôm nay rõ ràng là sinh nhật ông ta, ông ta lại ngại ồn ào……Nam Cung Lâm giống như hiến vật quý mang cô đi tới sau hoa viên lớn.“Thế nào? Đẹp chứ?”“Uhm.” Hạ Úc Huân gật gật đầu.Vừa đẹp lại vừa yên tĩnh, trong không khí còn thoang thoảng mùi hương hoa tươi mát.Nam Cung Lâm dựa vào lan can, cười hì hì chống cằm nhìn cô, vẻ mặt chờ mong, nói: “Tiểu bảo bối, quà của tôi đâu?”“A…… Cái kia……” Hạ Úc Huân nghe vậy có chút xấu hổ mà gãi gãi đầu, nói: “Xin lỗi a, tôi trước đó tính sai, còn tưởng rằng là thiệp mời hội ái hữu, mơ hồ liền tới, không biết là sinh nhật ông, cho nên…… Tôi đều chưa chuẩn bị lễ vật…… Bằng không, lần sau tôi mang cho ông là được rồi?”Rốt cuộc cũng coi như là ân nhân cứu mạng cô, chút lễ nghĩa này vẫn là phải có.Nam Cung Lâm khóe miệng hơi hơinhếch, nói: “Không cần lần sau, cô hiện tại liền có một thứ có thể tặng cho tôi.”“Có sao? Thứ gì?” Hạ Úc Huân thật sự là nhìn không ra dáng vẻ hiên tại của mình có cái gì lấy ra đưa anh.“Có thể…… Cho tôi ôm một cái chứ?” Nam Cung Lâm nhìn cô, ánh mắt có chút đau thương, cùng với sợ hãi lo lắng bị cự tuyệt.“Hả?” Hạ Úc Huân giật mình.Nói, như vậy không quá thích hợp đi?Cô có thể cảm giác được anh đối với mình không có ác ý, thậm chí đối với cô vô cùng nhiệt tình, bất quá, vậy có thể hay không có chút nhiệt tình quá mức?“Không thể sao?” Nam Cung Lâm tức khắc vô cùng cô đơn mà rũ mắt xuống.Biểu cảm thương tâm thất vọng kia nhìn thấy Hạ Úc Huân có chút không đành lòng, theo bản năng gật gật đầu.Nam Cung Lâm lập tức lộ ra ánh mắt vô cùng cảm kích, run rẩy hai tay nhẹ nhàng ôm chặt cô.Sau đó……Ba giây đồng hồ đi qua.“Nam Cung tiên sinh, được chưa?”“Lại một lát nữa.”“Này……”Mười giây đồng hồ đi qua.“Nam Cung tiên sinh?”“Tiểu bảo bối thật keo kiệt, hôm nay là sinh nhật người ta!”“Ách……”Vì thế, lại ba mươi giây đi qua……Thần kinh ví như thép của Hạ Úc Huân cuối cùng là trì trệ phản ứng lại…… Cô có phải hay không bị ăn đậu hủ?
Người chủ trì xấu hổ vừa lau mồ hôi vừa vắt hết óc tìm lý do qua loa lấy lệ cho qua đi, sau đó lặng lẽ để người hầu tìm kiếm Nam Cung Lâm khắp nơi.
“Trời ạ! Sao có thể! Ông là Nam Cung Lâm? Người đứng đầu tập đoàn gia đình Nam Cung Lâm mà trên tạp chí cùng TV thường xuyên có thể nhìn thấy đặc biệt lợi hại đó sao? Tôi thường xuyên nghe Annie bọn họ nói về ông!” Hạ Úc Huân rốt cuộc nhớ tới vì sao cái tên này nghe quen tai như vậy, chỉ là trước đây cô vẫn luôn không hướng phương diện này mà liên tưởng.
Nam Cung Lâm nghe cau mày, sung sướng mà nhếch khóe miệng.
Người khen tặng quá nhiều, lâu ngày anh đã sớm vô cảm, bất quá, giờ phút này nhìn vẻ mặt sinh động cùng sự sung bái không chút nào che lấp trong mắt nha đầu này, anh thế nhưng vô cùng hư vinh cùng thỏa mãn.
Từ lúc Hạ Úc Huân đi vào nơi này anh cũng đã chú ý tới cô. Cô thật cẩn thận mà bước vào thế giới xa lạ này, dưới sự đánh giá không tốt của mấy người giới thượng lưu có chút bàng hoàng vô thố.
Cảnh tượng quen thuộc như vậy, biểu cảm quen thuộc trên mặt cô, cơ hồ làm trái tim anh đều như ngừng đập.
Thẳng đến khi cô bị cái tên tiểu tử Âu gia lôi đi, anh mới hoảng thần đi tới.
Giờ phút này, anh si mê mà nhìn khuôn mặt nhỏ khéo léo trước mắt, quả thực như người kia tọng sinh, cầm lòng không được mà vươn tay, nhẹ nhàng mà v**t v* gương mặt cô.
“Nam Cung tiên sinh?” Hạ Úc Huân bởi vì động tác bất ngờ của anh làm ngây ngẩn cả người.
“Tiểu bảo bối, nơi này quá ầm ĩ, chúng ta đổi nơi nói chuyện!” Nam Cung Lâm ghét bỏ mà nhìn người chủ trì đang lải nhải phía trên kia.
“A?” Hạ Úc Huân vẻ mặt vô ngữ, hôm nay rõ ràng là sinh nhật ông ta, ông ta lại ngại ồn ào……
Nam Cung Lâm giống như hiến vật quý mang cô đi tới sau hoa viên lớn.
“Thế nào? Đẹp chứ?”
“Uhm.” Hạ Úc Huân gật gật đầu.
Vừa đẹp lại vừa yên tĩnh, trong không khí còn thoang thoảng mùi hương hoa tươi mát.
Nam Cung Lâm dựa vào lan can, cười hì hì chống cằm nhìn cô, vẻ mặt chờ mong, nói: “Tiểu bảo bối, quà của tôi đâu?”
“A…… Cái kia……” Hạ Úc Huân nghe vậy có chút xấu hổ mà gãi gãi đầu, nói: “Xin lỗi a, tôi trước đó tính sai, còn tưởng rằng là thiệp mời hội ái hữu, mơ hồ liền tới, không biết là sinh nhật ông, cho nên…… Tôi đều chưa chuẩn bị lễ vật…… Bằng không, lần sau tôi mang cho ông là được rồi?”
Rốt cuộc cũng coi như là ân nhân cứu mạng cô, chút lễ nghĩa này vẫn là phải có.
Nam Cung Lâm khóe miệng hơi hơinhếch, nói: “Không cần lần sau, cô hiện tại liền có một thứ có thể tặng cho tôi.”
“Có sao? Thứ gì?” Hạ Úc Huân thật sự là nhìn không ra dáng vẻ hiên tại của mình có cái gì lấy ra đưa anh.
“Có thể…… Cho tôi ôm một cái chứ?” Nam Cung Lâm nhìn cô, ánh mắt có chút đau thương, cùng với sợ hãi lo lắng bị cự tuyệt.
“Hả?” Hạ Úc Huân giật mình.
Nói, như vậy không quá thích hợp đi?
Cô có thể cảm giác được anh đối với mình không có ác ý, thậm chí đối với cô vô cùng nhiệt tình, bất quá, vậy có thể hay không có chút nhiệt tình quá mức?
“Không thể sao?” Nam Cung Lâm tức khắc vô cùng cô đơn mà rũ mắt xuống.
Biểu cảm thương tâm thất vọng kia nhìn thấy Hạ Úc Huân có chút không đành lòng, theo bản năng gật gật đầu.
Nam Cung Lâm lập tức lộ ra ánh mắt vô cùng cảm kích, run rẩy hai tay nhẹ nhàng ôm chặt cô.
Sau đó……
Ba giây đồng hồ đi qua.
“Nam Cung tiên sinh, được chưa?”
“Lại một lát nữa.”
“Này……”
Mười giây đồng hồ đi qua.
“Nam Cung tiên sinh?”
“Tiểu bảo bối thật keo kiệt, hôm nay là sinh nhật người ta!”
“Ách……”
Vì thế, lại ba mươi giây đi qua……
Thần kinh ví như thép của Hạ Úc Huân cuối cùng là trì trệ phản ứng lại…… Cô có phải hay không bị ăn đậu hủ?
Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7Tác giả: Hữu YêuTruyện Ngôn TìnhQuán bar, cuồng hoan tận thế. “Nhân sinh ngắn ngủn vài ba thu không say không về, phía đông mỹ nhân của ta a phía tây Hoàng Hà chảy……” Hạ Úc Huân trong tay xách theo chai rượu, vừa rên hừ hừ như du hồn vừa say khướt nhảy tới nhảy lui trong sàn nhảy, không chút nào phát hiện có người đàn ông tỉnh bơ dựa đến càng lúc càng gần cô. Bởi vì uống quá nhiều rượu, bước chân cô có chút lảo đảo, giày cao gót dưới chân xiêu vẹo, theo bản năng vịn lấy tay người nọ. Người đàn ông được đáp lại tức khắc mừng rỡ như điên, nhưng, không đợi chiếm được tiện nghi, giây tiếp theo, đột nhiên bị hai nhân viên an ninh dáng người cường tráng một thân áo đen đỡ lên, một tia cơ hội phản kháng đều không có liền biến mất trong đám người…… Hạ Úc Huân mơ mơ màng màng nhìn biến cố bất thình lình kia, chớp chớp mắt, lộ ra vẻ mê hoặc. Tay vịn đâu? Vừa rồi nơi này có cái tay vịn đâu rồi? Bởi vì đột nhiên mất đi chỗ dựa, bước chân cô lập tức hơi lảo đảo. Hơn vài bước, Âu Minh Hiên hướng hai nhân viên an ninh xua xua tay… Người chủ trì xấu hổ vừa lau mồ hôi vừa vắt hết óc tìm lý do qua loa lấy lệ cho qua đi, sau đó lặng lẽ để người hầu tìm kiếm Nam Cung Lâm khắp nơi.“Trời ạ! Sao có thể! Ông là Nam Cung Lâm? Người đứng đầu tập đoàn gia đình Nam Cung Lâm mà trên tạp chí cùng TV thường xuyên có thể nhìn thấy đặc biệt lợi hại đó sao? Tôi thường xuyên nghe Annie bọn họ nói về ông!” Hạ Úc Huân rốt cuộc nhớ tới vì sao cái tên này nghe quen tai như vậy, chỉ là trước đây cô vẫn luôn không hướng phương diện này mà liên tưởng.Nam Cung Lâm nghe cau mày, sung sướng mà nhếch khóe miệng.Người khen tặng quá nhiều, lâu ngày anh đã sớm vô cảm, bất quá, giờ phút này nhìn vẻ mặt sinh động cùng sự sung bái không chút nào che lấp trong mắt nha đầu này, anh thế nhưng vô cùng hư vinh cùng thỏa mãn.Từ lúc Hạ Úc Huân đi vào nơi này anh cũng đã chú ý tới cô. Cô thật cẩn thận mà bước vào thế giới xa lạ này, dưới sự đánh giá không tốt của mấy người giới thượng lưu có chút bàng hoàng vô thố.Cảnh tượng quen thuộc như vậy, biểu cảm quen thuộc trên mặt cô, cơ hồ làm trái tim anh đều như ngừng đập.Thẳng đến khi cô bị cái tên tiểu tử Âu gia lôi đi, anh mới hoảng thần đi tới.Giờ phút này, anh si mê mà nhìn khuôn mặt nhỏ khéo léo trước mắt, quả thực như người kia tọng sinh, cầm lòng không được mà vươn tay, nhẹ nhàng mà v**t v* gương mặt cô.“Nam Cung tiên sinh?” Hạ Úc Huân bởi vì động tác bất ngờ của anh làm ngây ngẩn cả người.“Tiểu bảo bối, nơi này quá ầm ĩ, chúng ta đổi nơi nói chuyện!” Nam Cung Lâm ghét bỏ mà nhìn người chủ trì đang lải nhải phía trên kia.“A?” Hạ Úc Huân vẻ mặt vô ngữ, hôm nay rõ ràng là sinh nhật ông ta, ông ta lại ngại ồn ào……Nam Cung Lâm giống như hiến vật quý mang cô đi tới sau hoa viên lớn.“Thế nào? Đẹp chứ?”“Uhm.” Hạ Úc Huân gật gật đầu.Vừa đẹp lại vừa yên tĩnh, trong không khí còn thoang thoảng mùi hương hoa tươi mát.Nam Cung Lâm dựa vào lan can, cười hì hì chống cằm nhìn cô, vẻ mặt chờ mong, nói: “Tiểu bảo bối, quà của tôi đâu?”“A…… Cái kia……” Hạ Úc Huân nghe vậy có chút xấu hổ mà gãi gãi đầu, nói: “Xin lỗi a, tôi trước đó tính sai, còn tưởng rằng là thiệp mời hội ái hữu, mơ hồ liền tới, không biết là sinh nhật ông, cho nên…… Tôi đều chưa chuẩn bị lễ vật…… Bằng không, lần sau tôi mang cho ông là được rồi?”Rốt cuộc cũng coi như là ân nhân cứu mạng cô, chút lễ nghĩa này vẫn là phải có.Nam Cung Lâm khóe miệng hơi hơinhếch, nói: “Không cần lần sau, cô hiện tại liền có một thứ có thể tặng cho tôi.”“Có sao? Thứ gì?” Hạ Úc Huân thật sự là nhìn không ra dáng vẻ hiên tại của mình có cái gì lấy ra đưa anh.“Có thể…… Cho tôi ôm một cái chứ?” Nam Cung Lâm nhìn cô, ánh mắt có chút đau thương, cùng với sợ hãi lo lắng bị cự tuyệt.“Hả?” Hạ Úc Huân giật mình.Nói, như vậy không quá thích hợp đi?Cô có thể cảm giác được anh đối với mình không có ác ý, thậm chí đối với cô vô cùng nhiệt tình, bất quá, vậy có thể hay không có chút nhiệt tình quá mức?“Không thể sao?” Nam Cung Lâm tức khắc vô cùng cô đơn mà rũ mắt xuống.Biểu cảm thương tâm thất vọng kia nhìn thấy Hạ Úc Huân có chút không đành lòng, theo bản năng gật gật đầu.Nam Cung Lâm lập tức lộ ra ánh mắt vô cùng cảm kích, run rẩy hai tay nhẹ nhàng ôm chặt cô.Sau đó……Ba giây đồng hồ đi qua.“Nam Cung tiên sinh, được chưa?”“Lại một lát nữa.”“Này……”Mười giây đồng hồ đi qua.“Nam Cung tiên sinh?”“Tiểu bảo bối thật keo kiệt, hôm nay là sinh nhật người ta!”“Ách……”Vì thế, lại ba mươi giây đi qua……Thần kinh ví như thép của Hạ Úc Huân cuối cùng là trì trệ phản ứng lại…… Cô có phải hay không bị ăn đậu hủ?