Tác giả:

Quán bar, cuồng hoan tận thế. “Nhân sinh ngắn ngủn vài ba thu không say không về, phía đông mỹ nhân của ta a phía tây Hoàng Hà chảy……” Hạ Úc Huân trong tay xách theo chai rượu, vừa rên hừ hừ như du hồn vừa say khướt nhảy tới nhảy lui trong sàn nhảy, không chút nào phát hiện có người đàn ông tỉnh bơ  dựa đến càng lúc càng gần cô. Bởi vì uống quá nhiều rượu, bước chân cô có chút lảo đảo, giày cao gót dưới chân xiêu vẹo, theo bản năng vịn lấy tay người nọ. Người đàn ông được đáp lại tức khắc mừng rỡ như điên, nhưng, không đợi chiếm được tiện nghi, giây tiếp theo, đột nhiên bị hai nhân viên an ninh dáng người cường tráng một thân áo đen đỡ lên, một tia cơ hội phản kháng đều không có liền biến mất trong đám người…… Hạ Úc Huân mơ mơ màng màng nhìn biến cố bất thình lình kia, chớp chớp mắt, lộ ra vẻ mê hoặc. Tay vịn đâu? Vừa rồi nơi này có cái tay vịn đâu rồi? Bởi vì đột nhiên mất đi chỗ dựa, bước chân cô lập tức hơi lảo đảo. Hơn vài bước, Âu Minh Hiên hướng hai nhân viên an ninh xua xua tay…

Chương 81: Là tôi trúng độc quá sâu

Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7Tác giả: Hữu YêuTruyện Ngôn TìnhQuán bar, cuồng hoan tận thế. “Nhân sinh ngắn ngủn vài ba thu không say không về, phía đông mỹ nhân của ta a phía tây Hoàng Hà chảy……” Hạ Úc Huân trong tay xách theo chai rượu, vừa rên hừ hừ như du hồn vừa say khướt nhảy tới nhảy lui trong sàn nhảy, không chút nào phát hiện có người đàn ông tỉnh bơ  dựa đến càng lúc càng gần cô. Bởi vì uống quá nhiều rượu, bước chân cô có chút lảo đảo, giày cao gót dưới chân xiêu vẹo, theo bản năng vịn lấy tay người nọ. Người đàn ông được đáp lại tức khắc mừng rỡ như điên, nhưng, không đợi chiếm được tiện nghi, giây tiếp theo, đột nhiên bị hai nhân viên an ninh dáng người cường tráng một thân áo đen đỡ lên, một tia cơ hội phản kháng đều không có liền biến mất trong đám người…… Hạ Úc Huân mơ mơ màng màng nhìn biến cố bất thình lình kia, chớp chớp mắt, lộ ra vẻ mê hoặc. Tay vịn đâu? Vừa rồi nơi này có cái tay vịn đâu rồi? Bởi vì đột nhiên mất đi chỗ dựa, bước chân cô lập tức hơi lảo đảo. Hơn vài bước, Âu Minh Hiên hướng hai nhân viên an ninh xua xua tay… Phẫn nộ tới cực hạn liền lạnh nhạt đến thấu xương, Âu Minh Hiên đứng ở nơi đó, hơn nửa ngày cũng chưa thể nói ra một câu……“Hạ Úc Huân, đây là cô nói!” Âu Minh Hiên gằn từng chữ một nói.Cuối cùng, anh rốt cuộc từ bỏ, anh rầm một tiếng đóng cửa xe, đi mất.Tiếng đóng cửa xe thật mạnh vang bên tai, Hạ Úc Huân tâm lạnh lẽo một mảnh, trên mặt lại lộ ra một điên cuồng cùng quyết tuyệt không dễ phát hiện.Học trưởng, xin lỗi! Thật sự xin lỗi!Là tôi trúng độc quá sâu, hết thuốc chữa, ai cũng cứu không được tôi, ai cũng cứu không được……“Cô hiện tại đổi ý, vẫn còn kịp.”Phía sau truyền đến thanh âm không có một tia ấm áp của Lãnh Tư Thần.Hạ Úc Huân dừng lại một chút, cúi đầu cười một tiếng, “Là tôi muốn đổi ý, hay là anh muốn đổi ý?”Thần sắc Lãnh Tư Thần khẽ giật mình, ngay sau đó ngầm nuôi lửa giận dùng sức mở cửa xe.Hạ Úc Huân hít sâu một hơi, không chút do dự đi qua, lên xe.-Cảnh vật bên ngoài cửa sổ xe nhanh chóng lùi lại, một vầng trăng lạnh treo giữa màn đêm.Dọc theo đường đi, xe vững vàng chạy, Lãnh Tư Thần ở yến hội có uống một chút rượu, cho nên tốc độ xe không nhanh.Hạ Úc Huân uể oải ỉu xìu mà ngồi trên ghế phó, vừa rồi khắc khẩu cùng Âu Minh Hiên làm tâm tình cô cực kỳ suy sụp.Chưa từng thấy qua học trưởng tức giận như vậy, lần này anh nhất định đối với mình thất vọng tột đỉnh.Hai người ai cũng không mở miệng nói chuyện, bên trong xe an tĩnh đến quỷ dị.Bởi vì đối với Âu Minh Hiên áy náy cùng lo lắng mà làm nhạt sự khẩn trương cùng thấp thỏm của Hạ Úc Huân giờ phút này. Hiện tại trong đầu tất cả đều là ngày mai như thế nào xin lỗi với học trưởng.Thật là hao tổn tâm trí a! Xúc động quả nhiên là ma quỷ, cô vừa rồi nếu bình tĩnh cùng anh nói chuyện cũng sẽ không nháo thành như vậy. Hạ Úc Huân bực bội mà tự gõ đầu mình.Tiếng xe thắng gấp bén nhọn đột nhiên vang lên, cả người Hạ Úc Huân bỗng nhiên dồn về phía trước, lại được đai an toàn kéo lại, sau đó, còn chưa kịp phản ứng lại chuyện gì xảy ra, tiếng cởi bỏ đai an toàn vang lên, sau đó thân mình Lãnh Tư Thần bao phủ lại đây, tay chống trên lưng ghế cô, ánh mắt dường như hận không thể đem cô một hơi ngốn sạch.“Hạ Úc Huân! Cô đủ chưa!” Lãnh Tư Thần rống giận.“Tôi…… Tôi làm sao vậy?” Hạ Úc Huân vạn phần vô tội mà chớp đôi mắt.Sau vài tiếng động, cảm giác an toàn của Hạ Úc Huân cũng bị cởi bỏ, sau đó cùng với một tiếng thét kinh hãi của cô, ghế xe bị bật ngã xuống.“Anh làm gì nha? Làm tôi sợ muốn chết!”“Hạ Úc Huân, cô mò mẫm lương tâm nói cho tôi biết, hiện tại cô đnag ở bên tôi, nhưng trong lòng nghĩ đến là ai? Dọc đường đi, người trong đầu cô là ai?” Lãnh Tư Thần vừa cởi tây trang, cởi bỏ cà vạt, vừa âm trầm hỏi.Hạ Úc Huân tránh né ánh mắt Lãnh Tư Thần, nói: “Tôi…… Học trưởng anh ấy……”“A, quả nhiên!” Lãnh Tư Thần tự giễu mà khẽ cười một tiếng.Giờ phút này Lãnh Tư Thần thật sự rất đáng sợ, vẻ mặt âm lãnh phẫn nộ kia nhìn khiến cô kinh hồn táng đảm, giống như ngay sau đó anh liền sẽ đem chính mình xé nát.Mà trên thực tế, đích xác anh cũng làm như vậy.“Đừng……” Hạ Úc Huân hoảng hốt không thôi.“Đây chẳng phải là cô muốn sao?” Lãnh Tư Thần cười nhạo một tiếng.Hạ Úc Huân mới vừa quay đầu đã bị anh một tay cố định dưới.“Tiểu huân, tôi có hay không đã nói với cô, đêm nay, cô thực sự rất đẹp…” Ngữ khí Lãnh Tư Thần đặc biệt nguy hiểm.Đôi mắt Hạ Úc Huân nhuộm đầy sợ hãi, Lãnh Tư Thần, làm cô cảm thấy thật xa lạ, thật đáng sợ……

Phẫn nộ tới cực hạn liền lạnh nhạt đến thấu xương, Âu Minh Hiên đứng ở nơi đó, hơn nửa ngày cũng chưa thể nói ra một câu……

“Hạ Úc Huân, đây là cô nói!” Âu Minh Hiên gằn từng chữ một nói.

Cuối cùng, anh rốt cuộc từ bỏ, anh rầm một tiếng đóng cửa xe, đi mất.

Tiếng đóng cửa xe thật mạnh vang bên tai, Hạ Úc Huân tâm lạnh lẽo một mảnh, trên mặt lại lộ ra một điên cuồng cùng quyết tuyệt không dễ phát hiện.

Học trưởng, xin lỗi! Thật sự xin lỗi!

Là tôi trúng độc quá sâu, hết thuốc chữa, ai cũng cứu không được tôi, ai cũng cứu không được……

“Cô hiện tại đổi ý, vẫn còn kịp.”

Phía sau truyền đến thanh âm không có một tia ấm áp của Lãnh Tư Thần.

Hạ Úc Huân dừng lại một chút, cúi đầu cười một tiếng, “Là tôi muốn đổi ý, hay là anh muốn đổi ý?”

Thần sắc Lãnh Tư Thần khẽ giật mình, ngay sau đó ngầm nuôi lửa giận dùng sức mở cửa xe.

Hạ Úc Huân hít sâu một hơi, không chút do dự đi qua, lên xe.

-

Cảnh vật bên ngoài cửa sổ xe nhanh chóng lùi lại, một vầng trăng lạnh treo giữa màn đêm.

Dọc theo đường đi, xe vững vàng chạy, Lãnh Tư Thần ở yến hội có uống một chút rượu, cho nên tốc độ xe không nhanh.

Hạ Úc Huân uể oải ỉu xìu mà ngồi trên ghế phó, vừa rồi khắc khẩu cùng Âu Minh Hiên làm tâm tình cô cực kỳ suy sụp.

Chưa từng thấy qua học trưởng tức giận như vậy, lần này anh nhất định đối với mình thất vọng tột đỉnh.

Hai người ai cũng không mở miệng nói chuyện, bên trong xe an tĩnh đến quỷ dị.

Bởi vì đối với Âu Minh Hiên áy náy cùng lo lắng mà làm nhạt sự khẩn trương cùng thấp thỏm của Hạ Úc Huân giờ phút này. Hiện tại trong đầu tất cả đều là ngày mai như thế nào xin lỗi với học trưởng.

Thật là hao tổn tâm trí a! Xúc động quả nhiên là ma quỷ, cô vừa rồi nếu bình tĩnh cùng anh nói chuyện cũng sẽ không nháo thành như vậy. Hạ Úc Huân bực bội mà tự gõ đầu mình.

Tiếng xe thắng gấp bén nhọn đột nhiên vang lên, cả người Hạ Úc Huân bỗng nhiên dồn về phía trước, lại được đai an toàn kéo lại, sau đó, còn chưa kịp phản ứng lại chuyện gì xảy ra, tiếng cởi bỏ đai an toàn vang lên, sau đó thân mình Lãnh Tư Thần bao phủ lại đây, tay chống trên lưng ghế cô, ánh mắt dường như hận không thể đem cô một hơi ngốn sạch.

“Hạ Úc Huân! Cô đủ chưa!” Lãnh Tư Thần rống giận.

“Tôi…… Tôi làm sao vậy?” Hạ Úc Huân vạn phần vô tội mà chớp đôi mắt.

Sau vài tiếng động, cảm giác an toàn của Hạ Úc Huân cũng bị cởi bỏ, sau đó cùng với một tiếng thét kinh hãi của cô, ghế xe bị bật ngã xuống.

“Anh làm gì nha? Làm tôi sợ muốn chết!”

“Hạ Úc Huân, cô mò mẫm lương tâm nói cho tôi biết, hiện tại cô đnag ở bên tôi, nhưng trong lòng nghĩ đến là ai? Dọc đường đi, người trong đầu cô là ai?” Lãnh Tư Thần vừa cởi tây trang, cởi bỏ cà vạt, vừa âm trầm hỏi.

Hạ Úc Huân tránh né ánh mắt Lãnh Tư Thần, nói: “Tôi…… Học trưởng anh ấy……”

“A, quả nhiên!” Lãnh Tư Thần tự giễu mà khẽ cười một tiếng.

Giờ phút này Lãnh Tư Thần thật sự rất đáng sợ, vẻ mặt âm lãnh phẫn nộ kia nhìn khiến cô kinh hồn táng đảm, giống như ngay sau đó anh liền sẽ đem chính mình xé nát.

Mà trên thực tế, đích xác anh cũng làm như vậy.

“Đừng……” Hạ Úc Huân hoảng hốt không thôi.

“Đây chẳng phải là cô muốn sao?” Lãnh Tư Thần cười nhạo một tiếng.

Hạ Úc Huân mới vừa quay đầu đã bị anh một tay cố định dưới.

“Tiểu huân, tôi có hay không đã nói với cô, đêm nay, cô thực sự rất đẹp…” Ngữ khí Lãnh Tư Thần đặc biệt nguy hiểm.

Đôi mắt Hạ Úc Huân nhuộm đầy sợ hãi, Lãnh Tư Thần, làm cô cảm thấy thật xa lạ, thật đáng sợ……

Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7Tác giả: Hữu YêuTruyện Ngôn TìnhQuán bar, cuồng hoan tận thế. “Nhân sinh ngắn ngủn vài ba thu không say không về, phía đông mỹ nhân của ta a phía tây Hoàng Hà chảy……” Hạ Úc Huân trong tay xách theo chai rượu, vừa rên hừ hừ như du hồn vừa say khướt nhảy tới nhảy lui trong sàn nhảy, không chút nào phát hiện có người đàn ông tỉnh bơ  dựa đến càng lúc càng gần cô. Bởi vì uống quá nhiều rượu, bước chân cô có chút lảo đảo, giày cao gót dưới chân xiêu vẹo, theo bản năng vịn lấy tay người nọ. Người đàn ông được đáp lại tức khắc mừng rỡ như điên, nhưng, không đợi chiếm được tiện nghi, giây tiếp theo, đột nhiên bị hai nhân viên an ninh dáng người cường tráng một thân áo đen đỡ lên, một tia cơ hội phản kháng đều không có liền biến mất trong đám người…… Hạ Úc Huân mơ mơ màng màng nhìn biến cố bất thình lình kia, chớp chớp mắt, lộ ra vẻ mê hoặc. Tay vịn đâu? Vừa rồi nơi này có cái tay vịn đâu rồi? Bởi vì đột nhiên mất đi chỗ dựa, bước chân cô lập tức hơi lảo đảo. Hơn vài bước, Âu Minh Hiên hướng hai nhân viên an ninh xua xua tay… Phẫn nộ tới cực hạn liền lạnh nhạt đến thấu xương, Âu Minh Hiên đứng ở nơi đó, hơn nửa ngày cũng chưa thể nói ra một câu……“Hạ Úc Huân, đây là cô nói!” Âu Minh Hiên gằn từng chữ một nói.Cuối cùng, anh rốt cuộc từ bỏ, anh rầm một tiếng đóng cửa xe, đi mất.Tiếng đóng cửa xe thật mạnh vang bên tai, Hạ Úc Huân tâm lạnh lẽo một mảnh, trên mặt lại lộ ra một điên cuồng cùng quyết tuyệt không dễ phát hiện.Học trưởng, xin lỗi! Thật sự xin lỗi!Là tôi trúng độc quá sâu, hết thuốc chữa, ai cũng cứu không được tôi, ai cũng cứu không được……“Cô hiện tại đổi ý, vẫn còn kịp.”Phía sau truyền đến thanh âm không có một tia ấm áp của Lãnh Tư Thần.Hạ Úc Huân dừng lại một chút, cúi đầu cười một tiếng, “Là tôi muốn đổi ý, hay là anh muốn đổi ý?”Thần sắc Lãnh Tư Thần khẽ giật mình, ngay sau đó ngầm nuôi lửa giận dùng sức mở cửa xe.Hạ Úc Huân hít sâu một hơi, không chút do dự đi qua, lên xe.-Cảnh vật bên ngoài cửa sổ xe nhanh chóng lùi lại, một vầng trăng lạnh treo giữa màn đêm.Dọc theo đường đi, xe vững vàng chạy, Lãnh Tư Thần ở yến hội có uống một chút rượu, cho nên tốc độ xe không nhanh.Hạ Úc Huân uể oải ỉu xìu mà ngồi trên ghế phó, vừa rồi khắc khẩu cùng Âu Minh Hiên làm tâm tình cô cực kỳ suy sụp.Chưa từng thấy qua học trưởng tức giận như vậy, lần này anh nhất định đối với mình thất vọng tột đỉnh.Hai người ai cũng không mở miệng nói chuyện, bên trong xe an tĩnh đến quỷ dị.Bởi vì đối với Âu Minh Hiên áy náy cùng lo lắng mà làm nhạt sự khẩn trương cùng thấp thỏm của Hạ Úc Huân giờ phút này. Hiện tại trong đầu tất cả đều là ngày mai như thế nào xin lỗi với học trưởng.Thật là hao tổn tâm trí a! Xúc động quả nhiên là ma quỷ, cô vừa rồi nếu bình tĩnh cùng anh nói chuyện cũng sẽ không nháo thành như vậy. Hạ Úc Huân bực bội mà tự gõ đầu mình.Tiếng xe thắng gấp bén nhọn đột nhiên vang lên, cả người Hạ Úc Huân bỗng nhiên dồn về phía trước, lại được đai an toàn kéo lại, sau đó, còn chưa kịp phản ứng lại chuyện gì xảy ra, tiếng cởi bỏ đai an toàn vang lên, sau đó thân mình Lãnh Tư Thần bao phủ lại đây, tay chống trên lưng ghế cô, ánh mắt dường như hận không thể đem cô một hơi ngốn sạch.“Hạ Úc Huân! Cô đủ chưa!” Lãnh Tư Thần rống giận.“Tôi…… Tôi làm sao vậy?” Hạ Úc Huân vạn phần vô tội mà chớp đôi mắt.Sau vài tiếng động, cảm giác an toàn của Hạ Úc Huân cũng bị cởi bỏ, sau đó cùng với một tiếng thét kinh hãi của cô, ghế xe bị bật ngã xuống.“Anh làm gì nha? Làm tôi sợ muốn chết!”“Hạ Úc Huân, cô mò mẫm lương tâm nói cho tôi biết, hiện tại cô đnag ở bên tôi, nhưng trong lòng nghĩ đến là ai? Dọc đường đi, người trong đầu cô là ai?” Lãnh Tư Thần vừa cởi tây trang, cởi bỏ cà vạt, vừa âm trầm hỏi.Hạ Úc Huân tránh né ánh mắt Lãnh Tư Thần, nói: “Tôi…… Học trưởng anh ấy……”“A, quả nhiên!” Lãnh Tư Thần tự giễu mà khẽ cười một tiếng.Giờ phút này Lãnh Tư Thần thật sự rất đáng sợ, vẻ mặt âm lãnh phẫn nộ kia nhìn khiến cô kinh hồn táng đảm, giống như ngay sau đó anh liền sẽ đem chính mình xé nát.Mà trên thực tế, đích xác anh cũng làm như vậy.“Đừng……” Hạ Úc Huân hoảng hốt không thôi.“Đây chẳng phải là cô muốn sao?” Lãnh Tư Thần cười nhạo một tiếng.Hạ Úc Huân mới vừa quay đầu đã bị anh một tay cố định dưới.“Tiểu huân, tôi có hay không đã nói với cô, đêm nay, cô thực sự rất đẹp…” Ngữ khí Lãnh Tư Thần đặc biệt nguy hiểm.Đôi mắt Hạ Úc Huân nhuộm đầy sợ hãi, Lãnh Tư Thần, làm cô cảm thấy thật xa lạ, thật đáng sợ……

Chương 81: Là tôi trúng độc quá sâu