Đêm dài. Trong phòng ngủ xa hoa, ánh đèn mờ nhạt, tô đậm bóng đêm yên tĩnh và thần bí. Kiều Luyến ngồi ở trên chiếc giường lớn kiểu cổ, bất an níu lấy Xáo ngủ gợi cảm trên người. Nghĩ đến đợi chuyện sẽ phát sinh lát nữa, dù cô luôn không sợ trời không sợ đất, lúc này cũng phải khẩn trương cắn vào môi dưới, đôi mắt đen nhánh to tròn sáng ngời, như có như không lướt qua phương hướng phòng tắm. Tiếng nước chảy ngừng, cửa phòng tắm được mở ra, thân hình Thẩm Lương Xuyên cao lớn rắn rỏi đi tới, khiến cái phòng ngủ rộng rãi đều có vẻ hơi chật chội, quanh người anh tràn ngập hơi thở tôn quý bẩm sinh. Trong lòng Kiều Luyến "Lộp bộp" một chút, đứng vội lên. Người này, là người chồng tân hôn của cô. Nhưng hôm nay mới là lần đầu bọn họ gặp mặt. Anh mặc một bộ áo ngủ màu trắng, tóc ướt nhẹp, mũi cao thẳng, môi đơn bạc, ngũ quan so với ở trên màn hình thì còn tinh xảo đẹp mắt hơn, nhất là cặp mắt phượng hẹp dài kia, sắc bén lại lạnh lùng. Kiều Luyến nặn ra một nụ cười ngọt ngào, cố gắng mở miệng…
Chương 428: Có phải con bé hay không? ! (8)
Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới PKTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngĐêm dài. Trong phòng ngủ xa hoa, ánh đèn mờ nhạt, tô đậm bóng đêm yên tĩnh và thần bí. Kiều Luyến ngồi ở trên chiếc giường lớn kiểu cổ, bất an níu lấy Xáo ngủ gợi cảm trên người. Nghĩ đến đợi chuyện sẽ phát sinh lát nữa, dù cô luôn không sợ trời không sợ đất, lúc này cũng phải khẩn trương cắn vào môi dưới, đôi mắt đen nhánh to tròn sáng ngời, như có như không lướt qua phương hướng phòng tắm. Tiếng nước chảy ngừng, cửa phòng tắm được mở ra, thân hình Thẩm Lương Xuyên cao lớn rắn rỏi đi tới, khiến cái phòng ngủ rộng rãi đều có vẻ hơi chật chội, quanh người anh tràn ngập hơi thở tôn quý bẩm sinh. Trong lòng Kiều Luyến "Lộp bộp" một chút, đứng vội lên. Người này, là người chồng tân hôn của cô. Nhưng hôm nay mới là lần đầu bọn họ gặp mặt. Anh mặc một bộ áo ngủ màu trắng, tóc ướt nhẹp, mũi cao thẳng, môi đơn bạc, ngũ quan so với ở trên màn hình thì còn tinh xảo đẹp mắt hơn, nhất là cặp mắt phượng hẹp dài kia, sắc bén lại lạnh lùng. Kiều Luyến nặn ra một nụ cười ngọt ngào, cố gắng mở miệng… "Thím Lý của các con, đời này không cùng ta hưởng qua phúc gì, ngược lại là chịu khổ thật nhiều. Ta còn nhớ rõ tám năm trước, người không có đồng nào bị đuổi ra ngoài, ba người mỗi ngày chỉ có ba mười đồng tiền sinh hoạt phí, thịt đều không được ăn..."Thím Lý và Hạ Diệp Hoa, bắt đầu từ khổ đến ngọt.Nói qua nói lại, đề tài lại chuyển tới Tống Nguyên Hi."... Đứa nhỏ này lúc ấy thật là khiến người ta đau lòng, cũng nhu thuận hiểu chuyện, nhiều năm như vậy, tính khí tính cách, là một chút cũng không thay đổi. Người trong nhà đều biết, có khó khăn tìm Nguyên Hi! Ban đầu Hi tiểu thư luôn nói, con bé cũng là đi ra từ khó khăn, hiện tại có tiền,có khả năng giúp đỡ một số người liền giúp một số người."Thím Lý cảm thán, sau cùng tổng kết: "Ban đầu Hi tiểu thư, thật là hiền lành."Hạ Diệp Hoa gật đầu, sau đó nhìn về phía Kiều Luyến: " tiểu Kiều, con bé lần trước hoài nghi con, là con bé không đúng. Nhưng mẹ hi vọng con không ghi hận nó. nó là cô nhi, trên thế giới này thân nhân duy nhất của nó, chính là chúng ta."Kiều Luyến nghe, vẻ mặt hơi cứng đờ, nhưng vẫn là gật đầu đáp ứng.Nếu như, hung thủ không phải Tống Nguyên Hi, cô chắc chắn sẽ không ghi hận con bé.Hạ Diệp Hoa tới lúc mười rưỡi, cũng bởi vì tinh thần không tốt,đã đi nghỉ ngơi.Một mình Kiều Luyến chờ Thẩm Lương Xuyên trở về.Thẳng đến mười một giờ đêm, Thẩm Lương Xuyên chưa trở về nhà, mà điện thoại của anh, lại luôn tắt máy.Kiều Luyến nằm trên giường ở phòng ngủ, lo lắng chờ đợi.Cuối cùng, rạng sáng, mới nhìn thấy bóng dáng anh vào cửa.Trên người anh xen lẫn ý lạnh, đập vào mặt.Kiều Luyến không nhịn được hỏi thăm: "Làm sao muộn như vậy mới trở về? Sự tình điều tra rõ ràng chưa?"Trời vẫn đen, trong phòng không có mở đèn lớn, chỉ mở đèn ngủ.Ánh sáng mờ nhạt, chiếu trong phòng, chiếu vào người Thẩm Lương Xuyên.Anh giống như là một người đi đường một mình hành tẩu trong bóng tối, cô độc lại lẫn bi thương. Giống như là có cái gông xiềng nặng nề, thủy chung ép trên vai của anh.Không biết vì cái gì, Kiều Luyến cảm thấy anh giờ phút này, có chút âm trầm.Loại ánh mắt kia lạnh như băng, trong nháy mắt nhìn qua, để cho cô như ở trong hầm băng, sợ run cả người.Cô mở to hai mắt nhìn, thận trọng hô một tiếng: "Thẩm Lương Xuyên?"Anh lúc này mới giống như là lấy lại tinh thần, mới nhìn rõ ràng người trước mặt là cô, ánh mắt lạnh như băng mới có tiêu cự, dừng ở trên người cô.Kiều Luyến còn muốn nói điều gì, anh chợt tiến lên một bước, ôm lấy cô.Trên quần áo mang theo hơi lạnh, trực tiếp thẩm thấu áo ngủ, để Kiều Luyến run lên, nhưng cô có thể phát giác được giờ phút này Thẩm Lương Xuyên cô độc, cho nên cô không nói chuyện, mà chính là vươn cánh tay, ôm eo của anh, ý đồ làm anh ấm áp.Sau đó, cô liền nghe đến Thẩm Lương Xuyên mở miệng: " tiểu Kiều, may em không có chuyện."Tiểu Kiều...Thẩm Lương Xuyên rất ít xưng hô như vậy, thế nhưng xưng hô thế này, lại làm cho cô trong nháy mắt cảm thấy quen thuộc.Lúc đang ngẩn người, cũng cảm giác được sức lực anh ôm mình đang chậm rãi tăng lên, giống như là sợ cô sẽ rời đi.Bộ dạng này của Thẩm Lương Xuyên, là Kiều Luyến chưa từng gặp qua từ trước tới nay.Cô chỉ có thể như thế ôm ấp lấy anh.Cũng không biết qua bao lâu, trên người anh dần dần có nhiệt độ.Lúc này Thẩm Lương Xuyên mới buông cô ra, anh đem áo khoác cởi ra, thả ở trên ghế sofa, đưa lưng về phía Kiều Luyến, lúc này mới lên tiếng: "Buổi tối hôm nay anh đi tìm Nguyên Hi."Kiều Luyến lập tức lấy lại tinh thần.Cũng đúng, tra được Tống Nguyên Hi ra hai mươi vạn, Thẩm Lương Xuyên khẳng định sẽ giúp cô đi chất vấn.Chẳng qua đến cùng có phải Tống Nguyên Hi hay không?
"Thím Lý của các con, đời này không cùng ta hưởng qua phúc gì, ngược lại là chịu khổ thật nhiều. Ta còn nhớ rõ tám năm trước, người không có đồng nào bị đuổi ra ngoài, ba người mỗi ngày chỉ có ba mười đồng tiền sinh hoạt phí, thịt đều không được ăn..."
Thím Lý và Hạ Diệp Hoa, bắt đầu từ khổ đến ngọt.
Nói qua nói lại, đề tài lại chuyển tới Tống Nguyên Hi.
"... Đứa nhỏ này lúc ấy thật là khiến người ta đau lòng, cũng nhu thuận hiểu chuyện, nhiều năm như vậy, tính khí tính cách, là một chút cũng không thay đổi. Người trong nhà đều biết, có khó khăn tìm Nguyên Hi! Ban đầu Hi tiểu thư luôn nói, con bé cũng là đi ra từ khó khăn, hiện tại có tiền,có khả năng giúp đỡ một số người liền giúp một số người."
Thím Lý cảm thán, sau cùng tổng kết: "Ban đầu Hi tiểu thư, thật là hiền lành."
Hạ Diệp Hoa gật đầu, sau đó nhìn về phía Kiều Luyến: " tiểu Kiều, con bé lần trước hoài nghi con, là con bé không đúng. Nhưng mẹ hi vọng con không ghi hận nó. nó là cô nhi, trên thế giới này thân nhân duy nhất của nó, chính là chúng ta."
Kiều Luyến nghe, vẻ mặt hơi cứng đờ, nhưng vẫn là gật đầu đáp ứng.
Nếu như, hung thủ không phải Tống Nguyên Hi, cô chắc chắn sẽ không ghi hận con bé.
Hạ Diệp Hoa tới lúc mười rưỡi, cũng bởi vì tinh thần không tốt,đã đi nghỉ ngơi.
Một mình Kiều Luyến chờ Thẩm Lương Xuyên trở về.
Thẳng đến mười một giờ đêm, Thẩm Lương Xuyên chưa trở về nhà, mà điện thoại của anh, lại luôn tắt máy.
Kiều Luyến nằm trên giường ở phòng ngủ, lo lắng chờ đợi.
Cuối cùng, rạng sáng, mới nhìn thấy bóng dáng anh vào cửa.
Trên người anh xen lẫn ý lạnh, đập vào mặt.
Kiều Luyến không nhịn được hỏi thăm: "Làm sao muộn như vậy mới trở về? Sự tình điều tra rõ ràng chưa?"
Trời vẫn đen, trong phòng không có mở đèn lớn, chỉ mở đèn ngủ.
Ánh sáng mờ nhạt, chiếu trong phòng, chiếu vào người Thẩm Lương Xuyên.
Anh giống như là một người đi đường một mình hành tẩu trong bóng tối, cô độc lại lẫn bi thương. Giống như là có cái gông xiềng nặng nề, thủy chung ép trên vai của anh.
Không biết vì cái gì, Kiều Luyến cảm thấy anh giờ phút này, có chút âm trầm.
Loại ánh mắt kia lạnh như băng, trong nháy mắt nhìn qua, để cho cô như ở trong hầm băng, sợ run cả người.
Cô mở to hai mắt nhìn, thận trọng hô một tiếng: "Thẩm Lương Xuyên?"
Anh lúc này mới giống như là lấy lại tinh thần, mới nhìn rõ ràng người trước mặt là cô, ánh mắt lạnh như băng mới có tiêu cự, dừng ở trên người cô.
Kiều Luyến còn muốn nói điều gì, anh chợt tiến lên một bước, ôm lấy cô.
Trên quần áo mang theo hơi lạnh, trực tiếp thẩm thấu áo ngủ, để Kiều Luyến run lên, nhưng cô có thể phát giác được giờ phút này Thẩm Lương Xuyên cô độc, cho nên cô không nói chuyện, mà chính là vươn cánh tay, ôm eo của anh, ý đồ làm anh ấm áp.
Sau đó, cô liền nghe đến Thẩm Lương Xuyên mở miệng: " tiểu Kiều, may em không có chuyện."
Tiểu Kiều...
Thẩm Lương Xuyên rất ít xưng hô như vậy, thế nhưng xưng hô thế này, lại làm cho cô trong nháy mắt cảm thấy quen thuộc.
Lúc đang ngẩn người, cũng cảm giác được sức lực anh ôm mình đang chậm rãi tăng lên, giống như là sợ cô sẽ rời đi.
Bộ dạng này của Thẩm Lương Xuyên, là Kiều Luyến chưa từng gặp qua từ trước tới nay.
Cô chỉ có thể như thế ôm ấp lấy anh.
Cũng không biết qua bao lâu, trên người anh dần dần có nhiệt độ.
Lúc này Thẩm Lương Xuyên mới buông cô ra, anh đem áo khoác cởi ra, thả ở trên ghế sofa, đưa lưng về phía Kiều Luyến, lúc này mới lên tiếng: "Buổi tối hôm nay anh đi tìm Nguyên Hi."
Kiều Luyến lập tức lấy lại tinh thần.
Cũng đúng, tra được Tống Nguyên Hi ra hai mươi vạn, Thẩm Lương Xuyên khẳng định sẽ giúp cô đi chất vấn.
Chẳng qua đến cùng có phải Tống Nguyên Hi hay không?
Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới PKTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngĐêm dài. Trong phòng ngủ xa hoa, ánh đèn mờ nhạt, tô đậm bóng đêm yên tĩnh và thần bí. Kiều Luyến ngồi ở trên chiếc giường lớn kiểu cổ, bất an níu lấy Xáo ngủ gợi cảm trên người. Nghĩ đến đợi chuyện sẽ phát sinh lát nữa, dù cô luôn không sợ trời không sợ đất, lúc này cũng phải khẩn trương cắn vào môi dưới, đôi mắt đen nhánh to tròn sáng ngời, như có như không lướt qua phương hướng phòng tắm. Tiếng nước chảy ngừng, cửa phòng tắm được mở ra, thân hình Thẩm Lương Xuyên cao lớn rắn rỏi đi tới, khiến cái phòng ngủ rộng rãi đều có vẻ hơi chật chội, quanh người anh tràn ngập hơi thở tôn quý bẩm sinh. Trong lòng Kiều Luyến "Lộp bộp" một chút, đứng vội lên. Người này, là người chồng tân hôn của cô. Nhưng hôm nay mới là lần đầu bọn họ gặp mặt. Anh mặc một bộ áo ngủ màu trắng, tóc ướt nhẹp, mũi cao thẳng, môi đơn bạc, ngũ quan so với ở trên màn hình thì còn tinh xảo đẹp mắt hơn, nhất là cặp mắt phượng hẹp dài kia, sắc bén lại lạnh lùng. Kiều Luyến nặn ra một nụ cười ngọt ngào, cố gắng mở miệng… "Thím Lý của các con, đời này không cùng ta hưởng qua phúc gì, ngược lại là chịu khổ thật nhiều. Ta còn nhớ rõ tám năm trước, người không có đồng nào bị đuổi ra ngoài, ba người mỗi ngày chỉ có ba mười đồng tiền sinh hoạt phí, thịt đều không được ăn..."Thím Lý và Hạ Diệp Hoa, bắt đầu từ khổ đến ngọt.Nói qua nói lại, đề tài lại chuyển tới Tống Nguyên Hi."... Đứa nhỏ này lúc ấy thật là khiến người ta đau lòng, cũng nhu thuận hiểu chuyện, nhiều năm như vậy, tính khí tính cách, là một chút cũng không thay đổi. Người trong nhà đều biết, có khó khăn tìm Nguyên Hi! Ban đầu Hi tiểu thư luôn nói, con bé cũng là đi ra từ khó khăn, hiện tại có tiền,có khả năng giúp đỡ một số người liền giúp một số người."Thím Lý cảm thán, sau cùng tổng kết: "Ban đầu Hi tiểu thư, thật là hiền lành."Hạ Diệp Hoa gật đầu, sau đó nhìn về phía Kiều Luyến: " tiểu Kiều, con bé lần trước hoài nghi con, là con bé không đúng. Nhưng mẹ hi vọng con không ghi hận nó. nó là cô nhi, trên thế giới này thân nhân duy nhất của nó, chính là chúng ta."Kiều Luyến nghe, vẻ mặt hơi cứng đờ, nhưng vẫn là gật đầu đáp ứng.Nếu như, hung thủ không phải Tống Nguyên Hi, cô chắc chắn sẽ không ghi hận con bé.Hạ Diệp Hoa tới lúc mười rưỡi, cũng bởi vì tinh thần không tốt,đã đi nghỉ ngơi.Một mình Kiều Luyến chờ Thẩm Lương Xuyên trở về.Thẳng đến mười một giờ đêm, Thẩm Lương Xuyên chưa trở về nhà, mà điện thoại của anh, lại luôn tắt máy.Kiều Luyến nằm trên giường ở phòng ngủ, lo lắng chờ đợi.Cuối cùng, rạng sáng, mới nhìn thấy bóng dáng anh vào cửa.Trên người anh xen lẫn ý lạnh, đập vào mặt.Kiều Luyến không nhịn được hỏi thăm: "Làm sao muộn như vậy mới trở về? Sự tình điều tra rõ ràng chưa?"Trời vẫn đen, trong phòng không có mở đèn lớn, chỉ mở đèn ngủ.Ánh sáng mờ nhạt, chiếu trong phòng, chiếu vào người Thẩm Lương Xuyên.Anh giống như là một người đi đường một mình hành tẩu trong bóng tối, cô độc lại lẫn bi thương. Giống như là có cái gông xiềng nặng nề, thủy chung ép trên vai của anh.Không biết vì cái gì, Kiều Luyến cảm thấy anh giờ phút này, có chút âm trầm.Loại ánh mắt kia lạnh như băng, trong nháy mắt nhìn qua, để cho cô như ở trong hầm băng, sợ run cả người.Cô mở to hai mắt nhìn, thận trọng hô một tiếng: "Thẩm Lương Xuyên?"Anh lúc này mới giống như là lấy lại tinh thần, mới nhìn rõ ràng người trước mặt là cô, ánh mắt lạnh như băng mới có tiêu cự, dừng ở trên người cô.Kiều Luyến còn muốn nói điều gì, anh chợt tiến lên một bước, ôm lấy cô.Trên quần áo mang theo hơi lạnh, trực tiếp thẩm thấu áo ngủ, để Kiều Luyến run lên, nhưng cô có thể phát giác được giờ phút này Thẩm Lương Xuyên cô độc, cho nên cô không nói chuyện, mà chính là vươn cánh tay, ôm eo của anh, ý đồ làm anh ấm áp.Sau đó, cô liền nghe đến Thẩm Lương Xuyên mở miệng: " tiểu Kiều, may em không có chuyện."Tiểu Kiều...Thẩm Lương Xuyên rất ít xưng hô như vậy, thế nhưng xưng hô thế này, lại làm cho cô trong nháy mắt cảm thấy quen thuộc.Lúc đang ngẩn người, cũng cảm giác được sức lực anh ôm mình đang chậm rãi tăng lên, giống như là sợ cô sẽ rời đi.Bộ dạng này của Thẩm Lương Xuyên, là Kiều Luyến chưa từng gặp qua từ trước tới nay.Cô chỉ có thể như thế ôm ấp lấy anh.Cũng không biết qua bao lâu, trên người anh dần dần có nhiệt độ.Lúc này Thẩm Lương Xuyên mới buông cô ra, anh đem áo khoác cởi ra, thả ở trên ghế sofa, đưa lưng về phía Kiều Luyến, lúc này mới lên tiếng: "Buổi tối hôm nay anh đi tìm Nguyên Hi."Kiều Luyến lập tức lấy lại tinh thần.Cũng đúng, tra được Tống Nguyên Hi ra hai mươi vạn, Thẩm Lương Xuyên khẳng định sẽ giúp cô đi chất vấn.Chẳng qua đến cùng có phải Tống Nguyên Hi hay không?