Tác giả:

Đêm dài. Trong phòng ngủ xa hoa, ánh đèn mờ nhạt, tô đậm bóng đêm yên tĩnh và thần bí. Kiều Luyến ngồi ở trên chiếc giường lớn kiểu cổ, bất an níu lấy Xáo ngủ gợi cảm trên người. Nghĩ đến đợi chuyện sẽ phát sinh lát nữa, dù cô luôn không sợ trời không sợ đất, lúc này cũng phải khẩn trương cắn vào môi dưới, đôi mắt đen nhánh to tròn sáng ngời, như có như không lướt qua phương hướng phòng tắm. Tiếng nước chảy ngừng, cửa phòng tắm được mở ra, thân hình Thẩm Lương Xuyên cao lớn rắn rỏi đi tới, khiến cái phòng ngủ rộng rãi đều có vẻ hơi chật chội, quanh người anh tràn ngập hơi thở tôn quý bẩm sinh. Trong lòng Kiều Luyến "Lộp bộp" một chút, đứng vội lên. Người này, là người chồng tân hôn của cô. Nhưng hôm nay mới là lần đầu bọn họ gặp mặt. Anh mặc một bộ áo ngủ màu trắng, tóc ướt nhẹp, mũi cao thẳng, môi đơn bạc, ngũ quan so với ở trên màn hình thì còn tinh xảo đẹp mắt hơn, nhất là cặp mắt phượng hẹp dài kia, sắc bén lại lạnh lùng. Kiều Luyến nặn ra một nụ cười ngọt ngào, cố gắng mở miệng…

Chương 436: Cao trào! ! Thì ra là con bé! (6)

Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới PKTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngĐêm dài. Trong phòng ngủ xa hoa, ánh đèn mờ nhạt, tô đậm bóng đêm yên tĩnh và thần bí. Kiều Luyến ngồi ở trên chiếc giường lớn kiểu cổ, bất an níu lấy Xáo ngủ gợi cảm trên người. Nghĩ đến đợi chuyện sẽ phát sinh lát nữa, dù cô luôn không sợ trời không sợ đất, lúc này cũng phải khẩn trương cắn vào môi dưới, đôi mắt đen nhánh to tròn sáng ngời, như có như không lướt qua phương hướng phòng tắm. Tiếng nước chảy ngừng, cửa phòng tắm được mở ra, thân hình Thẩm Lương Xuyên cao lớn rắn rỏi đi tới, khiến cái phòng ngủ rộng rãi đều có vẻ hơi chật chội, quanh người anh tràn ngập hơi thở tôn quý bẩm sinh. Trong lòng Kiều Luyến "Lộp bộp" một chút, đứng vội lên. Người này, là người chồng tân hôn của cô. Nhưng hôm nay mới là lần đầu bọn họ gặp mặt. Anh mặc một bộ áo ngủ màu trắng, tóc ướt nhẹp, mũi cao thẳng, môi đơn bạc, ngũ quan so với ở trên màn hình thì còn tinh xảo đẹp mắt hơn, nhất là cặp mắt phượng hẹp dài kia, sắc bén lại lạnh lùng. Kiều Luyến nặn ra một nụ cười ngọt ngào, cố gắng mở miệng… "Vất vả huấn luyện gần một tháng, hiện tại vừa trên chiến trường, cậu đã muốn rời khỏi sao?""Tô Bành Hạo, cậu bây giờ là một chiến sĩ, tôi chỉ nghe nói qua chiến sĩ chết trên chiến trường, cho tới bây giờ chưa nghe nói qua, chiến sĩ sẽ chạy trốn!""Hay là nói, không có cái đội hình này, cậu không có tự tin thực lực của mình? Khi cạnh tranh game, đoàn đội phối hợp là rất quan trọng, nhưng năng lực cá nhân, cũng có thể nghiền ép tất cả!"Tô Bành Hạo nghe từng câu của cô, ánh mắt dần dần thư thái, máu đỏ bên trong, cũng từ từ rút đi.Kiều Luyến tiếp tục nhìn cậu ta: "Tiết lộ sách lược, chuyện này, tôi nhất định sẽ tra rõ ràng, cho cậu một giải thích, mà bây giờ, cậu dám lên hay không, đánh xong trận chiến chưa có hoàn thành hay không?"Tô Bành Hạo cứng nhắc.Nhân viên lại không nhịn được nhìn về phía cậu ta.Thi dự tuyển ban đầu vốn cũng không có nghiêm khắc, nhận thua, trực tiếp đá rơi là được, cho nên anh ta mở miệng hỏi thăm: "Rốt cuộc mấy người có đánh hay không? Không đánh, liền mau nhừng chỗ, để tổ kế tiếp thi đấu, chứ đừng kéo dài thời gian."Lời này rơi xuống, Kiều Luyến khẩn trương nhìn về phía Tô Bành Hạo.Ánh mắt Tô Bành Hạo nhìn cô chằm chằm, một lúc sau mới nhìn nhân viên, giận dữ hét: "Gấp làm gì? Tôi kêu tạm dừng, đi nhà vệ sinh cũng không được à!"Nhân viên:...Kiều Luyến:...Mà Tô Bành Hạo không có qua nhà vệ sinh, ngược lại quay người đi về phía sân thi đấu.5 đài máy tính sừng sững, giờ phút này cũng là vũ khí trong tay họ.Cậu ta ngồi ở vị trí của mình, sau đó cũng không nhìn Kiều Luyến, bắt đầu trò chơi.Toàn bộ sách lược bị phá, hoàn toàn không thể tiếp tục dùng đội hình vừa rồi.Cho nên ván thứ ba, để trái tim con người có thể nhấc đến cổ họng.Ván này, đối phương là màu lam, trời sinh chiếm cứ ưu thế địa lý, dẫn đến thành viên của Q, về tâm lý cũng có chút áp lực.Tô Bành Hạo lại bình tĩnh đáng sợ.Chờ đến khi chọn tốt nhân vật, tranh tài bắt đầu!Bởi vì bị đối phương khám phá chiến lược, cho nên người bên Q, tâm tính cũng không tính là tốt.Tô Bành Hạo dùng nhân vật, là loại anh hùng có thể kiềm chế toàn cục, vừa tiến lên liền kéo theo người đối phương cùng chết.Đối phương chỉ còn một chút máu, muốn chạy trốn.Lúc này không thích hợp đuổi bắt, nhưng cậu ta vẫn vội vàng muốn có ưu thế, đuổi theo."Hỏng bét!"Kiều Luyến hô nhỏ một tiếng, sau một khắc, liền thấy trong bụi cỏ bên cạnh có người mai phục, nhảy ra đánh giết cậu ta!Tô Bành Hạo lập tức đập xuống bàn, mắng một tiếng: "Mẹ nó!"Cả người cậu ta đều có chút sụp đổ, mang theo toàn đội, có chút mờ mịt.Hắn là đại gia hắn là nhị gia không nhịn được ngẩng đầu nhìn cậu ta một cái.Kiều Luyến lại thời khắc này, nhìn chằm chằm cửa sổ trò chơi, vội vàng hô: "Hắn là đại gia mau trở lại!"Nhưng vẫn chậm một bước, bốn người bắt lấy, lại bị g**t ch*t!Vừa mới bắt đầu tranh tài, liền chết ba người, thế cục thảm thiết.Kiều Luyến mở miệng nói chuyện: "Vững vàng lấy điểm, đừng có gấp, ván này chúng ta có thể thắng."Lời cô rơi xuống, Tô Bành Hạo trực tiếp mở miệng: "Cô im miệng! Tôi mới là chỉ huy!"Huấn luyện viên mãi mãi cũng không có nắm chắc rõ ràng thế cục như đội viên.Cho nê, bình thường thi đấu, là đội trưởng chỉ huy tác chiến.Huấn luyện viên, chỉ khi thấy đội trưởng bị k*ch th*ch, sẽ ra mặt quấy nhiễu, để cậu ta giữ vững tỉnh táo.Nhưng giờ phút này, Tô Bành Hạo lộ ra nỗi nòng không kìm chế được.Kiều Luyến nhíu mày.Trận đấu này, chẳng lẽ phải thua sao?

"Vất vả huấn luyện gần một tháng, hiện tại vừa trên chiến trường, cậu đã muốn rời khỏi sao?"

"Tô Bành Hạo, cậu bây giờ là một chiến sĩ, tôi chỉ nghe nói qua chiến sĩ chết trên chiến trường, cho tới bây giờ chưa nghe nói qua, chiến sĩ sẽ chạy trốn!"

"Hay là nói, không có cái đội hình này, cậu không có tự tin thực lực của mình? Khi cạnh tranh game, đoàn đội phối hợp là rất quan trọng, nhưng năng lực cá nhân, cũng có thể nghiền ép tất cả!"

Tô Bành Hạo nghe từng câu của cô, ánh mắt dần dần thư thái, máu đỏ bên trong, cũng từ từ rút đi.

Kiều Luyến tiếp tục nhìn cậu ta: "Tiết lộ sách lược, chuyện này, tôi nhất định sẽ tra rõ ràng, cho cậu một giải thích, mà bây giờ, cậu dám lên hay không, đánh xong trận chiến chưa có hoàn thành hay không?"

Tô Bành Hạo cứng nhắc.

Nhân viên lại không nhịn được nhìn về phía cậu ta.

Thi dự tuyển ban đầu vốn cũng không có nghiêm khắc, nhận thua, trực tiếp đá rơi là được, cho nên anh ta mở miệng hỏi thăm: "Rốt cuộc mấy người có đánh hay không? Không đánh, liền mau nhừng chỗ, để tổ kế tiếp thi đấu, chứ đừng kéo dài thời gian."

Lời này rơi xuống, Kiều Luyến khẩn trương nhìn về phía Tô Bành Hạo.

Ánh mắt Tô Bành Hạo nhìn cô chằm chằm, một lúc sau mới nhìn nhân viên, giận dữ hét: "Gấp làm gì? Tôi kêu tạm dừng, đi nhà vệ sinh cũng không được à!"

Nhân viên:...

Kiều Luyến:...

Mà Tô Bành Hạo không có qua nhà vệ sinh, ngược lại quay người đi về phía sân thi đấu.

5 đài máy tính sừng sững, giờ phút này cũng là vũ khí trong tay họ.

Cậu ta ngồi ở vị trí của mình, sau đó cũng không nhìn Kiều Luyến, bắt đầu trò chơi.

Toàn bộ sách lược bị phá, hoàn toàn không thể tiếp tục dùng đội hình vừa rồi.

Cho nên ván thứ ba, để trái tim con người có thể nhấc đến cổ họng.

Ván này, đối phương là màu lam, trời sinh chiếm cứ ưu thế địa lý, dẫn đến thành viên của Q, về tâm lý cũng có chút áp lực.

Tô Bành Hạo lại bình tĩnh đáng sợ.

Chờ đến khi chọn tốt nhân vật, tranh tài bắt đầu!

Bởi vì bị đối phương khám phá chiến lược, cho nên người bên Q, tâm tính cũng không tính là tốt.

Tô Bành Hạo dùng nhân vật, là loại anh hùng có thể kiềm chế toàn cục, vừa tiến lên liền kéo theo người đối phương cùng chết.

Đối phương chỉ còn một chút máu, muốn chạy trốn.

Lúc này không thích hợp đuổi bắt, nhưng cậu ta vẫn vội vàng muốn có ưu thế, đuổi theo.

"Hỏng bét!"

Kiều Luyến hô nhỏ một tiếng, sau một khắc, liền thấy trong bụi cỏ bên cạnh có người mai phục, nhảy ra đánh giết cậu ta!

Tô Bành Hạo lập tức đập xuống bàn, mắng một tiếng: "Mẹ nó!"

Cả người cậu ta đều có chút sụp đổ, mang theo toàn đội, có chút mờ mịt.

Hắn là đại gia hắn là nhị gia không nhịn được ngẩng đầu nhìn cậu ta một cái.

Kiều Luyến lại thời khắc này, nhìn chằm chằm cửa sổ trò chơi, vội vàng hô: "Hắn là đại gia mau trở lại!"

Nhưng vẫn chậm một bước, bốn người bắt lấy, lại bị g**t ch*t!

Vừa mới bắt đầu tranh tài, liền chết ba người, thế cục thảm thiết.

Kiều Luyến mở miệng nói chuyện: "Vững vàng lấy điểm, đừng có gấp, ván này chúng ta có thể thắng."

Lời cô rơi xuống, Tô Bành Hạo trực tiếp mở miệng: "Cô im miệng! Tôi mới là chỉ huy!"

Huấn luyện viên mãi mãi cũng không có nắm chắc rõ ràng thế cục như đội viên.

Cho nê, bình thường thi đấu, là đội trưởng chỉ huy tác chiến.

Huấn luyện viên, chỉ khi thấy đội trưởng bị k*ch th*ch, sẽ ra mặt quấy nhiễu, để cậu ta giữ vững tỉnh táo.

Nhưng giờ phút này, Tô Bành Hạo lộ ra nỗi nòng không kìm chế được.

Kiều Luyến nhíu mày.

Trận đấu này, chẳng lẽ phải thua sao?

Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới PKTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngĐêm dài. Trong phòng ngủ xa hoa, ánh đèn mờ nhạt, tô đậm bóng đêm yên tĩnh và thần bí. Kiều Luyến ngồi ở trên chiếc giường lớn kiểu cổ, bất an níu lấy Xáo ngủ gợi cảm trên người. Nghĩ đến đợi chuyện sẽ phát sinh lát nữa, dù cô luôn không sợ trời không sợ đất, lúc này cũng phải khẩn trương cắn vào môi dưới, đôi mắt đen nhánh to tròn sáng ngời, như có như không lướt qua phương hướng phòng tắm. Tiếng nước chảy ngừng, cửa phòng tắm được mở ra, thân hình Thẩm Lương Xuyên cao lớn rắn rỏi đi tới, khiến cái phòng ngủ rộng rãi đều có vẻ hơi chật chội, quanh người anh tràn ngập hơi thở tôn quý bẩm sinh. Trong lòng Kiều Luyến "Lộp bộp" một chút, đứng vội lên. Người này, là người chồng tân hôn của cô. Nhưng hôm nay mới là lần đầu bọn họ gặp mặt. Anh mặc một bộ áo ngủ màu trắng, tóc ướt nhẹp, mũi cao thẳng, môi đơn bạc, ngũ quan so với ở trên màn hình thì còn tinh xảo đẹp mắt hơn, nhất là cặp mắt phượng hẹp dài kia, sắc bén lại lạnh lùng. Kiều Luyến nặn ra một nụ cười ngọt ngào, cố gắng mở miệng… "Vất vả huấn luyện gần một tháng, hiện tại vừa trên chiến trường, cậu đã muốn rời khỏi sao?""Tô Bành Hạo, cậu bây giờ là một chiến sĩ, tôi chỉ nghe nói qua chiến sĩ chết trên chiến trường, cho tới bây giờ chưa nghe nói qua, chiến sĩ sẽ chạy trốn!""Hay là nói, không có cái đội hình này, cậu không có tự tin thực lực của mình? Khi cạnh tranh game, đoàn đội phối hợp là rất quan trọng, nhưng năng lực cá nhân, cũng có thể nghiền ép tất cả!"Tô Bành Hạo nghe từng câu của cô, ánh mắt dần dần thư thái, máu đỏ bên trong, cũng từ từ rút đi.Kiều Luyến tiếp tục nhìn cậu ta: "Tiết lộ sách lược, chuyện này, tôi nhất định sẽ tra rõ ràng, cho cậu một giải thích, mà bây giờ, cậu dám lên hay không, đánh xong trận chiến chưa có hoàn thành hay không?"Tô Bành Hạo cứng nhắc.Nhân viên lại không nhịn được nhìn về phía cậu ta.Thi dự tuyển ban đầu vốn cũng không có nghiêm khắc, nhận thua, trực tiếp đá rơi là được, cho nên anh ta mở miệng hỏi thăm: "Rốt cuộc mấy người có đánh hay không? Không đánh, liền mau nhừng chỗ, để tổ kế tiếp thi đấu, chứ đừng kéo dài thời gian."Lời này rơi xuống, Kiều Luyến khẩn trương nhìn về phía Tô Bành Hạo.Ánh mắt Tô Bành Hạo nhìn cô chằm chằm, một lúc sau mới nhìn nhân viên, giận dữ hét: "Gấp làm gì? Tôi kêu tạm dừng, đi nhà vệ sinh cũng không được à!"Nhân viên:...Kiều Luyến:...Mà Tô Bành Hạo không có qua nhà vệ sinh, ngược lại quay người đi về phía sân thi đấu.5 đài máy tính sừng sững, giờ phút này cũng là vũ khí trong tay họ.Cậu ta ngồi ở vị trí của mình, sau đó cũng không nhìn Kiều Luyến, bắt đầu trò chơi.Toàn bộ sách lược bị phá, hoàn toàn không thể tiếp tục dùng đội hình vừa rồi.Cho nên ván thứ ba, để trái tim con người có thể nhấc đến cổ họng.Ván này, đối phương là màu lam, trời sinh chiếm cứ ưu thế địa lý, dẫn đến thành viên của Q, về tâm lý cũng có chút áp lực.Tô Bành Hạo lại bình tĩnh đáng sợ.Chờ đến khi chọn tốt nhân vật, tranh tài bắt đầu!Bởi vì bị đối phương khám phá chiến lược, cho nên người bên Q, tâm tính cũng không tính là tốt.Tô Bành Hạo dùng nhân vật, là loại anh hùng có thể kiềm chế toàn cục, vừa tiến lên liền kéo theo người đối phương cùng chết.Đối phương chỉ còn một chút máu, muốn chạy trốn.Lúc này không thích hợp đuổi bắt, nhưng cậu ta vẫn vội vàng muốn có ưu thế, đuổi theo."Hỏng bét!"Kiều Luyến hô nhỏ một tiếng, sau một khắc, liền thấy trong bụi cỏ bên cạnh có người mai phục, nhảy ra đánh giết cậu ta!Tô Bành Hạo lập tức đập xuống bàn, mắng một tiếng: "Mẹ nó!"Cả người cậu ta đều có chút sụp đổ, mang theo toàn đội, có chút mờ mịt.Hắn là đại gia hắn là nhị gia không nhịn được ngẩng đầu nhìn cậu ta một cái.Kiều Luyến lại thời khắc này, nhìn chằm chằm cửa sổ trò chơi, vội vàng hô: "Hắn là đại gia mau trở lại!"Nhưng vẫn chậm một bước, bốn người bắt lấy, lại bị g**t ch*t!Vừa mới bắt đầu tranh tài, liền chết ba người, thế cục thảm thiết.Kiều Luyến mở miệng nói chuyện: "Vững vàng lấy điểm, đừng có gấp, ván này chúng ta có thể thắng."Lời cô rơi xuống, Tô Bành Hạo trực tiếp mở miệng: "Cô im miệng! Tôi mới là chỉ huy!"Huấn luyện viên mãi mãi cũng không có nắm chắc rõ ràng thế cục như đội viên.Cho nê, bình thường thi đấu, là đội trưởng chỉ huy tác chiến.Huấn luyện viên, chỉ khi thấy đội trưởng bị k*ch th*ch, sẽ ra mặt quấy nhiễu, để cậu ta giữ vững tỉnh táo.Nhưng giờ phút này, Tô Bành Hạo lộ ra nỗi nòng không kìm chế được.Kiều Luyến nhíu mày.Trận đấu này, chẳng lẽ phải thua sao?

Chương 436: Cao trào! ! Thì ra là con bé! (6)