Quán bar, cuồng hoan tận thế. “Nhân sinh ngắn ngủn vài ba thu không say không về, phía đông mỹ nhân của ta a phía tây Hoàng Hà chảy……” Hạ Úc Huân trong tay xách theo chai rượu, vừa rên hừ hừ như du hồn vừa say khướt nhảy tới nhảy lui trong sàn nhảy, không chút nào phát hiện có người đàn ông tỉnh bơ dựa đến càng lúc càng gần cô. Bởi vì uống quá nhiều rượu, bước chân cô có chút lảo đảo, giày cao gót dưới chân xiêu vẹo, theo bản năng vịn lấy tay người nọ. Người đàn ông được đáp lại tức khắc mừng rỡ như điên, nhưng, không đợi chiếm được tiện nghi, giây tiếp theo, đột nhiên bị hai nhân viên an ninh dáng người cường tráng một thân áo đen đỡ lên, một tia cơ hội phản kháng đều không có liền biến mất trong đám người…… Hạ Úc Huân mơ mơ màng màng nhìn biến cố bất thình lình kia, chớp chớp mắt, lộ ra vẻ mê hoặc. Tay vịn đâu? Vừa rồi nơi này có cái tay vịn đâu rồi? Bởi vì đột nhiên mất đi chỗ dựa, bước chân cô lập tức hơi lảo đảo. Hơn vài bước, Âu Minh Hiên hướng hai nhân viên an ninh xua xua tay…
Chương 204: Kế hoạch thất bại
Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7Tác giả: Hữu YêuTruyện Ngôn TìnhQuán bar, cuồng hoan tận thế. “Nhân sinh ngắn ngủn vài ba thu không say không về, phía đông mỹ nhân của ta a phía tây Hoàng Hà chảy……” Hạ Úc Huân trong tay xách theo chai rượu, vừa rên hừ hừ như du hồn vừa say khướt nhảy tới nhảy lui trong sàn nhảy, không chút nào phát hiện có người đàn ông tỉnh bơ dựa đến càng lúc càng gần cô. Bởi vì uống quá nhiều rượu, bước chân cô có chút lảo đảo, giày cao gót dưới chân xiêu vẹo, theo bản năng vịn lấy tay người nọ. Người đàn ông được đáp lại tức khắc mừng rỡ như điên, nhưng, không đợi chiếm được tiện nghi, giây tiếp theo, đột nhiên bị hai nhân viên an ninh dáng người cường tráng một thân áo đen đỡ lên, một tia cơ hội phản kháng đều không có liền biến mất trong đám người…… Hạ Úc Huân mơ mơ màng màng nhìn biến cố bất thình lình kia, chớp chớp mắt, lộ ra vẻ mê hoặc. Tay vịn đâu? Vừa rồi nơi này có cái tay vịn đâu rồi? Bởi vì đột nhiên mất đi chỗ dựa, bước chân cô lập tức hơi lảo đảo. Hơn vài bước, Âu Minh Hiên hướng hai nhân viên an ninh xua xua tay… Lãnh Tư Thần tập trung lực chú ý, thực cẩn thận mà nghe, rốt cuộc nghe rõ một câu.Cô nói: “Ngươi tỉnh táo một chút……”Lãnh Tư Thần còn chưa tới kịp biết rõ ràng ý tứ của câu nói kia, chỉ nghe được “Phù phù” một tiếng, Hạ Úc Huân thế nhưng không hề dấu hiệu mà nhảy vào trong hồ.Lãnh Tư Thần cùng Âu Minh Hiên mới vừa có động tác, Tần Mộng Oanh lập tức ngăn cản nói, “Không được! Chờ một chút……”Lãnh Tư Thần khó có thể tin mà nhìn cô, nói: “Những lời này tôi đã nghe suốt một ngày! Đủ rồi! Tôi sẽ không tin cô nữa!”“Minh hiên, ngăn anh ta lại!” Tần Mộng Oanh nôn nóng không thôi.Đã tới thời điểm mấu chốt, vừa rồi Hạ Úc Huân nhảy xuống tuyệt đối không phải bởi vì phí hoài bản thân mình, mà đang tự mình cứu rỗi. Nếu lúc này Lãnh Tư Thần vừa xuất hiện, cô rất có khả năng lại lần nữa rúc vào thân xác, trốn vào lòng anh không bao giờ ra nữa.Nhưng mà, Tần Mộng Oanh vừa dứt lời, Lãnh Tư Thần đã phù phù một tiếng nhảy xuống.“Mộng oanh, cô lần này thật sự quá đáng!” Ngay cả Âu Minh Hiên đều không nghe ý kiến cô đi ngăn cản, mà ngay sau đó cũng nhảy vào trong hồ.Tần Mộng Oanh ngơ ngẩn mà nhìn mặt hồ, khó có thể tiêu hóa được câu Âu Minh Hiên mới vừa nói.Cô thật quá đáng?A, cô bỏ mặc công việc lương cao ở Italy, theo câu nói đầu tiên của anh mà bay qua, liên tục mấy buổi tối không ngủ xem sách y học, nghĩ cách……Cuối cùng, hết thảy mọi thứ cũng chỉ đổi lấy một câu này của anh sao?“Mẹ, không khóc……” Tay nhỏ mềm mại của Lạc Lạc chạm vào khuôn mặt cô, Tần Mộng Oanh lúc này mới phát hiện chính mình không biết khi nào nước mắt đã đầy mặt.Tiếng bọt nước văng khắp nơi vang lên, Tần Mộng Oanh nhanh chóng lau nước mắt, khôi phục vẻ bình tĩnh lạnh nhạt vốn có.Lãnh Tư Thần đem Hạ Úc Huân hôn mê bế lên, ấn ngực cô, Hạ Úc Huân lại chậm chạp không có phun nước ra, anh tiếp tục ấn, sau đó hô hấp nhân tạo, nhưng Hạ Úc Huân vẫn không có bất cứ phản ứng gì.Lãnh Tư Thần gấp đến độ mồ hôi đầy đầu, nhìn thấy Tần Mộng Oanh bên cạnh dường như không có việc gì, trong lòng càng phẫn nộ, “Cái này cô vừa lòng chưa?”Lúc này, Âu Minh Hiên cũng đã lên bờ, kinh hoảng thất thố hỏi, “Úc huân làm sao vậy?”“Mộng oanh, cô cứu cô ấy! Cô không phải bác sĩ sao? Cô không phải nói 90% nắm chắc sao? Vì cái gì sẽ biến thành như vậy?” Âu Minh Hiên toàn thân run rẩy mà gào rống.Tần Mộng Oanh mặt không cảm xúc mà nhìn hai người đàn ông trước mắt đã mất đi lý trí, phong khinh vân đạm mà nói, “Cấp cứu không có hiệu quả, ngoại trừ chết, còn có một nguyên nhân, đó chính là, cô ấy căn bản không có chết đuối. Nếu tôi không đoán sai, Hạ tiểu thư hẳn là biết bơi. Để tránh người phụ nữ các người yêu thương bị tôi giày vò chết, về sau, bệnh của cô ấy, tôi sẽ không quản.”Tần Mộng Oanh nói xong một câu này liền ôm Lạc Lạc rời đi.Quả nhiên, co vừa bước đi không lâu, Hạ Úc Huân liền chậm rãi mở to mắt khôi phục ý thức, “A Thần…… Em thật là khó chịu……”Ở đáy nước, tuy rằng rất mệt, nhưng, kỳ thật cô vẫn luôn tỉnh táo, đến khi Lãnh Tư Thần đột nhiên xuất hiện, cô mới không muốn tiếp tục chống đỡ, đem chính mình hoàn toàn giao cho anh, ngắn ngủi hôn mê đi.“Tiểu Huân, em tỉnh!” Lãnh Tư Thần gắt gao ôm lấy cô, trong lòng tràn đầy cảm giác vui sướng mất mà tìm lại được.Chỉ là, Hạ Úc Huân nói xong câu nói kia lập tức lại mệt mỏi hôn mê bất tỉnh.Suốt một ngày hôm nay, cô đã quá mệt mỏi.Âu Minh Hiên cũng nhẹ nhàng thở ra, “Cô ấy chỉ là quá mệt mỏi, vừa rồi cô ấy nhảy vào nước hẳn là chỉ vì tìm người, không phải tìm chết. Chúng ta vừa rồi…… Dường như xác thật quá xúc động……”
Lãnh Tư Thần tập trung lực chú ý, thực cẩn thận mà nghe, rốt cuộc nghe rõ một câu.
Cô nói: “Ngươi tỉnh táo một chút……”
Lãnh Tư Thần còn chưa tới kịp biết rõ ràng ý tứ của câu nói kia, chỉ nghe được “Phù phù” một tiếng, Hạ Úc Huân thế nhưng không hề dấu hiệu mà nhảy vào trong hồ.
Lãnh Tư Thần cùng Âu Minh Hiên mới vừa có động tác, Tần Mộng Oanh lập tức ngăn cản nói, “Không được! Chờ một chút……”
Lãnh Tư Thần khó có thể tin mà nhìn cô, nói: “Những lời này tôi đã nghe suốt một ngày! Đủ rồi! Tôi sẽ không tin cô nữa!”
“Minh hiên, ngăn anh ta lại!” Tần Mộng Oanh nôn nóng không thôi.
Đã tới thời điểm mấu chốt, vừa rồi Hạ Úc Huân nhảy xuống tuyệt đối không phải bởi vì phí hoài bản thân mình, mà đang tự mình cứu rỗi. Nếu lúc này Lãnh Tư Thần vừa xuất hiện, cô rất có khả năng lại lần nữa rúc vào thân xác, trốn vào lòng anh không bao giờ ra nữa.
Nhưng mà, Tần Mộng Oanh vừa dứt lời, Lãnh Tư Thần đã phù phù một tiếng nhảy xuống.
“Mộng oanh, cô lần này thật sự quá đáng!” Ngay cả Âu Minh Hiên đều không nghe ý kiến cô đi ngăn cản, mà ngay sau đó cũng nhảy vào trong hồ.
Tần Mộng Oanh ngơ ngẩn mà nhìn mặt hồ, khó có thể tiêu hóa được câu Âu Minh Hiên mới vừa nói.
Cô thật quá đáng?
A, cô bỏ mặc công việc lương cao ở Italy, theo câu nói đầu tiên của anh mà bay qua, liên tục mấy buổi tối không ngủ xem sách y học, nghĩ cách……
Cuối cùng, hết thảy mọi thứ cũng chỉ đổi lấy một câu này của anh sao?
“Mẹ, không khóc……” Tay nhỏ mềm mại của Lạc Lạc chạm vào khuôn mặt cô, Tần Mộng Oanh lúc này mới phát hiện chính mình không biết khi nào nước mắt đã đầy mặt.
Tiếng bọt nước văng khắp nơi vang lên, Tần Mộng Oanh nhanh chóng lau nước mắt, khôi phục vẻ bình tĩnh lạnh nhạt vốn có.
Lãnh Tư Thần đem Hạ Úc Huân hôn mê bế lên, ấn ngực cô, Hạ Úc Huân lại chậm chạp không có phun nước ra, anh tiếp tục ấn, sau đó hô hấp nhân tạo, nhưng Hạ Úc Huân vẫn không có bất cứ phản ứng gì.
Lãnh Tư Thần gấp đến độ mồ hôi đầy đầu, nhìn thấy Tần Mộng Oanh bên cạnh dường như không có việc gì, trong lòng càng phẫn nộ, “Cái này cô vừa lòng chưa?”
Lúc này, Âu Minh Hiên cũng đã lên bờ, kinh hoảng thất thố hỏi, “Úc huân làm sao vậy?”
“Mộng oanh, cô cứu cô ấy! Cô không phải bác sĩ sao? Cô không phải nói 90% nắm chắc sao? Vì cái gì sẽ biến thành như vậy?” Âu Minh Hiên toàn thân run rẩy mà gào rống.
Tần Mộng Oanh mặt không cảm xúc mà nhìn hai người đàn ông trước mắt đã mất đi lý trí, phong khinh vân đạm mà nói, “Cấp cứu không có hiệu quả, ngoại trừ chết, còn có một nguyên nhân, đó chính là, cô ấy căn bản không có chết đuối. Nếu tôi không đoán sai, Hạ tiểu thư hẳn là biết bơi. Để tránh người phụ nữ các người yêu thương bị tôi giày vò chết, về sau, bệnh của cô ấy, tôi sẽ không quản.”
Tần Mộng Oanh nói xong một câu này liền ôm Lạc Lạc rời đi.
Quả nhiên, co vừa bước đi không lâu, Hạ Úc Huân liền chậm rãi mở to mắt khôi phục ý thức, “A Thần…… Em thật là khó chịu……”
Ở đáy nước, tuy rằng rất mệt, nhưng, kỳ thật cô vẫn luôn tỉnh táo, đến khi Lãnh Tư Thần đột nhiên xuất hiện, cô mới không muốn tiếp tục chống đỡ, đem chính mình hoàn toàn giao cho anh, ngắn ngủi hôn mê đi.
“Tiểu Huân, em tỉnh!” Lãnh Tư Thần gắt gao ôm lấy cô, trong lòng tràn đầy cảm giác vui sướng mất mà tìm lại được.
Chỉ là, Hạ Úc Huân nói xong câu nói kia lập tức lại mệt mỏi hôn mê bất tỉnh.
Suốt một ngày hôm nay, cô đã quá mệt mỏi.
Âu Minh Hiên cũng nhẹ nhàng thở ra, “Cô ấy chỉ là quá mệt mỏi, vừa rồi cô ấy nhảy vào nước hẳn là chỉ vì tìm người, không phải tìm chết. Chúng ta vừa rồi…… Dường như xác thật quá xúc động……”
Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7Tác giả: Hữu YêuTruyện Ngôn TìnhQuán bar, cuồng hoan tận thế. “Nhân sinh ngắn ngủn vài ba thu không say không về, phía đông mỹ nhân của ta a phía tây Hoàng Hà chảy……” Hạ Úc Huân trong tay xách theo chai rượu, vừa rên hừ hừ như du hồn vừa say khướt nhảy tới nhảy lui trong sàn nhảy, không chút nào phát hiện có người đàn ông tỉnh bơ dựa đến càng lúc càng gần cô. Bởi vì uống quá nhiều rượu, bước chân cô có chút lảo đảo, giày cao gót dưới chân xiêu vẹo, theo bản năng vịn lấy tay người nọ. Người đàn ông được đáp lại tức khắc mừng rỡ như điên, nhưng, không đợi chiếm được tiện nghi, giây tiếp theo, đột nhiên bị hai nhân viên an ninh dáng người cường tráng một thân áo đen đỡ lên, một tia cơ hội phản kháng đều không có liền biến mất trong đám người…… Hạ Úc Huân mơ mơ màng màng nhìn biến cố bất thình lình kia, chớp chớp mắt, lộ ra vẻ mê hoặc. Tay vịn đâu? Vừa rồi nơi này có cái tay vịn đâu rồi? Bởi vì đột nhiên mất đi chỗ dựa, bước chân cô lập tức hơi lảo đảo. Hơn vài bước, Âu Minh Hiên hướng hai nhân viên an ninh xua xua tay… Lãnh Tư Thần tập trung lực chú ý, thực cẩn thận mà nghe, rốt cuộc nghe rõ một câu.Cô nói: “Ngươi tỉnh táo một chút……”Lãnh Tư Thần còn chưa tới kịp biết rõ ràng ý tứ của câu nói kia, chỉ nghe được “Phù phù” một tiếng, Hạ Úc Huân thế nhưng không hề dấu hiệu mà nhảy vào trong hồ.Lãnh Tư Thần cùng Âu Minh Hiên mới vừa có động tác, Tần Mộng Oanh lập tức ngăn cản nói, “Không được! Chờ một chút……”Lãnh Tư Thần khó có thể tin mà nhìn cô, nói: “Những lời này tôi đã nghe suốt một ngày! Đủ rồi! Tôi sẽ không tin cô nữa!”“Minh hiên, ngăn anh ta lại!” Tần Mộng Oanh nôn nóng không thôi.Đã tới thời điểm mấu chốt, vừa rồi Hạ Úc Huân nhảy xuống tuyệt đối không phải bởi vì phí hoài bản thân mình, mà đang tự mình cứu rỗi. Nếu lúc này Lãnh Tư Thần vừa xuất hiện, cô rất có khả năng lại lần nữa rúc vào thân xác, trốn vào lòng anh không bao giờ ra nữa.Nhưng mà, Tần Mộng Oanh vừa dứt lời, Lãnh Tư Thần đã phù phù một tiếng nhảy xuống.“Mộng oanh, cô lần này thật sự quá đáng!” Ngay cả Âu Minh Hiên đều không nghe ý kiến cô đi ngăn cản, mà ngay sau đó cũng nhảy vào trong hồ.Tần Mộng Oanh ngơ ngẩn mà nhìn mặt hồ, khó có thể tiêu hóa được câu Âu Minh Hiên mới vừa nói.Cô thật quá đáng?A, cô bỏ mặc công việc lương cao ở Italy, theo câu nói đầu tiên của anh mà bay qua, liên tục mấy buổi tối không ngủ xem sách y học, nghĩ cách……Cuối cùng, hết thảy mọi thứ cũng chỉ đổi lấy một câu này của anh sao?“Mẹ, không khóc……” Tay nhỏ mềm mại của Lạc Lạc chạm vào khuôn mặt cô, Tần Mộng Oanh lúc này mới phát hiện chính mình không biết khi nào nước mắt đã đầy mặt.Tiếng bọt nước văng khắp nơi vang lên, Tần Mộng Oanh nhanh chóng lau nước mắt, khôi phục vẻ bình tĩnh lạnh nhạt vốn có.Lãnh Tư Thần đem Hạ Úc Huân hôn mê bế lên, ấn ngực cô, Hạ Úc Huân lại chậm chạp không có phun nước ra, anh tiếp tục ấn, sau đó hô hấp nhân tạo, nhưng Hạ Úc Huân vẫn không có bất cứ phản ứng gì.Lãnh Tư Thần gấp đến độ mồ hôi đầy đầu, nhìn thấy Tần Mộng Oanh bên cạnh dường như không có việc gì, trong lòng càng phẫn nộ, “Cái này cô vừa lòng chưa?”Lúc này, Âu Minh Hiên cũng đã lên bờ, kinh hoảng thất thố hỏi, “Úc huân làm sao vậy?”“Mộng oanh, cô cứu cô ấy! Cô không phải bác sĩ sao? Cô không phải nói 90% nắm chắc sao? Vì cái gì sẽ biến thành như vậy?” Âu Minh Hiên toàn thân run rẩy mà gào rống.Tần Mộng Oanh mặt không cảm xúc mà nhìn hai người đàn ông trước mắt đã mất đi lý trí, phong khinh vân đạm mà nói, “Cấp cứu không có hiệu quả, ngoại trừ chết, còn có một nguyên nhân, đó chính là, cô ấy căn bản không có chết đuối. Nếu tôi không đoán sai, Hạ tiểu thư hẳn là biết bơi. Để tránh người phụ nữ các người yêu thương bị tôi giày vò chết, về sau, bệnh của cô ấy, tôi sẽ không quản.”Tần Mộng Oanh nói xong một câu này liền ôm Lạc Lạc rời đi.Quả nhiên, co vừa bước đi không lâu, Hạ Úc Huân liền chậm rãi mở to mắt khôi phục ý thức, “A Thần…… Em thật là khó chịu……”Ở đáy nước, tuy rằng rất mệt, nhưng, kỳ thật cô vẫn luôn tỉnh táo, đến khi Lãnh Tư Thần đột nhiên xuất hiện, cô mới không muốn tiếp tục chống đỡ, đem chính mình hoàn toàn giao cho anh, ngắn ngủi hôn mê đi.“Tiểu Huân, em tỉnh!” Lãnh Tư Thần gắt gao ôm lấy cô, trong lòng tràn đầy cảm giác vui sướng mất mà tìm lại được.Chỉ là, Hạ Úc Huân nói xong câu nói kia lập tức lại mệt mỏi hôn mê bất tỉnh.Suốt một ngày hôm nay, cô đã quá mệt mỏi.Âu Minh Hiên cũng nhẹ nhàng thở ra, “Cô ấy chỉ là quá mệt mỏi, vừa rồi cô ấy nhảy vào nước hẳn là chỉ vì tìm người, không phải tìm chết. Chúng ta vừa rồi…… Dường như xác thật quá xúc động……”