Tác giả:

Quán bar, cuồng hoan tận thế. “Nhân sinh ngắn ngủn vài ba thu không say không về, phía đông mỹ nhân của ta a phía tây Hoàng Hà chảy……” Hạ Úc Huân trong tay xách theo chai rượu, vừa rên hừ hừ như du hồn vừa say khướt nhảy tới nhảy lui trong sàn nhảy, không chút nào phát hiện có người đàn ông tỉnh bơ  dựa đến càng lúc càng gần cô. Bởi vì uống quá nhiều rượu, bước chân cô có chút lảo đảo, giày cao gót dưới chân xiêu vẹo, theo bản năng vịn lấy tay người nọ. Người đàn ông được đáp lại tức khắc mừng rỡ như điên, nhưng, không đợi chiếm được tiện nghi, giây tiếp theo, đột nhiên bị hai nhân viên an ninh dáng người cường tráng một thân áo đen đỡ lên, một tia cơ hội phản kháng đều không có liền biến mất trong đám người…… Hạ Úc Huân mơ mơ màng màng nhìn biến cố bất thình lình kia, chớp chớp mắt, lộ ra vẻ mê hoặc. Tay vịn đâu? Vừa rồi nơi này có cái tay vịn đâu rồi? Bởi vì đột nhiên mất đi chỗ dựa, bước chân cô lập tức hơi lảo đảo. Hơn vài bước, Âu Minh Hiên hướng hai nhân viên an ninh xua xua tay…

Chương 284: Hồi ức

Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7Tác giả: Hữu YêuTruyện Ngôn TìnhQuán bar, cuồng hoan tận thế. “Nhân sinh ngắn ngủn vài ba thu không say không về, phía đông mỹ nhân của ta a phía tây Hoàng Hà chảy……” Hạ Úc Huân trong tay xách theo chai rượu, vừa rên hừ hừ như du hồn vừa say khướt nhảy tới nhảy lui trong sàn nhảy, không chút nào phát hiện có người đàn ông tỉnh bơ  dựa đến càng lúc càng gần cô. Bởi vì uống quá nhiều rượu, bước chân cô có chút lảo đảo, giày cao gót dưới chân xiêu vẹo, theo bản năng vịn lấy tay người nọ. Người đàn ông được đáp lại tức khắc mừng rỡ như điên, nhưng, không đợi chiếm được tiện nghi, giây tiếp theo, đột nhiên bị hai nhân viên an ninh dáng người cường tráng một thân áo đen đỡ lên, một tia cơ hội phản kháng đều không có liền biến mất trong đám người…… Hạ Úc Huân mơ mơ màng màng nhìn biến cố bất thình lình kia, chớp chớp mắt, lộ ra vẻ mê hoặc. Tay vịn đâu? Vừa rồi nơi này có cái tay vịn đâu rồi? Bởi vì đột nhiên mất đi chỗ dựa, bước chân cô lập tức hơi lảo đảo. Hơn vài bước, Âu Minh Hiên hướng hai nhân viên an ninh xua xua tay… Vân tiêu vũ nghỉ.Lãnh Tư Thần vô cùng ôn nhu mà đem tiểu nha đầu đã vô cùng mệt mỏi ôm vào trong ngực.“A Thần……”“Anh đây.”“A Thần……”“Làm sao vậy?”“Trước đó em có mơ một giấc mơ.”“Ác mộng?”“Không phải! Là mộng đẹp!”“Hả? Mộng gì mà đẹp?”“Em mơ thấy anh tới cứu em!”“Đồ ngốc, đó không phải mơ, xác thật anh đã tới cứu em!”“Uhm, không phải mơ! Mỗi lần…… Mỗi lần anh đều sẽ tới cứu em…… Em biết anh nhất định sẽ đến…… Anh nhớ rõ năm em năm tuổi bị…… Bị mẹ em nhốt tỏng nhà gỗ nhỏ chứ?”“Đương nhiên nhớ rõ.”Cho dù đã qua rất nhiều năm, Lãnh Tư Thần trước sau vẫn khó có thể quên giờ khắc này nhìn thấy Hạ Úc Huân khiếp sợ cùng đau lòng.Mỗi lần bị cô làm cho tức đến hộc máu, thề muốn giải quyết nhanh chóng cũng không quản cô nữa, vừa nhớ tới dáng vẻ cô đêm mưa đó, mặc dù là tức giận cỡ nào, cũng không cách nào thực sự tức giận với cô được, không cách nào vào lúc cô l* m*ng gặp rắc rối bị thương mặc kệ cô được.“Tiểu Huân…… Là em sao?”Tiểu nha đầu mới năm tuổi hoảng sợ tiếng thét chói tai hết cỡ lại run rẩy gọi tên Lãnh Tư Thần.“A Thần?”“Anh!” Cô ngẩng khuôn mặt đẫm lệ, con ngươi mê ly, thần trí không rõ, cứ như vậy đâm vào lòng anh.Lúc ấy Lãnh Tư Thần ướt đẫm, đầy người bùn lầy dơ bẩn, cho nên cuống quít muốn đem cô đẩy ra.Chân còn chưa kịp dẫm lên đất, lại treo đến chín vạn thước Anh giữa không trung. Hạ Úc Huân lập tức ngơ ngẩn, không thể tin nổi mà nhìn Lãnh Tư Thần, ánh sáng trong đôi mắt từng chút từng chút tắt lịm.Ngay cả anh, ngay cả anh cũng không cần cô sao?Đều không cần Tiểu Huân……Hạ Úc Huân khuôn mặt nhỏ trắng bệch, tràn đầy tuyệt vọng cùng thương tâm, Lãnh Tư Thần lúc này mới ý thức được động tác theo bản năng vừa rồi của mình dọa đến Hạ úc Huân sớm đã vô pháp chấp nhận một thương tổn nào nữa.Vì thế, rốt cuộc bất chấp cái khác, anh một tay đem cô kéo vào trong lòng ngực, nói: “Tiểu Huân, đừng sợ, anh ở đây.”Thế giới này lời nói khiến người ta cảm động nhất, không phải anh yêu em, mà là…… Anh ở đây.-Sáng sớm hôm sau.Hạ Úc Huân thân thể nằm giữa giường lớn mềm mại, mơ mơ màng màng mà mở to mắt, mê mang trong chốc lát nhìn đỉnh trần nhà, tiếp theo dường như đột nhiên nghĩ đến cái gì lập tức xoay đầu.Kết quả, quay đầu vừa thấy, bên cạnh trống không.Cô lăn long lóc bò dậy, lại quên tình huống thân thể mình giờ phút này, tức khắc bò đến một nửa lại quăng trở về.Cô đã toàn thân rã rời, đứng dậy đều khó khăn.Lãnh Tư Thần đâu? Đi nơi nào?Tối hôm qua cô tuy rằng vì tác dụng thuốckích dục mà thần trí có chút không thanh tỉnh, nhưng vẫn chưa đến mức cái gì cũng không biết, những ký ức đó quá rõ ràng khiến cô mặt đỏ tim đập, thân thể cảm giác càng rõ ràng hơn.Cho dù sự thật có thể khiến người ta khó tin, nhưng cô cư nhiên thật sự cùng Lãnh Tư Thần……Tối hôm qua Lãnh Tư Thần so với ngày thường cao quý lãnh diễm kia một chút đều không giống, trong miệng lời ngon tiếng ngọt cũng không cần tiền, dụ dỗ cô quả thực thần hồn điên đảo, cô cuối cùng có chút hiểu ra ngày xưa những hôn quân phong hỏa hí chư hầu yêu giang sơn là như thế nào tới……Hạ Úc Huân sờ sờ hai má nóng bỏng, ngay sau đó tim lập tức lại lạnh xuống.Buổi sáng của lần đầu tiên tỉnh dậy ánh mắt đầu tiên nhìn đến cư nhiên không phải anh, mà là căn phòng trống rỗng, trong lòng chua xót là điều khó tránh khỏi.Nhưng, lần này là tự mình chủ động đưa tới cửa, hơn nữa anh đều nói là cố mà làm, cô còn muốn hy vọng xa vời cái gì a?Tưởng tượng lại chuyện xảy ra lúc tối hôm qua mình bị thuốc khống chế, Hạ Úc Huân liền hận không thể tìm cái hầm ngầm chui vào, cả đời đều không ra.

Vân tiêu vũ nghỉ.

Lãnh Tư Thần vô cùng ôn nhu mà đem tiểu nha đầu đã vô cùng mệt mỏi ôm vào trong ngực.

“A Thần……”

“Anh đây.”

“A Thần……”

“Làm sao vậy?”

“Trước đó em có mơ một giấc mơ.”

“Ác mộng?”

“Không phải! Là mộng đẹp!”

“Hả? Mộng gì mà đẹp?”

“Em mơ thấy anh tới cứu em!”

“Đồ ngốc, đó không phải mơ, xác thật anh đã tới cứu em!”

“Uhm, không phải mơ! Mỗi lần…… Mỗi lần anh đều sẽ tới cứu em…… Em biết anh nhất định sẽ đến…… Anh nhớ rõ năm em năm tuổi bị…… Bị mẹ em nhốt tỏng nhà gỗ nhỏ chứ?”

“Đương nhiên nhớ rõ.”

Cho dù đã qua rất nhiều năm, Lãnh Tư Thần trước sau vẫn khó có thể quên giờ khắc này nhìn thấy Hạ Úc Huân khiếp sợ cùng đau lòng.

Mỗi lần bị cô làm cho tức đến hộc máu, thề muốn giải quyết nhanh chóng cũng không quản cô nữa, vừa nhớ tới dáng vẻ cô đêm mưa đó, mặc dù là tức giận cỡ nào, cũng không cách nào thực sự tức giận với cô được, không cách nào vào lúc cô l* m*ng gặp rắc rối bị thương mặc kệ cô được.

“Tiểu Huân…… Là em sao?”

Tiểu nha đầu mới năm tuổi hoảng sợ tiếng thét chói tai hết cỡ lại run rẩy gọi tên Lãnh Tư Thần.

“A Thần?”

“Anh!” Cô ngẩng khuôn mặt đẫm lệ, con ngươi mê ly, thần trí không rõ, cứ như vậy đâm vào lòng anh.

Lúc ấy Lãnh Tư Thần ướt đẫm, đầy người bùn lầy dơ bẩn, cho nên cuống quít muốn đem cô đẩy ra.

Chân còn chưa kịp dẫm lên đất, lại treo đến chín vạn thước Anh giữa không trung. Hạ Úc Huân lập tức ngơ ngẩn, không thể tin nổi mà nhìn Lãnh Tư Thần, ánh sáng trong đôi mắt từng chút từng chút tắt lịm.

Ngay cả anh, ngay cả anh cũng không cần cô sao?

Đều không cần Tiểu Huân……

Hạ Úc Huân khuôn mặt nhỏ trắng bệch, tràn đầy tuyệt vọng cùng thương tâm, Lãnh Tư Thần lúc này mới ý thức được động tác theo bản năng vừa rồi của mình dọa đến Hạ úc Huân sớm đã vô pháp chấp nhận một thương tổn nào nữa.

Vì thế, rốt cuộc bất chấp cái khác, anh một tay đem cô kéo vào trong lòng ngực, nói: “Tiểu Huân, đừng sợ, anh ở đây.”

Thế giới này lời nói khiến người ta cảm động nhất, không phải anh yêu em, mà là…… Anh ở đây.

-

Sáng sớm hôm sau.

Hạ Úc Huân thân thể nằm giữa giường lớn mềm mại, mơ mơ màng màng mà mở to mắt, mê mang trong chốc lát nhìn đỉnh trần nhà, tiếp theo dường như đột nhiên nghĩ đến cái gì lập tức xoay đầu.

Kết quả, quay đầu vừa thấy, bên cạnh trống không.

Cô lăn long lóc bò dậy, lại quên tình huống thân thể mình giờ phút này, tức khắc bò đến một nửa lại quăng trở về.

Cô đã toàn thân rã rời, đứng dậy đều khó khăn.

Lãnh Tư Thần đâu? Đi nơi nào?

Tối hôm qua cô tuy rằng vì tác dụng thuốckích dục mà thần trí có chút không thanh tỉnh, nhưng vẫn chưa đến mức cái gì cũng không biết, những ký ức đó quá rõ ràng khiến cô mặt đỏ tim đập, thân thể cảm giác càng rõ ràng hơn.

Cho dù sự thật có thể khiến người ta khó tin, nhưng cô cư nhiên thật sự cùng Lãnh Tư Thần……

Tối hôm qua Lãnh Tư Thần so với ngày thường cao quý lãnh diễm kia một chút đều không giống, trong miệng lời ngon tiếng ngọt cũng không cần tiền, dụ dỗ cô quả thực thần hồn điên đảo, cô cuối cùng có chút hiểu ra ngày xưa những hôn quân phong hỏa hí chư hầu yêu giang sơn là như thế nào tới……

Hạ Úc Huân sờ sờ hai má nóng bỏng, ngay sau đó tim lập tức lại lạnh xuống.

Buổi sáng của lần đầu tiên tỉnh dậy ánh mắt đầu tiên nhìn đến cư nhiên không phải anh, mà là căn phòng trống rỗng, trong lòng chua xót là điều khó tránh khỏi.

Nhưng, lần này là tự mình chủ động đưa tới cửa, hơn nữa anh đều nói là cố mà làm, cô còn muốn hy vọng xa vời cái gì a?

Tưởng tượng lại chuyện xảy ra lúc tối hôm qua mình bị thuốc khống chế, Hạ Úc Huân liền hận không thể tìm cái hầm ngầm chui vào, cả đời đều không ra.

Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7Tác giả: Hữu YêuTruyện Ngôn TìnhQuán bar, cuồng hoan tận thế. “Nhân sinh ngắn ngủn vài ba thu không say không về, phía đông mỹ nhân của ta a phía tây Hoàng Hà chảy……” Hạ Úc Huân trong tay xách theo chai rượu, vừa rên hừ hừ như du hồn vừa say khướt nhảy tới nhảy lui trong sàn nhảy, không chút nào phát hiện có người đàn ông tỉnh bơ  dựa đến càng lúc càng gần cô. Bởi vì uống quá nhiều rượu, bước chân cô có chút lảo đảo, giày cao gót dưới chân xiêu vẹo, theo bản năng vịn lấy tay người nọ. Người đàn ông được đáp lại tức khắc mừng rỡ như điên, nhưng, không đợi chiếm được tiện nghi, giây tiếp theo, đột nhiên bị hai nhân viên an ninh dáng người cường tráng một thân áo đen đỡ lên, một tia cơ hội phản kháng đều không có liền biến mất trong đám người…… Hạ Úc Huân mơ mơ màng màng nhìn biến cố bất thình lình kia, chớp chớp mắt, lộ ra vẻ mê hoặc. Tay vịn đâu? Vừa rồi nơi này có cái tay vịn đâu rồi? Bởi vì đột nhiên mất đi chỗ dựa, bước chân cô lập tức hơi lảo đảo. Hơn vài bước, Âu Minh Hiên hướng hai nhân viên an ninh xua xua tay… Vân tiêu vũ nghỉ.Lãnh Tư Thần vô cùng ôn nhu mà đem tiểu nha đầu đã vô cùng mệt mỏi ôm vào trong ngực.“A Thần……”“Anh đây.”“A Thần……”“Làm sao vậy?”“Trước đó em có mơ một giấc mơ.”“Ác mộng?”“Không phải! Là mộng đẹp!”“Hả? Mộng gì mà đẹp?”“Em mơ thấy anh tới cứu em!”“Đồ ngốc, đó không phải mơ, xác thật anh đã tới cứu em!”“Uhm, không phải mơ! Mỗi lần…… Mỗi lần anh đều sẽ tới cứu em…… Em biết anh nhất định sẽ đến…… Anh nhớ rõ năm em năm tuổi bị…… Bị mẹ em nhốt tỏng nhà gỗ nhỏ chứ?”“Đương nhiên nhớ rõ.”Cho dù đã qua rất nhiều năm, Lãnh Tư Thần trước sau vẫn khó có thể quên giờ khắc này nhìn thấy Hạ Úc Huân khiếp sợ cùng đau lòng.Mỗi lần bị cô làm cho tức đến hộc máu, thề muốn giải quyết nhanh chóng cũng không quản cô nữa, vừa nhớ tới dáng vẻ cô đêm mưa đó, mặc dù là tức giận cỡ nào, cũng không cách nào thực sự tức giận với cô được, không cách nào vào lúc cô l* m*ng gặp rắc rối bị thương mặc kệ cô được.“Tiểu Huân…… Là em sao?”Tiểu nha đầu mới năm tuổi hoảng sợ tiếng thét chói tai hết cỡ lại run rẩy gọi tên Lãnh Tư Thần.“A Thần?”“Anh!” Cô ngẩng khuôn mặt đẫm lệ, con ngươi mê ly, thần trí không rõ, cứ như vậy đâm vào lòng anh.Lúc ấy Lãnh Tư Thần ướt đẫm, đầy người bùn lầy dơ bẩn, cho nên cuống quít muốn đem cô đẩy ra.Chân còn chưa kịp dẫm lên đất, lại treo đến chín vạn thước Anh giữa không trung. Hạ Úc Huân lập tức ngơ ngẩn, không thể tin nổi mà nhìn Lãnh Tư Thần, ánh sáng trong đôi mắt từng chút từng chút tắt lịm.Ngay cả anh, ngay cả anh cũng không cần cô sao?Đều không cần Tiểu Huân……Hạ Úc Huân khuôn mặt nhỏ trắng bệch, tràn đầy tuyệt vọng cùng thương tâm, Lãnh Tư Thần lúc này mới ý thức được động tác theo bản năng vừa rồi của mình dọa đến Hạ úc Huân sớm đã vô pháp chấp nhận một thương tổn nào nữa.Vì thế, rốt cuộc bất chấp cái khác, anh một tay đem cô kéo vào trong lòng ngực, nói: “Tiểu Huân, đừng sợ, anh ở đây.”Thế giới này lời nói khiến người ta cảm động nhất, không phải anh yêu em, mà là…… Anh ở đây.-Sáng sớm hôm sau.Hạ Úc Huân thân thể nằm giữa giường lớn mềm mại, mơ mơ màng màng mà mở to mắt, mê mang trong chốc lát nhìn đỉnh trần nhà, tiếp theo dường như đột nhiên nghĩ đến cái gì lập tức xoay đầu.Kết quả, quay đầu vừa thấy, bên cạnh trống không.Cô lăn long lóc bò dậy, lại quên tình huống thân thể mình giờ phút này, tức khắc bò đến một nửa lại quăng trở về.Cô đã toàn thân rã rời, đứng dậy đều khó khăn.Lãnh Tư Thần đâu? Đi nơi nào?Tối hôm qua cô tuy rằng vì tác dụng thuốckích dục mà thần trí có chút không thanh tỉnh, nhưng vẫn chưa đến mức cái gì cũng không biết, những ký ức đó quá rõ ràng khiến cô mặt đỏ tim đập, thân thể cảm giác càng rõ ràng hơn.Cho dù sự thật có thể khiến người ta khó tin, nhưng cô cư nhiên thật sự cùng Lãnh Tư Thần……Tối hôm qua Lãnh Tư Thần so với ngày thường cao quý lãnh diễm kia một chút đều không giống, trong miệng lời ngon tiếng ngọt cũng không cần tiền, dụ dỗ cô quả thực thần hồn điên đảo, cô cuối cùng có chút hiểu ra ngày xưa những hôn quân phong hỏa hí chư hầu yêu giang sơn là như thế nào tới……Hạ Úc Huân sờ sờ hai má nóng bỏng, ngay sau đó tim lập tức lại lạnh xuống.Buổi sáng của lần đầu tiên tỉnh dậy ánh mắt đầu tiên nhìn đến cư nhiên không phải anh, mà là căn phòng trống rỗng, trong lòng chua xót là điều khó tránh khỏi.Nhưng, lần này là tự mình chủ động đưa tới cửa, hơn nữa anh đều nói là cố mà làm, cô còn muốn hy vọng xa vời cái gì a?Tưởng tượng lại chuyện xảy ra lúc tối hôm qua mình bị thuốc khống chế, Hạ Úc Huân liền hận không thể tìm cái hầm ngầm chui vào, cả đời đều không ra.

Chương 284: Hồi ức