Đêm dài. Trong phòng ngủ xa hoa, ánh đèn mờ nhạt, tô đậm bóng đêm yên tĩnh và thần bí. Kiều Luyến ngồi ở trên chiếc giường lớn kiểu cổ, bất an níu lấy Xáo ngủ gợi cảm trên người. Nghĩ đến đợi chuyện sẽ phát sinh lát nữa, dù cô luôn không sợ trời không sợ đất, lúc này cũng phải khẩn trương cắn vào môi dưới, đôi mắt đen nhánh to tròn sáng ngời, như có như không lướt qua phương hướng phòng tắm. Tiếng nước chảy ngừng, cửa phòng tắm được mở ra, thân hình Thẩm Lương Xuyên cao lớn rắn rỏi đi tới, khiến cái phòng ngủ rộng rãi đều có vẻ hơi chật chội, quanh người anh tràn ngập hơi thở tôn quý bẩm sinh. Trong lòng Kiều Luyến "Lộp bộp" một chút, đứng vội lên. Người này, là người chồng tân hôn của cô. Nhưng hôm nay mới là lần đầu bọn họ gặp mặt. Anh mặc một bộ áo ngủ màu trắng, tóc ướt nhẹp, mũi cao thẳng, môi đơn bạc, ngũ quan so với ở trên màn hình thì còn tinh xảo đẹp mắt hơn, nhất là cặp mắt phượng hẹp dài kia, sắc bén lại lạnh lùng. Kiều Luyến nặn ra một nụ cười ngọt ngào, cố gắng mở miệng…
Chương 740: Chuyện tám năm trước! (9)
Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới PKTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngĐêm dài. Trong phòng ngủ xa hoa, ánh đèn mờ nhạt, tô đậm bóng đêm yên tĩnh và thần bí. Kiều Luyến ngồi ở trên chiếc giường lớn kiểu cổ, bất an níu lấy Xáo ngủ gợi cảm trên người. Nghĩ đến đợi chuyện sẽ phát sinh lát nữa, dù cô luôn không sợ trời không sợ đất, lúc này cũng phải khẩn trương cắn vào môi dưới, đôi mắt đen nhánh to tròn sáng ngời, như có như không lướt qua phương hướng phòng tắm. Tiếng nước chảy ngừng, cửa phòng tắm được mở ra, thân hình Thẩm Lương Xuyên cao lớn rắn rỏi đi tới, khiến cái phòng ngủ rộng rãi đều có vẻ hơi chật chội, quanh người anh tràn ngập hơi thở tôn quý bẩm sinh. Trong lòng Kiều Luyến "Lộp bộp" một chút, đứng vội lên. Người này, là người chồng tân hôn của cô. Nhưng hôm nay mới là lần đầu bọn họ gặp mặt. Anh mặc một bộ áo ngủ màu trắng, tóc ướt nhẹp, mũi cao thẳng, môi đơn bạc, ngũ quan so với ở trên màn hình thì còn tinh xảo đẹp mắt hơn, nhất là cặp mắt phượng hẹp dài kia, sắc bén lại lạnh lùng. Kiều Luyến nặn ra một nụ cười ngọt ngào, cố gắng mở miệng… Một câu nói ra, để tâm Kiều Luyến, bỗng nhiên kéo căng.Cô năm chặt năm đấm, nhìn chằm chằm Tống Nguyên Hi.khoảng thời gian khiến cô khốn nhiễu, chuyện tám năm trước, thật sự công bố vào hôm nay sao?Cô cắn môi, nhìn chằm chằm Tống Nguyên Hi.Ánh mắt Thẩm Lương Xuyên trầm xuống, trong giọng nói mang theo nghiêm túc và cảnh cáo: "Tống Nguyên Hi!"Hạ Diệp Hoa một mực không biết thân phận của Tống Nguyên Hi, Nhưng giờ khắc này, nhìn Tống Nguyên Hi ngồi ở bên người Mai Phượng, bà biết, khẳng định sẽ có chuyện không tốt phát sinh.Cho nên Hạ Diệp Hoa cũng vội vàng ngăn cản: " Nguyên Hi, đừng làm rộn, tới đây ngồi ở bên cạnh ta."Mai Phượng cười nhìn hai người: " Các người sao thế? Chẳng lẽ thân phận của Tống tiểu thư, không được để người biết sao? Một người hai người không cho cô ấy nói chuyện? Kỳ thật khiến người hiếu kỳ, Tống tiểu thư, đến cùng cô là ai?"Thẩm Lương Xuyên đứng lên, nhìn Tống Nguyên Hi.Tuy anh không nói chuyện, thế nhưng vẻ mặt này, lạnh băng giống như Bắc Cực.Thẩm Tu lập tức đặt đũa ở trên mặt bàn: " Đây là thế nào? Không phải ăn một bữa cơm sao? Có lời gì thì nói đi!"Lời này rơi xuống, ngược lại nhìn về phía Tống Nguyên Hi: " Tôi cũng rất tò mò, Tống tiểu thư lai lịch ra sao!"Một câu rơi xuống, ánh mắt của mọi người, đồng loạt rơi vào người Tống Nguyên Hi.Tống Nguyên Hi bình tĩnh đứng đó.Cô không có nhìn người nào, một đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm Thẩm Lương Xuyên, một lúc sau mới mở miệng: "Các người muốn biết rõ thân phận của tôi sao?"Một câu, gợi lên chú ý của mọi người!Cô ta chợt mỉm cười.Hốc mắt của cô ta lập tức đỏ ửng, mang theo ủy khuất, cô ta nắm chặt năm đấm, dáng vẻ đó, giống như muốn đánh một chầu với Thẩm Lương Xuyên, giống như muốn khóc lóc kể lể việc ác của anh...Mai Phượng tràn đầy mong đợi nhìn Tống Nguyên Hi!Nói đi!Trong lòng có gì oan khuất, nói hết ra!Không phải nhà Hạ Diệp Hoa quấy nhiễu nhà nhà bà ta không yên sao?Như vậy bà ta muốn để bọn họ, cũng vạn phần thống khổ!Bà ta tràn đầy mong đợi nhìn Tống Nguyên Hi, lộ ra biểu lộ xem kịch vui, trong ánh mắt lóe lên một vòng âm tàn.Sau đó, liền nghe thấy Tống Nguyên Hi mở miệng: "Tôi sẽ không nói."Mọi người:...!!Mai Phượng kinh ngạc mở to hai mắt nhìn.Bà ta không thể tưởng tượng nổi nhìn chằm chằm Tống Nguyên Hi, liền thấy Tống Nguyên Hi bỗng nhiên cười: "Bời vì, tôi đã đáp ứng anh Lương Xuyên, sẽ không ở trước mặt cô ta, nói chuyện đã qua."Mai Phượng:...!Mai Phượng quả thực là cảm thấy muốn phun ra một ngụm máy!bà ta gọi Tống Nguyên Hi tới, chính là vì quấy nhiễu Hạ Diệp Hoa.Nhưng bây giờ, đây là chuyện gì xảy ra?Bà ta quay đầu, không thể tin nhìn về phía Tống Nguyên Hi.Liền thấy mặt cô ta không biểu tình, đứng ở đó, thân thể đơn bạc giống như một trận gió có thể thổi đi.Kiều Luyến cũng híp mắt lại, vô thức nhìn về phía Thẩm Lương Xuyên.Không thể nói cho cô chuyện tám năm trước...Vì sao không nói cho cô?Lúc cô đang tự hỏi, nghe thấy Thẩm Lương Xuyên hỏi thăm: "Hôm nay em tới nơi này là vì cái gì?"Tống Nguyên Hi cúi thấp đầu xuống: " Em tới nơi này, là muốn nói cho mọi người mấy chuyện."Cô ta ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm Thẩm Lương Xuyên: " Không phải anh luôn một mực hỏi em, làm sao biết cô ta là tiểu Kiều năm đó sao?"Thẩm Lương Xuyên nhíu mày lại.Mai Phượng đột nhiên cảm giác được nội tâm bắt đầu thấp thỏm không yên!Bà ta giống như là đã nhận ra cái gì, bỗng nhiên quay đầu, liền thấy Tống Nguyên Hi bỗng nhiên chỉ hướng bà ta: " là bà ta nói cho em biết!"
Một câu nói ra, để tâm Kiều Luyến, bỗng nhiên kéo căng.
Cô năm chặt năm đấm, nhìn chằm chằm Tống Nguyên Hi.
khoảng thời gian khiến cô khốn nhiễu, chuyện tám năm trước, thật sự công bố vào hôm nay sao?
Cô cắn môi, nhìn chằm chằm Tống Nguyên Hi.
Ánh mắt Thẩm Lương Xuyên trầm xuống, trong giọng nói mang theo nghiêm túc và cảnh cáo: "Tống Nguyên Hi!"
Hạ Diệp Hoa một mực không biết thân phận của Tống Nguyên Hi, Nhưng giờ khắc này, nhìn Tống Nguyên Hi ngồi ở bên người Mai Phượng, bà biết, khẳng định sẽ có chuyện không tốt phát sinh.
Cho nên Hạ Diệp Hoa cũng vội vàng ngăn cản: " Nguyên Hi, đừng làm rộn, tới đây ngồi ở bên cạnh ta."
Mai Phượng cười nhìn hai người: " Các người sao thế? Chẳng lẽ thân phận của Tống tiểu thư, không được để người biết sao? Một người hai người không cho cô ấy nói chuyện? Kỳ thật khiến người hiếu kỳ, Tống tiểu thư, đến cùng cô là ai?"
Thẩm Lương Xuyên đứng lên, nhìn Tống Nguyên Hi.
Tuy anh không nói chuyện, thế nhưng vẻ mặt này, lạnh băng giống như Bắc Cực.
Thẩm Tu lập tức đặt đũa ở trên mặt bàn: " Đây là thế nào? Không phải ăn một bữa cơm sao? Có lời gì thì nói đi!"
Lời này rơi xuống, ngược lại nhìn về phía Tống Nguyên Hi: " Tôi cũng rất tò mò, Tống tiểu thư lai lịch ra sao!"
Một câu rơi xuống, ánh mắt của mọi người, đồng loạt rơi vào người Tống Nguyên Hi.
Tống Nguyên Hi bình tĩnh đứng đó.
Cô không có nhìn người nào, một đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm Thẩm Lương Xuyên, một lúc sau mới mở miệng: "Các người muốn biết rõ thân phận của tôi sao?"
Một câu, gợi lên chú ý của mọi người!
Cô ta chợt mỉm cười.
Hốc mắt của cô ta lập tức đỏ ửng, mang theo ủy khuất, cô ta nắm chặt năm đấm, dáng vẻ đó, giống như muốn đánh một chầu với Thẩm Lương Xuyên, giống như muốn khóc lóc kể lể việc ác của anh...
Mai Phượng tràn đầy mong đợi nhìn Tống Nguyên Hi!
Nói đi!
Trong lòng có gì oan khuất, nói hết ra!
Không phải nhà Hạ Diệp Hoa quấy nhiễu nhà nhà bà ta không yên sao?
Như vậy bà ta muốn để bọn họ, cũng vạn phần thống khổ!
Bà ta tràn đầy mong đợi nhìn Tống Nguyên Hi, lộ ra biểu lộ xem kịch vui, trong ánh mắt lóe lên một vòng âm tàn.
Sau đó, liền nghe thấy Tống Nguyên Hi mở miệng: "Tôi sẽ không nói."
Mọi người:...!!
Mai Phượng kinh ngạc mở to hai mắt nhìn.
Bà ta không thể tưởng tượng nổi nhìn chằm chằm Tống Nguyên Hi, liền thấy Tống Nguyên Hi bỗng nhiên cười: "Bời vì, tôi đã đáp ứng anh Lương Xuyên, sẽ không ở trước mặt cô ta, nói chuyện đã qua."
Mai Phượng:...!
Mai Phượng quả thực là cảm thấy muốn phun ra một ngụm máy!
bà ta gọi Tống Nguyên Hi tới, chính là vì quấy nhiễu Hạ Diệp Hoa.
Nhưng bây giờ, đây là chuyện gì xảy ra?
Bà ta quay đầu, không thể tin nhìn về phía Tống Nguyên Hi.
Liền thấy mặt cô ta không biểu tình, đứng ở đó, thân thể đơn bạc giống như một trận gió có thể thổi đi.
Kiều Luyến cũng híp mắt lại, vô thức nhìn về phía Thẩm Lương Xuyên.
Không thể nói cho cô chuyện tám năm trước...
Vì sao không nói cho cô?
Lúc cô đang tự hỏi, nghe thấy Thẩm Lương Xuyên hỏi thăm: "Hôm nay em tới nơi này là vì cái gì?"
Tống Nguyên Hi cúi thấp đầu xuống: " Em tới nơi này, là muốn nói cho mọi người mấy chuyện."
Cô ta ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm Thẩm Lương Xuyên: " Không phải anh luôn một mực hỏi em, làm sao biết cô ta là tiểu Kiều năm đó sao?"
Thẩm Lương Xuyên nhíu mày lại.
Mai Phượng đột nhiên cảm giác được nội tâm bắt đầu thấp thỏm không yên!
Bà ta giống như là đã nhận ra cái gì, bỗng nhiên quay đầu, liền thấy Tống Nguyên Hi bỗng nhiên chỉ hướng bà ta: " là bà ta nói cho em biết!"
Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới PKTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngĐêm dài. Trong phòng ngủ xa hoa, ánh đèn mờ nhạt, tô đậm bóng đêm yên tĩnh và thần bí. Kiều Luyến ngồi ở trên chiếc giường lớn kiểu cổ, bất an níu lấy Xáo ngủ gợi cảm trên người. Nghĩ đến đợi chuyện sẽ phát sinh lát nữa, dù cô luôn không sợ trời không sợ đất, lúc này cũng phải khẩn trương cắn vào môi dưới, đôi mắt đen nhánh to tròn sáng ngời, như có như không lướt qua phương hướng phòng tắm. Tiếng nước chảy ngừng, cửa phòng tắm được mở ra, thân hình Thẩm Lương Xuyên cao lớn rắn rỏi đi tới, khiến cái phòng ngủ rộng rãi đều có vẻ hơi chật chội, quanh người anh tràn ngập hơi thở tôn quý bẩm sinh. Trong lòng Kiều Luyến "Lộp bộp" một chút, đứng vội lên. Người này, là người chồng tân hôn của cô. Nhưng hôm nay mới là lần đầu bọn họ gặp mặt. Anh mặc một bộ áo ngủ màu trắng, tóc ướt nhẹp, mũi cao thẳng, môi đơn bạc, ngũ quan so với ở trên màn hình thì còn tinh xảo đẹp mắt hơn, nhất là cặp mắt phượng hẹp dài kia, sắc bén lại lạnh lùng. Kiều Luyến nặn ra một nụ cười ngọt ngào, cố gắng mở miệng… Một câu nói ra, để tâm Kiều Luyến, bỗng nhiên kéo căng.Cô năm chặt năm đấm, nhìn chằm chằm Tống Nguyên Hi.khoảng thời gian khiến cô khốn nhiễu, chuyện tám năm trước, thật sự công bố vào hôm nay sao?Cô cắn môi, nhìn chằm chằm Tống Nguyên Hi.Ánh mắt Thẩm Lương Xuyên trầm xuống, trong giọng nói mang theo nghiêm túc và cảnh cáo: "Tống Nguyên Hi!"Hạ Diệp Hoa một mực không biết thân phận của Tống Nguyên Hi, Nhưng giờ khắc này, nhìn Tống Nguyên Hi ngồi ở bên người Mai Phượng, bà biết, khẳng định sẽ có chuyện không tốt phát sinh.Cho nên Hạ Diệp Hoa cũng vội vàng ngăn cản: " Nguyên Hi, đừng làm rộn, tới đây ngồi ở bên cạnh ta."Mai Phượng cười nhìn hai người: " Các người sao thế? Chẳng lẽ thân phận của Tống tiểu thư, không được để người biết sao? Một người hai người không cho cô ấy nói chuyện? Kỳ thật khiến người hiếu kỳ, Tống tiểu thư, đến cùng cô là ai?"Thẩm Lương Xuyên đứng lên, nhìn Tống Nguyên Hi.Tuy anh không nói chuyện, thế nhưng vẻ mặt này, lạnh băng giống như Bắc Cực.Thẩm Tu lập tức đặt đũa ở trên mặt bàn: " Đây là thế nào? Không phải ăn một bữa cơm sao? Có lời gì thì nói đi!"Lời này rơi xuống, ngược lại nhìn về phía Tống Nguyên Hi: " Tôi cũng rất tò mò, Tống tiểu thư lai lịch ra sao!"Một câu rơi xuống, ánh mắt của mọi người, đồng loạt rơi vào người Tống Nguyên Hi.Tống Nguyên Hi bình tĩnh đứng đó.Cô không có nhìn người nào, một đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm Thẩm Lương Xuyên, một lúc sau mới mở miệng: "Các người muốn biết rõ thân phận của tôi sao?"Một câu, gợi lên chú ý của mọi người!Cô ta chợt mỉm cười.Hốc mắt của cô ta lập tức đỏ ửng, mang theo ủy khuất, cô ta nắm chặt năm đấm, dáng vẻ đó, giống như muốn đánh một chầu với Thẩm Lương Xuyên, giống như muốn khóc lóc kể lể việc ác của anh...Mai Phượng tràn đầy mong đợi nhìn Tống Nguyên Hi!Nói đi!Trong lòng có gì oan khuất, nói hết ra!Không phải nhà Hạ Diệp Hoa quấy nhiễu nhà nhà bà ta không yên sao?Như vậy bà ta muốn để bọn họ, cũng vạn phần thống khổ!Bà ta tràn đầy mong đợi nhìn Tống Nguyên Hi, lộ ra biểu lộ xem kịch vui, trong ánh mắt lóe lên một vòng âm tàn.Sau đó, liền nghe thấy Tống Nguyên Hi mở miệng: "Tôi sẽ không nói."Mọi người:...!!Mai Phượng kinh ngạc mở to hai mắt nhìn.Bà ta không thể tưởng tượng nổi nhìn chằm chằm Tống Nguyên Hi, liền thấy Tống Nguyên Hi bỗng nhiên cười: "Bời vì, tôi đã đáp ứng anh Lương Xuyên, sẽ không ở trước mặt cô ta, nói chuyện đã qua."Mai Phượng:...!Mai Phượng quả thực là cảm thấy muốn phun ra một ngụm máy!bà ta gọi Tống Nguyên Hi tới, chính là vì quấy nhiễu Hạ Diệp Hoa.Nhưng bây giờ, đây là chuyện gì xảy ra?Bà ta quay đầu, không thể tin nhìn về phía Tống Nguyên Hi.Liền thấy mặt cô ta không biểu tình, đứng ở đó, thân thể đơn bạc giống như một trận gió có thể thổi đi.Kiều Luyến cũng híp mắt lại, vô thức nhìn về phía Thẩm Lương Xuyên.Không thể nói cho cô chuyện tám năm trước...Vì sao không nói cho cô?Lúc cô đang tự hỏi, nghe thấy Thẩm Lương Xuyên hỏi thăm: "Hôm nay em tới nơi này là vì cái gì?"Tống Nguyên Hi cúi thấp đầu xuống: " Em tới nơi này, là muốn nói cho mọi người mấy chuyện."Cô ta ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm Thẩm Lương Xuyên: " Không phải anh luôn một mực hỏi em, làm sao biết cô ta là tiểu Kiều năm đó sao?"Thẩm Lương Xuyên nhíu mày lại.Mai Phượng đột nhiên cảm giác được nội tâm bắt đầu thấp thỏm không yên!Bà ta giống như là đã nhận ra cái gì, bỗng nhiên quay đầu, liền thấy Tống Nguyên Hi bỗng nhiên chỉ hướng bà ta: " là bà ta nói cho em biết!"