Quán bar, cuồng hoan tận thế. “Nhân sinh ngắn ngủn vài ba thu không say không về, phía đông mỹ nhân của ta a phía tây Hoàng Hà chảy……” Hạ Úc Huân trong tay xách theo chai rượu, vừa rên hừ hừ như du hồn vừa say khướt nhảy tới nhảy lui trong sàn nhảy, không chút nào phát hiện có người đàn ông tỉnh bơ dựa đến càng lúc càng gần cô. Bởi vì uống quá nhiều rượu, bước chân cô có chút lảo đảo, giày cao gót dưới chân xiêu vẹo, theo bản năng vịn lấy tay người nọ. Người đàn ông được đáp lại tức khắc mừng rỡ như điên, nhưng, không đợi chiếm được tiện nghi, giây tiếp theo, đột nhiên bị hai nhân viên an ninh dáng người cường tráng một thân áo đen đỡ lên, một tia cơ hội phản kháng đều không có liền biến mất trong đám người…… Hạ Úc Huân mơ mơ màng màng nhìn biến cố bất thình lình kia, chớp chớp mắt, lộ ra vẻ mê hoặc. Tay vịn đâu? Vừa rồi nơi này có cái tay vịn đâu rồi? Bởi vì đột nhiên mất đi chỗ dựa, bước chân cô lập tức hơi lảo đảo. Hơn vài bước, Âu Minh Hiên hướng hai nhân viên an ninh xua xua tay…
Chương 503: Trăm sông đổ về một biển
Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7Tác giả: Hữu YêuTruyện Ngôn TìnhQuán bar, cuồng hoan tận thế. “Nhân sinh ngắn ngủn vài ba thu không say không về, phía đông mỹ nhân của ta a phía tây Hoàng Hà chảy……” Hạ Úc Huân trong tay xách theo chai rượu, vừa rên hừ hừ như du hồn vừa say khướt nhảy tới nhảy lui trong sàn nhảy, không chút nào phát hiện có người đàn ông tỉnh bơ dựa đến càng lúc càng gần cô. Bởi vì uống quá nhiều rượu, bước chân cô có chút lảo đảo, giày cao gót dưới chân xiêu vẹo, theo bản năng vịn lấy tay người nọ. Người đàn ông được đáp lại tức khắc mừng rỡ như điên, nhưng, không đợi chiếm được tiện nghi, giây tiếp theo, đột nhiên bị hai nhân viên an ninh dáng người cường tráng một thân áo đen đỡ lên, một tia cơ hội phản kháng đều không có liền biến mất trong đám người…… Hạ Úc Huân mơ mơ màng màng nhìn biến cố bất thình lình kia, chớp chớp mắt, lộ ra vẻ mê hoặc. Tay vịn đâu? Vừa rồi nơi này có cái tay vịn đâu rồi? Bởi vì đột nhiên mất đi chỗ dựa, bước chân cô lập tức hơi lảo đảo. Hơn vài bước, Âu Minh Hiên hướng hai nhân viên an ninh xua xua tay… Hạ Úc Huân đi theo Đao Sẹo vào một phòng khách bí ẩn.“Úc Huân!” Nam Cung Lâm đang nuốt vân phun sương mù thấy Hạ Úc Huân lập tức dập tàn thuốc, vẻ mặt như đứa trẻ vui mừng.Đao Sẹo than nhẹ một tiếng đóng cửa phòng, tiên sinh một người lạnh nhạt tuyệt tình lại duy nhất đối với cô gái này ôn nhu như nước, nhưng thái độ của ông lại không phải thái độ đối với phụ nữ, cho nên đối với quan hệ giữa hai người, hắn vẫn luôn rất hoang mang, nhưng chưa bao giờ dám hỏi nhiều.“Nam Cung tiên sinh, đã lâu không gặp, gần đây có khỏe không?” Hạ Úc Huân thăm hỏi nói.“Vẫn như cũ!” Một tiếng Nam Cung tiên sinh khiến trong lòng Nam Cung Lâm ngũ vị hoa màu.“Chú ý thân thể, ông hút thuốc quá nhiều!” Hạ Úc Huân ở bên cạnh bàn ngồi xuống, chống đầu, bởi vì say rượu có vẻ ngây thơ chất phác, bớt lạnh nhạt xa cách, thêm vài phần thân thiết đáng yêu.Chỉ một câu, trong lòng Nam Cung Lâm lại vui vẻ lên.“Con còn chưa cùng Lãnh Tư Thần ngả bài sao? Rất nhiều chuyện trong điện thoại nói không rõ, cho nên đành phải gọi con tới nơi này!” Nam Cung Lâm có chút run run bất an mà nói.Gầnđây Lãnh Tư Thần theo dõi ông thật sự rất chặt chẽ, cơ hội hôm nay cũng là ông thật vất vả mới chờ được.“Anh ta vẫn luôn hoài nghi tôi, tôi không thừa nhận, anh ta cũng không có biện pháp với tôi.” Vẻ mặt Hạ Úc Huân có chút mỏi mệt.“Vậy là tốt rồi……” Nam Cung Lâm gật gật đầu, ngay sau đó vẻ mặt ai oán nói: “Đúng rồi, Tiểu Bạch bảo bối khỏe không? Ta đã rất lâu rồi không gặp Tiểu Bạch bảo bối!”“Các người không phải mỗi ngày đều thấy sao? Tối hôm qua mới thấy mặt mà.” Hạ Úc Huân cười khẽ.“Đó là video! Sao có thể giống nhau.”Nam Cung Lâm tiếp tục ai oán mà nhìn Hạ Úc Huân, ông nhớ con gái, cũng nhớ Tiểu Bạch bảo bối.Ai, ông nghĩ, ông thật sự già rồi, cư nhiên sẽ vì con cháu mà để bụng, không buồn ăn uống.Hạ Úc Huân trầm ngâm: “Vậy…… Tôi xem lúc nào thích hợp……”Nam Cung Lâm vội vàng nói: “Thôi, ta biết hiện tại quan hệ giữa con và Lãnh Tư Thần rất căng thẳng, cẩn thận một chút vẫn hơn.”Ông không nên yêu cầu quá nhiều. Cô không hận ông, còn cho phép ông và Tiểu Bạch làm bạn, ông đã rất vui vẻ.Hạ Úc Huân thần sắc ảm đạm, nói: “Thực xin lỗi.”Đối với người cha ruột vẫn luôn muốn chuộc tội này, cô không biết nên đối mặt như thế nào.Rõ ràng vẫn luôn hận ông năm đó vứt bỏ mẹ cô, nhưng mỗi lần nhìn thấy ông ăn năn, cô lại không cách nào cự tuyệtông.Nhưng, nguyên nhân quan trọng nhất, bởi vì ông là người thân duy nhất còn lại của cô trên thế giới này, ngoài Tiểu Bạch ra, thứ cô có được quá ít ỏi, cho nên, cô luyến tiếc dứt bỏ.Nam Cung Lâm nhìn cô, vẻ mặt như đang ra quyết định gì đó rất trọng đại, do dự thật lâu, cuối cùng vẫn quyết định tuần tự nói với cô.“Úc Huân, ta già rồi, phấn đấu cả đời, lại phát hiện mình xây dựng gia nghiệp lớn như vậy ngay cả một người để yên tâm giao phó đều không có, cho dù có quyền thế cùng danh lợi thì sao chứ? Bất luận là thành công hay thất bại đều không có một người thật lòng bên cạnh cùng nhau chia sẻ, có được càng nhiều, cũng không cách nào đền bù được sự trống rỗng không cách nào diễn tả trong lòng kia……”Về điểm này, ông cùng Lãnh Tư Thần có đồng minh, đã từng trải qua lời thề son sắt sẽ không đi vào đường xưa của mình, nhưng chung quy vẫn là cùng cậu ta trăm sông đổ về một biển.Hạ Úc Huân tuy rằng uống nhiều, đầu có chút không tỉnh táo, nhưng ý trong lời nói của Nam Cung Lâm cô nghe vẫn hiểu, đáp: “Sao lại không có người giao phó? Ông còn có Mặc mà! Có đôi khi, tôi thật sự cảm thấy ông đối xử với Mặc quá tàn nhẫn! Cậu ấy là con của ông, vì sao ông lại không thể thừa nhận điểm này chứ?”
Hạ Úc Huân đi theo Đao Sẹo vào một phòng khách bí ẩn.
“Úc Huân!” Nam Cung Lâm đang nuốt vân phun sương mù thấy Hạ Úc Huân lập tức dập tàn thuốc, vẻ mặt như đứa trẻ vui mừng.
Đao Sẹo than nhẹ một tiếng đóng cửa phòng, tiên sinh một người lạnh nhạt tuyệt tình lại duy nhất đối với cô gái này ôn nhu như nước, nhưng thái độ của ông lại không phải thái độ đối với phụ nữ, cho nên đối với quan hệ giữa hai người, hắn vẫn luôn rất hoang mang, nhưng chưa bao giờ dám hỏi nhiều.
“Nam Cung tiên sinh, đã lâu không gặp, gần đây có khỏe không?” Hạ Úc Huân thăm hỏi nói.
“Vẫn như cũ!” Một tiếng Nam Cung tiên sinh khiến trong lòng Nam Cung Lâm ngũ vị hoa màu.
“Chú ý thân thể, ông hút thuốc quá nhiều!” Hạ Úc Huân ở bên cạnh bàn ngồi xuống, chống đầu, bởi vì say rượu có vẻ ngây thơ chất phác, bớt lạnh nhạt xa cách, thêm vài phần thân thiết đáng yêu.
Chỉ một câu, trong lòng Nam Cung Lâm lại vui vẻ lên.
“Con còn chưa cùng Lãnh Tư Thần ngả bài sao? Rất nhiều chuyện trong điện thoại nói không rõ, cho nên đành phải gọi con tới nơi này!” Nam Cung Lâm có chút run run bất an mà nói.
Gầnđây Lãnh Tư Thần theo dõi ông thật sự rất chặt chẽ, cơ hội hôm nay cũng là ông thật vất vả mới chờ được.
“Anh ta vẫn luôn hoài nghi tôi, tôi không thừa nhận, anh ta cũng không có biện pháp với tôi.” Vẻ mặt Hạ Úc Huân có chút mỏi mệt.
“Vậy là tốt rồi……” Nam Cung Lâm gật gật đầu, ngay sau đó vẻ mặt ai oán nói: “Đúng rồi, Tiểu Bạch bảo bối khỏe không? Ta đã rất lâu rồi không gặp Tiểu Bạch bảo bối!”
“Các người không phải mỗi ngày đều thấy sao? Tối hôm qua mới thấy mặt mà.” Hạ Úc Huân cười khẽ.
“Đó là video! Sao có thể giống nhau.”
Nam Cung Lâm tiếp tục ai oán mà nhìn Hạ Úc Huân, ông nhớ con gái, cũng nhớ Tiểu Bạch bảo bối.
Ai, ông nghĩ, ông thật sự già rồi, cư nhiên sẽ vì con cháu mà để bụng, không buồn ăn uống.
Hạ Úc Huân trầm ngâm: “Vậy…… Tôi xem lúc nào thích hợp……”
Nam Cung Lâm vội vàng nói: “Thôi, ta biết hiện tại quan hệ giữa con và Lãnh Tư Thần rất căng thẳng, cẩn thận một chút vẫn hơn.”
Ông không nên yêu cầu quá nhiều. Cô không hận ông, còn cho phép ông và Tiểu Bạch làm bạn, ông đã rất vui vẻ.
Hạ Úc Huân thần sắc ảm đạm, nói: “Thực xin lỗi.”
Đối với người cha ruột vẫn luôn muốn chuộc tội này, cô không biết nên đối mặt như thế nào.
Rõ ràng vẫn luôn hận ông năm đó vứt bỏ mẹ cô, nhưng mỗi lần nhìn thấy ông ăn năn, cô lại không cách nào cự tuyệtông.
Nhưng, nguyên nhân quan trọng nhất, bởi vì ông là người thân duy nhất còn lại của cô trên thế giới này, ngoài Tiểu Bạch ra, thứ cô có được quá ít ỏi, cho nên, cô luyến tiếc dứt bỏ.
Nam Cung Lâm nhìn cô, vẻ mặt như đang ra quyết định gì đó rất trọng đại, do dự thật lâu, cuối cùng vẫn quyết định tuần tự nói với cô.
“Úc Huân, ta già rồi, phấn đấu cả đời, lại phát hiện mình xây dựng gia nghiệp lớn như vậy ngay cả một người để yên tâm giao phó đều không có, cho dù có quyền thế cùng danh lợi thì sao chứ? Bất luận là thành công hay thất bại đều không có một người thật lòng bên cạnh cùng nhau chia sẻ, có được càng nhiều, cũng không cách nào đền bù được sự trống rỗng không cách nào diễn tả trong lòng kia……”
Về điểm này, ông cùng Lãnh Tư Thần có đồng minh, đã từng trải qua lời thề son sắt sẽ không đi vào đường xưa của mình, nhưng chung quy vẫn là cùng cậu ta trăm sông đổ về một biển.
Hạ Úc Huân tuy rằng uống nhiều, đầu có chút không tỉnh táo, nhưng ý trong lời nói của Nam Cung Lâm cô nghe vẫn hiểu, đáp: “Sao lại không có người giao phó? Ông còn có Mặc mà! Có đôi khi, tôi thật sự cảm thấy ông đối xử với Mặc quá tàn nhẫn! Cậu ấy là con của ông, vì sao ông lại không thể thừa nhận điểm này chứ?”
Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7Tác giả: Hữu YêuTruyện Ngôn TìnhQuán bar, cuồng hoan tận thế. “Nhân sinh ngắn ngủn vài ba thu không say không về, phía đông mỹ nhân của ta a phía tây Hoàng Hà chảy……” Hạ Úc Huân trong tay xách theo chai rượu, vừa rên hừ hừ như du hồn vừa say khướt nhảy tới nhảy lui trong sàn nhảy, không chút nào phát hiện có người đàn ông tỉnh bơ dựa đến càng lúc càng gần cô. Bởi vì uống quá nhiều rượu, bước chân cô có chút lảo đảo, giày cao gót dưới chân xiêu vẹo, theo bản năng vịn lấy tay người nọ. Người đàn ông được đáp lại tức khắc mừng rỡ như điên, nhưng, không đợi chiếm được tiện nghi, giây tiếp theo, đột nhiên bị hai nhân viên an ninh dáng người cường tráng một thân áo đen đỡ lên, một tia cơ hội phản kháng đều không có liền biến mất trong đám người…… Hạ Úc Huân mơ mơ màng màng nhìn biến cố bất thình lình kia, chớp chớp mắt, lộ ra vẻ mê hoặc. Tay vịn đâu? Vừa rồi nơi này có cái tay vịn đâu rồi? Bởi vì đột nhiên mất đi chỗ dựa, bước chân cô lập tức hơi lảo đảo. Hơn vài bước, Âu Minh Hiên hướng hai nhân viên an ninh xua xua tay… Hạ Úc Huân đi theo Đao Sẹo vào một phòng khách bí ẩn.“Úc Huân!” Nam Cung Lâm đang nuốt vân phun sương mù thấy Hạ Úc Huân lập tức dập tàn thuốc, vẻ mặt như đứa trẻ vui mừng.Đao Sẹo than nhẹ một tiếng đóng cửa phòng, tiên sinh một người lạnh nhạt tuyệt tình lại duy nhất đối với cô gái này ôn nhu như nước, nhưng thái độ của ông lại không phải thái độ đối với phụ nữ, cho nên đối với quan hệ giữa hai người, hắn vẫn luôn rất hoang mang, nhưng chưa bao giờ dám hỏi nhiều.“Nam Cung tiên sinh, đã lâu không gặp, gần đây có khỏe không?” Hạ Úc Huân thăm hỏi nói.“Vẫn như cũ!” Một tiếng Nam Cung tiên sinh khiến trong lòng Nam Cung Lâm ngũ vị hoa màu.“Chú ý thân thể, ông hút thuốc quá nhiều!” Hạ Úc Huân ở bên cạnh bàn ngồi xuống, chống đầu, bởi vì say rượu có vẻ ngây thơ chất phác, bớt lạnh nhạt xa cách, thêm vài phần thân thiết đáng yêu.Chỉ một câu, trong lòng Nam Cung Lâm lại vui vẻ lên.“Con còn chưa cùng Lãnh Tư Thần ngả bài sao? Rất nhiều chuyện trong điện thoại nói không rõ, cho nên đành phải gọi con tới nơi này!” Nam Cung Lâm có chút run run bất an mà nói.Gầnđây Lãnh Tư Thần theo dõi ông thật sự rất chặt chẽ, cơ hội hôm nay cũng là ông thật vất vả mới chờ được.“Anh ta vẫn luôn hoài nghi tôi, tôi không thừa nhận, anh ta cũng không có biện pháp với tôi.” Vẻ mặt Hạ Úc Huân có chút mỏi mệt.“Vậy là tốt rồi……” Nam Cung Lâm gật gật đầu, ngay sau đó vẻ mặt ai oán nói: “Đúng rồi, Tiểu Bạch bảo bối khỏe không? Ta đã rất lâu rồi không gặp Tiểu Bạch bảo bối!”“Các người không phải mỗi ngày đều thấy sao? Tối hôm qua mới thấy mặt mà.” Hạ Úc Huân cười khẽ.“Đó là video! Sao có thể giống nhau.”Nam Cung Lâm tiếp tục ai oán mà nhìn Hạ Úc Huân, ông nhớ con gái, cũng nhớ Tiểu Bạch bảo bối.Ai, ông nghĩ, ông thật sự già rồi, cư nhiên sẽ vì con cháu mà để bụng, không buồn ăn uống.Hạ Úc Huân trầm ngâm: “Vậy…… Tôi xem lúc nào thích hợp……”Nam Cung Lâm vội vàng nói: “Thôi, ta biết hiện tại quan hệ giữa con và Lãnh Tư Thần rất căng thẳng, cẩn thận một chút vẫn hơn.”Ông không nên yêu cầu quá nhiều. Cô không hận ông, còn cho phép ông và Tiểu Bạch làm bạn, ông đã rất vui vẻ.Hạ Úc Huân thần sắc ảm đạm, nói: “Thực xin lỗi.”Đối với người cha ruột vẫn luôn muốn chuộc tội này, cô không biết nên đối mặt như thế nào.Rõ ràng vẫn luôn hận ông năm đó vứt bỏ mẹ cô, nhưng mỗi lần nhìn thấy ông ăn năn, cô lại không cách nào cự tuyệtông.Nhưng, nguyên nhân quan trọng nhất, bởi vì ông là người thân duy nhất còn lại của cô trên thế giới này, ngoài Tiểu Bạch ra, thứ cô có được quá ít ỏi, cho nên, cô luyến tiếc dứt bỏ.Nam Cung Lâm nhìn cô, vẻ mặt như đang ra quyết định gì đó rất trọng đại, do dự thật lâu, cuối cùng vẫn quyết định tuần tự nói với cô.“Úc Huân, ta già rồi, phấn đấu cả đời, lại phát hiện mình xây dựng gia nghiệp lớn như vậy ngay cả một người để yên tâm giao phó đều không có, cho dù có quyền thế cùng danh lợi thì sao chứ? Bất luận là thành công hay thất bại đều không có một người thật lòng bên cạnh cùng nhau chia sẻ, có được càng nhiều, cũng không cách nào đền bù được sự trống rỗng không cách nào diễn tả trong lòng kia……”Về điểm này, ông cùng Lãnh Tư Thần có đồng minh, đã từng trải qua lời thề son sắt sẽ không đi vào đường xưa của mình, nhưng chung quy vẫn là cùng cậu ta trăm sông đổ về một biển.Hạ Úc Huân tuy rằng uống nhiều, đầu có chút không tỉnh táo, nhưng ý trong lời nói của Nam Cung Lâm cô nghe vẫn hiểu, đáp: “Sao lại không có người giao phó? Ông còn có Mặc mà! Có đôi khi, tôi thật sự cảm thấy ông đối xử với Mặc quá tàn nhẫn! Cậu ấy là con của ông, vì sao ông lại không thể thừa nhận điểm này chứ?”