Đêm dài. Trong phòng ngủ xa hoa, ánh đèn mờ nhạt, tô đậm bóng đêm yên tĩnh và thần bí. Kiều Luyến ngồi ở trên chiếc giường lớn kiểu cổ, bất an níu lấy Xáo ngủ gợi cảm trên người. Nghĩ đến đợi chuyện sẽ phát sinh lát nữa, dù cô luôn không sợ trời không sợ đất, lúc này cũng phải khẩn trương cắn vào môi dưới, đôi mắt đen nhánh to tròn sáng ngời, như có như không lướt qua phương hướng phòng tắm. Tiếng nước chảy ngừng, cửa phòng tắm được mở ra, thân hình Thẩm Lương Xuyên cao lớn rắn rỏi đi tới, khiến cái phòng ngủ rộng rãi đều có vẻ hơi chật chội, quanh người anh tràn ngập hơi thở tôn quý bẩm sinh. Trong lòng Kiều Luyến "Lộp bộp" một chút, đứng vội lên. Người này, là người chồng tân hôn của cô. Nhưng hôm nay mới là lần đầu bọn họ gặp mặt. Anh mặc một bộ áo ngủ màu trắng, tóc ướt nhẹp, mũi cao thẳng, môi đơn bạc, ngũ quan so với ở trên màn hình thì còn tinh xảo đẹp mắt hơn, nhất là cặp mắt phượng hẹp dài kia, sắc bén lại lạnh lùng. Kiều Luyến nặn ra một nụ cười ngọt ngào, cố gắng mở miệng…
Chương 773: Anh ta là Mạc Vô Tâm (7)
Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới PKTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngĐêm dài. Trong phòng ngủ xa hoa, ánh đèn mờ nhạt, tô đậm bóng đêm yên tĩnh và thần bí. Kiều Luyến ngồi ở trên chiếc giường lớn kiểu cổ, bất an níu lấy Xáo ngủ gợi cảm trên người. Nghĩ đến đợi chuyện sẽ phát sinh lát nữa, dù cô luôn không sợ trời không sợ đất, lúc này cũng phải khẩn trương cắn vào môi dưới, đôi mắt đen nhánh to tròn sáng ngời, như có như không lướt qua phương hướng phòng tắm. Tiếng nước chảy ngừng, cửa phòng tắm được mở ra, thân hình Thẩm Lương Xuyên cao lớn rắn rỏi đi tới, khiến cái phòng ngủ rộng rãi đều có vẻ hơi chật chội, quanh người anh tràn ngập hơi thở tôn quý bẩm sinh. Trong lòng Kiều Luyến "Lộp bộp" một chút, đứng vội lên. Người này, là người chồng tân hôn của cô. Nhưng hôm nay mới là lần đầu bọn họ gặp mặt. Anh mặc một bộ áo ngủ màu trắng, tóc ướt nhẹp, mũi cao thẳng, môi đơn bạc, ngũ quan so với ở trên màn hình thì còn tinh xảo đẹp mắt hơn, nhất là cặp mắt phượng hẹp dài kia, sắc bén lại lạnh lùng. Kiều Luyến nặn ra một nụ cười ngọt ngào, cố gắng mở miệng… Kiều Luyến đã nằm ở trên giường, xem ra là ngủ thiếp đi.Anh liền đi qua, nằm xuống bên cạnh cô.Tóc vẫn ướt nhẹp, anh không có tính ngủ.Cho nên dựa vào giường, cầm điện thoại di động lên.Nhưng lúc nhìn thấy điện thoại di động, không biết vì cái gì, chợt nghĩ đến hôm nay chiến đội liên hoan.Đội trưởng của tám năm trước, luôn thích gửi ảnh, rất tự luyến.Thế nhưng tám năm không thấy, cuối cùng anh ta cũng rút đi sự ngây ngô lúc trước, trở nên thành thục vững vàng.Người còn lại, mặc dù anh không có gặp qua, thế nhưng loại cảm giác quen thuộc kia, vẫn để anh cảm thấy rất hoài niệm.Có lẽ là gặp được những người cũ kia, cho nên suy nghĩ của anh, lập tức thả bay đến tám năm trước.Anh và Mạc Vô Tâm, tại một trận đấu đôi nhận biết.Lúc đó Mạc Vô Tâm ở đối diện anh.Lúc ấy anh đứng cùng bốn đồng đội, đoán chừng đều là tân thủ, đánh vô cùng kém.Mỗi lần đoàn chiến, tất nhiên bọn họ sẽ không có kết cấu gì xông về phía trước, dẫn đến đoàn chiến luôn luôn đánh không lại.Anh tuổi trẻ khí thịnh, từ trước tới giờ không thể nhẫn nhịn.Bị đám người kia làm cho tức giận, một mình mạnh mẽ đâm tới đường biên ám sát đối thủ.Một cái, hai cái...Thẳng đến về sau, Mạc Vô Tâm ở đối diện gửi ra một tin:(toàn bộ) Mạc Vô Tâm: Thật lòng buồn cho Tử Xuyên đối diện... Bốn đồng đội đều là heo!)Một khắc này, Thẩm Lương Xuyên quả thực là có một loại cảm giác thoải mái không nói ra được.Anh rất ít khi mắng chửi người trên game.Nhưng có đồng đội như vậy thật là để cho người ta im lặng.Câu nói này của Mạc Vô Tâm, để anh cảm giác thoải mái!Lúc đó Tử Xuyên, kỳ thật cũng không nổi danh.Trận đấu kia, sau cùng, anh thắng nguy hiểm.Tranh tài kết thúc, anh nhìn thấy phần thêm hảo hữu, giống lúc trước, mỗi một trận đấu, luôn luôn có mấy người thêm anh hảo hữu.Anh coi thường muốn bỏ qua, lại chợt phát hiện Mạc Vô Tâm.Suy nghĩ một chút đến việc cậu ta đánh cũng không tệ lắm, lại thêm câu nói kia, để anh không khỏi nhấn đồng ý.Sau khi đồng ý, đối phương gửi một tin nhắn:【 Mạc Vô Tâm: Cùng một đội chứ? 】Lúc ấy anh cũng không biết đang suy nghĩ gì, liền trực tiếp mời.Đánh một ván, phối hợp không tệ, lại bắt đầu ván thứ hai, ván thứ ba...Kỳ thật có đôi khi, hữu nghị giữa con trai, tới cũng không hiểu thấu như thế.Năm đó anh không coi ai ra gì, lại cũng bởi vì một câu nói như vậy, quen biết Mạc Vô Tâm, kết bạn với anh ta, hiểu nhau.Anh mang Mạc Vô Tâm tiến vào chiến đội, mang theo Mạc Vô Tâm và tiểu Kiều theo đuôi, thẳng đến về sau, bọn họ thi đấu trong chiến đội, người còn lại thường xuyên đổi, thế nhưng ba người bọn họ, cũng rất ít khí có biến động.Ba người bọn họ, giống như là bị trói định ở cùng nhau...Dẫn đến về sau, anh thành lập câu lạc bộ, người thứ nhất nghĩ tới, cũng là Mạc Vô Tâm, người thứ nhất tán đồng, vẫn là Mạc Vô Tâm.Thẩm Lương Xuyên nghĩ tới đây, chậm rãi buông con ngươi.Thành lập câu lạc bộ, là một chuyện phức tạp, chạy thật nhiều chương trình, tài năng dẫn dắt câu lạc bộ.Lại phải thuê phòng, còn mua máy tính...Rất nhiều chuyện chung vào một chỗ, một mình anh bận tối mày tối mặt.Đoạn thời gian kia, là Mạc Vô Tâm và anh kề vai chiến đấu, thẳng đến sau cùng, thành lập câu lạc bộ, anh gọi điện thoại cho tiểu Kiều, muốn để tiểu Kiều tới.Thế nhưng khi đó...Tay Kiều Luyến bị thương, cô ở trong điện thoại nói, cô không thể đánh game...Trong nháy mắt đó, Thẩm Lương Xuyên có một loại cảm giác bị vứt bỏ, nhưng chỉ có Mạc Vô Tâm, vẫn như cũ bời vì nhiệt huyết, đi theo anh tới cùng.Nhóm dịch: Mèo Xinh
Kiều Luyến đã nằm ở trên giường, xem ra là ngủ thiếp đi.
Anh liền đi qua, nằm xuống bên cạnh cô.
Tóc vẫn ướt nhẹp, anh không có tính ngủ.
Cho nên dựa vào giường, cầm điện thoại di động lên.
Nhưng lúc nhìn thấy điện thoại di động, không biết vì cái gì, chợt nghĩ đến hôm nay chiến đội liên hoan.
Đội trưởng của tám năm trước, luôn thích gửi ảnh, rất tự luyến.
Thế nhưng tám năm không thấy, cuối cùng anh ta cũng rút đi sự ngây ngô lúc trước, trở nên thành thục vững vàng.
Người còn lại, mặc dù anh không có gặp qua, thế nhưng loại cảm giác quen thuộc kia, vẫn để anh cảm thấy rất hoài niệm.
Có lẽ là gặp được những người cũ kia, cho nên suy nghĩ của anh, lập tức thả bay đến tám năm trước.
Anh và Mạc Vô Tâm, tại một trận đấu đôi nhận biết.
Lúc đó Mạc Vô Tâm ở đối diện anh.
Lúc ấy anh đứng cùng bốn đồng đội, đoán chừng đều là tân thủ, đánh vô cùng kém.
Mỗi lần đoàn chiến, tất nhiên bọn họ sẽ không có kết cấu gì xông về phía trước, dẫn đến đoàn chiến luôn luôn đánh không lại.
Anh tuổi trẻ khí thịnh, từ trước tới giờ không thể nhẫn nhịn.
Bị đám người kia làm cho tức giận, một mình mạnh mẽ đâm tới đường biên ám sát đối thủ.
Một cái, hai cái...
Thẳng đến về sau, Mạc Vô Tâm ở đối diện gửi ra một tin:
(toàn bộ) Mạc Vô Tâm: Thật lòng buồn cho Tử Xuyên đối diện... Bốn đồng đội đều là heo!)
Một khắc này, Thẩm Lương Xuyên quả thực là có một loại cảm giác thoải mái không nói ra được.
Anh rất ít khi mắng chửi người trên game.
Nhưng có đồng đội như vậy thật là để cho người ta im lặng.
Câu nói này của Mạc Vô Tâm, để anh cảm giác thoải mái!
Lúc đó Tử Xuyên, kỳ thật cũng không nổi danh.
Trận đấu kia, sau cùng, anh thắng nguy hiểm.
Tranh tài kết thúc, anh nhìn thấy phần thêm hảo hữu, giống lúc trước, mỗi một trận đấu, luôn luôn có mấy người thêm anh hảo hữu.
Anh coi thường muốn bỏ qua, lại chợt phát hiện Mạc Vô Tâm.
Suy nghĩ một chút đến việc cậu ta đánh cũng không tệ lắm, lại thêm câu nói kia, để anh không khỏi nhấn đồng ý.
Sau khi đồng ý, đối phương gửi một tin nhắn:
【 Mạc Vô Tâm: Cùng một đội chứ? 】
Lúc ấy anh cũng không biết đang suy nghĩ gì, liền trực tiếp mời.
Đánh một ván, phối hợp không tệ, lại bắt đầu ván thứ hai, ván thứ ba...
Kỳ thật có đôi khi, hữu nghị giữa con trai, tới cũng không hiểu thấu như thế.
Năm đó anh không coi ai ra gì, lại cũng bởi vì một câu nói như vậy, quen biết Mạc Vô Tâm, kết bạn với anh ta, hiểu nhau.
Anh mang Mạc Vô Tâm tiến vào chiến đội, mang theo Mạc Vô Tâm và tiểu Kiều theo đuôi, thẳng đến về sau, bọn họ thi đấu trong chiến đội, người còn lại thường xuyên đổi, thế nhưng ba người bọn họ, cũng rất ít khí có biến động.
Ba người bọn họ, giống như là bị trói định ở cùng nhau...
Dẫn đến về sau, anh thành lập câu lạc bộ, người thứ nhất nghĩ tới, cũng là Mạc Vô Tâm, người thứ nhất tán đồng, vẫn là Mạc Vô Tâm.
Thẩm Lương Xuyên nghĩ tới đây, chậm rãi buông con ngươi.
Thành lập câu lạc bộ, là một chuyện phức tạp, chạy thật nhiều chương trình, tài năng dẫn dắt câu lạc bộ.
Lại phải thuê phòng, còn mua máy tính...
Rất nhiều chuyện chung vào một chỗ, một mình anh bận tối mày tối mặt.
Đoạn thời gian kia, là Mạc Vô Tâm và anh kề vai chiến đấu, thẳng đến sau cùng, thành lập câu lạc bộ, anh gọi điện thoại cho tiểu Kiều, muốn để tiểu Kiều tới.
Thế nhưng khi đó...
Tay Kiều Luyến bị thương, cô ở trong điện thoại nói, cô không thể đánh game...
Trong nháy mắt đó, Thẩm Lương Xuyên có một loại cảm giác bị vứt bỏ, nhưng chỉ có Mạc Vô Tâm, vẫn như cũ bời vì nhiệt huyết, đi theo anh tới cùng.
Nhóm dịch: Mèo Xinh
Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới PKTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngĐêm dài. Trong phòng ngủ xa hoa, ánh đèn mờ nhạt, tô đậm bóng đêm yên tĩnh và thần bí. Kiều Luyến ngồi ở trên chiếc giường lớn kiểu cổ, bất an níu lấy Xáo ngủ gợi cảm trên người. Nghĩ đến đợi chuyện sẽ phát sinh lát nữa, dù cô luôn không sợ trời không sợ đất, lúc này cũng phải khẩn trương cắn vào môi dưới, đôi mắt đen nhánh to tròn sáng ngời, như có như không lướt qua phương hướng phòng tắm. Tiếng nước chảy ngừng, cửa phòng tắm được mở ra, thân hình Thẩm Lương Xuyên cao lớn rắn rỏi đi tới, khiến cái phòng ngủ rộng rãi đều có vẻ hơi chật chội, quanh người anh tràn ngập hơi thở tôn quý bẩm sinh. Trong lòng Kiều Luyến "Lộp bộp" một chút, đứng vội lên. Người này, là người chồng tân hôn của cô. Nhưng hôm nay mới là lần đầu bọn họ gặp mặt. Anh mặc một bộ áo ngủ màu trắng, tóc ướt nhẹp, mũi cao thẳng, môi đơn bạc, ngũ quan so với ở trên màn hình thì còn tinh xảo đẹp mắt hơn, nhất là cặp mắt phượng hẹp dài kia, sắc bén lại lạnh lùng. Kiều Luyến nặn ra một nụ cười ngọt ngào, cố gắng mở miệng… Kiều Luyến đã nằm ở trên giường, xem ra là ngủ thiếp đi.Anh liền đi qua, nằm xuống bên cạnh cô.Tóc vẫn ướt nhẹp, anh không có tính ngủ.Cho nên dựa vào giường, cầm điện thoại di động lên.Nhưng lúc nhìn thấy điện thoại di động, không biết vì cái gì, chợt nghĩ đến hôm nay chiến đội liên hoan.Đội trưởng của tám năm trước, luôn thích gửi ảnh, rất tự luyến.Thế nhưng tám năm không thấy, cuối cùng anh ta cũng rút đi sự ngây ngô lúc trước, trở nên thành thục vững vàng.Người còn lại, mặc dù anh không có gặp qua, thế nhưng loại cảm giác quen thuộc kia, vẫn để anh cảm thấy rất hoài niệm.Có lẽ là gặp được những người cũ kia, cho nên suy nghĩ của anh, lập tức thả bay đến tám năm trước.Anh và Mạc Vô Tâm, tại một trận đấu đôi nhận biết.Lúc đó Mạc Vô Tâm ở đối diện anh.Lúc ấy anh đứng cùng bốn đồng đội, đoán chừng đều là tân thủ, đánh vô cùng kém.Mỗi lần đoàn chiến, tất nhiên bọn họ sẽ không có kết cấu gì xông về phía trước, dẫn đến đoàn chiến luôn luôn đánh không lại.Anh tuổi trẻ khí thịnh, từ trước tới giờ không thể nhẫn nhịn.Bị đám người kia làm cho tức giận, một mình mạnh mẽ đâm tới đường biên ám sát đối thủ.Một cái, hai cái...Thẳng đến về sau, Mạc Vô Tâm ở đối diện gửi ra một tin:(toàn bộ) Mạc Vô Tâm: Thật lòng buồn cho Tử Xuyên đối diện... Bốn đồng đội đều là heo!)Một khắc này, Thẩm Lương Xuyên quả thực là có một loại cảm giác thoải mái không nói ra được.Anh rất ít khi mắng chửi người trên game.Nhưng có đồng đội như vậy thật là để cho người ta im lặng.Câu nói này của Mạc Vô Tâm, để anh cảm giác thoải mái!Lúc đó Tử Xuyên, kỳ thật cũng không nổi danh.Trận đấu kia, sau cùng, anh thắng nguy hiểm.Tranh tài kết thúc, anh nhìn thấy phần thêm hảo hữu, giống lúc trước, mỗi một trận đấu, luôn luôn có mấy người thêm anh hảo hữu.Anh coi thường muốn bỏ qua, lại chợt phát hiện Mạc Vô Tâm.Suy nghĩ một chút đến việc cậu ta đánh cũng không tệ lắm, lại thêm câu nói kia, để anh không khỏi nhấn đồng ý.Sau khi đồng ý, đối phương gửi một tin nhắn:【 Mạc Vô Tâm: Cùng một đội chứ? 】Lúc ấy anh cũng không biết đang suy nghĩ gì, liền trực tiếp mời.Đánh một ván, phối hợp không tệ, lại bắt đầu ván thứ hai, ván thứ ba...Kỳ thật có đôi khi, hữu nghị giữa con trai, tới cũng không hiểu thấu như thế.Năm đó anh không coi ai ra gì, lại cũng bởi vì một câu nói như vậy, quen biết Mạc Vô Tâm, kết bạn với anh ta, hiểu nhau.Anh mang Mạc Vô Tâm tiến vào chiến đội, mang theo Mạc Vô Tâm và tiểu Kiều theo đuôi, thẳng đến về sau, bọn họ thi đấu trong chiến đội, người còn lại thường xuyên đổi, thế nhưng ba người bọn họ, cũng rất ít khí có biến động.Ba người bọn họ, giống như là bị trói định ở cùng nhau...Dẫn đến về sau, anh thành lập câu lạc bộ, người thứ nhất nghĩ tới, cũng là Mạc Vô Tâm, người thứ nhất tán đồng, vẫn là Mạc Vô Tâm.Thẩm Lương Xuyên nghĩ tới đây, chậm rãi buông con ngươi.Thành lập câu lạc bộ, là một chuyện phức tạp, chạy thật nhiều chương trình, tài năng dẫn dắt câu lạc bộ.Lại phải thuê phòng, còn mua máy tính...Rất nhiều chuyện chung vào một chỗ, một mình anh bận tối mày tối mặt.Đoạn thời gian kia, là Mạc Vô Tâm và anh kề vai chiến đấu, thẳng đến sau cùng, thành lập câu lạc bộ, anh gọi điện thoại cho tiểu Kiều, muốn để tiểu Kiều tới.Thế nhưng khi đó...Tay Kiều Luyến bị thương, cô ở trong điện thoại nói, cô không thể đánh game...Trong nháy mắt đó, Thẩm Lương Xuyên có một loại cảm giác bị vứt bỏ, nhưng chỉ có Mạc Vô Tâm, vẫn như cũ bời vì nhiệt huyết, đi theo anh tới cùng.Nhóm dịch: Mèo Xinh