Tác giả:

Quán bar, cuồng hoan tận thế. “Nhân sinh ngắn ngủn vài ba thu không say không về, phía đông mỹ nhân của ta a phía tây Hoàng Hà chảy……” Hạ Úc Huân trong tay xách theo chai rượu, vừa rên hừ hừ như du hồn vừa say khướt nhảy tới nhảy lui trong sàn nhảy, không chút nào phát hiện có người đàn ông tỉnh bơ  dựa đến càng lúc càng gần cô. Bởi vì uống quá nhiều rượu, bước chân cô có chút lảo đảo, giày cao gót dưới chân xiêu vẹo, theo bản năng vịn lấy tay người nọ. Người đàn ông được đáp lại tức khắc mừng rỡ như điên, nhưng, không đợi chiếm được tiện nghi, giây tiếp theo, đột nhiên bị hai nhân viên an ninh dáng người cường tráng một thân áo đen đỡ lên, một tia cơ hội phản kháng đều không có liền biến mất trong đám người…… Hạ Úc Huân mơ mơ màng màng nhìn biến cố bất thình lình kia, chớp chớp mắt, lộ ra vẻ mê hoặc. Tay vịn đâu? Vừa rồi nơi này có cái tay vịn đâu rồi? Bởi vì đột nhiên mất đi chỗ dựa, bước chân cô lập tức hơi lảo đảo. Hơn vài bước, Âu Minh Hiên hướng hai nhân viên an ninh xua xua tay…

Chương 640: Đỉnh đầu xanh mượt (9)

Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7Tác giả: Hữu YêuTruyện Ngôn TìnhQuán bar, cuồng hoan tận thế. “Nhân sinh ngắn ngủn vài ba thu không say không về, phía đông mỹ nhân của ta a phía tây Hoàng Hà chảy……” Hạ Úc Huân trong tay xách theo chai rượu, vừa rên hừ hừ như du hồn vừa say khướt nhảy tới nhảy lui trong sàn nhảy, không chút nào phát hiện có người đàn ông tỉnh bơ  dựa đến càng lúc càng gần cô. Bởi vì uống quá nhiều rượu, bước chân cô có chút lảo đảo, giày cao gót dưới chân xiêu vẹo, theo bản năng vịn lấy tay người nọ. Người đàn ông được đáp lại tức khắc mừng rỡ như điên, nhưng, không đợi chiếm được tiện nghi, giây tiếp theo, đột nhiên bị hai nhân viên an ninh dáng người cường tráng một thân áo đen đỡ lên, một tia cơ hội phản kháng đều không có liền biến mất trong đám người…… Hạ Úc Huân mơ mơ màng màng nhìn biến cố bất thình lình kia, chớp chớp mắt, lộ ra vẻ mê hoặc. Tay vịn đâu? Vừa rồi nơi này có cái tay vịn đâu rồi? Bởi vì đột nhiên mất đi chỗ dựa, bước chân cô lập tức hơi lảo đảo. Hơn vài bước, Âu Minh Hiên hướng hai nhân viên an ninh xua xua tay… Nếu có thể, đoan đường nhỏ dưới ánh trăng này, anh nguyện vẫn luôn đi mãi đi mãi……Chỉ tiếc, thời gian không thể nào dừng lại.Đi đến cửa sân, Tần Mộng Oanh đang cầm trong tay chiếc đèn pin đứng ở nơi đó nhìn xung quanh, thấy bọn họ vội vàng nghênh đón, cười nói: “Thật xa liền nghe được tiếng ca hát của Úc Huân, tôi nghĩ khẳng định là cô ấy đã trở về, đang chuẩn bị đi đón, đoạn đường kia đang sửa, chắc là không dễ đi! Mau vào đi!”Lúc này Hạ Úc Huân hát đang hăng say, vẫn hưng phấn mà hát, bắt đầu có tư thế biểu diễn, vừa hát, còn vừa một hai bắt Lãnh Tư Thần phải phối hợp với cô mới chịu.“Hôm qua như nước chảy về phía đông, cách xa ta không thể ở lại, hôm nay loạn lòng ta, nhiều ưu phiền. Rút đao chém nước nước vẫn chảy, nâng chén tiêu sầu sầu càng sầu, Minh triều thanh phong tứ phía trôi nổi…… Giá……”Đây là nhắc nhở Lãnh Tư Thần nên hát.Ở trước mặt Tần Mộng Oanh, Lãnh Tư Thần thật sự có chút ngượng ngùng, nhưng không chịu nổi người nào đó nháo, chỉ có thể căng da đầu tiếp tục hát: “Tồn tại chỉ có tân nhân cười, có ai nghe được người xưa khóc, hai chữ tình yêu, thật vất vả……”“Là muốn hỏi một người rõ ràng, hay là muốn giả vờ hồ đồ, biết nhiều biết ít cũng khó mà vừa lòng……” Hạ Úc Huân hừ hừ thanh âm nhỏ dần, mí mắt càng ngày càng nặng, nhìn dáng vẻ có vẻ hát đã mệt.“Nhìn như uyên ương hồ điệp, không biết tuổi, nhưng ai có thể thoát khỏi, bi ai trong cuộc sống……” Lãnh Tư Thần vừa hát vừa cố sức mà đem người đặt lên giường.Giúp cô cởi giày, vừa mới chuẩn bị đứng dậy giúp người nào đó lau một chút, cô gái trên giường mắt say lờ đờ mê ly đột nhiên ôm lấy cổ anh, ở bên tai anh nhẹ giọng thì thầm nhỏ nhẹ: “Nơi phồn hoa, uyên ương hồ điệp, ở nhân gian bay nhảy, tội gì phải vút lên trời xanh, không bằng ôn nhu ngủ chung……”Cùng với câu kia “Không bằng ôn nhu ngủ chung”, hơi thở mang theo mùi rượu giống như một bàn tay nhỏ ôm lấy anh……Lãnh Tư Thần hoàn toàn cứng lại, chỉ cảm thấy một dòng điện từ xương sống vẫn luôn lẻn đến thần kinh não bộ, nơi nào đó trên thân thể nhanh chóng có phản ứng……Tiểu Bạch vô ngữ mà nhìn mẹ nhà mình chơi trò lưu manh, thở dài, nhẹ nhàng đóng cửa phòng.Một phút đồng hồ sau, Lãnh Tư Thần ra, lúc ra tới quần áo có chút hỗn độn, bước chân bất ổn, bộ dáng thoạt nhìn rất chật vật.“Mộng Oanh, phiền cô chăm sóc cô ấy một chút.” Lúc Lãnh Tư Thần nhìn cánh cửa kia, vẻ mặt như nhìn đầm rồng hang hổ.Tần Mộng Oanh thần sắc hơi kinh ngạc, cô chưa từng nhìn thấy vẻ chật vật như vậy trên mặt Lãnh Tư Thần, không khỏi buồn cười mà lắc đầu: “Đã biết, tôi đến đây!”Lãnh Tư Thần xoa xoa ấn đường ngồi xuống sô pha phòng khách.Tần Mộng Oanh đi vào bếp chuẩn bị thau nước ấm, vào phòng Hạ Úc Huân giúp cô lau người.Rất nhanh, Lãnh Tư Thần ngồi ở trên sô pha bình ổn trong cơ thể lại rung động khi nghe được thanh âm cô gái say khướt bên trong truyền ra:“Chị Mộng Oanh…… Em yêu chị yêu chị, tựa như chuột yêu gạo…… Chị Mộng Oanh, em rất yêu chị nha…… Không có chị em biết làm sao bây giờ a……”Lãnh Tư Thần thần sắc cứng đờ, cả khuôn mặt đều tái đi.Hoá ra nha đầu chết tiệt kia sau khi uống say bắt được ai liền đùa giỡn người đó, nam nữ đều không cần nói!5 năm qua anh không ở bên cạnh cô, cô đùa giỡn bao nhiêu người? Quả thực không dám nghĩ nữa!Tiểu Bạch bên cạnh tựa hồ nhìn ra tâm tư của anh, vừa lấy ra một hộp sữa bò đưa cho anh, vừa nói: “Số lần mẹ uống rượu không nhiều lắm, trừ phi là ngày tương đối đặc thù, ví dụ như sinh nhật con, mẹ mới có thể uống một chút rượu, uống xong nhiều lắm ôm con, Niếp Niếp, còn nói vài lời say với dì Nguyệt, đây vẫn là lần đầu tiên con nhìn thấy mẹ say hoàn toàn như vậy……”

Nếu có thể, đoan đường nhỏ dưới ánh trăng này, anh nguyện vẫn luôn đi mãi đi mãi……

Chỉ tiếc, thời gian không thể nào dừng lại.

Đi đến cửa sân, Tần Mộng Oanh đang cầm trong tay chiếc đèn pin đứng ở nơi đó nhìn xung quanh, thấy bọn họ vội vàng nghênh đón, cười nói: “Thật xa liền nghe được tiếng ca hát của Úc Huân, tôi nghĩ khẳng định là cô ấy đã trở về, đang chuẩn bị đi đón, đoạn đường kia đang sửa, chắc là không dễ đi! Mau vào đi!”

Lúc này Hạ Úc Huân hát đang hăng say, vẫn hưng phấn mà hát, bắt đầu có tư thế biểu diễn, vừa hát, còn vừa một hai bắt Lãnh Tư Thần phải phối hợp với cô mới chịu.

“Hôm qua như nước chảy về phía đông, cách xa ta không thể ở lại, hôm nay loạn lòng ta, nhiều ưu phiền. Rút đao chém nước nước vẫn chảy, nâng chén tiêu sầu sầu càng sầu, Minh triều thanh phong tứ phía trôi nổi…… Giá……”

Đây là nhắc nhở Lãnh Tư Thần nên hát.

Ở trước mặt Tần Mộng Oanh, Lãnh Tư Thần thật sự có chút ngượng ngùng, nhưng không chịu nổi người nào đó nháo, chỉ có thể căng da đầu tiếp tục hát: “Tồn tại chỉ có tân nhân cười, có ai nghe được người xưa khóc, hai chữ tình yêu, thật vất vả……”

“Là muốn hỏi một người rõ ràng, hay là muốn giả vờ hồ đồ, biết nhiều biết ít cũng khó mà vừa lòng……” Hạ Úc Huân hừ hừ thanh âm nhỏ dần, mí mắt càng ngày càng nặng, nhìn dáng vẻ có vẻ hát đã mệt.

“Nhìn như uyên ương hồ điệp, không biết tuổi, nhưng ai có thể thoát khỏi, bi ai trong cuộc sống……” Lãnh Tư Thần vừa hát vừa cố sức mà đem người đặt lên giường.

Giúp cô cởi giày, vừa mới chuẩn bị đứng dậy giúp người nào đó lau một chút, cô gái trên giường mắt say lờ đờ mê ly đột nhiên ôm lấy cổ anh, ở bên tai anh nhẹ giọng thì thầm nhỏ nhẹ: “Nơi phồn hoa, uyên ương hồ điệp, ở nhân gian bay nhảy, tội gì phải vút lên trời xanh, không bằng ôn nhu ngủ chung……”

Cùng với câu kia “Không bằng ôn nhu ngủ chung”, hơi thở mang theo mùi rượu giống như một bàn tay nhỏ ôm lấy anh……

Lãnh Tư Thần hoàn toàn cứng lại, chỉ cảm thấy một dòng điện từ xương sống vẫn luôn lẻn đến thần kinh não bộ, nơi nào đó trên thân thể nhanh chóng có phản ứng……

Tiểu Bạch vô ngữ mà nhìn mẹ nhà mình chơi trò lưu manh, thở dài, nhẹ nhàng đóng cửa phòng.

Một phút đồng hồ sau, Lãnh Tư Thần ra, lúc ra tới quần áo có chút hỗn độn, bước chân bất ổn, bộ dáng thoạt nhìn rất chật vật.

“Mộng Oanh, phiền cô chăm sóc cô ấy một chút.” Lúc Lãnh Tư Thần nhìn cánh cửa kia, vẻ mặt như nhìn đầm rồng hang hổ.

Tần Mộng Oanh thần sắc hơi kinh ngạc, cô chưa từng nhìn thấy vẻ chật vật như vậy trên mặt Lãnh Tư Thần, không khỏi buồn cười mà lắc đầu: “Đã biết, tôi đến đây!”

Lãnh Tư Thần xoa xoa ấn đường ngồi xuống sô pha phòng khách.

Tần Mộng Oanh đi vào bếp chuẩn bị thau nước ấm, vào phòng Hạ Úc Huân giúp cô lau người.

Rất nhanh, Lãnh Tư Thần ngồi ở trên sô pha bình ổn trong cơ thể lại rung động khi nghe được thanh âm cô gái say khướt bên trong truyền ra:“Chị Mộng Oanh…… Em yêu chị yêu chị, tựa như chuột yêu gạo…… Chị Mộng Oanh, em rất yêu chị nha…… Không có chị em biết làm sao bây giờ a……”

Lãnh Tư Thần thần sắc cứng đờ, cả khuôn mặt đều tái đi.

Hoá ra nha đầu chết tiệt kia sau khi uống say bắt được ai liền đùa giỡn người đó, nam nữ đều không cần nói!

5 năm qua anh không ở bên cạnh cô, cô đùa giỡn bao nhiêu người? Quả thực không dám nghĩ nữa!

Tiểu Bạch bên cạnh tựa hồ nhìn ra tâm tư của anh, vừa lấy ra một hộp sữa bò đưa cho anh, vừa nói: “Số lần mẹ uống rượu không nhiều lắm, trừ phi là ngày tương đối đặc thù, ví dụ như sinh nhật con, mẹ mới có thể uống một chút rượu, uống xong nhiều lắm ôm con, Niếp Niếp, còn nói vài lời say với dì Nguyệt, đây vẫn là lần đầu tiên con nhìn thấy mẹ say hoàn toàn như vậy……”

Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7Tác giả: Hữu YêuTruyện Ngôn TìnhQuán bar, cuồng hoan tận thế. “Nhân sinh ngắn ngủn vài ba thu không say không về, phía đông mỹ nhân của ta a phía tây Hoàng Hà chảy……” Hạ Úc Huân trong tay xách theo chai rượu, vừa rên hừ hừ như du hồn vừa say khướt nhảy tới nhảy lui trong sàn nhảy, không chút nào phát hiện có người đàn ông tỉnh bơ  dựa đến càng lúc càng gần cô. Bởi vì uống quá nhiều rượu, bước chân cô có chút lảo đảo, giày cao gót dưới chân xiêu vẹo, theo bản năng vịn lấy tay người nọ. Người đàn ông được đáp lại tức khắc mừng rỡ như điên, nhưng, không đợi chiếm được tiện nghi, giây tiếp theo, đột nhiên bị hai nhân viên an ninh dáng người cường tráng một thân áo đen đỡ lên, một tia cơ hội phản kháng đều không có liền biến mất trong đám người…… Hạ Úc Huân mơ mơ màng màng nhìn biến cố bất thình lình kia, chớp chớp mắt, lộ ra vẻ mê hoặc. Tay vịn đâu? Vừa rồi nơi này có cái tay vịn đâu rồi? Bởi vì đột nhiên mất đi chỗ dựa, bước chân cô lập tức hơi lảo đảo. Hơn vài bước, Âu Minh Hiên hướng hai nhân viên an ninh xua xua tay… Nếu có thể, đoan đường nhỏ dưới ánh trăng này, anh nguyện vẫn luôn đi mãi đi mãi……Chỉ tiếc, thời gian không thể nào dừng lại.Đi đến cửa sân, Tần Mộng Oanh đang cầm trong tay chiếc đèn pin đứng ở nơi đó nhìn xung quanh, thấy bọn họ vội vàng nghênh đón, cười nói: “Thật xa liền nghe được tiếng ca hát của Úc Huân, tôi nghĩ khẳng định là cô ấy đã trở về, đang chuẩn bị đi đón, đoạn đường kia đang sửa, chắc là không dễ đi! Mau vào đi!”Lúc này Hạ Úc Huân hát đang hăng say, vẫn hưng phấn mà hát, bắt đầu có tư thế biểu diễn, vừa hát, còn vừa một hai bắt Lãnh Tư Thần phải phối hợp với cô mới chịu.“Hôm qua như nước chảy về phía đông, cách xa ta không thể ở lại, hôm nay loạn lòng ta, nhiều ưu phiền. Rút đao chém nước nước vẫn chảy, nâng chén tiêu sầu sầu càng sầu, Minh triều thanh phong tứ phía trôi nổi…… Giá……”Đây là nhắc nhở Lãnh Tư Thần nên hát.Ở trước mặt Tần Mộng Oanh, Lãnh Tư Thần thật sự có chút ngượng ngùng, nhưng không chịu nổi người nào đó nháo, chỉ có thể căng da đầu tiếp tục hát: “Tồn tại chỉ có tân nhân cười, có ai nghe được người xưa khóc, hai chữ tình yêu, thật vất vả……”“Là muốn hỏi một người rõ ràng, hay là muốn giả vờ hồ đồ, biết nhiều biết ít cũng khó mà vừa lòng……” Hạ Úc Huân hừ hừ thanh âm nhỏ dần, mí mắt càng ngày càng nặng, nhìn dáng vẻ có vẻ hát đã mệt.“Nhìn như uyên ương hồ điệp, không biết tuổi, nhưng ai có thể thoát khỏi, bi ai trong cuộc sống……” Lãnh Tư Thần vừa hát vừa cố sức mà đem người đặt lên giường.Giúp cô cởi giày, vừa mới chuẩn bị đứng dậy giúp người nào đó lau một chút, cô gái trên giường mắt say lờ đờ mê ly đột nhiên ôm lấy cổ anh, ở bên tai anh nhẹ giọng thì thầm nhỏ nhẹ: “Nơi phồn hoa, uyên ương hồ điệp, ở nhân gian bay nhảy, tội gì phải vút lên trời xanh, không bằng ôn nhu ngủ chung……”Cùng với câu kia “Không bằng ôn nhu ngủ chung”, hơi thở mang theo mùi rượu giống như một bàn tay nhỏ ôm lấy anh……Lãnh Tư Thần hoàn toàn cứng lại, chỉ cảm thấy một dòng điện từ xương sống vẫn luôn lẻn đến thần kinh não bộ, nơi nào đó trên thân thể nhanh chóng có phản ứng……Tiểu Bạch vô ngữ mà nhìn mẹ nhà mình chơi trò lưu manh, thở dài, nhẹ nhàng đóng cửa phòng.Một phút đồng hồ sau, Lãnh Tư Thần ra, lúc ra tới quần áo có chút hỗn độn, bước chân bất ổn, bộ dáng thoạt nhìn rất chật vật.“Mộng Oanh, phiền cô chăm sóc cô ấy một chút.” Lúc Lãnh Tư Thần nhìn cánh cửa kia, vẻ mặt như nhìn đầm rồng hang hổ.Tần Mộng Oanh thần sắc hơi kinh ngạc, cô chưa từng nhìn thấy vẻ chật vật như vậy trên mặt Lãnh Tư Thần, không khỏi buồn cười mà lắc đầu: “Đã biết, tôi đến đây!”Lãnh Tư Thần xoa xoa ấn đường ngồi xuống sô pha phòng khách.Tần Mộng Oanh đi vào bếp chuẩn bị thau nước ấm, vào phòng Hạ Úc Huân giúp cô lau người.Rất nhanh, Lãnh Tư Thần ngồi ở trên sô pha bình ổn trong cơ thể lại rung động khi nghe được thanh âm cô gái say khướt bên trong truyền ra:“Chị Mộng Oanh…… Em yêu chị yêu chị, tựa như chuột yêu gạo…… Chị Mộng Oanh, em rất yêu chị nha…… Không có chị em biết làm sao bây giờ a……”Lãnh Tư Thần thần sắc cứng đờ, cả khuôn mặt đều tái đi.Hoá ra nha đầu chết tiệt kia sau khi uống say bắt được ai liền đùa giỡn người đó, nam nữ đều không cần nói!5 năm qua anh không ở bên cạnh cô, cô đùa giỡn bao nhiêu người? Quả thực không dám nghĩ nữa!Tiểu Bạch bên cạnh tựa hồ nhìn ra tâm tư của anh, vừa lấy ra một hộp sữa bò đưa cho anh, vừa nói: “Số lần mẹ uống rượu không nhiều lắm, trừ phi là ngày tương đối đặc thù, ví dụ như sinh nhật con, mẹ mới có thể uống một chút rượu, uống xong nhiều lắm ôm con, Niếp Niếp, còn nói vài lời say với dì Nguyệt, đây vẫn là lần đầu tiên con nhìn thấy mẹ say hoàn toàn như vậy……”

Chương 640: Đỉnh đầu xanh mượt (9)