Tác giả:

Quán bar, cuồng hoan tận thế. “Nhân sinh ngắn ngủn vài ba thu không say không về, phía đông mỹ nhân của ta a phía tây Hoàng Hà chảy……” Hạ Úc Huân trong tay xách theo chai rượu, vừa rên hừ hừ như du hồn vừa say khướt nhảy tới nhảy lui trong sàn nhảy, không chút nào phát hiện có người đàn ông tỉnh bơ  dựa đến càng lúc càng gần cô. Bởi vì uống quá nhiều rượu, bước chân cô có chút lảo đảo, giày cao gót dưới chân xiêu vẹo, theo bản năng vịn lấy tay người nọ. Người đàn ông được đáp lại tức khắc mừng rỡ như điên, nhưng, không đợi chiếm được tiện nghi, giây tiếp theo, đột nhiên bị hai nhân viên an ninh dáng người cường tráng một thân áo đen đỡ lên, một tia cơ hội phản kháng đều không có liền biến mất trong đám người…… Hạ Úc Huân mơ mơ màng màng nhìn biến cố bất thình lình kia, chớp chớp mắt, lộ ra vẻ mê hoặc. Tay vịn đâu? Vừa rồi nơi này có cái tay vịn đâu rồi? Bởi vì đột nhiên mất đi chỗ dựa, bước chân cô lập tức hơi lảo đảo. Hơn vài bước, Âu Minh Hiên hướng hai nhân viên an ninh xua xua tay…

Chương 891: Màn mua say buồn cười nhất (4)

Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7Tác giả: Hữu YêuTruyện Ngôn TìnhQuán bar, cuồng hoan tận thế. “Nhân sinh ngắn ngủn vài ba thu không say không về, phía đông mỹ nhân của ta a phía tây Hoàng Hà chảy……” Hạ Úc Huân trong tay xách theo chai rượu, vừa rên hừ hừ như du hồn vừa say khướt nhảy tới nhảy lui trong sàn nhảy, không chút nào phát hiện có người đàn ông tỉnh bơ  dựa đến càng lúc càng gần cô. Bởi vì uống quá nhiều rượu, bước chân cô có chút lảo đảo, giày cao gót dưới chân xiêu vẹo, theo bản năng vịn lấy tay người nọ. Người đàn ông được đáp lại tức khắc mừng rỡ như điên, nhưng, không đợi chiếm được tiện nghi, giây tiếp theo, đột nhiên bị hai nhân viên an ninh dáng người cường tráng một thân áo đen đỡ lên, một tia cơ hội phản kháng đều không có liền biến mất trong đám người…… Hạ Úc Huân mơ mơ màng màng nhìn biến cố bất thình lình kia, chớp chớp mắt, lộ ra vẻ mê hoặc. Tay vịn đâu? Vừa rồi nơi này có cái tay vịn đâu rồi? Bởi vì đột nhiên mất đi chỗ dựa, bước chân cô lập tức hơi lảo đảo. Hơn vài bước, Âu Minh Hiên hướng hai nhân viên an ninh xua xua tay… Hạ Úc Huân bám lấy Nghiêm Tử Hoa không buông: “Không trở về! Em không trở về! Em còn chưa uống đủ! Anh không bồi em uống thì thôi, em gọi chị Mộng Oanh qua bồi em uống!”Nói xong liền móc di động ra gọi.“Nha đầu chết tiệt kia em có tin anh chém em hay không! Không được gọi điện thoại!” Âu Minh Hiên nhanh chóng giật lấy di động của cô, nói: “Uống rượu đúng không! Được, anh đây bồi em uống được chưa! Bồi em uống no luôn!”Thôi, thôi, nha đầu chết tiệt kia mấy ngày nay xác thật cũng đủ uất ức rồi, bồi cô uống say một trận cũng được, đỡ phải để cô kìm nén đến xảy ra sai lầm.Một giờ sau.Nghiêm Tử Hoa mặt vô ngữ mà nhìn hai người kề vai sát cánh cùng nhau nhảy ở trên bàn trà ca hát……Hạ Úc Huân: “Cái gì yêu ma quỷ quái ~”Âu Minh Hiên: “Cái gì mỹ nữ hoạ bì ~”Hạ Úc Huân: “Cái gì núi đao biển lửa ~”Âu Minh Hiên: “Cái gì bẫy rập quỷ kế ~”Người đàn ông này…… Cậu ta rốt cuộc là tới làm gì?Cậu ta không phải tới khuyên tiểu thư về nhà sao? Vì cái gì cuối cùng ngược lại còn uống điên cuồng hơn cả tiểu thư……Cậu ta thậm chí còn bảo người phục vụ đi xuống chợ đêm dưới lầu mua mấy cân chân gà cổ vịt còn có tôm hùm nướng BBQ……Làm mức độ phấn khích của tiểu thư lại tăng lên vài cấp bậc……“Học trưởng, vẫn là cùng anh uống rượu say thoải mái nhất!” Hạ Úc Huân dùng sức mà vỗ vỗ bả vai Âu Minh Hiên bên cạnh.Quả nhiên loại chuyện uống rượu này, vẫn là cùng người chung chí hướng cùng nhau uống tương đối sảng khoái hơn!“Đó là đương nhiên! Hiện tại còn dám ghét bỏ anh không?” Âu Minh Hiên uống đến mức nói chuyện đều đã bắt đầu ngọng.“Không chê, không chê…… Nào! Uống! Uống tiếp! Minh nguyệt bao lâu có a? Nâng chén hỏi trời xanh. Không biết bầu trời cung khuyết, đêm nay là năm nào. Ta muốn cưỡi gió trở lại, lại sợ quỳnh lâu ngọc vũ, chỗ cao không thắng nổi lạnh lẽo…… Chỗ cao không thắng nổi lạnh lẽo…… Chỗ cao không thắng nổi lạnh lẽo……”“Em khàn giọng sao? Anh giúp em hát! Chỗ cao không thắng nổi lạnh lẽo, nhảy múa cùng bong trăng, nơi nào tựa trần gian……”Âu Minh Hiên đang hát, di động đột nhiên vang lên.Lấy điện thoại ra, vừa nhìn thấy mấy chữ tức phụ nhi yêu nhất, Âu Minh Hiên tức khắc thanh tỉnh vài phần, nghĩ thầm xong rồi xong rồi, bị nha đầu chết tiệt này cám dỗ, cư nhiên đã quên nhiệm vụ bản thân.“Alo, tức phụ nhi……”“Ta, quá đẹp trai vạn người yêu mến, quá đẹp trai thật bất đắc dĩ, thiếu nợ phong lưu, a ha ha ha ha ~ ta, quá đẹp trai vạn người yêu mến, quá đẹp trai thật bất đắc dĩ, không phải tự kỷ khoe khoang, a ha ha ha ha ~”“Nha đầu chết tiệt kia, em nhỏ giọng chút cho anh!” Âu Minh Hiên bất đắc dĩ mà đi ra ngoài phòng bao, cam đoan các loại nhất định lập tức đem Hạ Úc Huân về, sau đó cúp máy quay lại phòng bao.“Phan An Chu Du Hàn thọ sang bên bài, bá hổ Lữ Bố tôn sách ta không đáp, Vi tề Tống Ngọc Lý Bạch nhìn ra bên ngoài, ai nơi chốn lưu hương tự tu hồng tài, kiệt luân đình phong đức hoa đều bỏ hết, lực hoành nhuận phát triều vĩ mất hào quang, dũng tuấn thừa húc thác thay so không tới, hương thơm của ta quá hào hoa phong nhã……”“Đừng điên nữa, mau cùng anh trở về!” Âu Minh Hiên vươn tay muốn đem cô từ trên bàn trà túm xuống.“Nga mỹ thay thảnh thơi dễ chịu, khuynh thành phấn trang, nga mỹ thay thảnh thơi dễ chịu, đào hoa tùy hái, nga, mỹ thay thảnh thơi dễ chịu, bản sắc không nên…… Nghiêm mụ mụ! Nghiêm mụ mụ!” Hạ Úc Huân vừa dùng chân đá Âu Minh Hiên vừa không kiên nhẫn mà kêu.“Tiểu thư tôi đây!”“Người này thật đáng ghét, ồn muốn chết! Mau giúp tôi kéo anh ta ra ngoài!”“Mẹ kiếp! Em đây là lợi dụng xong trở mặt đúng không!” Âu Minh Hiên tức giận đến không nhịn được, nói: “Uống cũng uống đủ rồi, hát cũng hát đủ rồi, em còn muốn như thế nào nữa? Mau cùng anh về nhà đi!”“A…… Chưa đủ…… Chưa đủ……” Hạ Úc Huân gãi gãi đầu, nhìn về phía Nghiêm Tử Hoa mở miệng nói: “Nghiêm mụ mụ, đi tìm đàn ông lại đây giúp tôi!”

Hạ Úc Huân bám lấy Nghiêm Tử Hoa không buông: “Không trở về! Em không trở về! Em còn chưa uống đủ! Anh không bồi em uống thì thôi, em gọi chị Mộng Oanh qua bồi em uống!”

Nói xong liền móc di động ra gọi.

“Nha đầu chết tiệt kia em có tin anh chém em hay không! Không được gọi điện thoại!” Âu Minh Hiên nhanh chóng giật lấy di động của cô, nói: “Uống rượu đúng không! Được, anh đây bồi em uống được chưa! Bồi em uống no luôn!”

Thôi, thôi, nha đầu chết tiệt kia mấy ngày nay xác thật cũng đủ uất ức rồi, bồi cô uống say một trận cũng được, đỡ phải để cô kìm nén đến xảy ra sai lầm.

Một giờ sau.

Nghiêm Tử Hoa mặt vô ngữ mà nhìn hai người kề vai sát cánh cùng nhau nhảy ở trên bàn trà ca hát……

Hạ Úc Huân: “Cái gì yêu ma quỷ quái ~”

Âu Minh Hiên: “Cái gì mỹ nữ hoạ bì ~”

Hạ Úc Huân: “Cái gì núi đao biển lửa ~”

Âu Minh Hiên: “Cái gì bẫy rập quỷ kế ~”

Người đàn ông này…… Cậu ta rốt cuộc là tới làm gì?

Cậu ta không phải tới khuyên tiểu thư về nhà sao? Vì cái gì cuối cùng ngược lại còn uống điên cuồng hơn cả tiểu thư……

Cậu ta thậm chí còn bảo người phục vụ đi xuống chợ đêm dưới lầu mua mấy cân chân gà cổ vịt còn có tôm hùm nướng BBQ……

Làm mức độ phấn khích của tiểu thư lại tăng lên vài cấp bậc……

“Học trưởng, vẫn là cùng anh uống rượu say thoải mái nhất!” Hạ Úc Huân dùng sức mà vỗ vỗ bả vai Âu Minh Hiên bên cạnh.

Quả nhiên loại chuyện uống rượu này, vẫn là cùng người chung chí hướng cùng nhau uống tương đối sảng khoái hơn!

“Đó là đương nhiên! Hiện tại còn dám ghét bỏ anh không?” Âu Minh Hiên uống đến mức nói chuyện đều đã bắt đầu ngọng.

“Không chê, không chê…… Nào! Uống! Uống tiếp! Minh nguyệt bao lâu có a? Nâng chén hỏi trời xanh. Không biết bầu trời cung khuyết, đêm nay là năm nào. Ta muốn cưỡi gió trở lại, lại sợ quỳnh lâu ngọc vũ, chỗ cao không thắng nổi lạnh lẽo…… Chỗ cao không thắng nổi lạnh lẽo…… Chỗ cao không thắng nổi lạnh lẽo……”

“Em khàn giọng sao? Anh giúp em hát! Chỗ cao không thắng nổi lạnh lẽo, nhảy múa cùng bong trăng, nơi nào tựa trần gian……”

Âu Minh Hiên đang hát, di động đột nhiên vang lên.

Lấy điện thoại ra, vừa nhìn thấy mấy chữ tức phụ nhi yêu nhất, Âu Minh Hiên tức khắc thanh tỉnh vài phần, nghĩ thầm xong rồi xong rồi, bị nha đầu chết tiệt này cám dỗ, cư nhiên đã quên nhiệm vụ bản thân.

“Alo, tức phụ nhi……”

“Ta, quá đẹp trai vạn người yêu mến, quá đẹp trai thật bất đắc dĩ, thiếu nợ phong lưu, a ha ha ha ha ~ ta, quá đẹp trai vạn người yêu mến, quá đẹp trai thật bất đắc dĩ, không phải tự kỷ khoe khoang, a ha ha ha ha ~”

“Nha đầu chết tiệt kia, em nhỏ giọng chút cho anh!” Âu Minh Hiên bất đắc dĩ mà đi ra ngoài phòng bao, cam đoan các loại nhất định lập tức đem Hạ Úc Huân về, sau đó cúp máy quay lại phòng bao.

“Phan An Chu Du Hàn thọ sang bên bài, bá hổ Lữ Bố tôn sách ta không đáp, Vi tề Tống Ngọc Lý Bạch nhìn ra bên ngoài, ai nơi chốn lưu hương tự tu hồng tài, kiệt luân đình phong đức hoa đều bỏ hết, lực hoành nhuận phát triều vĩ mất hào quang, dũng tuấn thừa húc thác thay so không tới, hương thơm của ta quá hào hoa phong nhã……”

“Đừng điên nữa, mau cùng anh trở về!” Âu Minh Hiên vươn tay muốn đem cô từ trên bàn trà túm xuống.

“Nga mỹ thay thảnh thơi dễ chịu, khuynh thành phấn trang, nga mỹ thay thảnh thơi dễ chịu, đào hoa tùy hái, nga, mỹ thay thảnh thơi dễ chịu, bản sắc không nên…… Nghiêm mụ mụ! Nghiêm mụ mụ!” Hạ Úc Huân vừa dùng chân đá Âu Minh Hiên vừa không kiên nhẫn mà kêu.

“Tiểu thư tôi đây!”

“Người này thật đáng ghét, ồn muốn chết! Mau giúp tôi kéo anh ta ra ngoài!”

“Mẹ kiếp! Em đây là lợi dụng xong trở mặt đúng không!” Âu Minh Hiên tức giận đến không nhịn được, nói: “Uống cũng uống đủ rồi, hát cũng hát đủ rồi, em còn muốn như thế nào nữa? Mau cùng anh về nhà đi!”

“A…… Chưa đủ…… Chưa đủ……” Hạ Úc Huân gãi gãi đầu, nhìn về phía Nghiêm Tử Hoa mở miệng nói: “Nghiêm mụ mụ, đi tìm đàn ông lại đây giúp tôi!”

Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7Tác giả: Hữu YêuTruyện Ngôn TìnhQuán bar, cuồng hoan tận thế. “Nhân sinh ngắn ngủn vài ba thu không say không về, phía đông mỹ nhân của ta a phía tây Hoàng Hà chảy……” Hạ Úc Huân trong tay xách theo chai rượu, vừa rên hừ hừ như du hồn vừa say khướt nhảy tới nhảy lui trong sàn nhảy, không chút nào phát hiện có người đàn ông tỉnh bơ  dựa đến càng lúc càng gần cô. Bởi vì uống quá nhiều rượu, bước chân cô có chút lảo đảo, giày cao gót dưới chân xiêu vẹo, theo bản năng vịn lấy tay người nọ. Người đàn ông được đáp lại tức khắc mừng rỡ như điên, nhưng, không đợi chiếm được tiện nghi, giây tiếp theo, đột nhiên bị hai nhân viên an ninh dáng người cường tráng một thân áo đen đỡ lên, một tia cơ hội phản kháng đều không có liền biến mất trong đám người…… Hạ Úc Huân mơ mơ màng màng nhìn biến cố bất thình lình kia, chớp chớp mắt, lộ ra vẻ mê hoặc. Tay vịn đâu? Vừa rồi nơi này có cái tay vịn đâu rồi? Bởi vì đột nhiên mất đi chỗ dựa, bước chân cô lập tức hơi lảo đảo. Hơn vài bước, Âu Minh Hiên hướng hai nhân viên an ninh xua xua tay… Hạ Úc Huân bám lấy Nghiêm Tử Hoa không buông: “Không trở về! Em không trở về! Em còn chưa uống đủ! Anh không bồi em uống thì thôi, em gọi chị Mộng Oanh qua bồi em uống!”Nói xong liền móc di động ra gọi.“Nha đầu chết tiệt kia em có tin anh chém em hay không! Không được gọi điện thoại!” Âu Minh Hiên nhanh chóng giật lấy di động của cô, nói: “Uống rượu đúng không! Được, anh đây bồi em uống được chưa! Bồi em uống no luôn!”Thôi, thôi, nha đầu chết tiệt kia mấy ngày nay xác thật cũng đủ uất ức rồi, bồi cô uống say một trận cũng được, đỡ phải để cô kìm nén đến xảy ra sai lầm.Một giờ sau.Nghiêm Tử Hoa mặt vô ngữ mà nhìn hai người kề vai sát cánh cùng nhau nhảy ở trên bàn trà ca hát……Hạ Úc Huân: “Cái gì yêu ma quỷ quái ~”Âu Minh Hiên: “Cái gì mỹ nữ hoạ bì ~”Hạ Úc Huân: “Cái gì núi đao biển lửa ~”Âu Minh Hiên: “Cái gì bẫy rập quỷ kế ~”Người đàn ông này…… Cậu ta rốt cuộc là tới làm gì?Cậu ta không phải tới khuyên tiểu thư về nhà sao? Vì cái gì cuối cùng ngược lại còn uống điên cuồng hơn cả tiểu thư……Cậu ta thậm chí còn bảo người phục vụ đi xuống chợ đêm dưới lầu mua mấy cân chân gà cổ vịt còn có tôm hùm nướng BBQ……Làm mức độ phấn khích của tiểu thư lại tăng lên vài cấp bậc……“Học trưởng, vẫn là cùng anh uống rượu say thoải mái nhất!” Hạ Úc Huân dùng sức mà vỗ vỗ bả vai Âu Minh Hiên bên cạnh.Quả nhiên loại chuyện uống rượu này, vẫn là cùng người chung chí hướng cùng nhau uống tương đối sảng khoái hơn!“Đó là đương nhiên! Hiện tại còn dám ghét bỏ anh không?” Âu Minh Hiên uống đến mức nói chuyện đều đã bắt đầu ngọng.“Không chê, không chê…… Nào! Uống! Uống tiếp! Minh nguyệt bao lâu có a? Nâng chén hỏi trời xanh. Không biết bầu trời cung khuyết, đêm nay là năm nào. Ta muốn cưỡi gió trở lại, lại sợ quỳnh lâu ngọc vũ, chỗ cao không thắng nổi lạnh lẽo…… Chỗ cao không thắng nổi lạnh lẽo…… Chỗ cao không thắng nổi lạnh lẽo……”“Em khàn giọng sao? Anh giúp em hát! Chỗ cao không thắng nổi lạnh lẽo, nhảy múa cùng bong trăng, nơi nào tựa trần gian……”Âu Minh Hiên đang hát, di động đột nhiên vang lên.Lấy điện thoại ra, vừa nhìn thấy mấy chữ tức phụ nhi yêu nhất, Âu Minh Hiên tức khắc thanh tỉnh vài phần, nghĩ thầm xong rồi xong rồi, bị nha đầu chết tiệt này cám dỗ, cư nhiên đã quên nhiệm vụ bản thân.“Alo, tức phụ nhi……”“Ta, quá đẹp trai vạn người yêu mến, quá đẹp trai thật bất đắc dĩ, thiếu nợ phong lưu, a ha ha ha ha ~ ta, quá đẹp trai vạn người yêu mến, quá đẹp trai thật bất đắc dĩ, không phải tự kỷ khoe khoang, a ha ha ha ha ~”“Nha đầu chết tiệt kia, em nhỏ giọng chút cho anh!” Âu Minh Hiên bất đắc dĩ mà đi ra ngoài phòng bao, cam đoan các loại nhất định lập tức đem Hạ Úc Huân về, sau đó cúp máy quay lại phòng bao.“Phan An Chu Du Hàn thọ sang bên bài, bá hổ Lữ Bố tôn sách ta không đáp, Vi tề Tống Ngọc Lý Bạch nhìn ra bên ngoài, ai nơi chốn lưu hương tự tu hồng tài, kiệt luân đình phong đức hoa đều bỏ hết, lực hoành nhuận phát triều vĩ mất hào quang, dũng tuấn thừa húc thác thay so không tới, hương thơm của ta quá hào hoa phong nhã……”“Đừng điên nữa, mau cùng anh trở về!” Âu Minh Hiên vươn tay muốn đem cô từ trên bàn trà túm xuống.“Nga mỹ thay thảnh thơi dễ chịu, khuynh thành phấn trang, nga mỹ thay thảnh thơi dễ chịu, đào hoa tùy hái, nga, mỹ thay thảnh thơi dễ chịu, bản sắc không nên…… Nghiêm mụ mụ! Nghiêm mụ mụ!” Hạ Úc Huân vừa dùng chân đá Âu Minh Hiên vừa không kiên nhẫn mà kêu.“Tiểu thư tôi đây!”“Người này thật đáng ghét, ồn muốn chết! Mau giúp tôi kéo anh ta ra ngoài!”“Mẹ kiếp! Em đây là lợi dụng xong trở mặt đúng không!” Âu Minh Hiên tức giận đến không nhịn được, nói: “Uống cũng uống đủ rồi, hát cũng hát đủ rồi, em còn muốn như thế nào nữa? Mau cùng anh về nhà đi!”“A…… Chưa đủ…… Chưa đủ……” Hạ Úc Huân gãi gãi đầu, nhìn về phía Nghiêm Tử Hoa mở miệng nói: “Nghiêm mụ mụ, đi tìm đàn ông lại đây giúp tôi!”

Chương 891: Màn mua say buồn cười nhất (4)