-Editor: Tiểu Ma Bạc Hà- Người ngồi trên ghế da chăm chú lật tài liệu xem, sau một lúc lâu lại thở nhẹ ra một hơi: “Tôi thật sự không hiểu hợp đồng này có gì không tốt, nếu là tôi thì tôi đã kí sớm tránh cho đêm dài lắm mộng.” Nói xong nâng mắt nhìn người ngồi bên cạnh: “Tự Phương, anh thấy thế nào?” Người bị gọi tên ngẩng đầu lên, cặp mắt đen quét qua một chút, lạnh nhạt nói: “Chủ tịch, không phải cậu biết rất rõ sao? Chuyện tốt anh ta muốn không nằm trong hợp đồng này.” Xoay chiếc ghế lại, nhìn bầu trời xanh bên ngoài cửa sổ, giọng nói của Đông mang theo tự giễu và mỏi mệt khó có thể phân biệt: “Tôi nên trách anh nhẫn tâm hay khen anh trung thực đây?” Tự Phương nhìn xuống dưới, im miệng không nói. Thật ra câu nói của Đông cũng không phải là câu hỏi, cũng không hi vọng vào câu trả lời của hắn, ngưng lại một chút, Đông lại nói tiếp: “Tôi biết người anh muốn bảo vệ, muốn trung thành không phải tôi, nhưng anh đừng quên, hiện nay người đang nắm giữ… Vị trí này là tôi.” “Cậu dám thừa…
Chương 17
Chấp Niệm - Thiệu LyTác giả: Thiệu LyTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược -Editor: Tiểu Ma Bạc Hà- Người ngồi trên ghế da chăm chú lật tài liệu xem, sau một lúc lâu lại thở nhẹ ra một hơi: “Tôi thật sự không hiểu hợp đồng này có gì không tốt, nếu là tôi thì tôi đã kí sớm tránh cho đêm dài lắm mộng.” Nói xong nâng mắt nhìn người ngồi bên cạnh: “Tự Phương, anh thấy thế nào?” Người bị gọi tên ngẩng đầu lên, cặp mắt đen quét qua một chút, lạnh nhạt nói: “Chủ tịch, không phải cậu biết rất rõ sao? Chuyện tốt anh ta muốn không nằm trong hợp đồng này.” Xoay chiếc ghế lại, nhìn bầu trời xanh bên ngoài cửa sổ, giọng nói của Đông mang theo tự giễu và mỏi mệt khó có thể phân biệt: “Tôi nên trách anh nhẫn tâm hay khen anh trung thực đây?” Tự Phương nhìn xuống dưới, im miệng không nói. Thật ra câu nói của Đông cũng không phải là câu hỏi, cũng không hi vọng vào câu trả lời của hắn, ngưng lại một chút, Đông lại nói tiếp: “Tôi biết người anh muốn bảo vệ, muốn trung thành không phải tôi, nhưng anh đừng quên, hiện nay người đang nắm giữ… Vị trí này là tôi.” “Cậu dám thừa… “Trên bàn cơm đừng có cười d*m đ*ng như thế!” Cậu rất muốn hất chén canh lên đầu anh.“A, thật ra là em rất thích đúng không! Theo tôi em không cần phải rụt rè, muốn tận hứng thế nào tôi đều có thể thỏa mãn em.” Cẩm tươi cười đầy mặt.Đông cứ thế ăn cơm, vẻ mặt lạnh nhạt: “Chỉ cần là đàn ông bình thường, sáng sớm đều sẽ có phản ứng.” Liếc Cẩm một cái, giọng nói càng tự nhiên hơn: “Anh… Chỉ là đúng lúc nằm trên giường của tôi mà thôi.”“Em nha…” Cẩm thở dài, bất đắc dĩ lắc đầu: “Đúng là hắt nước lạnh vào mặt người ta.” Sau đó lại nghĩ tới cái gì đó nữa, lại hỏi: “Bình thường thì sao? Em để Tự Phương giải quyết giúp em? Giống tôi giải quyết giúp em vừa nãy sao?” Nghĩ tới khả năng này, sắc mặt Cẩm thay đổi.Trừng mắt liếc Cẩm một cái, vấn đề này không cần thiết phải trả lời.“Em… Đúng thật đã để hắn chạm vào em…” Lời này nói ra không hề mang theo một chút vui vẻ như vừa rồi mà lạnh lẽo vô cùng.Cậu hoàn toàn không nghĩ tới việc giải thích, nhưng nhìn thấy vẻ mặt Cẩm sợ anh đi gây phiền toái cho Tự Phương, Đông đành phải nói: “Tôi còn không cho anh ta ngồi cùng bàn cơm.”Cẩm lặng đi một lúc mới kịp phản ứng, Đông đang mượn ý ‘có yêu cùng làm, có cơm cùng ăn’ vừa rồi của anh, ý là cậu với Tự Phương không hề có loại quan hệ này.Ngay lập tức, nụ cười hiện trên mặt anh, nếu không phải đang ăn cơm, Cẩm rất muốn kéo người con trai này vào lòng làm thêm một lần.Sau khi ăn cơm xong, không chịu nằm xuống mát xa cho tốt Cẩm sẽ không cho cậu chạm vào máy tính của mình, anh cố chấp dắt Đông ra ngoài vườn, chỗ nghỉ chân hôm qua hai người ngồi ở sân ngoài, vòng qua chỗ đó đi theo đường nhỏ xuyên qua một khe cửa, trước mắt cậu bỗng trở nên sáng ngời, đây là cả một khu rừng cây lớn.Khu rừng này có người chăm sóc, có cây phong, anh đào, trúc,… Khoan đã, dựa theo cảnh bốn mùa khác nhau, bây giờ đang là mùa hè, anh đào đã tàn từ sớm, cây phong cũng không đỏ, không thể nhìn thấy cánh rừng xinh đẹp, nhưng lại um tùm một màu xanh ngắt, màu xanh biếc tràn ngập trong mắt, gió thổi qua tạo nên âm thanh xào xạc rất nhỏ, thổi lên người khí trời tươi mát, làm cho tinh thần thả lỏng đi.Đoạn nước chảy ngày ôm qua đã làm cậu vui mừng rồi nhưng rừng cây hôm nay còn khiến cậu kinh diễm hơn.Nhìn phong cảnh trước mắt, Đông không nhịn được bật thốt lên: “Cái tốt của người có tiền đúng là nhiều!”“Em đang ca ngợi hay là đang nói móc vậy?” Cẩm nghe thấy liền bật cười nhưng nhìn dáng vẻ thật lòng yêu thích của Đông lại thấy để cho cậu nói móc vài câu cũng không có hại gì.“Cho đến bây giờ hội Tam Hợp vẫn chưa nghe được lời ca ngợi nào sao?” Đông không khách sáo đáp trả một câu, nhìn hướng cánh rừng lại chậm rãi tươi cười.“Nghe đến ngán.” Cẩm cũng không muốn lãng phí cơ hội, bước lên nhẹ nhàng cầm lấy tay Đông.Nâng mắt lên liếc nhìn Cẩm, Đông không rút tay ra, tâm trạng Cẩm vui vẻ, hôn xuống gương mặt trắng nõn kia.Dù sao Đông cũng đã quyết định khi ở nhà họ Cẩm thì để mặc anh muốn làm gì thì làm, đối với hành động của Cẩm cậu chỉ liếc khẽ một cái, không tỏ vẻ gì khác.Nhưng vì thái độ như vậy, cho dù bất đắc dĩ nhưng lại có chút bao dung ngược lại càng hấp dẫn người khác, Cẩm không nhịn được lại hôn xuống thêm một cái.Khác với tình cảm mãnh liệt ban sáng, nụ hôn nho nhỏ như vậy là có một loại tình thú khác, Cẩm nghĩ thầm, lại cảm thấy thỏa mãn cười.Hai người nhàn nhã tản bộ trong rừng, nhận thấy Đông thật sự rất thích cánh rừng này, rõ ràng chỉ là cây thôi nhưng vẻ mặt cậu lại dạt dào hứng thú, thỉnh thoảng còn dừng lại v**t v* thân cây hay nhìn xa xa lên khoảng trời bị che hơn một nửa.Một cành cây thấp ở phía trước, Đông ngẩng đầu lên vươn tay nắm lấy, vạt áo tuột xuống lộ ra dấu vết tình cảm mãnh liệt trên da thịt trắng nõn làm Cẩm có xúc động mãnh liệt muốn đẩy cây vào thân cây hung hăng yêu thương một phen…Nhưng đó cũng chỉ là suy nghĩ mà thôi, Cẩm biết Đông làm xã trưởng cũng không dễ dàng gì, trừ công việc quản lí kinh doanh còn phải đối phó với thế lực cũ trong tập đoàn, từ sáng đến tối tâm trí đều không thể lơi lỏng, cố chấp muốn giữ cậu lại cho đến khi ăn cơm trưa xong là vì muốn cậu có thêm thời gian nghỉ ngơi, tất nhiên sẽ không gây ra thêm gánh nặng thỏa mãn d*c v*ng của anh cho cậu
“Trên bàn cơm đừng có cười d*m đ*ng như thế!” Cậu rất muốn hất chén canh lên đầu anh.
“A, thật ra là em rất thích đúng không! Theo tôi em không cần phải rụt rè, muốn tận hứng thế nào tôi đều có thể thỏa mãn em.” Cẩm tươi cười đầy mặt.
Đông cứ thế ăn cơm, vẻ mặt lạnh nhạt: “Chỉ cần là đàn ông bình thường, sáng sớm đều sẽ có phản ứng.” Liếc Cẩm một cái, giọng nói càng tự nhiên hơn: “Anh… Chỉ là đúng lúc nằm trên giường của tôi mà thôi.”
“Em nha…” Cẩm thở dài, bất đắc dĩ lắc đầu: “Đúng là hắt nước lạnh vào mặt người ta.” Sau đó lại nghĩ tới cái gì đó nữa, lại hỏi: “Bình thường thì sao? Em để Tự Phương giải quyết giúp em? Giống tôi giải quyết giúp em vừa nãy sao?” Nghĩ tới khả năng này, sắc mặt Cẩm thay đổi.
Trừng mắt liếc Cẩm một cái, vấn đề này không cần thiết phải trả lời.
“Em… Đúng thật đã để hắn chạm vào em…” Lời này nói ra không hề mang theo một chút vui vẻ như vừa rồi mà lạnh lẽo vô cùng.
Cậu hoàn toàn không nghĩ tới việc giải thích, nhưng nhìn thấy vẻ mặt Cẩm sợ anh đi gây phiền toái cho Tự Phương, Đông đành phải nói: “Tôi còn không cho anh ta ngồi cùng bàn cơm.”
Cẩm lặng đi một lúc mới kịp phản ứng, Đông đang mượn ý ‘có yêu cùng làm, có cơm cùng ăn’ vừa rồi của anh, ý là cậu với Tự Phương không hề có loại quan hệ này.
Ngay lập tức, nụ cười hiện trên mặt anh, nếu không phải đang ăn cơm, Cẩm rất muốn kéo người con trai này vào lòng làm thêm một lần.
Sau khi ăn cơm xong, không chịu nằm xuống mát xa cho tốt Cẩm sẽ không cho cậu chạm vào máy tính của mình, anh cố chấp dắt Đông ra ngoài vườn, chỗ nghỉ chân hôm qua hai người ngồi ở sân ngoài, vòng qua chỗ đó đi theo đường nhỏ xuyên qua một khe cửa, trước mắt cậu bỗng trở nên sáng ngời, đây là cả một khu rừng cây lớn.
Khu rừng này có người chăm sóc, có cây phong, anh đào, trúc,… Khoan đã, dựa theo cảnh bốn mùa khác nhau, bây giờ đang là mùa hè, anh đào đã tàn từ sớm, cây phong cũng không đỏ, không thể nhìn thấy cánh rừng xinh đẹp, nhưng lại um tùm một màu xanh ngắt, màu xanh biếc tràn ngập trong mắt, gió thổi qua tạo nên âm thanh xào xạc rất nhỏ, thổi lên người khí trời tươi mát, làm cho tinh thần thả lỏng đi.
Đoạn nước chảy ngày ôm qua đã làm cậu vui mừng rồi nhưng rừng cây hôm nay còn khiến cậu kinh diễm hơn.
Nhìn phong cảnh trước mắt, Đông không nhịn được bật thốt lên: “Cái tốt của người có tiền đúng là nhiều!”
“Em đang ca ngợi hay là đang nói móc vậy?” Cẩm nghe thấy liền bật cười nhưng nhìn dáng vẻ thật lòng yêu thích của Đông lại thấy để cho cậu nói móc vài câu cũng không có hại gì.
“Cho đến bây giờ hội Tam Hợp vẫn chưa nghe được lời ca ngợi nào sao?” Đông không khách sáo đáp trả một câu, nhìn hướng cánh rừng lại chậm rãi tươi cười.
“Nghe đến ngán.” Cẩm cũng không muốn lãng phí cơ hội, bước lên nhẹ nhàng cầm lấy tay Đông.
Nâng mắt lên liếc nhìn Cẩm, Đông không rút tay ra, tâm trạng Cẩm vui vẻ, hôn xuống gương mặt trắng nõn kia.
Dù sao Đông cũng đã quyết định khi ở nhà họ Cẩm thì để mặc anh muốn làm gì thì làm, đối với hành động của Cẩm cậu chỉ liếc khẽ một cái, không tỏ vẻ gì khác.
Nhưng vì thái độ như vậy, cho dù bất đắc dĩ nhưng lại có chút bao dung ngược lại càng hấp dẫn người khác, Cẩm không nhịn được lại hôn xuống thêm một cái.
Khác với tình cảm mãnh liệt ban sáng, nụ hôn nho nhỏ như vậy là có một loại tình thú khác, Cẩm nghĩ thầm, lại cảm thấy thỏa mãn cười.
Hai người nhàn nhã tản bộ trong rừng, nhận thấy Đông thật sự rất thích cánh rừng này, rõ ràng chỉ là cây thôi nhưng vẻ mặt cậu lại dạt dào hứng thú, thỉnh thoảng còn dừng lại v**t v* thân cây hay nhìn xa xa lên khoảng trời bị che hơn một nửa.
Một cành cây thấp ở phía trước, Đông ngẩng đầu lên vươn tay nắm lấy, vạt áo tuột xuống lộ ra dấu vết tình cảm mãnh liệt trên da thịt trắng nõn làm Cẩm có xúc động mãnh liệt muốn đẩy cây vào thân cây hung hăng yêu thương một phen…
Nhưng đó cũng chỉ là suy nghĩ mà thôi, Cẩm biết Đông làm xã trưởng cũng không dễ dàng gì, trừ công việc quản lí kinh doanh còn phải đối phó với thế lực cũ trong tập đoàn, từ sáng đến tối tâm trí đều không thể lơi lỏng, cố chấp muốn giữ cậu lại cho đến khi ăn cơm trưa xong là vì muốn cậu có thêm thời gian nghỉ ngơi, tất nhiên sẽ không gây ra thêm gánh nặng thỏa mãn d*c v*ng của anh cho cậu
Chấp Niệm - Thiệu LyTác giả: Thiệu LyTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược -Editor: Tiểu Ma Bạc Hà- Người ngồi trên ghế da chăm chú lật tài liệu xem, sau một lúc lâu lại thở nhẹ ra một hơi: “Tôi thật sự không hiểu hợp đồng này có gì không tốt, nếu là tôi thì tôi đã kí sớm tránh cho đêm dài lắm mộng.” Nói xong nâng mắt nhìn người ngồi bên cạnh: “Tự Phương, anh thấy thế nào?” Người bị gọi tên ngẩng đầu lên, cặp mắt đen quét qua một chút, lạnh nhạt nói: “Chủ tịch, không phải cậu biết rất rõ sao? Chuyện tốt anh ta muốn không nằm trong hợp đồng này.” Xoay chiếc ghế lại, nhìn bầu trời xanh bên ngoài cửa sổ, giọng nói của Đông mang theo tự giễu và mỏi mệt khó có thể phân biệt: “Tôi nên trách anh nhẫn tâm hay khen anh trung thực đây?” Tự Phương nhìn xuống dưới, im miệng không nói. Thật ra câu nói của Đông cũng không phải là câu hỏi, cũng không hi vọng vào câu trả lời của hắn, ngưng lại một chút, Đông lại nói tiếp: “Tôi biết người anh muốn bảo vệ, muốn trung thành không phải tôi, nhưng anh đừng quên, hiện nay người đang nắm giữ… Vị trí này là tôi.” “Cậu dám thừa… “Trên bàn cơm đừng có cười d*m đ*ng như thế!” Cậu rất muốn hất chén canh lên đầu anh.“A, thật ra là em rất thích đúng không! Theo tôi em không cần phải rụt rè, muốn tận hứng thế nào tôi đều có thể thỏa mãn em.” Cẩm tươi cười đầy mặt.Đông cứ thế ăn cơm, vẻ mặt lạnh nhạt: “Chỉ cần là đàn ông bình thường, sáng sớm đều sẽ có phản ứng.” Liếc Cẩm một cái, giọng nói càng tự nhiên hơn: “Anh… Chỉ là đúng lúc nằm trên giường của tôi mà thôi.”“Em nha…” Cẩm thở dài, bất đắc dĩ lắc đầu: “Đúng là hắt nước lạnh vào mặt người ta.” Sau đó lại nghĩ tới cái gì đó nữa, lại hỏi: “Bình thường thì sao? Em để Tự Phương giải quyết giúp em? Giống tôi giải quyết giúp em vừa nãy sao?” Nghĩ tới khả năng này, sắc mặt Cẩm thay đổi.Trừng mắt liếc Cẩm một cái, vấn đề này không cần thiết phải trả lời.“Em… Đúng thật đã để hắn chạm vào em…” Lời này nói ra không hề mang theo một chút vui vẻ như vừa rồi mà lạnh lẽo vô cùng.Cậu hoàn toàn không nghĩ tới việc giải thích, nhưng nhìn thấy vẻ mặt Cẩm sợ anh đi gây phiền toái cho Tự Phương, Đông đành phải nói: “Tôi còn không cho anh ta ngồi cùng bàn cơm.”Cẩm lặng đi một lúc mới kịp phản ứng, Đông đang mượn ý ‘có yêu cùng làm, có cơm cùng ăn’ vừa rồi của anh, ý là cậu với Tự Phương không hề có loại quan hệ này.Ngay lập tức, nụ cười hiện trên mặt anh, nếu không phải đang ăn cơm, Cẩm rất muốn kéo người con trai này vào lòng làm thêm một lần.Sau khi ăn cơm xong, không chịu nằm xuống mát xa cho tốt Cẩm sẽ không cho cậu chạm vào máy tính của mình, anh cố chấp dắt Đông ra ngoài vườn, chỗ nghỉ chân hôm qua hai người ngồi ở sân ngoài, vòng qua chỗ đó đi theo đường nhỏ xuyên qua một khe cửa, trước mắt cậu bỗng trở nên sáng ngời, đây là cả một khu rừng cây lớn.Khu rừng này có người chăm sóc, có cây phong, anh đào, trúc,… Khoan đã, dựa theo cảnh bốn mùa khác nhau, bây giờ đang là mùa hè, anh đào đã tàn từ sớm, cây phong cũng không đỏ, không thể nhìn thấy cánh rừng xinh đẹp, nhưng lại um tùm một màu xanh ngắt, màu xanh biếc tràn ngập trong mắt, gió thổi qua tạo nên âm thanh xào xạc rất nhỏ, thổi lên người khí trời tươi mát, làm cho tinh thần thả lỏng đi.Đoạn nước chảy ngày ôm qua đã làm cậu vui mừng rồi nhưng rừng cây hôm nay còn khiến cậu kinh diễm hơn.Nhìn phong cảnh trước mắt, Đông không nhịn được bật thốt lên: “Cái tốt của người có tiền đúng là nhiều!”“Em đang ca ngợi hay là đang nói móc vậy?” Cẩm nghe thấy liền bật cười nhưng nhìn dáng vẻ thật lòng yêu thích của Đông lại thấy để cho cậu nói móc vài câu cũng không có hại gì.“Cho đến bây giờ hội Tam Hợp vẫn chưa nghe được lời ca ngợi nào sao?” Đông không khách sáo đáp trả một câu, nhìn hướng cánh rừng lại chậm rãi tươi cười.“Nghe đến ngán.” Cẩm cũng không muốn lãng phí cơ hội, bước lên nhẹ nhàng cầm lấy tay Đông.Nâng mắt lên liếc nhìn Cẩm, Đông không rút tay ra, tâm trạng Cẩm vui vẻ, hôn xuống gương mặt trắng nõn kia.Dù sao Đông cũng đã quyết định khi ở nhà họ Cẩm thì để mặc anh muốn làm gì thì làm, đối với hành động của Cẩm cậu chỉ liếc khẽ một cái, không tỏ vẻ gì khác.Nhưng vì thái độ như vậy, cho dù bất đắc dĩ nhưng lại có chút bao dung ngược lại càng hấp dẫn người khác, Cẩm không nhịn được lại hôn xuống thêm một cái.Khác với tình cảm mãnh liệt ban sáng, nụ hôn nho nhỏ như vậy là có một loại tình thú khác, Cẩm nghĩ thầm, lại cảm thấy thỏa mãn cười.Hai người nhàn nhã tản bộ trong rừng, nhận thấy Đông thật sự rất thích cánh rừng này, rõ ràng chỉ là cây thôi nhưng vẻ mặt cậu lại dạt dào hứng thú, thỉnh thoảng còn dừng lại v**t v* thân cây hay nhìn xa xa lên khoảng trời bị che hơn một nửa.Một cành cây thấp ở phía trước, Đông ngẩng đầu lên vươn tay nắm lấy, vạt áo tuột xuống lộ ra dấu vết tình cảm mãnh liệt trên da thịt trắng nõn làm Cẩm có xúc động mãnh liệt muốn đẩy cây vào thân cây hung hăng yêu thương một phen…Nhưng đó cũng chỉ là suy nghĩ mà thôi, Cẩm biết Đông làm xã trưởng cũng không dễ dàng gì, trừ công việc quản lí kinh doanh còn phải đối phó với thế lực cũ trong tập đoàn, từ sáng đến tối tâm trí đều không thể lơi lỏng, cố chấp muốn giữ cậu lại cho đến khi ăn cơm trưa xong là vì muốn cậu có thêm thời gian nghỉ ngơi, tất nhiên sẽ không gây ra thêm gánh nặng thỏa mãn d*c v*ng của anh cho cậu